Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 34

Chương 34

Ta nghĩ mãi cũng chẳng nghĩ ra Hoàng đế vì sao lại tối sầm mặt như thế, dù sao tâm tư của Hoàng đế không phải người bình thường nào cũng có thể đoán được, cho nên ta cũng chẳng nghĩ nữa, cứ thế cho qua thôi. Đêm trước yến tiệc mùa đông, ở trong tẩm cung, ta đang chọn xiêm y để mặc vào yến hội, ta đang làm Thái hậu, đương nhiên là phải mặc long trọng một chút. Nhưng mà Như Ca Như Hoạ chọn xiêm y hết bộ này đến bộ khác, ta chung quy vẫn không thấy hài lòng. Canh ba giờ Hợi, Ninh Hằng lại tới hẹn hò với ta. Ta hỏi hắn ta nên mặc gì cho đẹp, hắn không cần nghĩ ngợi đã nói luôn: “Quán Quán mặc gì cũng đẹp hết.”

Ta nhìn hắn, phát hiện hắn đeo dương chi ngọc bội ta tặng ở đai lưng, ta mỉm cười, trong lòng có cảm giác vui vẻ tràn đầy, giống như từ nay về sau Ninh Hằng đã có ấn ký (đóng dấu) của Tô Hoán ta. Ta buông mấy bộ xiêm y trong tay xuống giường, bước tới gần ôm chặt cổ hắn, sau khi cùng hắn thân mật một lúc lâu, ta cảm khái nói: “Đầu gỗ, nếu như có ngày ta không làm Thái hậu nữa, chàng cũng không làm tướng quân, chúng ta đi tìm một nơi non nước hữu tình ẩn cư, chàng thấy sao?” Ninh Hằng nói: “Được.”

“Haizz, tuy là đêm nào cũng hẹn hò lén lút rất thú vị, nhưng mà về lâu về dài lại thấy khó chịu. Tiếc là chuyện của chúng ta không thể để Bệ hạ biết được.” Dừng lại một chút, ta nhìn Ninh Hằng, lúc này trong lòng ta có đấu tranh tư tưởng. Ta vốn cũng không muốn nói cho Ninh Hằng biết, nhưng mà chuyện Hoàng đế thích Ninh Hằng, vẫn nên cho Ninh Hằng biết thì tốt hơn. Bằng không một ngày nào đó Hoàng đế gọi hắn đi, hắn lại cứ ngốc nghếch để Hoàng đế làm… Ta thật sự không thể tượng tượng ra được cảnh hương diễm đó, ta nghiêm túc lại, nói: “Đầu gỗ, ta muốn nói với chàng một chuyện. Chàng có biết Bệ hạ vì sao vẫn chần chừ chưa lập hậu không?” Ninh Hằng suy nghĩ, nói: “Bệ hạ tuổi còn trẻ, mà lấy quốc sự làm trọng, cho nên đến giờ vẫn chưa lập hậu.”

Ta nói: “Cũng không phải. Bệ hạ có người trong lòng rồi.” Ninh hằng sững sờ. Ta nghiêm túc nhìn hắn, “Chàng có biết là ai không?”

Ninh Hằng lắc đầu. Ta thở dài, “Đầu gỗ ngốc, chính là chàng đấy.” Ninh Hằng biến sắc, ta tiếp tục cảm khái: “Chàng không biết đó thôi, ánh mắt Bệ hạ nhìn chàng hoàn toàn khác với khi nhìn những người khác, mà mỗi lần nhìn thấy chàng và ta thân mật hơn một chút, hắn sẽ mất hứng. Mấy người trong cung nói, chàng với Bệ hạ dùng tư thế cưỡi ngựa…” Sắc mặt hắn lập tức xanh mét.

“Ta với Bệ hạ chỉ là tình cảm quân thần, mà Bệ hạ lại…” Ninh Hằng nắm chặt tay ta, “Quán Quán, Bệ hạ thích nữ nhân, chắc chắn là nàng hiểu lầm rồi.” Đây là lần đầu tiên ta thấy Ninh Hằng có vẻ mặt nghiêm trọng như thế, nhất thời không biết phải nói gì. Chẳng lẽ từ trước đến giờ ta đã hiểu lầm? Thế nhưng mỗi lần Hoàng đế thấy ta với Ninh Hằng thân mật, cả khuôn mặt sẽ biến thành màu đen. Nếu nói trong lòng Hoàng đế không phải Ninh Hằng, như vậy chẳng lẽ là… ta? Ta rùng mình.

Hoàng đế tuyệt đối không có khả năng thích ta, ta là mẫu hậu của hắn, hắn là nhi tử của ta, mặc dù không phải ruột thịt. Không bàn tới tình cảm, bất kể thế nào ta cũng không tiếp nhận được. Cho nên, Hoàng đế dù không thích Ninh Hằng, thì cũng tuyệt đối không phải là ta. Yến tiệc mùa đông được tổ chức ở Noãn điện, đến dự tiệc đều là những triều thần từ tam phẩm trở lên, Thường Trữ đến từ sớm, nàng mặc một váy màu vàng nhạt như màu khói sương che đi vòng eo to, búi tóc vấn cao, thêm bụng bầu cũng không chút ảnh hưởng tới sự xinh đẹp của nàng. Hôm qua ta chọn tới chọn lui, cuối cùng hôm nay chọn bộ váy áo màu đỏ thẫm thêu mây, viền váy thêu chỉ vàng, trên búi tóc cao là trâm Phượng tôn lên sự sang trọng rạng rỡ. Ta vừa mới bước vào Noãn điện, mọi người hành lễ, sau lưng vang lên tiếng hô của thái giám——

Bệ hạ đến —— Vương quân điện hạ Bình quốc đến —— Ta quay đầu, chạm phải ánh mắt của Hoàng đế, Hoàng đế mỉm cười nhìn ta, phía sau lại vang lên tiếng chúng thần hành lễ. Lúc này một giọng nói trong trẻo truyền đến, “Vương quân Bình quốc Cơ An Bình bái kiến Thái hậu.”

Ta nhìn sang. Một đại mỹ nhân, không phấn son trang điểm đã khuynh quốc thế này, Vương quân Bình quốc so với Thường Trữ đúng là mỗi người một vẻ, một chín một mười. Ta lại cười nói: “Vương quân An Bình hữu lễ.”

Sau khi chào hỏi ngắn gọn, mọi người ngồi xuống. Hoàng đế ngồi cao nhất, ta ngồi bên phải Hoàng đế, Thường Trữ ngồi bên trái, Vương quân An Bình ngồi đầu tiên hàng bên trái. Võ tướng bên phải, văn thần bên trái, ta lơ đãng nhìn xuống dưới, Thẩm Khinh Ngôn ngồi sát bên cạnh Vương quân An Bình. Thoáng cảm nhận thấy ánh mắt của ta, Thẩm Khinh Ngôn nâng mắt mỉm cười. Ta nhớ lại những lời Thẩm Khinh Ngôn nói đêm hôm đó, ánh mắt lập tức dời đi, ta buông mắt xuống giả bộ như chưa từng nhìn thấy. Yến tiệc diễn ra như bình thường, Hoàng đế mở miệng nói mấy câu chúc cát tường cũ rích, rồi sau đó cung nữ bưng vào đủ loại món ăn cùng rượu ngon, đặt lên bàn từng khách mời. Đợi sau khi các cung nữ lui hết, một đám vũ kỹ (vũ nữ) chân đeo chuông bạc tươi đẹp như những đoá sen, chân nhẹ nhàng như lông vũ, lướt qua giữa đám đại thần.

Như Ca và Như Hoạ hầu hạ ta dùng bữa, ta nâng chén rượu nhấp một ngụm, cũng nhân lúc này liếc nhìn Ninh Hằng. Bên cạnh Ninh Hằng có một vũ kỹ, ánh mắt như làn nước mùa thu eo thon nhỏ, đang rót rượu cho Ninh Hằng. Ta híp mắt, Ninh Hằng tự giác tăng khoảng cách với vũ kỹ kia, ta vui vẻ thu lại ánh mắt, lại uống một ngụm rượu. Lúc này, lại nghe thấy Vương quân An Bình kia cười nói cởi mở: “Thái hậu sao lại cứ nhìn chằm chằm Ninh đại tướng quân thế kia?” Ta suýt nữa thì sặc, nuốt xuống ngụm rượu trong miệng, ra vẻ tỉnh bơ nói: “Ai gia thấy vũ kỹ sát bên cạnh Ninh khanh tươi đẹp như hoa như ngọc, nên mới nhìn thêm vài lần.”

Hoàng đế cười nói: “Thái hậu có tâm yêu cái đẹp không phân biệt nam nữ, đã như thế, ngươi qua hầu hạ Thái hậu đi.” Hoàng đế lại bảo vũ kỹ bên cạnh Ninh Hằng qua đây, nàng ta thu lại ánh mắt trong như nước, nũng nịu hành lễ với ta. Từ trước đến giờ ta ghét nhất là những nữ nhân nũng nịu, thấy nàng ta đã rời khỏi Ninh Hằng, ta lạnh nhạt khoát tay, để nàng ta hầu hạ một bên. Như Ca Như Hoạ theo ta nhiều năm, ít nhiều cũng hiểu được tính nết ta, sau đó hai người không biết lấy lý do gì mà đuổi vũ kỹ này đi chỗ khác. Thường Trữ nhìn ta, nháy mắt cười cười, có lẽ là cũng hiểu được tâm tư của ta, ta cũng quay sang cười với nàng ấy. Lúc này Thường Trữ nói với Vương quân An Bình: “An Bình Vương Quân ở kinh thành đã hơn nửa tháng, không biết đã chọn được lang quân nào như ý chưa?”

Ta nhớ lại mấy ngày trước Hoàng đế có nói mấy điều kiện của An Bình Vương Quân để chọn lang quân, ta nhìn Vương quân An Bình, lại nhìn Hoàng đế đang cười nhẹ uống rượu, càng nhìn càng thấy bọn họ hai người cực kỳ xứng đôi. Bọn họ mà ở cùng một chỗ, thì Ninh Hằng sẽ an toàn, ta sau này cũng đỡ phải lo âu. Cho nên, ta khụ một tiếng, mở miệng nói: “Nghe nói Vương quân An Bình thích nam nhân môi hồng răng trắng, mắt đẹp mày ngài?” Vương quân An Bình vui vẻ đáp lời, “Đúng vậy.”

Ta vừa định nói đùa là Bệ hạ vương triều Đại Vinh chúng ta rất thích hợp với điều kiện của nàng, thì Vương quân An Bình lại nói thêm một câu, “Nhưng mà, gần đây ta đổi khẩu vị.” Ta sững sờ, Vương quân An Bình nhìn Ninh Hằng nói: “Gần đây ta rất thích võ tướng, tốt nhất giống như Ninh đại tướng quân đây.” Hoàng đế cười tủm tỉm nói: “Ninh khanh đúng là trụ cột của triều đình ta.”

Có thâm ý, tất cả mọi người đều hiểu. Ninh Hằng là tướng quân giỏi Đại Vinh, sao có thể hứa cho Vương quân nước láng giềng đem về làm lang quân, mà lại còn không phải là chính phu. Nếu mà truyền ra ngoài, chẳng phải là làm cho người khác cười đến rụng răng sao. Huống hồ, Ninh Hằng là của ta, Vương quân hám sắc này muốn chết sao mà tranh đoạt với ta. “… Nhưng mà nếu Ninh khanh nguyện ý, trẫm cũng không thể nói gì.” Ta vừa nghe xong, lập tức cất lời: “Không được! Vạn lần không được!”

Câu này của ta nói ra hơi kích động, ánh mặt mọi người đồng loạt chiếu đến, sau đó lại đồng loạt thu hồi lại. Ninh Hằng nhìn ta muốn nói gì đó lại thôi, ta nhìn hắn thật sâu, Hoàng đế nhẹ hỏi: “Ồ? Thái hậu nói xem?” Lúc này sắc mặt Hoàng đế nhìn qua có chút không tốt lắm, ta ở chung với Hoàng đế nhiều năm như vậy, lúc này tâm tình hắn không vui ta tất nhiên cảm nhận được. Nhưng mà ta làm Thái hậu lâu năm như vậy, trường hợp thế này vẫn dễ dàng ứng phó. Ta hờ hững nói: “Bệ hạ vừa rồi cũng nói, Ninh khanh là trụ cột triều đình ta, sao lại có thể hứa cho Vương quân An Bình đơn giản như vậy? Huống hồ, theo ai gia biết, Đông Cung của Vương quân An Bình đã có không ít lang quân. Nếu Vương quân An Bình thật sự thành tâm thành ý thích Ninh khanh, dù sao cũng nên giải tán hết lang quân ở Đông Cung, mà phải đối xử như chính phu mới không phụ thanh danh của Ninh khanh. Mà Bệ hạ đã từng nhận lời ai gia…”

Ta nâng mắt lên nhìn Hoàng đế, “Không biết Bệ hạ có còn nhớ không?” Hoàng đế đã từng nói Ninh Hằng là nam hầu của ta, điều này, Hoàng đế dù diễn kịch thế này chắc cũng không quên được chứ. Hoàng đế nói: “Trẫm tất nhiên là nhớ.”

Lúc này ta có dự cảm không tốt lắm, vừa rồi không nên xuất đầu vội vã như thế. Mặc kệ Ninh Hằng có phải người trong lòng Hoàng đế hay không, thì Hoàng đế nhất định cũng không để Vương quân An Bình mang Ninh Hằng đi. Ta đúng là hấp tấp vội vàng quá rồi. Trong lòng ta có chút oán trách Vương quân An Bình.

Nữ nhân dị quốc đúng là phiền toái, không có việc gì tới Đại Vinh chọn lang quân làm chi, hại ta suýt nữa thì lỡ lời. Sau đó, ta có ý niệm nói nhiều tất sẽ nói hớ, nên trong yến tiệc, một mực yên lặng lặng yên ăn món ngon uống rượu ngon, thỉnh thoảng mới nhàn nhạt mở miệng đáp lời. Sau khi yến tiệc kết thúc, ta thấy hơi chóng mặt. Cũng chẳng biết có phải do uống nhiều rượu quá hay không, mà chân đi cũng không vững, vừa đứng dậy là thấy bay bổng, nếu không vịn vào Như Ca Như Hoạ, thì có khi ta đã lăn xuống hồ Hàm Quang luôn rồi.

Đường ra tới xe kéo cũng dài hơn, ta mơ mơ màng màng, trong đầu bỗng dưng nhớ lại thật lâu trước kia lúc ta mời các đại thần tới nghe hát xướng ở Sướng Thính các sau đó Ninh Hằng nửa đường chặn xe ta, lúc ấy không để ý Ninh Hằng nhiều, hôm nay để ý rồi, nên nhớ kỹ lúc đó Ninh Hằng đã thổ lộ với ta. Ta vén rèm nhìn ra bên ngoài, ngay lúc đi qua lương đình (đình nghỉ chân), gió mát thổi qua, rượu cũng tán đi tám phần, ta nói: “Dừng lại.” Như Ca đỡ ta xuống xe, ta xốc lại áo khoác trên người, đứng thẳng lại, thấp giọng nói: “Các ngươi cứ đứng chờ ở đây.” Nói xong, ta thản nhiên đi tới lương đình.

Tối nay trở lại chỗ cũ, nhớ lại những lời thổ lộ của Ninh Hằng, trong lòng tự dưng mềm mại ấm áp thêm vài phần, mà ngay cả gió lạnh thổi xung quanh cũng không thể ngăn được sự ấm áp trong lòng ta. Không biết qua bao lâu, chợt nghe thấy tiếng gọi nhỏ —— “Quán Quán.” Ta quay đầu, là Ninh Hằng. Ta mừng rỡ nói: “Trí Viễn, sao chàng lại ở đây? Không lẽ chúng ta tâm linh tương thông sao?”

Ninh Hằng nói khẽ: “Vừa nãy đi ta nhìn thấy xe kéo của nàng, nên mới đi tới. Không ngờ, nàng ở đây thật.” Ta thấy hắn đưa tay ra, dường như muốn nắm tay ta, nhưng lại rụt về rất nhanh. Ta biết là hắn sợ bị người khác nhìn thấy, bật cười, “Chàng đừng lo, Như Ca bọn họ cách xa chúng ta lắm. Kể cả chúng ta ở đây gặm cắn vài lần, có khi bọn họ cũng chẳng biết được.” Ninh Hằng mặt đỏ lên.

Ta thích nhất là bộ dáng xấu hổ này của Ninh Hằng, ta nhìn khắp bốn phía xung quanh, xác định không có ai, mới kiễng chân chạm tới môi hắn, Ninh Hằng run lên, đưa tay nắm lấy tay ta, “Tay của nàng lạnh quá.” “Ừ.” Hắn nắm chặt lấy, nhẹ nhàng ma sát, ta thoải mái hưởng thụ, sáp lại gần hắn hơn, quay đầu lại nhìn một đoá hoa sen trong hồ, ta nói: “Ta nhớ chàng ở đây đã nói là nhất kiến chung tình (vừa nhìn thấy đã yêu) với ta.”

Ta quay đầu lại, hai tai Ninh Hằng cũng đỏ lên, ta cười khẽ một tiếng, “Đầu gỗ, có thật không?” Hắn gật đầu. Ta lại hỏi: “Chàng thích gì ở ta?”

Ninh Hằng nắm chặt hai tay ta, nói: “Ta cũng không biết, ngay từ lần đầu ta tiến cung nàng miễn trách phạt ta, mà cũng có thể là lúc trên triều thấy nàng nắm tay Bệ hạ từng bước từng bước đi đến vị trí kia…” Ta không vừa lòng nói: “Chàng gạt ta, ta làm Thái hậu lâu như vậy, chàng có hành lễ với ta mấy đâu, mà mỗi lần mở yến tiệc, chàng có chịu tới đâu.” Ninh Hằng mặt lại đỏ hơn, “Ta… Ta sợ nàng phát hiện ra ta… ta thích nàng.”

Ta PHỤT một tiếng bật cười. Dù ta có nghĩ thế nào, cũng thật sự không thể nghĩ ra vì nguyên nhân này mà Ninh Hằng không nhận thiếp mời của ta. Ta nói: “Vậy sao sau đó chàng lại đi?”

Ninh Hằng trầm mặc. Lúc này ta mới nhận ra mình hỏi sai vấn đề, sở dĩ sau đó Ninh Hằng đến tham dự chắc chắn là Hoàng đế bày mưu tính kế, bởi vì Hoàng đế bày mưu tính kế, nên đầu gỗ này mới bằng lòng tiến thêm một bước với ta. Nếu không nhờ Hoàng đế, có lẽ cả đời này ta cũng không biết hắn có tình ý với mình. Nhưng mà liên quan đến Hoàng đế, trong lòng ta lại thấy không thoải mái.

Ninh Hằng không nói ra cũng làm ta rầu rĩ, tuy biết nguyên nhân, nhưng mà Ninh Hằng không muốn nói với ta, Ninh Hằng là người của Hoàng đế, hai điểm này vẫn canh cánh trong lòng. Ta vẫn thích đầu gỗ dễ xấu hổ hơn. Ta kiễng chân, cũng chẳng quan tâm sẽ bị cung nữ nhìn thấy, môi chạm vào môi Ninh Hằng. Ninh Hằng dường như không ngờ ta sẽ làm hành động táo bạo thế ở ngay chỗ này, nên cả người cứng đờ, nhưng sau đó miệng hắn rất phối hợp, đầu lưỡi nhẹ nhàng đưa ra quấn lấy đầu lưỡi ta.

Trong mắt ta ánh lên sự vui vẻ. Trong khoảnh khắc, chân ta nhũn ra, ta rút bàn tay đang bị Ninh Hằng nắm chặt lại, vươn tay ôm lấy cổ Ninh Hằng, cả người tựa lên người hắn. Không thể không nói, đứng hôn môi bên ngoài so với hôn trong phòng, tư vị lại càng mất hồn hơn. Đợi đến lúc ta và Ninh Hằng thở dốc không ngừng, chúng ta mới ngừng lại.

Ngay lúc ta cảm thấy mỹ mãn đang định khiêu khích Ninh Hằng lần nữa, thì thoáng thấy cách đó không xa xuất hiện một bóng người. Bóng người kia biến mất rất nhanh, nhưng từ ánh sáng đèn cung đình treo gần đó, ta có thể nhận ra bóng người kia chợt lóe lên một góc áo bào có thêu rồng. Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: NGAO NGAO NGAO ~~~ hôm nay đêm thất tịch ~~~ mọi người đêm thất tịch vui vẻ ~~~~~

Tiểu Ninh Tử xấu hổ nói: “Các ngươi đừng Bá Vương, Bá Vương rồi ta sẽ không được gặm Quán Quán nữa…”.