Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 41

Chương 41

Cánh cửa đá ở ngay trước mắt, nhưng lúc đẩy ra trong lòng ta thấp thỏm lo lắng, sợ rằng cửa vừa mở ra thì nhìn thấy Ninh Hằng đứng ngay trước mắt, sau đó ra tay bắt lại, xách ta trở lại giường rồng của Hoàng đế. Dù sao cũng may, đẩy cửa đá ra, chỉ nghe thấy tiếng gió rít thổi vào sơn động, mà một bóng người cũng không có. Ta vội vàng ấn cơ quan đóng cửa đá lại, vội vàng đi ra khỏi sơn động. Bên ngoài sơn động một màu trắng xoá, tuyết phủ đầy lên những chạc cây, gió lạnh thổi qua, từng bông tuyết rụng lả tả xuống đất, không ít bông tuyết bay cả lên tóc ta, mang theo cái lạnh của mùa đông. Toàn thân ta lạnh run, nhưng trong lòng lại mừng rỡ như điên.

Không có Ninh Hằng, không có Hoàng đế, một bóng người cũng không có! Ta kìm nén sự mừng rỡ trong lòng, nói với Nhạn Nhi: “Hiện giờ đang giữa mùa đông, trên mặt tuyết sẽ lưu lại giấu chân, lúc này chúng ta nên tách ra, ngươi đi dọc theo bờ sông, ta đi vào rừng cây, cuối cùng cứ theo kế hoạch gặp nhau ở hẻm nhỏ phía nam thành.” Nhạn Nhi gật đầu, đáp lời “Được” .

Ta làm Thái hậu mấy năm nay, từng cùng Thường Trữ làm không ít chuyện hoang đường, ví như làm giả hộ tịch đặt mua rất nhiều toà nhà rải rác khắp thành, có một lần Kinh thành nhà đất khan hiếm, cuối cùng, ta cùng Thường Trữ bất đắc dĩ hậm hực giao ra không ít khế đất. Nhưng mà vẫn giữ lại được một ít, trong hẻm nhỏ ở nam thành có một khu nhà mua từ hồi trước, lúc này đã phát huy công dụng lớn. Chỉ tiếc bây giờ lại phát sinh biến cố Nhạn Nhi, ta đành phải hy sinh khu nhà ở hẻm nhỏ nam thành thôi. Rừng cây cũng không lớn, lúc trước ta từng đi qua. Nếu đi đường tắt, không đến nửa canh giờ đã ra ngoài. Còn nếu đi dọc theo bờ sông, thì ít nhất phải đi hơn hai khắc mới ra ngoài. Ở phương diện thời gian, ta có ưu thế hơn Nhạn Nhi, nhưng Nhạn Nhi chạy nhanh hơn ta lại là sự thật không thể thay đổi.

Nghĩ vậy, ta vội vàng bước nhanh hơn, hận không thể ngay lúc này bay ra khỏi rừng cây, đi khỏi kinh thành, chạy trốn tới nơi Hoàng đế không thể bắt về được nữa. Ta vừa chạy vừa thở hồng hộc, chẳng biết đã chạy bao lâu, trên mặt tuyết trắng đầy dấu chân ta, ta thở không ra hơi bám lấy một gốc cây để thở. Đợi đỡ mệt hơn, lúc ta đang định chạy tiếp, trước mắt bỗng xuất hiện một bóng người cực kỳ quen thuộc. “… Thái hậu.”

Nội tâm ta lập tức lạnh ngắt. Ninh Hằng chung quy vẫn đến, chuyện gì phải đối mặt thì cuối cùng vẫn phải đối mặt. Nhưng ta chờ lâu như vậy cuối cùng cũng đợi được đến ngày này, ta khổ cực như vậy mới đi đến bước này, ta không muốn cứ như vậy mà bị phá huỷ. Ta nắm chặt nắm tay, mắt nhìn thẳng Ninh Hằng, “Ngươi muốn bắt ta quay về?” Ninh Hằng nhìn ta, không nói lời nào.

Ta bước từng bước tiến về phía trước, khẽ nói: “Đầu gỗ, ngươi cứ coi như chưa tìm thấy ta, có được không?” Ninh Hằng thấp giọng nói: “Nếu nàng đi rồi, Bệ hạ cả đời này sẽ không còn gặp lại nàng nữa. Kẻ làm bề tôi, vi thần không muốn nhìn thấy Bệ hạ thương tâm đau khổ.” Nghe xong, trong lòng ta đã nổi lên lửa giận. Ta nói: “Vi thần! Vi thần! Ninh Hằng, trong đầu ngươi ngoại trừ Hoàng đế còn có gì nữa? Ngươi rõ ràng thích ta, mà vì Hoàng đế, ngay cả ta ngươi cũng có thể dâng lên bằng hai tay. Ngươi thế này gọi là ngu trung! Ngu trung! Có hiểu hay không! Sau này ai giả cho ngươi, đúng là hỏng cả đời!”

Ninh Hằng bình tĩnh nói: “Ta sẽ không thành thân, sẽ không có ai bị hỏng cả đời hết.” Đầu gỗ này đúng là hết thuốc chữa rồi! Ta hỏi: “Ngươi không chịu thả ta đi?”

Ninh Hằng không nói lời nào. Ta buông mắt xuống, nói: “Được, ta quay về với ngươi. Nhưng ta có một điều kiện.” Ninh Hằng hỏi: “Điều kiện gì?”

Ta nâng mắt, bước đến gần Ninh Hằng, hai tay dùng sức đẩy hắn lùi về phía sau dựa lên thân cây. Ninh Hằng giật mình ngây người nhìn ta, ta khẽ nhếch miệng cười, kiễng chân đến gần tai hắn, dịu dàng nói: “Ngươi để ta thân mật một lát, ta sẽ theo ngươi quay về.” Dứt lời, không thèm đợi Ninh Hằng cự tuyệt, ta đã hôn lên môi Ninh Hằng, xung quanh gió lạnh gào thét, tuyết bay đầy trời, lồng ngực Ninh Hằng lại nóng rực như lửa, đôi môi của hắn vẫn mềm mại như trước. Không biết từ lúc nào, Ninh Hằng từ bị động đã chuyển thành chủ động, vội vã đẩy lưỡi tiến vào, chuyển động tách môi ta ra. Hắn ngậm lấy đầu lưỡi ta, nhẹ nhàng mút lấy. Ta mở mắt, nhìn tai Ninh Hằng đã nhiễm hồng rất đáng yêu, chỉ tiếc ta rốt cuộc cũng không thể thưởng thức nữa. Từ trong tay áo trượt ra một bao thuốc bột, ta nhanh chóng đẩy Ninh Hằng, nín thở tung toàn bộ thuốc bột ra.

Ninh Hằng nhìn ta không tin nổi. Ta khẽ nói: “Ninh Hằng, là ngươi bức ta. Dù sao ngươi cứ yên tâm, bột ta tung ra chỉ là ma dược (thuốc mê) thông thường, một lúc nữa ngươi sẽ cử động lại được. Chúng ta từ nay về sau sẽ không gặp lại.” Lúc này, từ sau lưng lại truyền đến một tiếng hô kinh sợ ——

“Thái hậu!” Ta sững sờ, xoay người nhìn lại, đúng là Nhạn Nhi. Ta thấy nàng bước thật nhanh chạy đến bên cạnh Ninh Hằng tứ chi không động đậy được, từ trong vạt áo lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ ra một viên thuốc nhét vào miệng Ninh Hằng. Ta biết viên thuốc kia chính là giải dược, rốt cuộc bất chấp, quay đầu bỏ chạy.

Nhạn Nhi la lớn: “Thái hậu, người sao có thể hôn Ninh đại tướng quân rồi không chịu trách nhiệm?” Ta sững sờ, dừng bước quay đầu híp mắt hỏi: “Ngươi vẫn một mực đi sau lưng ta?” Nhạn Nhi nâng Ninh Hằng dậy, nàng nói: “Dạ. Nếu nô tỳ không đi theo người, sau này chắc chắn sẽ không thể tìm được người nữa. Người tất nhiên sẽ không đến hẻm nhỏ ở nam thành. Nô tỳ biết nô tỳ đã nói chuyện bỏ trốn cho Ninh đại tướng quân, hiện giờ người khẳng định sẽ không tin nô tỳ nữa.”

Ninh Hằng tựa vào người Nhạn Nhi, ánh mắt hắn vẫn chưa từng rời khỏi ta. Ta hỏi: “Nhạn Nhi, ngươi làm tất cả việc này là vì thích Ninh Hằng? Thích đến ngay cả ân tình ta cứu mạng ngươi cũng không bằng?” Nhạn Nhi mím môi, “n tình Thái hậu cứu nô tỳ, cả đời này nô tỳ đều nhớ kỹ. Nhưng Ninh đại tướng quân hắn… hắn…” Nhạn Nhi muốn nói gì đó rồi lại thôi, ta không có kiên nhẫn nghe tiếp, khoát tay nói: “Mặc kệ ngươi định nói gì, đều không can hệ đến ta. Ngươi thích Ninh Hằng thì cứ mang hắn đi, ngươi muốn làm gì thì tùy ngươi, không liên quan đến ta. Ta không cần ngươi báo đáp, từ giờ trở đi ngươi chỉ cần coi như chưa từng gặp ta.”

Dứt lời, ta lại chạy theo hướng ra khỏi rừng cây. Ta nghĩ thầm Ninh Hằng trúng ma dược, mặc dù đã ăn giải dược, phỏng chừng cũng cần một thời gian ngắn mới khôi phục lại, mà Nhạn Nhi nhất định sẽ không mặc kệ Ninh Hằng. Suy ra, khả năng chạy thoát của ta là khá lớn. Thế nhưng mà ta nghĩ tới nghĩ lui, tính đi tính lại, cuối cùng lại vẫn tính sót.

Ta vừa mới chạy được một đoạn ngắn, trước mắt vù vù xuất hiện năm sáu hắc y nhân đeo khăn che mặt, ánh mắt sắc bén nhìn ta, trong lòng ta lập tức thấy hoảng sợ. Xung quanh tuy gió lạnh thấu xương, nhưng cũng không đáng sợ bằng sát khí dày đặc phát ra từ đám hắc y nhân này. Ta còn chưa mở miệng, mấy hắc y nhân này đã tuốt kiếm không nói lời nào, đồng loạt xông tới chỗ ta. Ta chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này, lúc này mồ hôi lạnh chạy ròng ròng, ta hét lên một tiếng sợ hãi, xoay người bỏ chạy. Ta dù thế nào thì cũng chỉ là Thái hậu sống trong nội cung, làm sao chạy khỏi được đám hắc y nhân có vẻ đã qua huấn luyện nghiêm khắc này được.

Ta mới chỉ bước được vài bước, một thanh dao găm sắc bén đã đặt trước cổ ta. Ta khóc không ra nước mắt: “Ta với các ngươi không thù không oán, các ngươi tại sao phải giết ta?” Lời ta nói vừa dứt, chợt nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên, “Buông nàng ra.”

Ta nhìn qua, là Nhạn Nhi cùng Ninh Hằng. ánh mắt Ninh Hằng vẫn nhìn ta gắt gao, Nhạn Nhi vẫn đang đỡ hắn, xem ra tác dụng dược vẫn chưa hết. Nói thật, ta lần đầu tiên nhìn thấy Nhạn Nhi mà vui mừng thế này, lại nghe Nhạn Nhi nói: “Các ngươi do ai phái tới?” Ta nghĩ thầm Nhạn Nhi không hổ đã từng lăn lộn trên giang hồ, mấy lời này nói ra thật có khí thế. Cũng chẳng biết mấy hắc y nhân đằng sau ta vì sao lại e sợ trước khí thế của Nhạn Nhi, dao găm lại thật sự buông xuống, ta nhân cơ hội chạy vội tới sau lưng Nhạn Nhi.

Ánh mắt hắc y nhân lướt qua ta, rồi nhìn qua Nhạn Nhi, cuối cùng dừng lại trên người Nhạn Nhi. Ta lại một lần nữa được chứng kiến phong cách nói đánh là đánh của người trên giang hồ, ta mới chỉ chớp mắt một cái, Nhạn Nhi đã xông vào đánh nhau với mấy hắc y nhân. Ta căn bản nhìn không rõ bọn họ đánh nhau thế nào, chỉ cảm thấy kiếm ảnh loé lên, lá khô bay tứ tung. Bỗng dưng, ta thấy có cái gì đó bay thẳng tới, đập vào trán ta, ta sờ lên, một dòng máu tươi đặc sệt chảy xuống. Ta nhìn kỹ lại, lập tức mặt trắng bệch, thứ đập vào trán ta là một cánh tay vẫn đang chảy máu tươi.

Ta sợ tới mức lùi về phía sau mấy bước. Lúc này, có người đỡ lấy eo ta, ngay sau đó một bàn tay đem theo cảm giác mát lạnh che trước mắt, ta nghe thấy Ninh Hằng khẽ nói bên tai: “Quán Quán, không nên nhìn.” Ta hỏi: “Ngươi có thể cử động được rồi?”

“Ừ, ta đi giúp Nhạn Nhi, nàng cố gắng chạy ra ngoài, đừng quay đầu lại.” Ta biết bản thân mình trói gài cũng không chặt chỉ là gánh nặng cho bọn họ, gật đầu đáp ứng, “Được.” Ninh Hằng buông tay xuống.

Ta chạy được tầm mười bước, bước chân lại chậm lại. Ta biết mình không giúp gì được cho bọn họ, nhưng trong lòng vẫn thấy không an tâm. Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi chỉ có hai người, mà hắc y nhân thì có sáu người, hai đấu với sáu, nhìn thế nào cũng thấy Ninh Hằng và Nhạn Nhi chịu thiệt. Cuối cùng ta nhịn không được, xoay người nhìn lại. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn ta lập tức thấy kinh hãi. Trên mặt đất hai hắc y nhân đã nằm bất động, nhưng động tác Ninh Hằng rất từ tốn, thoạt nhìn thì cảm thấy tác dụng của dược vẫn chưa tan hết. Ta sốt ruột mà không biết phải làm thế nào, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng ánh mắt rơi xuống mặt đất bị tuyết phủ đầy.

Ta cúi xuống vo vo thành một quả cầu tuyết, rồi sau đó trốn trong lùm cây, nhắm hắc y nhân rồi ném tới. Hắc y nhân dường như không ngờ có người tập kích sau lưng hắn, nên nhất thời ngẩn người, Nhạn Nhi lập tức nhân cơ hội một kiếm xuyên qua tim hắn. Sau đó, ta lại làm y như thế, Nhạn Nhi cũng rất biết phối hợp, nháy mắt bốn hắc y nhân chỉ còn lại hai người. Nhưng mà hai người còn lại thân thủ dường như tốt hơn bốn tên vừa ngã xuống, đánh cùng Nhạn Nhi và Ninh Hằng mà vẫn ở thế cân bằng, bốn người khó phân cao thấp. Ta đang chuẩn bị lại làm cầu tuyết, thì không ngờ hắc y nhân đã nhìn thấy, ánh mắt sắc bén lập tức bắn về phía ta.

Ta giật mình, quả cầu tuyết trong tay rơi xuống đất. Ta vừa định nhặt lên, thì nghe thấy Nhạn Nhi hét lên: “Ngươi đi bảo vệ Thái hậu, để ta đối phó bọn họ.” Ta ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy hắc y nhân kia cầm kiếm sáng loè loè ánh mắt hận không thể đập nát xương róc thịt ta, cả người Ninh Hằng lao tới, ôm lấy ta lăn vài vòng trên mặt tuyết. Sau đó, Ninh Hằng đứng phía trước che chở cho ta lui về sau, hắc y nhân dường như đã phát hiện ra ta chính là nhược điểm của Ninh Hằng, kiếm không chút do dự chém về phía ta. Ta trốn đông trốn tây, mà một cọng lông cọng tóc cũng chưa bị thương tổn.

Ta biết cứ tiếp tục như vậy nhất định sẽ liên lụy đến Ninh Hằng, sốt ruột nói: “Ninh Hằng, ngươi không cần lo cho ta.” Ninh Hằng từ trước đến giờ chưa từng to tiếng mà giờ lại quát lên: “Sao có thể mặc kệ nàng.” Ta khẽ cắn môi, cũng không cố được nhiều nữa, thừa dịp Ninh Hằng ngăn cản hắc y nhân, lập tức xoay người bỏ chạy. Hắc y nhân không biết vì sao, mà cứ đuổi theo ta không tha, bất luận ta chạy thế nào, tiếng đánh nhau của bọn họ vẫn ngay sau lưng.

Trong lòng ta quýnh lên, nhất thời cũng không nhìn rõ đường, chân vướng phải tảng đá nhô ra trên mặt đất, chân lảo đảo, ta hét lên một tiếng, cả người đã ngã xuống đất, mặt mũi ngập trong tuyết. Cái này đúng là hoạ vô đơn chí (hoạ đến dồn dập), ta vừa mới đứng lên, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Ninh Hằng cùng hắc y nhân đánh một chiêu rồi cùng ngã văng sang hai bên, bay thẳng đập vào cây đại thụ. “Ninh Hằng!” Ta hét lên một tiếng, máu Ninh Hằng chảy đầy trên đấy, nhiễm đỏ cả một mảng tuyết lớn , ta nhìn thấy mà kinh hãi. Ta lập tức bất chấp nguy hiểm, vội vàng chạy tới bên người Ninh Hằng.

Sắc mặt Ninh Hằng còn trắng hơn cả tuyết, ta nhìn mà cực kỳ đau lòng. “Đầu gỗ.” Ta gọi vài tiếng, đột nhiên Ninh Hằng phun ra một ngụm máu, hắn gắt gao cầm lấy tay ta, dùng hết sức lực ngồi dậy, nhưng sau đó lại ngã nhào lên người ta. Cùng lúc đó, ta nhìn thấy hắc y nhân mặt mũi cũng đầy máu cầm kiếm đánh tới Ninh Hằng.

Ta nghe thấy Ninh Hằng khó chịu hừ một tiếng, miệng lại phun ra một ngụm máu, chảy lên cổ ta, vẫn còn mang theo hơi ấm. Hắn dù chết cũng phải bảo vệ ta, nước mắt ta rơi không ngừng. Ta chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, thậm chí ta nghĩ, chỉ cần Ninh Hằng không chết, phải làm cái gì ta cũng nguyện ý, kể cả phải hồi cung ở lại bên cạnh Hoàng đế cũng được. Mắt thấy hắc y nhân đã bước từng bước tới gần, nội tâm ta lại cực kỳ bình tĩnh. Ta nhắm mắt lại, ôm chặt Ninh Hằng. Ta nghĩ, có thể chết cùng một chỗ với Ninh Hằng, cũng không tệ.

.