Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 44

Chương 43

Ngay vừa nãy mới miệng lưỡi quấn lấy nhay, vậy mà lúc này hắn lại dùng ánh mắt xa lạ để nhìn ta, hỏi ta là ai. Chuyển biến nhanh như vậy làm ta không phản ứng kịp, trong lòng thấy hơi khó chịu. Dù sao lúc trước đó những lúc chăm sóc Ninh Hằng, ta đã nghĩ hết các phản ứng khi Ninh Hằng tỉnh lại. Cho nên lúc này, ta nhanh đứng thẳng người dậy, nở nụ cười nói: “Ngươi tỉnh lại là tốt rồi, ta đi gọi đại phu tới.” Ninh Hằng không nhớ nổi ta là ai, như vậy hắn nhất định cũng không nhớ ta sao lại rời khỏi Hoàng cung. Cho nên, đối với ta mà nói, nếu lúc này có thể rời khỏi Ninh Hằng, thì về sau chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Chỉ có điều, theo tính tình cố chấp của Nhạn Nhi, nàng ta nhất định sẽ không rời bỏ Ninh Hằng. Ta muốn xuống Nam, phải cần một người có thân thủ tốt đi theo. Nếu không có Ninh Hằng, Nhạn Nhi là lựa chọn tốt nhất của ta.

Chỉ tiếc… Trong lòng ta buông tiếng thở dài, đẩy cửa phòng ra gọi Nhạn Nhi đến. Nhạn Nhi nhìn thấy Ninh Hằng đã tỉnh lại, trên mặt khó nén được sự vui mừng. Ta nhỏ giọng nói với nàng: “Hắn không còn nhớ ta là ai, có lẽ hiện tại hắn chuyện gì cũng không nhớ. Muội vào xem hắn đi, ta đi tìm Tống đại phu đến.” Ta vừa quay người định rời đi, Nhạn Nhi lại kéo ống tay áo ta lại, nàng ấy vui mừng phấn khởi nói: “Tỷ tỷ, nếu đầu gỗ tướng quân chuyện gì cũng không nhớ, thì chúng ta cùng rời đi sẽ dễ dàng hơn rồi.”

Vẻ mặt ta chứa ý cười gật đầu. Ta vỗ tay Nhạn Nhi, “Ta đi gọi Tống đại phu đến.” Dứt lời, ta cầm lấy mũ rồi vội vàng đi ra ngoài. Trên đường đến ngõ hẻm ở đông thành trong lòng ta đầy tâm sự, suy nghĩ của Nhạn Nhi với ta hoàn toàn khác nhau, hiện giờ Ninh Hằng tuy không nhớ nổi ta, nhưng khó nói sau này sẽ không nhớ lại. Ta không muốn quay về Hoàng cung, cho nên Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi ta đều phải bỏ lại.

Sau khi đến ngõ hẻm ở đông thành, ta nói với Tống đại phu tình trạng của Ninh Hằng, Tống đại phu trầm ngâm một lát rồi cầm hòm thuốc theo ta về hẻm nhỏ ở nam thành. Trên đường đi, ta giả bộ lơ đãng nói với Tống đại phu rằng ta muốn đi xa, nhưng mà đi một mình thì hơi nguy hiểm. Tống đại phu nói ta biết ở tây thành có không ít người cao lớn khôi ngô khoẻ mạnh võ công cũng tốt tụ tập lại, cũng có người tốt, chỉ cần ta đưa ra ít bạc, thì có thể chọn được người cùng đi xa rồi, tránh được bị bọn sơn tặc cướp bóc. Ta nghe xong, trong lòng mừng thầm.

Tống đại phu bắt mạch cho Ninh Hằng xong, hỏi Ninh Hằng một số vấn đề, rồi mới nói với ta và Nhạn Nhi: “Thể chất hắn không tệ, người bình thường mà bị thương thế này, ít nhất cần hơn nửa tháng mới có thể khỏi hẳn. Mà hắn chỉ vẻn vẹn có mấy ngày, mà thương thế đã tốt rồi.” Ta vội vàng hỏi: “Lúc nào hắn mới nhớ lại những chuyện trước kia?” Tống đại phu nói: “Y thuật ở phương diện này ta không tinh thông lắm, dù sao thương thế này, ít thì vài ngày, nhiều thì vài năm, đều phụ thuộc vào biến số của hắn thôi. Hiện giờ thân thể hắn vẫn còn hư nhược, ta viết một đơn thuốc để hắn điều hoà thân thể.” Viết đơn thuốc xong, hắn lại nói: “Ở huyện Nam Hoa ta có một vị cố hữu (bằng hữu từ xưa), họ Ôn tên Hàn, chuyên nghiên cứu thương tổn thế này, Tô cô nương có thể đến đó hỏi xem.”

Ta nhìn Ninh Hằng đang ngồi trên giường, vẻ mặt hắn có chút mờ mịt, sắc mặt cũng hơi tái nhợt, nhưng mà từ lúc ta bước vào phòng, ánh mắt của hắn chưa từng rời khỏi người ta. Ta vừa nhìn hắn, hắn lại càng nhìn chằm chằm vào ta. Ta nhanh chóng thu lại ánh mắt, nói lời cảm tạ với Tống đại phu. Sau khi Tống đại phu rời đi, Nhạn Nhi cũng tới tiệm dược mua thuốc, trong phòng chỉ còn lại hai người ta và Ninh Hằng. Ánh mắt Ninh Hằng vẫn nhìn chăm chú ta, nhìn nhiều đến mức ta cảm thấy không được tự nhiên. Ta hắng giọng, nói: “Ngươi đã mấy ngày không ăn uống rồi, ta xuống phòng bếp lấy cho ngươi ít thức ăn.”

Dứt lời, còn không đợi hắn mở miệng ta đã vội vàng chạy trốn khỏi tầm mắt của Ninh Hằng. Sau khi đóng cửa lại, ta lập tức thở phào một hơi. Ta xoa xoa ngực, nghĩ thầm Ninh Hằng không nhớ lại chuyện trước kia mà ánh mắt lại càng khó nắm bắt. Chuyện này chẳng biết rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu đây. Cũng may Nhạn Nhi để lại trong phòng bếp một nồi cháo, vẫn đang nóng hôi hổi, có lẽ Nhạn Nhi vừa mới nấu xong. Ta múc ra một chén lớn rồi đem vào phòng Ninh Hằng. Ninh Hằng vẫn đang ngồi trên giường, ánh mắt nhìn vào hư không, chẳng biết hắn đang suy nghĩ gì. Vừa thấy ta vào, ánh mắt lại lập tức chiếu vào người ta. Ta cười khan một tiếng, đặt chén cháo nóng hôi hổi lên bàn gỗ, nói với hắn: “Ngươi ăn đi, nếu không đủ ta sẽ đi lấy thêm, ở phòng bếp vẫn còn nữa.”

Ninh Hằng bước xuống giường, hắn đi rất chậm, cứ bước được vài bước lại nâng mắt nhìn ta, dường như là sợ ta biến mất vào không khí vậy. Ta lại cười gượng một tiếng, nói: “Ngươi mau ăn đi, không nguội mất.” Cuối cùng Ninh Hằng cũng ngồi xuống, hắn cầm lấy thìa sau khi ăn một ngụm cháo, mày hắn nhíu lại, hắn lại ăn thìa thứ hai, mày nhíu lại càng lúc càng chặt. Cho đến thìa thứ ba, hắn buông thìa xuống, ánh mắt mờ mịt nhìn ta, nói: “Quán Quán, hương vị cháo này không đúng.” Ta thấy hắn gọi ta Quán Quán, trong lòng lập tức kinh hoảng, hỏi vội: “Ngươi nhớ lại rồi?”

Ninh Hằng lắc đầu, ” Nhạn Nhi nói cho ta biết.” Ta nhẹ nhàng thở phào, nhưng ngay sau đó ta lại thấy lo lắng. Nhạn Nhi không biết giữ miệng, chuyện gì cũng nói với Ninh Hằng, vạn nhất Ninh Hằng hỏi thêm vài câu, Nhạn Nhi chắc chắn sẽ nói rõ ràng hơn bất cứ người nào. Lòng ta không yên, nhìn Ninh Hằng, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Nhạn Nhi còn nói gì với ngươi nữa không?”

Ninh Hằng nói: “Chúng ta bị người khác đuổi giết, qua mấy ngày nữa sẽ phải rời khỏi đây. Nhạn Nhi nói nàng họ Tô tên Cán, tên hồi nhỏ là Quán Quán. Bình thường ta đều gọi nàng là Quán Quán.” Dừng lại một lúc, hai mắ hắn lại sáng rực lên, “Nàng ấy còn nói Quán Quán là người trong lòng ta, là nương tử chưa xuất giá của ta.” Nhạn Nhi này đúng là nói loạn hết rồi, có lẽ phải đưa nàng ta tới Nhất Phẩm lầu để nàng ta phân tài cao thấp với tiên sinh kể chuyện mất. Ta giải thích: “Câu sau là giả đấy, ta không phải là người trong lòng ngươi, cũng không phải nương tử chưa xuất giá của ngươi, đều là Nhạn Nhi tự suy đoán lung tung.” Ninh Hằng nhíu mày, “Nhưng mà lúc ta tỉnh lại nàng đang hôn ta.”

Mặt ta nháy mắt đã đỏ bừng lên, ta vội vàng nói: “Lúc đó ngươi đang hôn mê không uống thuốc được, ta đành phải giúp ngươi uống thuốc.” Ninh Hằng trầm mặc, ta cũng chẳng biết nói gì cho phải, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng bừng. Không dùng phương pháp này thì Ninh Hằng không uống thuốc được là thật, nhưng ta mượn lý do này để khinh bạc Ninh Hằng cũng là thật. Giây lát sau, Ninh Hằng lại nói: “Lúc ta hôn mê, đều là nàng giúp ta ăn cháo sao?”

Ta khụ khụ vài tiếng, “Đúng.” Ánh mắt Ninh Hằng như vô tình mà có ý đảo qua môi ta, “Trách không được hương vị cháo thay đổi, hoá ra là như thế.” Lời này của hắn lại làm mặt ta đỏ thêm vài lần, ta nhìn Ninh Hằng, sắc mặt hắn bình thường tiếp tục ăn cháo. Ta nghĩ thầm thế đạo đúng là thay đổi rồi, lúc trước toàn là Ninh Hằng mặt đỏ, hôm nay hắn chỉ nói mấy câu đơn giản mà mặt ta đã đỏ bừng.

Đầu gỗ không đỏ mặt, cảnh tượng như này làm ta thấy khó thích ứng được. Ninh Hằng ăn cháo xong, hắn đột nhiên hỏi ta một câu: “Quán Quán, nàng thật sự không phải là nương tử chưa xuất giá của ta?” Đầu tiên ta sửng sốt, rồi sau đó gật đầu khẳng định.

Ninh Hằng hình như đang suy nghĩ gì đó nhìn ta, bỗng dưng, hắn nghiêm túc nói: “Quán Quán không chịu thừa nhận, nhất định là ta đã làm sai chuyện gì đó làm nàng tức giận. Sau này ta sẽ không bao giờ làm nàng tức giận nữa, Quán Quán nàng đừng giận ta nữa.” Ninh Hằng nói như vậy, làm ta chẳng biết phản ứng ra sao. Hắn chẳng biết từ lúc nào đã chạm vào tay ta trên bàn gỗ, năm ngón tay nắm thật chặt, hắn nhìn chằm chằm ta, lại nói: “Quán Quán, đừng tức giận nữa.”

Ta dở khóc dở cười, “Ngươi nhìn chỗ nào thấy ta tức giận?” “Nàng không chịu thừa nhận là nương tử chưa xuất giá của ta.” Ta thở dài: “Ta thật sự không phải là nương tử chưa xuất giá của ngươi.”

Ninh Hằng cố chấp nói: “Nàng là nương tử chưa xuất giá của ta.” Ta nhíu mày, “Ta nói ta không phải.” Ninh Hằng nắm tay ta thật chặt, “Quán Quán đừng giận nữa.”

“Ta không giận.” Hắn lại nói: “Nàng không chịu thừa nhận…” Ta ngắt lời hắn, “Đừng nói nữa.” Cứ nói đi nói lại như vậy không biết phải nói đến năm nào tháng nào nữa mất, ta không biết Ninh Hằng cứ cố chấp như vậy là vì sao, nhưng ta không muốn tiếp tục dây dưa với Ninh Hằng nữa.

Hiện giờ cứ dây dưa càng sâu, chờ đến lúc hắn nhớ lại chuyện trước kia sẽ càng thấy đau. Đau dài không bằng đau ngắn, ta vẫn nên sớm rời khỏi Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi thì tốt hơn. Nghĩ xong, ta cũng không muốn nói nhiều với Ninh Hằng nữa, chuyển sang ngồi ở ghế xa hơn. Ninh Hằng thấy ta không nói gì, hắn cũng bắt đầu trầm mặc, nhưng mà ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn ta. Ta càng nghĩ, lại càng thấy kỳ quái, theo lý mà nói, Ninh Hằng không nhớ ta, nên hiện giờ đối với hắn, ta hẳn là người vừa mới gặp mặt lần đầu tiên. Vì sao hắn chỉ vì một câu nói của Nhạn Nhi mà đã nhận định ta là nương tử chưa xuất giá của hắn, mà lại còn là bộ dáng ta không phải là chuyện không thể? Chẳng lẽ hắn yêu ta nhiều đến mức dù không nhớ được những chuyện trước kia nhưng trong đầu vẫn giữ lại chút tình cảm? Nhạn Nhi thật lâu sau vẫn chưa trở về, cuối cùng ta nhịn không được, thử hỏi: “Thật sự chuyện gì ngươi cũng không nhớ?”

Ninh Hằng gật đầu. Ta nói: “Vậy vì sao ngươi lại nhận định ta là nương tử chưa xuất giá của ngươi? Chuyện gì ngươi cũng không nhớ, hiện giờ đối với ngươi ta chỉ là một cô nương xa lạ, ngươi cũng không hề có tình ý với ta…” Ninh Hằng vội nói: “Không phải.”

“Hả? Sao lại nói thế?” Ninh Hằng hai tai đã đỏ hồng, “Ta vừa tỉnh lại đã thấy nàng đang hôn ta, mà cảm giác này rất quen thuộc, ta nghĩ ta đối với nàng là có tình ý.” Ta nói: “Nhưng mà ngươi không nhớ ta. Nếu ngươi mở mắt thấy Nhạn Nhi đang thân mật với ngươi, vậy chẳng phải ngươi cũng có tình ý với Nhạn Nhi sao?”

“Không giống nhau.” “Sao lại không giống nhau?” Ninh Hằng nghĩ ngợi, rồi mới nghiêm túc nói: “Ta chỉ muốn thân mật với nàng, không muốn thân mật với Nhạn Nhi.”

Đầu gỗ này mất trí nhớ rồi nói lời tình tứ lại càng trôi chảy hơn trước kia, nghe xong mà tim ta đập loạn, suýt nữa đã định nhào tới ôm lấy hắn. Nhưng ta nhớ lại Ninh Hằng đã từng nói muốn dẫn ta hồi cung giao ta cho Hoàng đế, trong lòng lập tức nguội lạnh như cơn gió tháng chạp. Đúng lúc này Nhạn Nhi trở về, lúc này ta đứng dậy… chạy trối chết. Ta biết ta không thể tiếp tục nữa, bằng không ta cùng Ninh Hằng đều rơi vào kết cục đã được báo trước đó. Cho nên, sáng hôm sau ta dậy thật sớm đi ra ngoài nhân lúc Nhạn Nhi và Ninh Hằng còn chưa dậy.

Hiện giờ tình hình của ta rất kỳ lạ. Trong cung vẫn chưa có tin tức Thái hậu băng hà, nhất thời ta không nghĩ ra ý đồ của Hoàng đế, mà đến giờ vẫn chưa biết là ai phái sát thủ tới giết ta. Mà Ninh Hằng hiện giờ lại như thế… Ta đúng là vẫn sớm rời khỏi Kinh thành thì tốt hơn. Nghe theo lời Tống đại phu đến phía tây thành, rất thuận lợi chọn được một tráng sĩ dáng người vạm vỡ thoạt nhìn có sức có võ bảo vệ ta xuôi nam, ta hỏi tên vị tráng sĩ rồi đưa tiền đặt cọc, dặn hắn đêm mai giờ Thìn sáu khắc chuẩn bị xe ngựa đợi ta dưới cây liễu ở đông thành.

Lúc ta quay về hẻm nhỏ nam thành, nhân tiện mua cho đầu gỗ và Nhạn Nhi hai chén đậu hũ cùng mấy chiếc màn thầu (bánh bao). Lúc Ninh Hằng ăn bánh bao, trước mặt hắn ta khiển trách Nhạn Nhi một lượt, bảo nàng không được nói lung tung, Nhạn Nhi vẫn cúi đầu không nói lời nào. Sau đó ta nghĩ có lẽ đây là lần cuối cùng ở chung với Ninh Hằng và Nhạn Nhi, nên vẻ mặt cũng dịu dàng lại. Lúc này, Ninh Hằng đột nhiên nói: “Quán Quán, sáng nay nàng đi đâu thế?”

Tim ta đập mạnh, nhưng vẻ mặt vẫn như trước: “Đi tìm Tống đại phu.” Ninh Hằng nói: “Lần sau ta đi cùng nàng.” “Ngươi không được ra ngoài, tất cả mọi người bên ngoài đều đang tìm ngươi.” Ta liếc mắt nhìn Nhạn Nhi, hỏi: “Muội có nói cho hắn biết nguyên nhân chưa?” Ta thấy Nhạn Nhi lắc đầu, nghĩ thầm dù sao ta cũng sắp rời đi, nói cho Ninh Hằng biết cũng không sao, nói: “Trước kia ngươi là…”

Nhạn Nhi đột nhiên nói: “Trước kia người là phu quân được đính hôn với tỷ tỷ.” Ta suýt nữa đã phun sạch nước trong miệng, ta trừng mắt nhìn Nhạn Nhi. Nhạn Nhi bắt đầu ấp úng, bộ dáng như thể ta ép buộc nàng ấy không được nói ra sự thật. Ta thật bất đắc dĩ, quét mắt nhìn Ninh Hằng, hắn lại nghiêm túc nhìn ta nói: “Chuyện trước kia như thế nào ta đều không muốn biết.” Ta giật mình.

Nhạn Nhi cười rạng rỡ, “Ninh đại ca nói rất đúng, trước kia xảy ra chuyện gì đều không quan trọng, chuyện sau này mới là quan trọng.”.