Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 47

Chương 46

Ban đêm Ninh Hằng vẫn canh giữ ngoài cửa phòng ta, bất luận là ta đuổi thế nào hắn cũng không đi, vẻ mặt cố chấp cứ đứng chỗ đó. Cuối cùng ta đành bất đắc dĩ để hắn vào phòng ngủ trên mặt đất. Tuy cô nam quả nữ trong một phòng, củi khô lửa cháy là khó tránh được, nhưng cứ theo tính tình Ninh Hằng, chỉ sợ ta không chủ động, thì lửa cũng chẳng bốc được lên. Cho nên, ta đối với Ninh Hằng, có thể nói là còn yên tâm hơn cả Nhạn Nhi. Mấy đêm tiếp, chắc là vì có Ninh Hằng trong phòng, nên ta ngủ rất an ổn, mà những chuyện xung quanh dường như cũng biến chuyển tốt hơn. Bên chân bị trật kia dưới sự chăm sóc hoàn hảo của Ninh Hằng đã tốt hơn rất nhiều, sát thủ Xuân Phong lâu cũng không xuất hiện lần nữa, mà ngay cả Liên Dận chẳng biết có hôn ước thật với ta không cũng không tới quấy rối. Nhạn Nhi ở lại Thuý Vy trấn không tìm được manh mối Xuân Phong lâu, đành bỏ cuộc. Nàng ấy tinh thần sa sút suốt mấy canh giờ, rồi kêu gào muốn Ninh Hằng dạy nàng cách đánh xe, nói đúng ra là không nỡ để Ninh Hằng đánh xe suốt đêm, để nàng học được, có thể thay Ninh Hằng chia sẻ vất vả.

Những lời này nói ra là hoàn toàn hợp lý không có vấn đề gì, nhưng mà lọt vào tai ta lại thấy bất thường. Sau đó, ma xui quỷ khiến thế nào mà ta chuyển ghế ngồi ra ngoài mái hiên, nói hoa mỹ là ra ngoài để hít thở không khí, nhưng thật ra là để quan sát Ninh Hằng dạy Nhạn Nhi đánh xe. Ta cầm chén trà nóng để làm ấm tay, tuy đã gần đến mùa xuân, nhưng gió lạnh thổi tới vẫn lạnh đến thấu xương. Ta lạnh run run, cách đó không xa Nhạn Nhi cùng Ninh Hằng lại đầu đầy mồ hôi, càng nhìn ta càng cảm thấy khó chịu. Ta tinh tế quan sát Nhạn Nhi, phát hiện Nhạn Nhi thật ra nàng ấy cũng gần là một mỹ nhân, chờ nàng ấy lớn hơn chút nữa, thân hình diện mạo nảy nở, nhất định là tiểu mỹ nhân xinh đẹp như nước, rất xứng với Ninh Hằng, có thể nói là kim đồng ngọc nữ.

Ta càng nhìn càng thấy bực bội, cuối cùng dứt khoát quyết định mắt không thấy lòng không bực. Nhanh chóng đứng dậy, cầm ghế rồi rời đi. . Khi màn đêm buông xuống, Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi mới trở về khách điếm. Ta nhìn hai người bọn họ, trong lòng rầu rĩ không vui. Lúc cùng nhau ăn cơm tối, Nhạn Nhi cười nói với Ninh Hằng: “Ninh đại ca, người dạy ta cả một ngày, vất vả cho người rồi.”

Ninh Hằng nói: “Muội học rất nhanh, ngày mai lại luyện thêm một lần nữa là có thể đánh xe lên đường.” Nhạn Nhi khẽ cười nói: “Là Ninh đại ca dạy tốt thôi.” Nghe Nhạn Nhi cứ trái một câu Ninh đại ca phải một câu Ninh đại ca, lại nhìn Ninh Hằng không giống lúc trước đồ ăn vừa lên đã chuyển đĩa rau sang cho ta, trong lòng thấy có chút mất mát, vội vàng ăn mấy miếng rồi buông đũa, nhỏ giọng nói: “Ta no rồi, hai người cứ chậm rãi ăn đi” rồi quay về phòng.

Ta rót trà uống một ngụm xong, Ninh Hằng cũng vào phòng. Ta không nâng mắt lên nhìn mà cúi đầu thưởng thức trà, ta nghe thấy tiếng bước chân của hắn ngừng lại, sau đó ngồi xuống bên cạnh ta. “Quán Quán.” Hắn khẽ gọi. Ta tiếp tục cúi đầu uống trà. Cứ theo kinh nghiệm từ trước đến giờ, Ninh Hằng chắc sẽ đưa mặt tới gần sát rồi hỏi ta sao vậy. Không ngờ, Ninh Hằng hỏi thì có hỏi, nhưng không đưa mặt tới gần nữa.

Trong lòng ta thấy tức giận, mấy hôm trước còn nói yêu ta thích ta, hôm nay cả một ngày ở cạnh Nhạn Nhi thì không còn muốn tới gần ta nữa. Ta đặt mạnh chén trà xuống bàn, giọng nói lạnh lùng: “Không sao.” Dứt lời, ta không thèm liếc nhìn Ninh Hằng một cái mà đi thẳng đến giường, nhắm mắt giả bộ ngủ. Ninh Hằng đi đến cạnh giường, ta cảm thấy hắn muốn nói chuyện với ta, nhưng hắn trầm mặc rất lâu, cuối cùng lại yên lặng rời đi. Hắn vừa ra ngoài, ta lập tức bật dậy. Ta nghĩ thầm, nếu Ninh Hằng thật sự thích Nhạn Nhi, bất luận là có nhớ lại chuyện trước kia hay không, đối với hắn mà nói, là kết quả tốt nhất. Cũng may ta không rơi vào quá sâu, mặc dù hiện tại ta đúng là có động tâm với Ninh Hằng, nhưng muốn rút chân ra cũng không phải là việc khó. Cho nên, ta vẫn nên sớm thoát thân thì tốt hơn, chuyện tình cảm, gặp nhau càng ít thì càng tốt.

. Ở lại thêm một hai ngày nữa, chúng ta thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường. Ta ngồi trong xe ngựa, Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi ngồi bên ngoài cùng nhau đánh xe. Mấy ngày nay ta đã nghĩ thông suốt nên không hờn dỗi nữa, ta là kiểu người không làm khổ chính mình, những chuyện phiền lòng ngẫm lại một lần rồi cho qua luôn. Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi ở bên ngoài nói chuyện khe khẽ, ta không nghe được bọn họ nói những chuyện gì, cũng chẳng muốn hao tâm tốn sức nghe cho nên dứt khoát nhắm mắt lại dưỡng sức. Nhắm mắt lại cơn buồn ngủ cũng kéo tới, trong lúc mơ mơ màng màng ta cảm thấy dường như xe ngựa dừng lại một lúc, sau đó bên tai lại nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc lộc cộc.

Ta ngủ được một giấc ngắn, lúc mở mắt ra, nhìn thấy Ninh Hằng ở phía đối diện mắt mở to nhìn chằm chằm ta. Ta ngáp một cái, hỏi: “Còn bao lâu nữa mới đến chỗ nghỉ chân?” “Đi qua nốt ngọn núi này là đến.” Ta lại ngáp một cái, thản nhiên đáp “Ờm”.

“Quán Quán, vừa rồi ta thấy ven đường có người bán hạt dẻ nên dừng lại mua một ít, nàng ngồi trong xe thấy buồn chán, có thể ăn cho đỡ buồn.” Lúc này ta mới thấy Ninh Hằng lấy từ trong ngực ra một túi giấy, hắn đưa cho ta, khẽ nói: “Hơi nóng.” Ta vừa định nhận lấy, Ninh Hằng lại thu tay về, hắn nói: “Quán Quán, ta bóc vỏ cho nàng.” Có người muốn cống hiến sức lực, tất nhiên là ta vui vẻ để hắn làm, thoải mái nằm xuống một bên để Ninh Hằng bóc vỏ hạt dẻ. Ta thấy động tác hắn bóc rất thuần thục, nên hỏi: “Nhạn Nhi đã ăn rồi à?”

“Chuyện này…” Vẻ mặt Ninh Hằng hơi giật mình, hắn sờ mũi, nói: “Ta quên hỏi Nhạn Nhi có muốn ăn hay không.” Câu trả lời này rất hợp ý ta. Lúc này, giọng nói Nhạn Nhi truyền vào, “Muội không ăn đâu, tỷ tỷ, Ninh đại ca, hai người cứ ăn đi.” Trong lúc nói chuyện, Ninh Hằng đã bóc xong một hạt dẻ, hắn đưa đến bên miệng ta, “Quán Quán, vẫn hơi nóng, lúc ăn nàng cẩn thận chút.” Ta há miệng cắn vào hạt dẻ giữa hai ngón tay Ninh Hằng.

Ninh Hằng hỏi ta hương vị thế nào, ta cười nói: “Rất ngon.” Ninh Hằng lập tức cười, tiếp tục bóc hạt dẻ. Trong lúc ăn, có mấy lần ta không cẩn thận cắn vào ngón tay Ninh Hằng, mỗi lần cắn phải, ánh mắt Ninh Hằng lại thâm sâu hơn. Sau đó chẳng biết thế nào, mà mặt ta cùng Ninh Hằng đều đỏ như gấc. Mỗi lần ta thấy Ninh Hằng đỏ mặt, trong lòng lại thấy vui vẻ, nhất thời lời tự hứa phải thoát khỏi vũng bùn Ninh Hằng đã quên không còn chút nào, hận không thể tiến lại gần cắn thêm mấy cái làm mặt hắn đã đỏ lại càng đỏ thêm.

Nhưng vào lúc này, xe ngựa bỗng dưng ngừng lại. Nhạn Nhi kéo rèm lên, giọng nói có phần đau khổ: “Ninh đại ca, chúng ta lạc đường rồi, hình như muội đi lầm đường.” Ta nghe thấy hai chữ lạc đường trong lòng căng thẳng, vội vàng nhìn ra bên ngoài. Không nhìn đã tốt, vừa nhìn đã làm ta kinh ngạc hoảng hốt, xung quanh rừng cây dầy đặc, bầu trời tối tăm, gió thổi qua, chạc cây dao động, bóng chiếu xuống mặt đất nhìn như yêu quái ăn thịt người vậy. Ông trời cũng chẳng giúp đỡ gì cả, hiện giờ sắc trời dần tối, lát nữa trời tối dần bóng tối sẽ bao phủ cả rừng cây. Cũng chẳng biết trong rừng cây có mãnh thú như cọp, sói không, nếu phải qua đêm trong rừng cây này, đúng là so với cắt cổ còn nguy hiểm hơn.

Sắc mặt Ninh Hằng cũng nghiêm trọng hẳn lên, hắn nói với Nhạn Nhi: “Chuyện đến mức này, chúng ta chỉ có thể rời khỏi rừng cây trước, chúng ta cứ quay lại theo đường cũ vậy.” Ninh Hằng cầm lấy dây cương, ngồi xuống bên ngoài xe ngựa. Xe ngựa lại tiếp tục chạy, ta kéo rèm nhìn sắc trời dần tối bên ngoài, trong lòng có chút nặng nề lo lắng. Xe ngựa đi không ngừng nghỉ, nhưng cho đến khi sắc trời tối đen như mực, ba người chúng ta vẫn bị vây trong rừng. Cuối cùng, bất đắc dĩ, chúng ta đành phải qua đêm trong rừng. Nhạn Nhi nhóm một đống lửa lớn, Ninh Hằng chuyển ra ba tấm chăn bông từ trong xe ngựa, ta cầm chút lương khô ra, sau đó ba người vây quanh đống lửa chuẩn bị ngủ qua đêm, đợi đến hửng đông ngày mai sẽ tìm đường đi tiếp.

Đây là lần đầu tiên ta qua đêm bên ngoài, thân cây sau lưng rất cứng, làm ta cực kỳ không thoải mái. Ta xoay người đổi tư thế, vẫn thấy không thoải mái. Bỗng dưng, ta cảm thấy có cánh tay ôm lấy vai ta, ta mở mắt, Ninh Hằng hơi dùng sức, lập tức cả người ta dựa vào người Ninh Hằng, hắn khẽ nói: “Ngủ như vậy sẽ thoải mái hơn.” Ta không cự tuyệt Ninh Hằng, mà vội vàng nhìn Nhạn Nhi, thấy mắt nàng ấy nhắm chặt đang nằm ngủ thì ta mới nhẹ thở phào. Lúc này ta đang rất bối rối, dường như trong lúc vô thức ta luôn tiếp nhận mặt tốt của Ninh Hằng, mặc dù đã tự nói với mình lặp đi lặp lại rằng Ninh Hằng nếu nhớ lại chuyện trước kia thì sẽ bắt ta hồi cung. Qua một lúc lâu, Ninh Hằng bỗng dưng nói: “Quán Quán, nàng đang ngủ sao?”

“Không.” Ninh Hằng khẽ nói: “Quán Quán, mấy ngày nay nàng giận ta sao?” Ta sững sờ, Ninh Hằng lại nói: “Mấy ngày nay, nàng hình như không vui. Có phải ta lại làm gì chọc nàng tức giận?” Ta chẳng biết phải giải thích thế nào với Ninh Hằng, nhưng tuyệt đối không thừa nhận là mình đang ghen. Ta trầm ngâm một lát, rồi mới nhăn nhó nói: “Mấy ngày trước ngươi dạy Nhạn Nhi đánh xe lúc quay về ăn cơm vì sao không chuyển đĩa rau ra gần chỗ ta?”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, ta đã thấy hối hận. Lời vừa nói ra, làm sao sao có thể là ta Tô Cán nói chứ ? Mấy câu này chỉ có oán phụ mới nói thôi. “Hôm đó lúc trở lại khách điếm cả người đầy mùi mồ hôi, ta sợ nàng ngửi thấy.” Ta dở khóc dở cười, ta thật sự không ngờ hôm đó ta tức giận hờn dỗi lâu như vậy kết quả Ninh Hằng lại vì nguyên nhân này mà không tới gần ta. Ta khẽ cười nói: “Ngươi quả nhiên là đầu gỗ.”

Ninh Hằng nắm lấy vai ta, “Quán Quán, nàng không tức giận nữa chứ?” Ta cọ cọ đầu vào vai Ninh Hằng, nhẹ đáp “Ừ”, trong lòng dâng lên sự vui vẻ trước giờ chưa từng có. Bỗng dưng, Ninh Hằng ôm lấy ta, ta cảm thấy cả người hắn cứng đờ. Ta căng thẳng, thấy Nhạn Nhi mở mắt ra, bật dậy, nói: “Có người tới.”

Ninh Hằng một tay đặt lên kiếm một tay đẩy ta ra sau lưng để bảo vệ, Nhạn Nhi từ trong tay áo lấy ra một thanh song nhận (đao 2 lưỡi). Nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa đến gần, ta cắn môi trong lòng cực kỳ khẩn trương. “Ôi? Ôi? Ôi? Cô nương, chúng ta đúng là có duyên phận.” Ta thật không ngờ người đến là người có duyên gặp mặt một lần hôm đó Liên Dận. Hắn nhảy xuống ngựa, chắp tay với ta, lại là bộ dáng ngả ngớn. Kiếm Ninh Hằng tuốt ra khỏi vỏ, lập tức để ngang lên cổ Liên Dận, Ninh Hằng lạnh nhạt nói: “Nói năng không lễ độ lần nữa, ta sẽ chém đầu ngươi.” Liên Dận thì thầm gì đó, ta còn chưa nghe rõ, Nhạn Nhi đột nhiên nói: “Có sát khí.”

Ta thấy vẻ mặt Ninh Hằng biến đổi, nghĩ thầm lần này đúng là sát thủ đến rồi. Lúc này Liên Dận cũng biến sắc, hắn nhanh chóng rút kiếm, nói: “Cô nương, ta bảo vệ nàng.” Lời Liên Dận nói vừa dứt, ngân quang (ánh sáng phản chiếu từ gươm đao) chợt lóe, mấy phi đao vù vù bay tới chỗ ta. Liên Dận cùng Ninh Hằng vung kiếm chắn lại, toàn bộ phi đao đều rớt xuống đất, năm hắc y nhân che mặt đột nhiên nhảy ra. Ta vốn tưởng rằng tiếp theo sẽ có một trận ác chiến, không ngờ lần này giải quyết quá dễ dàng. Ninh Hằng cùng Nhạn Nhi còn chưa kịp động thủ, cùng lắm chỉ qua một khắc, năm hắc y nhân đã cùng ngã gục xuống đất.

Ta há hốc mồm nhìn Liên Dận vẻ mặt vẫn ngả ngớn như trước, nghĩ thầm: quả nhiên không thể nhìn tướng mạo. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~.