Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 5

Chương 5

Giọng nói này… Ta vén rèm lên nhìn, giật mình ngẩn người, đúng là Ninh Hằng. Hôm nay xem kịch ta chỉ để ý tới Thẩm Khinh Ngôn, hoàn toàn để ý là Ninh Hằng cũng tới. Ta cho dừng kiệu lại, hỏi: “Ninh khanh có chuyện gì vậy?”

Ninh Hằng lại nói: “Vi thần có thể nói chuyện riêng với Thái Hậu được không?” Nói chuyện… Ta với Ninh Hằng ngoại trừ hài tử trong bụng thì còn chuyện gì để nói. Ta căn bản thấy hơi mỏi mệt, nhưng nhỡ như Ninh Hằng là phụ thân hài tử trong bụng ta, ta đành bước xuống. Cách đó ko xa có một đình hình bát giác, ta bảo các cung nữ theo hầu ở lại, rồi thản nhiên bước tới đình nghỉ chân, Ninh Hằng cũng đi theo sau.

Bây giờ đang là giữa mùa hạ, hoa sen trong cung đều đã nở rộ, bên cạnh đình nghỉ cũng có hồ sen, còn chưa tới gần đình nghỉ, hương hoa sen thơm mát thoang thoảng đã theo gió bay đến. Lúc vào tới đình, tâm tình cũng có chút hồi hộp. Mấy ngày gần đây, ta bị hoảng sợ không ít. Cho nên nếu có người muốn nói chuyện, ta đều phải cân nhắc cẩn thận, chỉ sợ đột nhiên lại xuất hiện thêm người ta từng ân ái. Ta nhìn đoá sen màu phấn hồng, giọng cảm khái: “Nơi này không có ai, Ninh khanh có chuyện gì cứ nói thẳng.”

Ninh Hằng đứng phía sau ta, thật lâu hắn vẫn không nói gì. Ta vốn định nhẫn nại chờ đợi, hương hoa sen như thổi vào cõi lòng, chung quy ta vẫn không đợi được Ninh Hằng nói chuyện. Trong lòng thấy khó hiểu, cũng may hôm nay được nói chuyện với người trong lòng ở khoảng cách gần một lúc, nên tâm tình không tệ, lập tức xoay người lại gọi hắn một tiếng: “Ninh khanh?” Ta vừa xoay người đã thấy kinh ngạc, Ninh Hằng trước kia hay phải dẫn binh chinh chiến sa trường, làn da phơi nắng nhiều nên sạm đi, cũng may mấy năm gần đây thăng quan tiến chức ở lại kinh thành, có thời gian cho làn da hồi phục, vẻ ngoài càng lúc càng xuất chúng, có điều bình thường hắn nói năng cẩn trọng, mà lúc này thấy mặt hắn đỏ ửng, bộ dáng muốn nói gì đó lại thôi, thật sự làm ta thấy kinh ngạc không ít. Trong phút chốc, hắn nâng mắt lên nhìn ta, cuối cùng cũng mở miệng: “Lần đầu tiên vi thần nhìn thấy Thái Hậu, là năm năm trước. Khi đó vi thần chỉ là tướng quân giữ chức quan ngũ phẩm, hôm đó tiến cung diện thánh cùng tướng quân Uy Hoá, lúc ra về vi thần không cẩn thận ngã phải chậu cúc Ba Tư của Thái Hậu, chiếu theo quy định trong cung, vi thần phải bị phạt hai mươi bản. Vừa lúc Thái Hậu đi qua, đã miễn tội cho vi thần.”

Việc này ta không có chút ấn tượng nào, cũng không biết Ninh Hằng nhắc tới việc này là có ý gì. Ta yên lặng nghe tiếp, không ngờ Ninh Hằng lại ngừng lại không nói tiếp. Ta đành mở miệng nói: “Sau đó thì sao?” Ninh Hằng mặt đỏ ửng có phần giống hoa sen trong hồ, hắn hình như đang bối rối, cuối cùng mắt hắn mở to mắt, ánh mắt sáng rỡ nhìn thẳng ta, “Ngay từ lúc đó, ta đối với người đã nhất kiến chung tình .” (vừa gặp đã yêu)

Ta chớp mắt, chớp chớp mắt, lại chớp mắt… Chẳng lẽ sơn móng tay của ta hôm nay còn có tác dụng mời gọi hoa đào, hay là hài tử trong bụng ta quá mức mê người, thế cho nên liên tiếp có người can đảm xem thường luân thường lễ tục, đặt một cái thang ngay cạnh lăng của tiên đế chờ ta xuất tường… (Hồng hạnh xuất tường – ý chỉ ngoại tình) Ta nghĩ sắc mặt của mình lúc này cực kỳ quỷ dị, “Ninh khanh, ai gia là Thái Hậu.”

“Vi thần biết, nhưng vi thần thật sự ái mộ Thái Hậu.” Nói thật, nghe một lang quân tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn mà lại tuấn lãng giữa hương hoa sen thơm ngát cùng trăng sáng tỏ tình, thật sự ta cũng thấy có chút lâng lâng. Ta híp mắt lại, hỏi: “Ngươi thích ta vì cái gì?” Ninh Hằng nhẹ giọng nói: “Trí Viễn không biết, Trí Viễn chỉ biết thích đó là thích.”

Ta sửng sốt, chắc Trí Viễn là tên tự của Ninh Hằng. Không ngờ cách tự xưng của Ninh Hằng lại thay đổi nhanh như vậy. Ta đánh giá hắn một lượt, sự chân thành trong mắt hắn tuy không phải là giả, nhưng… Ta thở dài: “Vậy chuyện ngươi với bệ hạ…” Ninh Hằng ngẩn ra, “Ý của Thái hậu là…”

Vậy xem ra, Hoàng đế đơn phương tương tư rồi. Đêm qua nhìn sắc mặt Hoàng đế, có thể đoán được có tình cảm sâu nặng với Ninh Hằng. Ta vốn tưởng rằng Ninh Hằng là bị ta cưỡng ép, không ngờ tâm tư của hắn cũng đặt ở chỗ ta. Chuyện tình cảm, rối rắm, thật tình ngồi xem cũng thấy mệt mỏi rồi. Bỗng dưng, ta có một ý nghĩ cực kỳ khó tin. Trong sách nói chuyện tình cảm đúng là thường đi theo đường tròn, hiện tại Hoàng đế thích Ninh Hằng, Ninh Hằng thích ta, ta thích Thẩm Khinh Ngôn, như vậy đoạn sau không phải là Thẩm Khinh Ngôn thích Hoàng đế đấy chứ? Ta bị suy luận đấy làm cho kinh sợ mặt trắng bệch. Sắc mặt Ninh Hằng có chút áy náy, “Thái Hậu, vi thần đã đường đột rồi.”

Có vẻ Ninh Hằng đã đoán nhầm nguyên nhân sắc mặt biến đổi của ta, ta không khỏi mềm lòng xuống, “Chẳng còn cách nào.” Có lẽ Ninh Hằng lại hiểu lầm nguyên nhân sắc mặt ta đại biến, trong phút chốc ta lại vui vẻ trở lại, “Thái Hậu, vi thần có một yêu cầu hơi quá đáng.” Ta nheo mắt.

“Hôm nay vi thần thấy mấy người nam hầu của Thường Trữ công chúa rất vui vẻ, vi thần nghĩ rằng…” Ta lập tức ngắt lời hắn, “Ninh khanh là đại tướng của triều đình ta, sao có thể chịu oan ức như vậy được?” Ninh Hằng nghiêm mặt nói: “Không oan ức, có thể làm nam hầu của Thái Hậu, Trí Viễn cam tâm tình nguyện. Huống chi bây giờ trong bụng Thái Hậu còn mang cốt nhục của Trí Viễn, Trí Viễn càng phải dốc lòng chăm lo cuộc sống hằng ngày của Thái Hậu. Khi mặt trời mọc, Trí Viễn là triều thần Đại Vinh, nhưng sau khi mặt trời lặn, Trí Viễn là nam hầu của Thái Hậu. Thái Hậu thấy sao?”

Hô hấp của ta lập tức ngừng lại. Nam hầu xưa nay đều bị dân chúng phỉ nhổ coi thường, mà Ninh Hằng đường đường là đại tướng lại coi như điều đúng đắn, chẳng lẽ hắn thật sự yêu ta tận xương tuỷ sao? Ta còn chưa kịp trả lời, đã nghe thấy một giọng nói ngạc nhiên vang lên từ phía sau —— “Cái gì?”

Ta với Ninh Hằng cùng sững sờ, dù sao Ninh Hằng cũng chỉ hơi sững sờ, còn ta là cực kỳ sững sờ. Nghiệp chướng! Vì sao Thẩm Khinh Ngôn lại ở đây! Ta vốn định giấu diếm sự thật trong một đêm hai lần xuân phong, hôm nay dưới trăng sáng vằng vặc toàn bộ đã bị bại lộ rồi. Thẩm Khinh Ngôn đi nhanh đến, giận dữ nhìn Ninh Hằng. “Cốt nhục trong bụng Thái Hậu rõ ràng là của ta, Ninh đại tướng quân có chứng cớ gì chứng minh là của ngươi?”

Ninh Hằng cũng tức giận nhìn lại Thẩm Khinh Ngôn, “Đêm mùng mười tháng sáu kia…” Mặc Thẩm Khinh Ngôn biến sắc, lập tức ngắt lời Ninh Hằng, “Buổi tối đêm mùng mười tháng sáu Thái Hậu ở một chỗ với ta, ngươi làm sao lại xen vào được?” “Thái Hậu ra khỏi Tô phủ, là ta đưa nàng hồi cung .”

Ninh Hằng vừa nói dứt lời, sắc mặt hai người bọn họ đều biến đổi, hơn nữa không hẹn mà cùng nhìn về phía ta. Tuy bọn họ phản ứng hơi kịch liệt, nhưng đêm đó ta say choáng váng hồ đồ, cơ bản không biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, ta đành nói: “Hài tử trong bụng này… Có thể là của Thẩm khanh … Cũng có thể là Ninh khanh …” Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng lúc này sắc mặt biến đổi liên tục. Thở dài, quả nhiên thể diện của ta đã mất hết rồi, hôm nay ngày tốt cảnh cũng đẹp vốn là hai người lãng mạn nồng nàn, chẳng ngờ lại biến thành hoàn cảnh này. Rõ ràng vừa nãy có tận hai đoá hoa đào chớm nở, hiện giờ đến cả vụn cánh hoa cũng chẳng còn.

Có điều, dường như ông trời cũng đặc biệt chú ý đến ta, chuyên đem mấy chuyện yêu đương hoang đường vứt xuống người ta, làm người trong mộng của ta cùng đoá hoa đào mới chớm nở từ nay về sau tránh ta còn hơn cả tránh rắn rết, không ngờ Ninh Hằng lại nói: “Thái Hậu ý người thế nào?” Ta ngẩn người, “Cái gì cơ?” Ninh Hằng có chút ngượng ngùng nói: “Vừa rồi Trí Viễn đã nói sau khi mặt trời lặn, Trí Viễn nguyện làm nam hầu của Thái Hậu.”

Ta hai mắt mở to, “Ninh khanh không ngại sao?” “Có thể hầu hạ Thái Hậu, là vinh hạnh của Trí Viễn.” Có lẽ cả thiên hạ này không ai cảm thấy quẫn bách như ta lúc này, ngay trước mặt người trong lòng phải đưa ra lựa chọn như vậy. Ta trả lời ra sao cũng không được, đang lúc ta tiến thoái lưỡng nan, Thẩm Khinh Ngôn từ từ mở miệng: “Cảnh Chi cũng nguyện làm nam hầu của Thái Hậu.”

Tối nay hoa sen cùng ánh trăng quả thực làm say lòng người, Thẩm Khinh Ngôn với Ninh Hằng chẳng lẽ mới bị rớt xuống hồ sen, đầu bị úng nước rồi mới nói với ta mấy lời thế này? Ta xoa xoa thái dương, lúc này lại càng tiến thoái lưỡng nan. Thẩm Khinh Ngôn ta tuyệt đối không nỡ để hắn bị người đời chửi mắng, Ninh Hằng lại là người trong tim Hoàng đế, ta cũng không dám. Chẳng biết từ lúc nào, làm nam hầu trở thành bánh trái thơm ngon, làm hai trọng thần phải đi tranh đoạt…

Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng lúc này lại mở miệng, không hẹn mà cùng lặp lại lời vừa nói. Ta thật sự là đau đầu, mùi hương thoang thoảng của hoa sen trong đình cũng ko thể giúp ta giải quyết được cục diện phiền phức trước mắt. Ta thậm chí đã suy nghĩ, nếu không tìm được biện pháp thì ngất luôn đi. Ta luôn là người vừa nghĩ đã làm luôn, hai mắt lập tức trợn trắng, chân chuẩn bị mềm nhũn, ngã về phía lòng Thẩm Khinh Ngôn, thì nghe thấy giọng nói của Hoàng đế không nhanh không chậm vang lên, làm cho hai mắt của ta sáng rõ trở lại.

“Tối nay ánh trăng thật đẹp, đình nghỉ này cũng thật náo nhiệt, Thái Hậu cùng hai vị ái khanh đang ngắm trăng thưởng sen sao?” Thở dài, đêm nay đúng là nghiệp chướng, người tới góp vui sao lắm vậy chứ! Ta bị kinh hãi, mấy ngày trước Hoàng đế cũng nói cho Thẩm Khinh Ngôn làm nam hầu của ta, lời nói kia tạm thời coi như là thăm dò. Nếu lúc này Thẩm Khinh Ngôn cũng nói đồng ý, ta chỉ cần mặt dày một chút, thì người trong mộng sẽ thành nam hầu trong tay ta. Nhưng hiện giờ ở chỗ này không chỉ có người trong mộng của ta, còn có cả người trong mộng của Hoàng đế. Ta chỉ gặp mặt Ninh Hằng, Hoàng đế đã có chút giận dỗi, hôm nay nếu nghe thấy Ninh Hằng muốn làm nam hầu của ta, thiên tử nổi giận, thật ko thể tưởng tượng được.

Ta cười gượng, “Bệ hạ trùng hợp vậy, cũng tới ngắm trăng sao?” Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng hành lễ với Hoàng đế, lúc ánh mắt Hoàng đế đảo qua Ninh Hằng, thì ngừng lại, tiếp theo lại nhìn ta, hắn từ từ nói: “Đúng rồi, ngắm trăng thưởng sen cùng các nam hầu.” Phụt ——

Ta phát hiện từ sau khi không buông rèm nhiếp chính nữa, ta liền thấy sờ sợ Hoàng đế tiểu tử ta quen từ hồi bốn tuổi mà còn do một tay ta nuôi lớn, Hoàng đế vừa nói ra lời này, chân ta lập tức mềm nhũn, phía sau Thẩm Khinh Ngôn cùng Ninh Hằng lập tức cùng lúc đỡ hai tay trái phải của ta. Mỹ nam bên cạnh, ta vốn nên vui mừng mới đúng. Nhưng lúc này ta thật sự không vui mừng nổi, ta vô ý giãy người thoát khỏi tay hai người đó, giả bộ như không có việc gì hỏi: “Bệ hạ muốn gặp mấy vị lang quân của Thường Trữ sao?” “Không phải.” Hoàng đế nhìn Thẩm Khinh Ngôn, lại nhìn Ninh Hằng, “Trẫm là muốn ở đây thưởng thức cùng hai vị nam hầu mới này của Thái Hậu.”

Hắn sờ cằm lại nói: “Ninh khanh việc này vài ngày trước cũng đã đề cập với trẫm, chỉ là gần đây chính sự bận rộn, trẫm nhất thời quên mất. Không ngờ Thẩm khanh cũng cùng chung ý tưởng. Tuy việc này hơi bừa bãi phóng túng một chút, nhưng Thái Hậu những năm gần đây rất vất vả công lao cũng lớn, muốn có hai, ba nam hầu cũng không phải là chuyện lớn. Ninh khanh và Thẩm khanh đều là trụ cột của triều đình ta, cũng vì Thái Hậu mà xin làm nam hầu, trẫm thật là vui mừng.”.