Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai gia có hỉ - Chương 58

Chương 57

Ta cùng đầu gỗ mới nếm thử tư vị mây mưa, mà đã biến thành tham hoan… cho tới tận bình minh. Hôm sau lúc tỉnh lại mặt trời đã lên cao, cả người ta cực kỳ đau nhức, vừa mở mắt đã nhìn thấy đầu gỗ ngồi cạnh giường, trong tay cầm sổ sách, đang lật xem rất cẩn thận. Ta ưm một tiếng, đầu gỗ lập tức gấp sổ sách lại, ngẩng đầu trong mắt là ý cười nhìn ta, “Tỉnh rồi?” Ta vươn hai tay, đầu gỗ rất tự nhiên kéo ta đứng lên, ta như người không có xương sống miễn cưỡng dựa lên vai hắn, ta hắt xì một cái, “Giờ nào rồi?”

“Vẫn còn sớm, muốn ngủ thêm không?” Ta nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài, “Còn sớm sao? Hiện giờ chắc cũng là giờ Tỵ rồi.” Giang Hằng lại cười nói: “Ừ, giờ Tỵ sáu khắc.”

Ta mắt tròn xoe nhìn hắn, giờ Tỵ mà nói là còn sớm, ngày thường là đã ăn cơm trưa rồi.”Haizz, đã đến giờ này, sao chàng vẫn còn ở đây?” Bình thường đầu gỗ chưa đến buổi tối nhất định sẽ không xuất hiện. “Chờ nàng tỉnh dậy.” Tay hắn đặt lên eo ta, “Còn đau không?” “Đau! Siêu đau! Cứ như bị xe ngựa nghiền qua vậy!”

Giang Hằng vội vàng xoa mặt ta, lại xoa xoa tay ta, vội nói: “Đều là ta không tốt, đêm qua không nên cùng nàng…” Hắn dừng lại, vẻ mặt áy náy lại nói: “Ta đi bảo nha hoàn mời đại phu đến xem.” Ta nhanh tay giữ hắn lại, “Không cần! Haizz, đầu gỗ, làm gì có người nào vì chuyện này mà đi mời đại phu đâu. Đi bảo nha hoàn chuẩn bị nước ấm đi, tắm nước ấm chắc sẽ đỡ hơn…” Bỗng dưng, ta sững sờ. Ta tỉnh lại một lúc lâu, mà giờ mới phát giác đệm chăn đã đổi. Đêm qua đệm chăn màu lam, hiện giờ lại biến thành màu vàng. Ta xốc chăn gấm lên xem, vết máu cũng không có. Ta dở khóc dở cười nói: “Là chàng đổi chăn đệm?”

Giang Hằng gật đầu, “Ta biết nàng thích sạch sẽ, nhất định là không thích chăn đệm dính máu. Cho nên sáng nay lúc tỉnh lại ta đổi.” Tâm tư đầu gỗ đúng là rất tinh tế, ngay cả điều ấy mà cũng bận tâm. Ta nhìn đầu gỗ, đúng là càng nhìn càng thích, ta vịn vai hắn, ngẩng đầu hung hăng hôn một cái. Ta cười tủm tỉm nói: “Sau này mỗi ngày, chàng đều phải hôn ta một lần.”

Đầu gỗ mặt đỏ hồng, hắn nhỏ giọng nói: “Được.” . Hồi trước không biết ta đã nghe ai nói, sau khi cá nước thân mật ngày tiếp theo da thịt sẽ trong veo như nước, giống như một tiểu cô nương mười sáu tuổi. Ta vốn không tin, nhưng sau một đêm xuân với đầu gỗ, khuôn mặt ta như toả sáng, sắc mặt cực kỳ hồng nhuận. Thường Trữ vừa gặp ta, lập tức híp mắt nói: “Quán Quán, đêm qua ngươi cùng Ninh Hằng đêm xuân liên miên.” Ta cười một tiếng, nói: “Tàm tạm tàm tạm.”

Thường Trữ nói muốn tận mắt thấy ta thành thân rồi mới yên tâm về kinh, hiện giờ nàng ấy đang ở trong một biệt viện. Ta vốn định để Thường Trữ vào ở Giang gia, nhưng Thường Trữ nói nàng lần này đến Giang Nam ngoại trừ thăm ta thì còn muốn giải sầu, ở lại Giang gia khó tránh khỏi bất tiện. Ta nghĩ ngợi một lúc rồi cũng không ép nữa. Cũng may Thường Trữ dẫn theo không ít nha hoàn và thị vệ, những người này ta nhìn thấy quen mặt, để bọn họ bảo vệ Thường Trữ, ta cũng yên tâm. “Quán Quán, chờ ngươi cùng Ninh Hằng sinh oa nhi xong, chúng ta lập tức kết thân cho oa nhi đi. Lần đầu đã không thành… Lần này bất luận thế nào cũng phải thành.” Thường Trữ cười, “Quán Quán ngươi tốt nhất là sinh nữ oa nhi, nhưng mà tính tình trăm ngàn lần đừng giống Ninh Hằng, giống ngươi là tốt nhất. Con dâu như vậy, ta nhất định sẽ thích.”

Ta cười nói: “Bát tự vẫn còn chưa đưa kìa.” (*Bát tự: tám chữ (giờ ngày tháng năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi) Là một cách xem số mệnh của Trung quốc. Người mê tín cho rằng giờ, ngày, tháng, năm con người được sinh ra đều bị Thiên can Địa chi chi phối. Mỗi giờ, ngày, tháng, năm sinh ấy được thay bằng hai chữ, tổng cộng là tám. Dựa vào tám chữ ấy, ta có thể suy đoán ra vận mệnh của một con người. Theo phong tục cũ, từ khi đính hôn, hai bên nhà trai và nhà gái phải trao đổi “Bát tự thiếp” cho nhau, còn gọi là “canh thiếp” hay “bát tự”.*) “Ngươi với Ninh Hằng nỗ lực thêm chút nữa là được ngay.” Vẻ mặt Thường Trữ bỗng dưng nghiêm trọng, nàng cho lui hết nha hoàn xung quanh, nói thật nhỏ: “Quán Quán, đêm qua ta nhận được một bức mật tín.”

Ta hơi sững sờ, “Mật tín gì?” Thường Trữ nói: “Tâm phúc của ta nói cho ta biết, mấy ngày trước Thừa Văn quyết định bãi triều nửa tháng, hắn muốn cải trang đi tuần thể sát (*thể nghiệm và quan sát*) dân tình. Đêm qua, hắn đã rời khỏi kinh thành.” Trong lòng ta căng thẳng, “Thừa Văn cải trang đi tuần ở đâu?”

Thường Trữ nhìn ta, không nói lời nào. Tim ta nháy mắt đã vọt lên tới cổ họng, “… Giang Nam?” Thường Trữ thở dài nói: “Tám chín phần trên mười là Giang Nam.”

Thường Trữ vừa nói xong, ta lập tức kinh hoảng. Hoàng đế đã chiêu cáo bên ngoài Thái hậu hoăng thệ, như vậy hiện tại sẽ không còn Tô Cán. Nếu Hoàng đế thật sự đến Giang Nam bắt ta về cung, đến lúc đó phỏng chừng sẽ trực tiếp sắc phong. Nếu nói trước kia Hoàng đế cùng Thái hậu còn có khoảng cách, vậy thì hiện nay Hoàng đế cùng một cô nương vẻ ngoài giống Thái hậu như đúc thì cự ly một bước cũng không có. Ta kinh hoảng hoang mang lo sợ, Thường Trữ an ủi ta đừng lo lắng, nếu Hoàng đế thật sự bắt ta về cùng, nàng chắc chắn sẽ dùng toàn lực bảo vệ ta. Ta tin Thường Trữ chắc chắn sẽ bảo vệ ta, nhưng mà ta cũng không muốn làm khó Thường Trữ. Muốn ta tính kế Hoàng đệ Thường Trữ ngay trước mặt nàng, ta làm không được. Ta nghĩ trái nghĩ phải, thấy khẩn cấp phải tìm Giang Hằng thương lượng đối sách.

Ta vội vàng cáo từ Thường Trữ trở về Giang phủ, ta vừa mới vào cửa đã gặp Từ tổng quản. Hắn nhìn thấy ta thì vội vàng nói: “Đại thiếu phu nhân, nô tài tìm người rất lâu rồi. Đại công tử nhờ nô tài chuyển lời cho người, tối nay đại công tử sẽ về trễ hơn.” Ta nhíu mày nói: “Hắn đi đâu?” “Chuyện này… Đại công tử không nói.”

Trong lòng ta lúc này lại sốt ruột , sớm không về muộn sau không về muộn lại đúng vào thời điểm này về muộn, mày ta nhíu lại, “Hiện giờ hắn ở đâu?” “Thưa đại thiếu phu nhân, nửa canh giờ trước nô tài gặp Đại công tử ở tiệm gạo.” Từ tổng quản trầm ngâm một lát, lại nói: “Xin Đại thiếu phu nhân yên tâm, Đại công tử bên ngoài chưa bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt, đến ngay cả bàn chuyện làm ăn cũng rất quy củ.” Ta nở nụ cười, tùy tiện đáp lời, “Ừ, ta biết rồi.” Sau đó, ta vội vàng ra tiệm gạo Giang gia. Không ngờ ta vừa bước vào tiệm gạo, người trong cửa hàng lại nói ta biết Giang Hằng đến tiệm tơ lụa ở phố Đông. Ta còn chưa kịp nghỉ ngơi thở lấy hơi, lại vội vàng chạy tới phố Đông. Nhưng mà vừa đến tiệm tơ lụa, người trong cửa hàng lại nói Giang Hằng đến tiệm son phấn ở phố Tây.

Ta hít sâu một hơi, tiếp tục chạy đến phố Tây. Lúc ta chạy đến tiệm son phấm ở phố Tây thì đã là hoàng hôn, ta đầu đầy mồ hôi, một tay chống lên tủ, hỏi: “Giang Hằng đâu?” Chưởng quầy tiệm son phấn là một vị cô nương, mày liễu mắt hạnh, vòng eo không bằng một vòng tay, nàng nhìn ta từ trên xuống dưới, hếch cằm hỏi: “Cô là ai?” Ta thở hổn hển mấy hơi, nói: “Ta là nương tử chưa thành thân của hắn.”

Cô nương chưởng quầy cười nhạo nói: “Hôm nay cô là người thứ tư nói như vậy, vừa vặn có thể hợp thành một bàn mã điếu.” (*Mã điếu: Bài Mã điếu là loại bài lưu hành từ niên hiệu Vạn Lịch thời Minh, đến đời nhà Thanh biến đổi thành bài Mặc Hòa, chỉ còn lại 3 môn/pho là Vạn tự, Sách tự và Văn tiền.*) Ta sửng sốt, rồi lập tức hiểu ra.

Hoá ra đầu gỗ ở ngoài lại lắm hoa đào như vậy! Trong lòng ta tự dưng thấy khó chịu, nhưng mà trước mặt người ngoài ta xưa nay đều không muốn để mất mặt mũi. Ta híp mắt lạnh nhạt nói: “Năm ngày sau ta cùng Giang Hằng thành thân, cô cứ việc đến xem tân nương tử có phải ta hay không.” Dứt lời, ta xoay người chuẩn bị rời đi, đi chưa được vài bước, cô nương chưởng quầy đã gọi ta lại, “Đại công tử một khắc trước đã đên Trân phẩm các.” Ta dừng bước, cuối cùng nói lời cảm ơn.

Rời khỏi tiệm son phấn, ta không đến Trân phẩm các nữa. Nhiều lần để lỡ đầu gỗ ta đã phiền lòng đến cực điểm, hơn nữa lại nghe chưởng quầy cô nương nói biết được đầu gỗ có lắm hoa đào, tâm tình ta thật là rất tồi. Ta mượn một cỗ kiệu quay về Giang gia. Trở lại Giang gia, ta lập tức đóng cửa phòng. Ta lấy ra mấy con búp bê vải đầu gỗ dùng để dỗ dành ta, lần trước ta thấy hai con búp bê vải này thật thú vị nên giữ lại trong phòng, ta chọc chọc búp bê vải nam, “Đầu gỗ, chàng còn không về thì đừng có nghĩ đến việc bò lên giường của ta.”

Búp bê vải nam vẫn vẻ mặt cười ngây ngô, ta càng nhìn lại càng cảm thấy giống Giang Hằng, trong lòng ta lại càng khó chịu. Ta ném búp bê vải đi, thuận tiện khoá cửa lại, rồi sau đó chui vào chăn. Lúc ta ngủ mơ mơ màng màng, chợt thấy có người ôm lấy eo ta, có bàn tay mát lạnh khẽ chạm vào mặt ta, ta lập tức thanh tỉnh lại. Vừa mở mắt đã nhìn thấy Giang Hằng, hắn khẽ nói: “Quán Quán.”

Ta trừng mắt nhìn hắn, dùng sức đẩy hắn ra, sau đó lui vào phía trong giường. Hắn kéo ta lại, ôm vào trong lòng hắn, “Quán Quán, là ta không tốt.” Ta đẩy ra không được, hắn lại nói: “Quán Quán, ta đã làm gì sai để nàng tức giận?” Ta phát hiện mỗi lần ta tức giận, Giang Hằng đều chủ động nhận sai, mặc dù hắn không biết hắn rốt cuộc đã làm gì chọc ta tức giận. Ta há miệng cắn vai hắn, hắn khẽ run lên nhưng không nói gì, tay vẫn vòng qua eo ta.

Ta cắn xong tức giận trong lòng cũng dần dần biến mất, Giang Hằng khẽ hỏi: “Quán Quán, cắn có đau không?” “Có! Vai chàng quá cứng.” Giang Hằng nói: “Bụng ta hình như mềm hơn…”

Ta bật cười nói: “Ta không thèm cắn.” Giang Hằng vui vẻ nói: “Quán Quán không tức giận nữa?” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, “Chàng nói xem chàng đã làm sai chuyện gì?”

Giang Hằng trầm mặc một lúc, rồi nói: “Ta… đêm nay về muộn?” Ta thấy Giang Hằng đầu gỗ như vậy không thể nói vòng vo, chỉ có thể nói thẳng vào vấn đề. Ta chuyển người, tạo khoảng cách với đầu gỗ, ta nhìn chằm chằm hắn, hỏi: “Chàng ở bên ngoài có bao nhiêu cô nương thích chàng?” Vẻ mặt Giang Hằng kinh ngạc, “Ngoại trừ Quán Quán, ta chưa từng thấy có cô nương nào thích ta.”

Ta ngẩn người, lúc này ta thật sự muốn gào thét, đầu gỗ này căn bản là gỗ đến mức nghĩ cả thế gian chỉ có một mình ta là cô nương, ta đúng là không nên tuỳ tiện ghen tuông, kết quả chỉ khổ chính mình. “Quán Quán, trừ nàng ra không có người nào khác thích ta, ta cũng sẽ không thích cô nương khác. Cô nương khác không tốt bằng Quán Quán, Quán Quán so với cô nương khác đều tốt hơn.” Ta bị hắn nói thấy hơi choáng váng, dù sao thấy vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, nên ta cũng không so đo chuyện hoa đào nữa. Ta ho khụ khụ, lại nói: “Hôm nay lúc ta đến tiệm gạo, sau đó đến tiệm tơ lụa, rồi lại đến tiệm phấn son… Kết quả đều không gặp được chàng.”

Giang Hằng đau lòng nói: “Quán Quán sao không sai hạ nhân đi tìm ta?” Tay hắn chạm nhẹ vào chân ta, nhẹ nhàng xoa nắn, “Đi có mệt không?” “…” Ta quýnh lên toàn bộ những gì muốn nói đều quên hết, lúc này mới nhớ đến chuyện Thường Trữ nói với ta, ta kéo tay đầu gỗ, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đầu gỗ, ta có lời muốn nói với chàng.” “Ừ?”

Ta mím môi, trong lòng chuẩn bị sẵn tư tưởng, rồi mới mở miệng nói: “Hôm nay Thường Trữ nói với ta, bệ hạ muốn cải trang đi tuần, tám chín phần là sẽ đến Giang Nam…” Cả người Giang Hằng cứng đờ. “Đầu gỗ, chúng ta nghĩ biện pháp đi. Vạn nhất bệ hạ thật sự đến Giang Nam, nếu hắn bắt ta…” Giang Hằng bỗng dưng ôm lấy ta, ôm hơi mạnh tay, hắn cúi đầu nói: “Có lẽ bệ hạ sẽ không đến Giang Nam, chúng ta chỉ còn năm ngày nữa là thành thân. Kinh thành và Giang Nam cách xa như vậy, bệ hạ nhất định sẽ không đến kịp. Quán Quán đừng lo lắng.”

Có những lời này của Giang Hằng, ta lập tức an tâm. Ta cọ cọ vào ngực Giang Hằng, gật đầu nói: “Ừ, qua đêm nay, thì chỉ còn bốn ngày. Hơn nữa nói không chừng lúc này trong bụng ta cũng đã có oa nhi …” Lời ta nói còn chưa dứt, Giang Hằng đã cúi đầu hôn.

Hắn vội nói: “Quán Quán, chúng ta cố gắng chút, oa nhi sẽ có.” Ta thuận theo đầu gỗ, trong lòng tất nhiên là cực kỳ hy vọng nhanh có oa nhi. Nhưng mà không biết vì sao, cuối cùng ta cảm thấy đầu gỗ có chút kỳ quái, mà kỳ quái ở chỗ nào ta lại không thể nói ra. Lúc đầu gỗ hôn đến cổ ta, ta đột nhiên hỏi: “Chàng vào phòng bằng cách nào?”

Hắn vừa cắn cổ ta vừa nói: “Vào bằng cửa sổ.” Ta nghĩ ngợi, có lẽ là ta suy nghĩ nhiều quá rồi. Đầu gỗ không có điểm kỳ quái nào, chắc là ta suy nghĩ miên man thôi.

.