Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ai là của ai - Chương 46



Không phải Trương Hằng, mà là Bộ Hoài Vũ. Vẻ mặt đã chuẩn bị trước của Viên Hỷ cứng lại, cô đờ đẫn đứng ở cửa, quên cả nhúc nhích. Bộ Hoài Vũ gỡ điếu thuốc ra khỏi môi, quay đầu đi vỗ vỗ chỗ ngồi trên salon cạnh anh, ra lệnh: “Đến đây ngồi.”

Viên Hỷ ngoan ngoãn ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn anh rồi đột ngột cười, khàn giọng hỏi: “Đến xem em thê thảm như thế nào, hay là đến để thương hại em?” Bộ Hoài Vũ lạnh lùng nhìn cô, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay tỏa ra một làn khói mỏng, rất dài, sau đó lan nhanh trong không khí, khiến người ta hít vào phổi thấy rất ngạt thở. “Nếu có thể, anh muốn đánh cho em một trận.” Anh nói, nheo mắt lại, lộ ra vẻ xảo quyệt, “Tát em mấy cái, cho mọi cố chấp, mọi thứ gọi là tự tôn của em, những ý nghĩ nực cười của em đều bị đánh bay hết, đánh cho người phụ nữ lạnh lùng tuyệt tình này một trận.” Tiếc là, anh quá phong độ, anh không đánh phụ nữ, tuy câu này đàn ông nói ra có vẻ tầm thường quá, nhưng anh vẫn sẽ không động thủ với phụ nữ.” Viên Hỷ cười: “Vậy thì tiếc thật, vì em là người phụ nữ rất ích kỷ, cho dù làm bao chuyện sai trái cũng sẽ tha thứ cho mình rất nhanh.” Nói xong cô cũng lấy một điếu thuốc ra khỏi bao, sau đó ngó quanh quất tìm hộp diêm.

Anh liếc nhìn cô, ném bật lửa sang, nhìn cô châm thuốc rồi hít một hơi thật sâu, sau đó nghếch cằm lên thở khói ra, anh nhếch mép cười giễu, nói: “Đừng cố làm ra vẻ trụy lạc, hút thuốc phải hít vào tận phổi mới gọi là hút, chỉ đến miệng thôi thì chẳng ích gì đâu.” Cô kinh ngạc quay nhìn anh, hỏi: “Thật à?” Vừa nói lại cố hít một hơi, thở ra, rồi hỏi: “Không phải thế này à?” Anh cười lắc đầu, lắc lắc điếu thuốc với cô, sau đó chậm rãi hít một hơi, ngừng thở một lúc rồi mới từ từ thở khói ra đằng mũi. Vẻ mặt cô rất tò mò, bắt chước anh học cách hút thuốc, nhưng lại không thể hít vào tận phổi mà chỉ được tới khoang miệng là cùng, cố gắng một lúc lâu cũng chỉ hít được mấy bụm khói vào trong, không thể nào được như anh, đừng nói là thở khói ra đằng mũi.

Anh càng cười dữ dội hơn, hỏi: “Muốn biết hít vào thì có cảm giác gì không?” Gật đầu. “Vậy em nghe lời anh, anh bảo thở thì thở, bảo hít thì hít vào.” Anh nói, thấy cô gật đầu thì dập tắt điếu thuốc trong tay, lấy điếu của cô ra rồi nói: “Nhắm mắt lại.”

Cô ngoan ngoãn làm theo, sau đó cảm thấy cơ thể anh dần sát lại vào người cô, cô bắt đầu thấy hoảng loạn, vừa định mở mắt ra thì nghe thấy anh thì thầm ngay sát bên cạnh: “Hít sâu vào!” Trong hoảng loạn, cô vội nghe lời mà hít thật sâu, sau đó bị sặc đến gập cả lưng để ho, hồi lâu sau mới có thể ngước lên, mặt đỏ bừng bừng, nước mắt lưng tròng nhìn anh. Anh chậm rãi tựa người ra phía sau, nhướn môi nhìn cô, nói: “Anh mới là người hít khói chứ, mà em thì lại ho ra nông nỗi đó, thế mà còn đòi hút à?”

Cô chùi nước mắt bên khóe rồi thất thần nhìn điếu thuốc trong tay anh, một lúc lâu sau mới cúi đầu nhìn xuống, hạ giọng nói: “Hôm ấy… xin lỗi.” Cổ họng cô vốn đã khàn đặc vì khóc, lại thêm một trận ho kinh thiên động địa, bây giờ càng khàn đến nỗi gần như không nói nổi. Anh ngẩn ra rồi cười phì: “Bây giờ xin lỗi, không thấy muộn à? Ai đã nói tổn thương quá thì sẽ bỏ cuộc?” Viên Hỷ lúng túng không nói được gì.

Bộ Hoài Vũ rít một hơi thuốc, gương mặt lãnh đạm nhìn cô: “Lúc nãy Trương Hằng gọi cho anh, anh vốn không định đến, đã nghĩ dù sao cũng bỏ cuộc rồi, hà tất phải tự làm tổn thương mình thêm. Nhưng cuối cùng anh vẫn đến, anh nhủ thầm mình phải đến gặp người phụ nữ vô tâm vô tính như em, xem xem em thê thảm đến mức nào. Thậm chí anh còn nghĩ, nếu em có ý định quay lại, anh sẽ không chấp nhận, sẽ sỉ nhục em, hành hạ em một trận, để em biết thế nào gọi là quá tổn thương thì sẽ bỏ cuộc.” Anh đã lái xe đến, rồi nhìn thấy Trương Hằng đứng đợi ở cửa, Trương Hằng chặn lại không cho anh vào, chỉ hỏi anh nghĩ kỹ chưa, nghĩ kỹ rồi thì vào, còn chưa thì cút về. Anh đáp anh đã nghĩ kỹ, thế là Trương Hằng đã để anh vào. Viên Hỷ cúi đầu cười cay đắng: “Anh không cần dằn vặt em nữa, em đã nhận báo ứng rồi. Vả lại em cũng sẽ không quay đầu đâu.”

Bộ Hoài Vũ phớt lờ những lời cô nói, vẫn tiếp tục: “Nhưng anh vừa vào thì biết mình lại mềm lòng rồi, em không phải đang khóc, mà là gào thét.” Anh ngẩng lên nhìn cô, cười khổ, “Phụ nữ lúc khóc đều đáng thương nhu mì như cành hoa lê trong mưa, sao lại có kiểu khóc như của em?” Viên Hỷ im lặng, rồi khẽ nói: “Đó là do họ khóc cho người khác thấy, còn em là khóc cho chính mình nghe.” Bộ Hoài Vũ nhìn Viên Hỷ, cuối cùng anh hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là vì anh ta?”

Viên Hỷ gật gật, rồi lại lắc đầu. Cô không biết phải kể chuyện mình thế nào, cũng không biết có nên nói anh biết không. Một lúc lâu sau, cô mới cắn răng nói: “Không phải vì anh ấy mà vì chính em, dù sao em sẽ không kết hôn với anh ấy nữa, anh ấy sẽ về Mỹ sống, từ nay về sau em và anh ấy mỗi người một nơi.” Bộ Hoài Vũ cười giễu: “Những lời em nói anh có thể tự an ủi mà cho rằng em bỗng phát hiện ra người em yêu là anh, nên mới xử tử hình Hà Thích được không?” Viên Hỷ cứng đờ người, ngẩng lên nhìn thẳng Bộ Hoài Vũ, lắc đầu.

“Thế thì tại sao? Anh nghĩ Hà Thích cũng sẽ hỏi câu đó, em phải cho anh ta một lý do.” Viên Hỷ nắm chặt hai tay, cúi gằm đầu ra sức cắn môi, không nói. “Đừng cắn nữa!” Anh nói, “Chuyện gì mới khiến em đột ngột quyết định không kết hôn nữa, mà đến lý do cũng không nói anh ta biết?”

“Đừng hỏi nữa, được không?” Cô van xin. “Không được!” Khẩu khí anh rất cương quyết, ép cô vào đường cùng, cô bất giác co người lại phía sau nhưng bị anh kéo tới, giữ chặt hai vai cô và ra lệnh: “Nói!” Cô nhắm nghiền mắt, cơ thể bắt đầu run rẩy không kiềm chế nổi, nhưng bàn tay anh mạnh mẽ quá, kiên quyết giữ chặt lấy vai cô, giữ lấy trọng lượng cơ thể cô, khiến cô không thể gục ngã.

“Mở mắt! Không được trốn tránh!” Anh nghiêm giọng. Cô chậm rãi mở mắt, thấy gương mặt anh gần trong gang tấc, đôi lông mày rất đậm, quanh vành mắt hơi lõm xuống, ánh mắt mạnh mẽ, đôi đồng tử sâu không thấy đáy… “Mẹ anh ấy đến.” Cô đáp.

Anh phì cười: “Em sợ? Anh biết em không phải người dễ bị đánh bại.” Cô hít hơi thật sâu, trả lời: “Bà ấy đưa em một bản báo cáo xét nghiệm của anh trai, bệnh đần là do di truyền, một chứng bệnh hiếm gặp trên thế giới, tất cả con cái đều mang gene bệnh, em cũng có, đời này truyền đời sau, một nửa sẽ phát bệnh, mãi mãi cũng không biết khi nào sẽ sinh ra một đứa con đần độn, cũng mãi mãi không bao giờ ngừng lại, giống như bị nguyền rủa.” Giọng cô bình thản, dường như đang kể chuyện người khác chứ không liên quan đến mình. “Còn kết hôn được ư? Truyền gene này lại cho đời sau ư?” Cô nhìn anh chằm chằm.

Anh trầm tư nhìn cô hồi lâu mới hỏi: “Cho dù anh ta biết thì cũng sẽ không buông em đâu, chỉ cần anh ta yêu em.” Cô cười khẽ: “Đúng, mẹ anh ấy cũng nói thế, còn bảo nếu em kiên quyết thì vẫn lấy được anh ấy, bà chỉ có một đứa con trai, không thể vì chuyện này mà đánh mất con mình. Nhưng em có thể làm thế không? Mẹ anh ấy nói đúng, em chẳng cho anh ấy được gì, mà chỉ có gánh nặng, chỉ có phiền phức, cuối cùng cả quyền lợi có con của anh ấy mà em cũng tước đoạt, khiến anh ấy tuyệt tôn tuyệt tự.” “Chẳng phải vẫn có năm mươi phần trăm bình thường à?”

“Một nửa, chỉ một nửa.” Cô nhếch mép, “Anh có biết hàm nghĩa của một nửa là gì không? Có nghĩa là khi em dự định có con thì sẽ phải thót tim chờ đợi trong lo lắng, đoán xem đứa trẻ đó sẽ thuộc nửa phần nào. Em không chịu nổi, sẽ suy sụp mất. Vả lại cho dù sinh ra bình thường giống em thì sao? Lại phải trải qua một cuộc đời như em ư? Cái gene ấy sẽ tiếp tục truyền lại đời sau nữa sao?” Bộ Hoài Vũ khựng lại, hỏi: “Cũng không định nói anh ta biết?” Cô lắc đầu kiên quyết: “Không muốn bắt anh ấy đấu tranh trong mâu thuẫn, nếu em không cho được anh ấy tình yêu, hà tất phải khiến gia đình họ sứt mẻ.”

Bộ Hoài Vũ cũng không biết phải an ủi cô thế nào, chỉ mím môi rồi nắm vai cô thật chặt, sau đó từ từ buông ra, nói: “Có rất nhiều người phụ nữ không thể sinh con, họ vẫn có thể kết hôn, có một gia đình hạnh phúc.” Cô cười, nụ cười thê lương: “Em biết, chính những điều đó mà em vẫn chưa gục ngã. Sau khi nhận được phán quyết đó, em về nhà, muốn tìm một nơi để ngủ, em tự nhủ mình rằng nghỉ ngơi một lúc rồi sẽ ổn, không có gì ghê gớm cả. Nhưng anh biết em về rồi mẹ em đã nói gì không? Anh đoán xem, em bảo đảm anh không đoán được.” Bộ Hoài Vũ thấy cô cười rất kỳ dị thì vội nắm lấy tay cô, nói khẽ: “Khoan nói gì đã, em muốn học hút thuốc mà đúng không? Anh dạy.”

“Bà ấy muốn tặng Tiểu Hồng chiếc nhẫn mà Hà Thích mua cho em, nói cô ta thích chiếc nhẫn đó. Còn nói rằng dù sao em cũng sắp kết hôn rồi, cái thứ đó còn tác dụng gì. Em bảo bà ta cút, bà ta nói bà là mẹ em, sao em dám bảo bà cút. Em nghĩ, phải, sao em lại quên bà ta là mẹ mình, thế là, tự em cút.” “Đừng nói nữa,” Bộ Hoài Vũ dịu giọng, choàng tay ôm cô vào lòng. Cô tựa đầu vào vai anh, khẽ hỏi: “Anh bảo những người phụ nữ không thể sinh con cũng có những bà mẹ như mẹ em không? Họ cũng có một người anh trai đần độn như thế không?”.