Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ấm áp như xưa - Chương 10

Chương 10: Trà chiều

“Anh còn nhớ không, lúc còn nhỏ, chúng ta thường cùng nhau uống trà hương?” *** Kính Thành và Hinh Dĩnh ngồi nghỉ ở chiếc ghế băng trước Thư viện công cộng New York một lúc, rồi lại tiếp tục đi theo đại lộ số 5.

Không lâu sau đã tới Trung tâm Rockefeller, Hinh Dĩnh giới thiệu cho anh tất cả những điều cô biết về trung tâm này. Kính Thành vẫn gần như không nói gì, thi thoảng nhìn nhìn cảnh vật, còn lại đa phần thời gian là nhìn cô. Anh hi vọng, đôi tai của mình sẽ biến thành một chiếc máy ghi âm, có thể ghi lại hết tất cả lời nói dịu dàng của cô, sau này mở ra nghe lại. Bởi vì, đó chính là thứ âm thanh đẹp đẽ nhất trên thế gian này, khiến anh dù nghe mãi cũng không chán.

Anh hi vọng, đôi mắt anh sẽ như một chiếc máy ảnh, có thể chụp lại dung nhan của cô mãi mãi, để sau này được mãi ngắm nhìn. Bởi vì, đó chính là dung nhan xinh đẹp nhất thế gian này, khiến anh dù ngắm mãi cũng không thấy đủ. Không, không thể nghĩ như thế được. Thực ra, giọng nói của cô, dung nhan của cô sớm đã khắc sâu vào trong trái tim anh. Việc anh phải làm, là dần dần lãng quên đi. Đúng, lý trí nói rất đúng, anh phải quên đi.

Thế nhưng, anh lại vẫn tập trung tinh thần để nghe lời cô nói, không cách nào để mắt mình rời khỏi gương mặt cô. Ra khỏi Trung tâm Rockefeller, đi thêm một chút đã tới Nhà thờ St Patrick. Kính Thành không thể ngờ, giữa những tòa nhà cao tầng trên đại lộ số 5 này, lại cất giữ một giáo đường có bề dày lịch sử của nước Mỹ thế này. Nhà thờ St Patrick được xây dựng theo kiến trúc gothic cổ xưa mà thanh lịch, đường nét hai đỉnh tháp của giáo đường đơn giản, toàn thể có màu xám, song khí thế rất khoáng đạt.

Hai người dừng chân trước nhà thờ, yên lặng thưởng thức kiến trúc hoa lệ tinh mỹ của nơi này, đồng thời cảm nhận thứ cảm giác nghiêm túc và trang nghiêm mà nó mang lại. Cách nhà thờ không xa, có một cây ngô đồng, cao to hùng vĩ, thân cây không chỗ nào gấp khúc, thẳng tắp lên trời xanh. Trên cây một phần lớn lá vẫn có màu xanh thẫm, còn một phần lá khác đã bắt đầu chuyển vàng. Đứng từ xa nhìn lại giống như một chiếc ô khổng lồ đổ xen kẽ hai màu xanh vàng, khí thế dâng trào. Dưới gốc cây có một chiếc ghế dài.

Dĩnh Tử hỏi: “Chúng ta ngồi một lát nhé?” Kính Thành đáp: “Uhm.” Hai người họ cùng ngồi xuống một lúc, ánh mắt chạm nhau khẽ cười.

Dưới cây ngô đồng, lá cây rợp mát. Từng chiếc lá to bằng bàn tay, mọc chi chít trên cây, không chừa lại dù chỉ một khe hở, giống như một tấm vải lớn có hai màu xanh và vàng, sạch sẽ mà thanh nhã. Hai người họ cùng ngẩng đầu lên, nhìn cây ngô đồng, song lại không ai nói gì. Mãi sau mới có một người mở lời trước, là Hinh Dĩnh: “Trong sân khu tập thể của chúng ta ngày trước cũng có một cây ngô đồng, anh có còn nhớ không? Nếu như giờ nó vẫn còn, có lẽ cũng to như thế này ý nhỉ?”

Kính Thành hơi hơi gật đầu. Đúng vậy, nếu vẫn còn đó, có lẽ cũng to lớn như thế này. Đáng tiếc, nó giờ đã không còn nữa. Trong đầu anh lập tức xuất hiện một bức tranh. Trong bức tranh đó, anh đứng ở nơi vốn dĩ là chỗ của cây ngô đồng, đang khóc ầm ỹ.

Đó là lần cuối cùng anh khóc. Bức tranh đó thực khiến người khác đau lòng, khiến lòng anh lại bắt đầu cảm thấy đau xót. Anh để những ký ức đó nhè nhẹ vùi xuống, không để mình lại nghĩ nhiều thêm nữa. Chi bằng nói sang chuyện khác, chuyện không liên quan đến cây ngô đồng là được. Đúng rồi, Kính Thành hỏi Dĩnh Tử: “Em có biết lần đầu tiên anh gặp em là lúc nào không?”

Dĩnh Tử nhìn anh, đôi lông mày thanh tú hơi nhướn lên: “Là lúc nào?” Cô đúng là không nhớ nữa. “Lúc đó em vừa chuyển đến chưa được bao lâu. Có một ngày, anh đứng ở cửa sổ nhà nhìn ra ngoài, vừa hay nhìn thấy em đang ngồi xổm phía dưới cây ngô đồng, ngây ngốc nhìn xuống dưới đất. Lúc đó anh cũng không để ý lắm.” “Oh.” Hóa ra là thế à? Một chút ngạc nhiên cũng không có sao?

“Sau này, qua một thời gian, anh lại nhìn thấy em.” Khóe môi Kính Thành xuất hiện một nụ cười dịu dàng, khiến người ta mê mẩn. Dĩnh Tử nhìn anh, trong lòng không khỏi có chút xao động. Cố nhịn lại, đợi anh nói tiếp.

“Anh nhìn thấy em lại ngồi xổm ở dưới đó ngây ra, đến tư thế cũng y hệt.” “Thật sao?” “Thật.”

Kính Thành chìm đắm vào ký ức xưa lại mỉm cười. “Em lúc đó làm gì nhỉ?” “Đúng vậy, em đang làm gì thế? Anh lúc đó cũng thấy lạ. Vì vậy, sau khi mẹ em gọi em về nhà, anh phải chạy xuống chỗ cây ngô đồng để xem thử. Hóa ra, em ngồi xổm ở đó, là để xem kiến dọn tổ.”

Dĩnh Tử cười ha ha. Mặc dù chẳng còn chút ấn tượng nào, nhưng nghe ra thì rất giống những việc cô hay làm lúc nhỏ. Ngày đó, cô có thể ngồi ngắm nghía một cảnh tượng nào đó, như những con kiến bận rộn dọn nhà, nước mưa gợn sóng lăn tăn, hay mây trắng trôi lững lờ trên trời xanh, đã xem là phải mấy tiếng liền. “Lúc đó em đã ngồi bao lâu?” “Ít nhất cũng phải một giờ.”

Một đứa trẻ năm tuổi, có thể bất động ngồi nhìn lũ kiến chuyển nhà trong một giờ đồng hồ, có thể thấy rất có tính kiên nhẫn. Hinh Dĩnh mỉm cười nói: “Lúc đó có phải anh đã nhìn ra được tương lai em nhất định sẽ rất xuất sắc?” Kính Thành lắc lắc đầu, đáp: “Nào có. Anh chỉ cảm thấy, cô bé mới chuyển đến ở tầng trên có phải có chút ngốc nghếch hay không?”

Hinh Dĩnh lại lần nữa bật cười. Kính Thành cũng cười theo. Hinh Dĩnh nói: “Một ấn tượng đẹp đẽ đến thế, cảm ơn anh hôm nay đã chia sẻ cho em.”

Thành Thành không nói gì. Gương mặt vẫn giữ nụ cười như cũ, trong lòng lại cảm thấy có chút chua xót. Đứa trẻ có mấy tuổi, ấn tượng đầu tiên làm sao có thể nói được là đẹp đẽ hay không? Có điều, dù cho không đẹp đẽ, thì có làm sao? Sau này, anh không phải vẫn không biết đầu biết đuôi mà tự dấn thân vào hay sao? Cây ngô đồng ở khu tập thể cũ đó đã chứng kiến bao nhiêu niềm vui và nỗi buồn của họ?

Sao tự dưng lại nhớ tới cái này chứ? Xem ra, ngồi dưới cây ngô đồng, thực không phải chuyện tốt đẹp gì. “Đi thôi.” Kính Thành vừa nói vừa chống tay vào thành ghế đứng lên. Hinh Dĩnh cũng đứng lên theo anh.

Hai người họ tiếp tục đi về phía trước. Kính Thành dường như bước đi hơi chậm, bước chân cũng có phần lảo đảo. Hinh Dĩnh không khỏi lo lắng, lại thấy rất đau lòng, song không thể nói gì được. Giờ đâu còn như lúc xưa.

Cuối cùng cũng đến được Công viên trung tâm, hai người họ cùng đồng ý không đi vào bên trong. Trước cửa công viên có một tiệm cà phê. Hinh Dĩnh hỏi: “Chúng ta ngồi một lát nhé, được không?”

Trên đường phố New York, nhất là ở đại lộ số 5, cứ cách mỗi ngã tư lại có một tiệm cà phê, Hinh Dĩnh mỗi lần đi qua lại hỏi một lần. Lần này, Kính Thành gật đầu: “Được.” Thực ra, chân anh sớm đã bắt đầu đau nhức. Có điều, anh vẫn cố gắng đi tiếp. Anh biết, điều này là không cần thiết. Chân anh cứ năm phút lại yêu cầu được nghỉ một chút, Dĩnh Tử tuyệt đối sẽ không nói gì. Anh thậm chí có thể khẳng định, như thế cô sẽ vui vẻ hơn. Nhưng anh vẫn kiên quyết bước đi, lại nhìn thấy trong mắt cô sự lo lắng càng lúc càng sâu đậm, còn càng lúc càng mím môi chặt hơn.

Hai người bước vào một quán cà phê được bố trí ấm áp, Hinh Dĩnh hỏi Kính Thành: “Anh muốn uống gì?” “Latte.” “Điểm tâm?”

“Không cần.” Hinh Dĩnh ra xếp hàng, Kính Thành tìm chỗ để ngồi. Chân anh đã đau đớn vô cùng, cố để tay lên mặt bàn nhịp nhè nhẹ. Hinh Dĩnh nhanh chóng quay lại, đưa cho Kính Thành một cốc Latte, còn cho mình một cốc cà phê Mocha.

“Anh mệt không?” Hinh Dĩnh mỉm cười hỏi. “Vẫn ổn.” Kính Thành cười đáp lại. Hai người lặng lẽ uống cà phê.

Những năm này, hai người đều bận rộn việc mình. Giờ, ngồi ở nơi đây, chẳng dễ gì có được cảm giác trầm tĩnh thong dong hiện tại. Trong tiệm đang phát một bản tình ca không rõ tên, trầm buồn mà ôn nhu, giọng hát nam ca sĩ trầm trầm gợi cảm. Hinh Dĩnh để đôi tai mình thưởng thức âm nhạc, để miệng mình thưởng thức cà phê, còn có Kính Thành bên cạnh, cô cảm thấy dù không nói gì cũng quá tuyệt vời.

Kính Thành vốn đã là người trầm tĩnh ít nói, Hinh Dĩnh nếu không nói gì, anh cũng sẽ im lặng. Hai người họ thi thoảng chạm mắt nhau lại mỉm cười, trong lòng đều hiểu rõ, họ không có ngày mai, chỉ có thể cố gắng tận hưởng từng giây từng phút của hiện tại. Thấy Kính Thành tay vẫn cầm cốc cà phê còn đến hơn nửa, Hinh Dĩnh đành phải nói: “Anh có thích cà phê không?” Cô biết, không ít người Trung Quốc sau khi đến Mỹ, đã dần dần dưỡng được thói quen thích uống cà phê.

“Cũng tạm.” Kính Thành nhìn cốc Mocha trong tay Hinh Dĩnh đã vơi hơn nửa nói, “Còn em, giờ đã đổi sang uống cà phê sao?” Anh nghĩ, cô vẫn nên có chút thay đổi mới phải chứ? “Không có. Ở đây không có trà hương, nên em đành phải uống tạm cà phê vậy. Ở nhà em vẫn có trà hương nhài và hương hoa hồng đấy.” Kính Thành mỉm cười, trong lòng có thứ cảm xúc không thể nói thành lời. Điều này cũng chẳng hề thay đổi. Những năm này, cô vẫn giữ thói quen uống trà hương, còn anh lại một lần cũng chẳng pha trà, đừng nói uống trà hương gì nữa.

Hinh Dĩnh nói tiếp: “Ở bên này ngoài trà hoa nhài và hoa hồng, căn bản là không mua được loại trà hương nào khác. Mà ở trong nước giờ cũng rất khó tìm thấy. Lần trước có một bạn từ trong nước sang giúp em cầm mấy lọ trà sen sang, uống một ngụm, đã làm em suýt chảy nước mắt.” Kính Thành trong lòng không khỏi xao động, trên gương mặt lại vẫn giữ nụ cười: “Ngon đến thế sao?” “Vâng.” Hinh Dĩnh mỉm cười.

Không, là mùi vị của loại trà đó đã đem hồi ức quay lại mới khiến cô không kìm được nước mắt. Không, là mùi vị của loại trà đó đã đem hồi ức quay lại mới khiến cô không kìm được nước mắt. ***

Lần cô uống trà sen trước, là do anh Thành Thành năm đó tự tay pha. Hai người lại tiếp tục uống cà phê. Hồi lâu sau, Dĩnh Tử lại hỏi: “Anh còn nhớ không, lúc còn nhỏ, chúng ta thường cùng nhau uống trà hương?”

Nhớ không? Anh còn nhớ không? Chuyện cũ không nên nhắc lại, vì chỉ cần vừa nói đến lại như dòng nước lũ, không cách nào ngăn được. Trong đầu Kính Thành giờ đã đầy ắp “trà chiều”.

_____ Có một lần, lúc Dĩnh Tử đến mượn sách. Vừa hay tối hôm trước, nhà cậu có vị khách đến chơi, tặng một hộp trà rất đẹp, nói là loại trà mới sản xuất năm nay của một vùng nào đó, tất cả chỉ sản xuất có một nghìn hộp, trên thị trường không thể nhìn thấy ở đâu có, càng đừng nói đến chuyện mua. Nói chung là thứ vô cùng quý hiếm. Bố mẹ liên tục nói lời cảm ơn, còn lập tức mở ra để mời vị khách đó, tiện thể cũng thưởng trà luôn.

Sau khi nếm qua, mọi người ai ai cũng khen ngợi: “Thật đúng là mãn khẩu sinh hương.” ( Trà thơm tràn đầy trong miệng.) “Trà ngon, đúng là trà ngon.”

Thành Thành căn bản không hiểu về trà, nhưng chiều ngày hôm đó, sau khi Dĩnh Tử đến, cậu bèn lấy một ít trà trong hộp trà quý đó, pha cho Dĩnh Tử một cốc, đưa cô bé nói: “Đây là loại trà mới, nghe nói uống ngon lắm đấy.” “Là loại trà gì mới thế ạ?” “Anh không biết, chỉ nghe nói là loại mới.”

“Thế thì những loại trà khác đều gọi là trà cũ sao ạ?” “Anh không rõ nữa, hình như tên gọi là Trà Trần.” Hai chữ Trà Trần này cậu hôm qua cũng mới được biết. “Em nếm thử xem có ngon hay không.” “Một cốc to đùng thế này, em uống không hết được, anh uống giúp em.”

“Vậy em đợi chút, anh đi lấy thêm một cái cốc.” “Không cần đâu, chúng ta uống chung nhé, em cũng không có bệnh gì mà.” Thành Thành chần chừ một chút, nói: “Được.”

Ngày hôm đó, Dĩnh Tử ở lại lâu hơn ngày thường một chút, nói chuyện với Thành Thành về loại trà mới Trà Trần, Trà Xuân Trà Hạ, Trà Long Tỉnh … Hai đứa trẻ đều không hiểu, có điều đều đã được nghe từ bố mẹ những từ này, nên em đoán anh đoán cũng thành chuyện. Chúng cũng nói mấy chuyện khác nữa.

Tóm lại, em một ngụm, anh một ngụm cũng uống sạch được cốc trà to kia, lúc đó Dĩnh Tử mới tiếc nuối cáo từ. Lúc sắp ra về, miệng cười tươi như hoa nói: “Mặc dù cốc trà này không hẳn là ngon lắm, có điều, chúng ta cũng đã được uống trà mới rồi.” Thành Thành cười ha ha gật đầu, đúng thế, đúng thế.

Hai đứa trẻ ngốc, không hiểu vì trà mới không trải qua quá trình phơi sấy, hàm lượng côcain tương đối cao, dễ khiến hệ thần kinh hưng phấn. Bạn Thành Thành lại sợ vị trà không đủ đậm, còn cho hơi nhiều lá trà. Đâm ra, chiều ngày hôm đó, chúng uống hết một cốc trà to, đến tối, hai đứa trẻ mãi đêm khuya mới có thể ngủ được. Về sau, hai đứa trẻ không lần nào uống trà mới nữa. Có điều, từ đó về sau, mỗi lần Dĩnh Tử đến, Thành Thành đều mang một cốc trà ra tiếp đãi, có lúc lại còn cẩn thận một chút. Bởi vì Dĩnh Tử toàn sau khi tan học chiều mới đến, nên cô bé luôn trêu đùa gọi đây là “trà chiều”.

Vì bố mẹ đều thích uống trà, trong nhà Thành Thành có không ít trà. Lần thứ hai đến, Thành Thành lấy trà Phổ Nhỉ (một loại trà được sản xuất ở vùng Vân Nam, Trung Quốc, được ép thành từng bánh), đây là loại trà mẹ cậu thích uống nhất, vì thế Thành Thành lấy ra để khoe chút xíu. Có điều, Dĩnh Tử không hiểu chuyện lắm, uống mà nhăn hết cả mặt mũi lại, hỏi cậu: “Đâu là loại trà gì thế ạ?” “Trà Phổ Nhỉ.”

Cái tên này hình như bố đã từng nhắc đến, hóa ra trà Phổ Nhỉ là vị này. “Uống chẳng ngon tẹo nào, đắng quá.” “Nghe nói uống trà Phổ Nhỉ có thể dưỡng dung nhan.” Thấy mẹ cậu vẫn hay nói vậy. “Dưỡng dung nhan là sao ạ?”

“Nghĩa là làm đẹp.” “Em cần phải làm đẹp sao?” “Không cần thiết.” Thành Thành thực lòng trả lời.

Chân mày Dĩnh Tử giãn ra cười toe toét, trong lòng vui vẻ như nở hoa, trà Phổ Nhỉ trong miệng dường như cũng ngọt hẳn lên. Thành Thành rất nhanh hiểu được, Dĩnh Tử không thích Trà Xanh và Hồng Trà, cô bé chỉ thích Trà hương. Nói cô bé thích uống, không bằng nói cô bé thích ngửi hơn. Lúc đầu, Thành Thành dùng trà hoa nhài trong nhà để mời Dĩnh Tử, thấy cô bé thích, bèn nhờ bố mẹ mua về nhiều loại trà hương hoa khác, lý do thì mạo nhận là do mình thích uống.

Những năm sau đó, Dĩnh Tử ở nhà Thành Thành đã uống qua trà hoa ngọc lan, trà hoa quế, trà hoa hồng, trà sơn chi (dành dành), trà châu lan, trà hoa mai, trà hoa sen… loại nào cô bé cũng thích uống. Lần nào cũng không nén được mà thốt lên: “Woa, hóa ra hoa sen cũng có thể làm thành trà hương.”

“Trời ơi, đúng là mùi hoa ngọc lan, thơm quá đi mất thôi.” Lần nào cô bé ngửi một mình cũng không đủ, nhất định phải đem cốc trà để trước mũi Thành Thành, để anh cũng ngửi xem thế nào. Sau đó lại hỏi: “Có phải là rất thơm không?”

Thành Thành dụng tâm để ngửi, song lại chẳng ngửi ra được như vậy, có điều lần nào cũng rất phối hợp gật gật đầu. Thấy cậu gật đầu, Dĩnh Tử lại vui mừng khôn xiết. Cô bé vui vẻ, cậu lại càng vui hơn.

Có người cùng chia sẻ niềm vui, đó chính là điều tuyệt nhất! Dĩnh Tử đối với trà hương thực sự rất yêu thích, dần dần cũng có nghiên cứu thêm. Có lúc, cô bé nói với Thành Thành: “Anh có biết cổ nhân có câu ‘Thượng phẩm ẩm trà, cực phẩm ẩm hoa’ không?”

Hoặc là: “Anh đã từng nghe câu này chưa ‘Nam nhân phẩm trà, nữ nhân ẩm hoa’?” Mỗi lần Thành Thành đều chỉ cười ha ha lắng nghe, còn gật gật đầu đồng ý. Mùa Xuân và mùa Thu, hai đứa trẻ thường sẽ uống trà.

Đến mùa Hè, hai đứa trẻ lại chuyển sang uống nước ô mai. Dĩnh Tử hình như càng lúc lại càng thích uống nước ô mai. Có lúc uống chua đến nỗi nhăn hết cả mặt, nuốt xuống rồi dư vị vẫn còn đọng lại, cuối cùng sẽ mãn nguyện thở dài một hơi: “Ngon quá đi mất thôi.” Hay “Thực thoải mái quá đi.” Thành Thành vẫn không thích uống nước ô mai cho lắm. Có điều, mỗi lần đều rất vui vẻ uống cùng Dĩnh Tử một cốc. Sau đó nhìn bộ dạng cười tít mắt của cô bé, trong lòng lại thất vô cùng thoải mái.

Mùa Đông, chúng lại uống các loại quả ngâm đường, như: cam ngâm, bưởi ngâm, táo đỏ ngâm… đủ các loại quả ngâm. Lần đầu tiên khi Thành Thành đưa Dĩnh Tử uống cốc cam ngâm. Dĩnh Tử hai tay đón lấy, gửi lại cậu một nụ cười xinh xắn: “Ấm quá đi thôi.” Trong tay, trong lòng đều ấm.

Thành Thành trên tay dù không có cốc cam ngâm nào, nhưng trong lòng cũng ấm áp như vậy. Dĩnh Tử cúi đầu uống một ngụm, lập tức ngẩng lên nói: “Ngon quá đi.” Sau đó bèn đưa cốc cho anh. Hai đứa trẻ trước giờ vẫn luôn uống chung một cốc, vì Thành Thành luôn không chịu rót thêm một cốc cho mình, còn Dĩnh Tử thì kiên quyết muốn chia sẻ cùng cậu.

Thành Thành nhận lấy uống một ngụm. Dĩnh Tử nói: “Anh đã từng uống thử bưởi ngâm chưa? Năm ngoái em đã được uống một lần ở nhà bác đấy. Có một chút vị đắng, nhưng lại khiến mình thấy càng ngọt hơn.” Câu nói này rõ ràng rất mâu thuẫn, vì vậy Thành Thành không nói gì cả.

Qua mấy hôm sau, khi Dĩnh Tử lại đến, nhận cốc nước từ tay Thành Thành, ngạc nhiên reo lên: “Aiya, là nước bưởi ngâm mà, thích quá đi.” Thành Thành vẫn không nói gì, khóe miệng chỉ hơi hơi nhếch lên. Chỉ cần cô bé thích.

Từ lúc có “trà chiều”, thời gian hai đứa trẻ gặp mặt đã dài hơn trước đây dù nói chuyện vẫn là những câu chuyện không có gì đặc biệt. Thực ra, rất nhiều năm về sau, hai người họ chẳng còn nhớ rõ đã nói những chuyện gì. Thế nhưng, họ lại nhớ rất rõ mùi vị và màu sắc của từng loại trà hương, cảm giác lạnh buốt đến tận răng của nước ô mai, còn có cả vị ngòn ngọt chua chua của nước quả ngâm nữa. _____ Lời nói của Dĩnh Tử kéo Kính Thành quay về với hiện tại. Anh ngẩng mắt lên khỏi cốc cà phê trước mặt, nhìn cô hỏi: “Gì cơ?”

Dĩnh Tử mỉm cười nói: “Lúc học năm đầu cấp III, nha sĩ phát hiện em có hai cái răng sâu. Mẹ em còn không thể tin được, em cũng thấy rất lạ. Vì em vốn không thích ăn đường, ngày nào sáng tối cũng hai lần đánh răng.” Thành Thành chăm chú nhìn cô, nghe cô nói tiếp: “Nha sĩ hỏi em có thích uống nước chua không, lúc đó em mới biết, đồ chua còn dễ khiến mình bị sâu răng hơn cả đồ ngọt.” Đúng, chuyện này anh hình như cũng đã từng nghe nói.

“Anh hồi trước cho em uống không biết bao nhiêu nước ô mai, còn có cam ngâm với bưởi ngâm nữa, cho nên anh phải có trách nhiệm với cái răng sâu của em đấy.” Gương mặt Dĩnh Tử dãn ra thành một nụ cười lớn, trong mắt lại dường như có ánh sáng trong suốt lấp lánh. Năm đó lúc nha sĩ phát hiện ra cô bị sâu răng, cô đã hoàn toàn không thể tìm thấy anh. Nghe nha sĩ nói xong, nước mắt cô lập tức rơi xuống, dọa mẹ cô với nha sĩ cuống lên an ủi: “Chỉ là hai cái răng sâu thường thôi, không sao cả, hàn một chút là xong mà.”

Vậy mà cô vẫn khóc mãi mới dừng được. Răng sâu có thể hàn, nhưng cô muốn tìm thủ phạm hại cô có cái răng sâu này để tính sổ, thì biết đi đâu tìm đây? Muốn anh chịu trách nhiệm cho cái răng sâu của cô, câu nói này đã muộn mất mười năm, hôm nay cuối cùng cũng đã thốt ra được. Thành Thành cười vang, trong lòng lại như dậy sóng.

Anh cứ ngỡ, Dĩnh Tử sớm đã quên mất cái gọi là “trà chiều”, vậy mà cô vẫn nhớ, còn nhớ tất cả. Anh biết, cô giờ chỉ đang đùa với anh, nhưng anh lại muốn chịu trách nhiệm đó biết bao! Anh rất muốn được đùa lại với cô rằng: “Chịu trách nhiệm thế nào đây?”. Dù cho chỉ là câu nói đùa, song lại biết, câu đùa đó sao anh có thể nói ra. Anh có chút muốn khóc. Giữa hai người họ nhất thời trầm xuống.

Bài hát phát trong tiệm cà phê cũng vừa hết. Rất nhanh, bài khác đã được bật. Hinh Dĩnh hơi ngây ra, sau đó mỉm cười nói với Kính Thành: “Bài hát này trước đây em đã từng được anh đàn cho nghe đấy.” Kính Thành kinh ngạc nhìn cô.

Đã hơn mười năm rồi, cô lại vẫn nhớ tới bài hát này. Đúng vậy, lúc học cấp III, anh thường xuyên đàn bài này, còn có mấy bài khác nữa, bài nào cũng được anh chọn lọc kỹ càng. Đã rất nhiều lần, anh cố ý chọn đánh cho cô nghe. Lúc đó, anh đã luôn hi vọng cô sẽ hỏi anh tên bài hát này, có như vậy, anh sẽ có thể mạnh dạn nói cho cô nghe. Nhưng, cô một lần cũng chưa từng hỏi. Trước đây, khi nghe Thành Thành đánh đàn, Dĩnh Tử cứ luôn cho rằng, đó đều là những bản nhạc, hình như lúc bắt đầu anh hay nói, gì mà tổ khúc, bản hòa tấu, nhạc nhẹ, bản xô-nát, hoặc là điệu trưởng G, điệu trưởng C. Cô chưa từng nghĩ tới, Thành Thành cũng đàn một bài hát.

Vốn dĩ, bài mà Thành Thành đánh, là một bài hát tiếng anh. Dĩnh Tử chăm chú nghe lời bài hát, rồi đột nhiên ngây ra. “You are so beautiful to me” – Đối với anh mà nói, em thực xinh đẹp.

“You are so beautiful to me” – Đối với anh mà nói, em thực xinh đẹp. “Can you see?” – Lẽ nào em không nhận ra sao? “You’re everythinh I hope for” – Em là tất cả hi vọng mà anh có.

“You’re everythinh I need.” – Em là tất cả những gì anh cần. “You are so beautiful to me.” – Đối với anh mà nói, em thực xinh đẹp. “Such joy and happiness you bring.” – Em đã mang đến cho anh niềm hạnh phúc và niềm vui mà anh đợi chờ.

“Such joy and happiness you bring.” – Em đã mang đến cho anh niềm hạnh phúc và niềm vui mà anh đợi chờ. “Like a dream.” – Như một giấc mơ. “A guiding light that shines in the night.” – Như ngọn đèn dẫn lối cho anh trong đêm tối.

“Heaven’s gift to me.” – Như món quà mà thiên đường gửi cho anh. “You are so beautiful to me.” – Đối với anh mà nói, em thực xinh đẹp. *(Bài hát này được Bibon dịch theo đúng nghĩa tiếng Trung của tác giả, không dịch theo tiếng anh.)

Thực là một bản tình ca động lòng người. Nghe xong bài hát, Dĩnh Tử trầm ngâm một lúc, cuối cùng mới hỏi: “Anh có biết người hát bài này là ai không? Giọng hát của ông ta đặc biệt ghê.” “Joe Cocker.”

Dĩnh Tử trong lòng run rẩy. Anh biết bài hát này! Là biết từ năm đàn cho cô nghe đó, hay là những năm sau này mới biết. Nếu lúc đó đã biết, liệu có phải anh cố ý đàn cho cô nghe không? Anh lúc đó cũng thích cô sao? Nếu đúng vậy, tại sao anh sau này … Đáp án những câu hỏi này, Dĩnh Tử nghĩ có lẽ mãi mãi cô cũng không biết được. Thực ra, biết hay không, giờ cũng đâu còn quan trọng.

Cô đã sắp gả cho người ta, anh cũng đã có người trong lòng. . Chuyện cũ không nên nhắc lại làm gì. Đạo lý này đương nhiên cô hiểu rõ, song trong lòng vẫn không khỏi có chút chua xót.

Thời gian còn lại, hai người họ đều không nói gì thêm. Uống xong cà phê, ngồi thêm một lúc, Kính Thành mới hỏi Dĩnh Tử: “Đi nhé?”. Anh biết, Dĩnh Tử sẽ không hỏi, vì cô muốn anh được nghỉ ngơi thêm. “Vâng.”

Kính Thành tựa vào bàn cà phê trước mắt, dùng lực để đứng lên. Hinh Dĩnh đã học được ngoan ngoãn, không đưa tay ra nữa, song lại bất giác mím mím môi. Kính Thành nhìn sự đau thương trong mắt cô, biết lòng cô rất buồn. Trong lòng anh lại thầm than: “Dĩnh Tử, xin lỗi em, anh biết em muốn giúp, nhưng, em lại không biết được sức ảnh hưởng từ sự va chạm của em với anh đâu.”

.