Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ấm áp như xưa - Chương 33

Chương 33: Hiểu lầm

Bạn vĩnh viễn cũng không thể biết được bản thân mình thích một người đến thế nào, trừ phi bạn nhìn thấy anh ấy đang ở cùng một người khác. *** Thứ gì là tình yêu, thứ gì là cảm giác yêu một người, Thành Thành không biết, cũng không muốn biết. Cậu chỉ biết, cậu ngày ngày đều rất nhớ Dĩnh Tử, cho dù cô bé chỉ mới rời khỏi cậu, thì cậu cũng đã bắt đầu thấy nhớ cô bé rồi.

Ngày hôm đó, xem “Thanh niên Liêu Ninh”, trong đó có một bài viết, khuyến khích thanh niên phải sớm tìm được hướng đi cho cuộc đời mình, còn phải hướng về đó mà cố gắng phấn đấu. Trong bài viết đó có một loạt những vấn đề, để giúp độc giả xác định được phương hướng cuộc sống. Phía trước các câu hỏi, có một đoạn văn, nhắc nhở độc giả, nhất định phải đối mặt với bản thân, để đưa ra được câu trả lời chân thật nhất. Thành Thành quyết định thử xem thế nào.

Đọc từng câu một: “Mỗi ngày bạn mong đợi nhất là thứ gì?” “Bạn thích thứ gì nhất?”

“Điều gì khiến bạn cảm thấy hạnh phúc?” “Trong tương lai bạn dự định sẽ làm gì?” … …

Trả lời từng câu là: “Mỗi ngày điều tôi mong đợi nhất là Dĩnh Tử đến đây.” “Điều tôi thích nhất là được ở chung một chỗ với Dĩnh Tử.”

“Dĩnh Tử khiến cho tôi cảm thấy hạnh phúc.” “Dự định trong tương lai của tôi là được cùng một chỗ với Dĩnh Tử.” … …

Cậu đem thân thể tàn tật của mình, cùng cái nhìn của người đời vứt ra phía sau gáy, trực diện vào chính bản thân mình, từ đó mà có những câu trả lời này. Sau đó cậu lại kinh ngạc khi phát hiện ra, mỗi đáp án của cậu đều có liên quan tới Dĩnh Tử. Rất rõ ràng, mục tiêu sống của cậu chính là Dĩnh Tử. Nói đầu óc cậu không có chí cũng được, nói cậu hồ đồ vô dụng cũng được, đúng thế, bởi đó mới là những gì mà cậu muốn.

Rồi cậu lại khiến chính mình cũng thấy sợ. Lúc này Dĩnh Tử mới chỉ là một học sinh năm 3 phổ thông. ( Tương đương với lớp 9 bên mình.) Mặc dù chỉ mới học nửa học kì đầu, nhưng cũng đã rất bận rộn rồi. Có lẽ, nửa học kì sau còn bận hơn nữa. Nhưng, Dĩnh Tử tin rằng, bất kể thế nào, cô bé cũng không thể bận bằng anh Thành Thành được. Bởi vì, anh giờ đang học năm 3 trung học. ( tương đương lớp 12 bên mình.) Mấy tuần đầu sau khi khai giảng, mỗi ngày Dĩnh Tử dù sét có đánh cũng không thay đổi, vừa tan học là qua nhà Thành Thành, giúp cậu luyện tập, sau đó mới về nhà làm bài tập.

Bởi mỗi ngày đều có Dĩnh Tử bầu bạn, Thành Thành cảm thấy bản thân đúng là trong họa có phúc, cậu dường như còn mong cho chân mình chậm hồi phục thì tốt biết mấy. Cuối cùng cũng có một ngày, cậu không thể không nói cho Dĩnh Tử biết: “Hôm nay anh đã đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói hồi phục rất khá, đã sắp trở lại giống như trước kia rồi.” Trên mặt Dĩnh Tử cười toe toét, trong lòng lại cảm thấy có chút rầu rĩ.

Cô bé đương nhiên hi vọng chân của anh Thành Thành mau chóng hồi phục. Nhưng, cô bé cũng muốn ngày ngày được giúp anh rèn luyện, không những được nhìn thấy gương mặt anh tuấn, nụ cười dịu dàng của anh, mà còn có thể được nắn nắn cánh tay mạnh khỏe của anh nữa. Nếu như anh cần nhiều thời gian hơn để hồi phục sức khỏe, cô bé tuyệt đối không để bụng chút nào. Thế nhưng bây giờ, chân của anh đã hồi phục, cô bé chẳng còn lí do để ngày ngày chạy đến đây nữa. Càng đừng nói, giờ anh đã lên năm 3, thời gian càng quý báu hơn. Dĩnh Tử nói: “Vậy sau này em ít đến, tránh làm ảnh hưởng tới việc học của anh.”

Trong lòng Thành Thành hét to: “Không. Anh hy vọng ngày ngày đều được nhìn thấy em.” Ngoài miệng lại lãnh đạm nói: “Không sao đâu, em đến cũng đâu có ảnh hưởng gì.” Có lẽ, Dĩnh Tử cho rằng anh chỉ khách sáo, cũng có thể việc học hành của cô bé cũng căng thẳng. Tóm lại, từ đó về sau, số lần Dĩnh Tử đến nhà Thành Thành cũng giảm đi rất nhiều. Thành Thành chẳng biết làm thế nào, chỉ có thể ngày ngày nhớ cô bé thêm mấy lần. May mà việc học tập của năm 3 căng thẳng. Đồng thời, biết cô bé luôn ở gần bên, đối với cậu mà nói, đó cũng là niềm an ủi không nhỏ.

Dĩnh Tử vẫn còn mấy tháng nữa mới tròn mười lăm tuổi, Thành Thành đương nhiên sẽ không nói gì với cô bé cả. Thế nhưng, dù sao cậu cũng vẫn là cậu thiếu niên. Thỉnh thoảng khi Dĩnh Tử qua chơi, cậu lại không thể nhịn được mà dùng mọi cách để nói cho cô biết rằng: Cậu thích cô bé. Cậu đánh đàn cho cô bé nghe. Đều lựa chọn những bản nhạc đặc biệt. Dĩnh Tử yên lặng ngồi nghe, không hề hỏi cậu những câu hỏi mà cậu hy vọng cô bé sẽ hỏi, ví dụ như, bản nhạc này có tên gọi là gì?

Cậu bật bài hát cho cô bé nghe. Cậu đã từng đi khắp những cửa hàng trên những con đường lớn hay những con ngõ nhỏ trên đường phố Vũ Hán, chỉ để mua mấy băng nhạc có bài hát này. Dĩnh Tử nghe bài hát đó, rồi tùy ý bình luận: “Ừm, bài hát này hay thật đấy.” Hoặc là “Lời bài hát này viết thật xúc động lòng người.” Trong lòng Thành Thành lại thầm than thở: Đây là những lời anh muốn nói với em nhất.

Cậu đem những món đồ khi Dĩnh Tử còn bé tặng cho cậu, bày hết lên trên cái tủ trong phòng cậu: Một con búp bê chú hề nho nhỏ, một cái ống tre tiết kiệm, một cái lồng đèn tứ giác… Dĩnh Tử nhìn thấy, cười cậu: “Aiya, mấy thứ bỏ đi này mà anh cũng còn giữ à?” Thành Thành liếc cô bé một cái, cái gì mà bỏ đi chứ? Những thứ này đối với cậu mà nói, đều là bảo bối. Lần trước có người bà con đến chơi, mẹ cậu lấy con búp bê chú hề này tặng cho đứa bé con. Hại cậu sau đó đã phải chạy đi không biết bao nhiêu chỗ, mới mua được con búp bê chú hề giống hệt như thế, lại đưa đến nhà người bà con kia, để đổi lại con này.

… Ngoại việc nói thẳng, thì Thành Thành đã bỏ ra không ít công sức, song trước sau vẫn không thể làm cho Dĩnh Tử hiểu được, rằng cậu thích cô bé. Mau mà vẫn còn có nhiều thời gian, cậu đành tự an ủi mình.

Một ngày cuối thu, Dĩnh Tử tan học về. Còn chưa kịp vào khu nhà, đã nhìn thấy Tương Gia Di từ bên trong bước ra. Hai cô gái cùng nói “hey” một tiếng, coi như đã chào hỏi. Sau đó đi lướt qua nhau. Dĩnh Tử trong lòng thấy kỳ lạ, Gia Di vốn ở dãy nhà C, chị ta tới dãy nhà B này làm gì chứ? Có điều, suy nghĩ đó chỉ thoáng qua, hoàn toàn không hề lưu lại trong lòng cô bé . Qua hai ngày sau, đột nhiên nổi sóng gió. Hôm đó về nhà, khi bước đi trên con đường nhỏ phía trước khu nhà, Dĩnh Tử độ nhiên phát hiện ra, trên đường đầy phủ đầy những chiếc lá cây ngô đồng vàng rực, khi bước lên đó thấy phát ra những âm thanh giòn giã, nghe rất hay. Ngẩng đầu lên, cô bé mới phát hiện ra những chiếc lá cây trên đầu mình sớm đã biến thành màu vàng rực rỡ, nổi bật dưới bầu trời trong xanh, vô cùng đẹp đẽ.

Trong lòng chợt vô cùng muốn tới hỏi anh Thành Thành, rằng anh có cũng như cô bé chú ý tới cảnh sắc đẹp đẽ của những ngày thu này chăng? Cô bé nhặt hai chiếc lá có hình dạng xinh đẹp, bước vào khu nhà, trực tiếp lên gõ cửa nhà anh Thành Thành. Trong phòng không có ai trả lời.

Nhè nhẹ vặn nắm đấm cửa, ngó đầu vào trong, cô bé đột nhiên chết đứng. Anh Thành Thành đúng là đang ngồi trong phòng khách, không sai. Thế nhưng, anh ấy không chỉ có một mình, mà bên cạnh còn có một người khác. Tương Gia Di!

Tương Gia Di lớn hơn Dĩnh Tử hai tuổi, từng học cùng trường trung học với cô bé, năm nay học cấp III năm 2 . ( tương đương lớp 11) Những khu nhà của Lôi Viện vốn rất lớn. Khu A và khu B dù đối diện nhưng cách rất xa. Sau đó mới tới khu C và khu D. Sau đó nữa mới là khu E và khu F. Giữa mấy khu nhà đó, cũng phải mất khoảng mấy phút đi bộ qua. Do lũ trẻ chỉ thường chơi đùa ngay dưới chân khu nhà mình ở, cho nên đối với những đứa trẻ bên khu C và D cô bé đa phần đều quen biết, nhưng không thân. Chị Gia Di này sao lại ở đây?

Hơn nữa, tay còn đang nắm lấy cánh tay anh Thành Thành làm gì? Còn nữa, cười cái gì mà vui thế kia? Dĩnh Tử đột nhiên thấy hơi tức giận, còn cả khó chịu nữa.

Nhưng khiến cho cô bé đau lòng nhất, lại là anh Thành Thành. Lúc này anh đang cúi đầu xuống, cười như rất vui vậy, hoàn toàn đang chỉm đắm vào sự vui sướng trong lòng mình. Bức tranh trước mắt như thiêu đốt đôi mắt Dĩnh Tử. Cô bé lập tức quay đầu, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại. Còn hai người trong phòng khách kia, đang vui vẻ nói chuyện, nào biết vừa nãy có người ghé qua.

Trước đây, Thành Thành và Gia Di hầu như chẳng mấy khi giao tiếp. Mặc dù sống cùng một khu tập thể, bố mẹ lại làm cùng nhau, nhưng vì khu B và khu C cách nhau khá xa, nên nếu có gặp mặt cũng không mấy khi chào hỏi. Có điều lần này Tương Gia Di lại làm đại biểu của trường đi tham gia cuộc thi thiết kế mô hình máy bay dành cho học sinh trung học, trong lúc thi gặp phải một vấn đề khó khăn, không thiết kế tiếp được nữa. Nghĩ tới nghĩ lui, qua hẳn một tuần, vẫn nghĩ mãi không ra. Trước mắt lại chỉ còn mấy ngày nữa là hạn chót nộp mô hình, trong lòng càng thêm phần lo lắng. Mẹ của Tương Gia Di là Đinh Bội Kỳ thấy con gái lo lắng như vây, cũng lo theo. Bà và Vương Thu Vân lại làm việc cùng một bộ môn, hôm đó không đừng được bèn hỏi Vương Thu Vân, có thể bảo Thành Thành nhà bà giúp xem một chút thiết kế của Gia Di, xem có chỉ ra được điểm mù trong đó hay không. Cũng vì Thành Thành năm ngoái từng đại diện cho trường thanh gia cuộc thi này hơn nữa còn giành quán quân nữa.

Vương Thu Vân không những vui vẻ nhận lời, mà còn nhiệt tình mời Tương Gia Di tới nhà. Dù gì, nhà Gia Di cũng ở tầng 5, Thành Thành nếu sang nhà cô bé cũng không thích hợp lắm. Vương Thu Vân còn đề nghị Gia Di sau giờ tan học chiều hẵng đến, nói Thành Thành ngày nào giờ đó cũng ở nhà. Đinh Bội Kỳ không ngớt lời cảm ơn. Buổi tối khi về nhà, Vương Thu Vân nói qua với Thành Thành chuyện đó. Thành Thành có chút ngạc nhiên, song lại rất vui vẻ giúp đỡ bạn bè. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến vinh quang của trường cậu.

Có điều thực không ngờ, vấn đề mà Gia Di gặp phải, lại không chỉ là vấn đề nan giải thông thường. Ngày thứ nhất, Thành Thành và Gia Di cùng thảo luận, thử rất nhiều phương án khác nhau, nhưng đều không được. Ý chí chiến đấu của Thành Thành bị kích động, cậu bảo Gia Di ngày hôm sau lại đến tiếp.

Ngày thứ hai, hai người cùng vắt óc suy nghĩ, vẫn không được. Ngày thứ ba, cũng vẫn thế. Gia Di gần như đã bỏ cuộc, bởi thời gian chỉ còn lại một ngày cuối cùng.

Thành Thành lại quyết không chịu bỏ cuộc, hơn nữa còn cổ vũ Gia Di, không thể bỏ cuộc khi chưa đến giây cuối cùng. Vì thế, hôm nay Gia Di lại đến. Hai người họ hết lòng hết sức, cuối cùng công sức bỏ ra cũng không bị uổng phí, họ đã tìm ra được phương án giải quyết.

Thành công này đến thực không dễ dàng, hai người họ đều vô cùng kích động và vui mừng. Lúc Dĩnh Tử ngó đầu vào, vừa đúng giây phút đại công cáo thành ( việc đã làm xong), Gia Di vui mừng đến mức nắm lấy cánh tay Thành Thành. Phá được cửa ải khó khăn, Thành Thành cũng thấy rất vui mừng. Qua mất hai ba giây sau cậu mới ý thực được, tay của Gia Di vẫn đang nắm lấy cánh tay cậu. Cậu cúi đầu nhìn nơi bị tay Gia Di nắm lấy. Nơi đó, trước giờ chỉ có mình Dĩnh Tử được nắm. Đột nhiên, cậu thấy rất nhớ rất nhớ Dĩnh Tử.

Gia Di cũng cúi đầu, lúc này mới phát hiện bản thân cô đã quá phấn khích, tay còn nắm chặt lấy cánh tay của Thành Thành. Cô hoảng hốt vội vã buông tay, ngượng ngùng cười. Chính lúc đó, Dĩnh Tử đã nhè nhẹ đóng lại cánh cửa sau lưng, xoay người bỏ đi. Thời gian còn lại của ngày hôm đó, Dĩnh Tử chẳng thấy vui vẻ chút nào.

Rất không vui. Mấy ngày sau đó, cũng vậy. Trước mắt cô bé luôn hiện lên hình ảnh gương mặt tươi cười của anh Thành Thành và chị Gia Di, còn có cả bàn tay chị Gia Di đang nắm lấy cánh tay anh Thành Thành.

Cô bé vẫn luôn cho rằng, anh chỉ là anh trai của cô, là anh trai của một mình cô, cánh tay anh, chỉ có thể để cho mình cô nắm lấy. Hóa ra, không phải vậy. Bạn vĩnh viễn cũng không thể biết được bản thân mình thích một người đến thế nào, trừ phi bạn nhìn thấy anh ấy đang ở cùng một người khác.

Giờ, Dĩnh Tử đã biết. Tâm tình cô bé sa sút. Còn nhớ lúc nhỏ, cô bé từng hùng hồn hỏi anh: “Anh Thành Thành, anh chỉ thích em có được không?”

Giờ, cô cũng muốn hỏi như vậy. Thế nhưng, lại không thể nói ra thành lời. Càng sợ anh không đồng ý hơn.

Đến tuần sau đó, Gia Di trên đường đi học về gặp Thành Thành. Do đã có tình hữu nghị cùng chiến đấu lần trước, Gia Di đối với Thành Thành cảm thấy thân thiết hơn. Đồng thời, lại bởi vì thời gian gần gũi vừa rồi mà hiểu được tài trí nhanh nhẹn và tinh thần ngoan cường của Thành Thành, mà đối với cậu có không ít ngưỡng mộ từ tận đáy lòng. Gia Di chủ động chào hỏi Thành Thành, sau đó, rất tự nhiên như lẽ thường tình cùng đi về với cậu. Thành Thành có chút kinh ngạc, nhưng cũng không từ chối.

Hai người vừa đi vừa nói mấy chuyện bâng quơ. Gia Di lại nói chuyện tuần trước, hai người họ mãi đến những phút cuối cùng mới nghĩ ra được cách giải quyết phương án đó, thực đúng là mạo hiểm quá. Đồng thời cô cũng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, không tránh được lại lần nữa vui đến mức nhướn hết cả lông mày lên. Thành Thành chỉ lắng nghe cũng mỉm cười theo. Dĩnh Tử từ xa xa nhìn lại, trong lòng thấy chua xót làm sao: Vị trí bên cạnh anh Thành Thành kia, cô bé cứ luôn ngỡ là của mình, giờ lại bị người khác chiếm mất.

Dĩnh Tử đã hai tuần liên không đến, Thành Thành đoán là vì đang bận kiểm tra giữa kỳ. Ngày đầu tiên sau khi kiểm tra xong, cô bé vẫn không thấy đến. Ngày thứ hai, Thành Thành đợi cô bé về, muốn giữ cô bé đứng lại ở cửa. Cậu muốn gặp cô bé, muốn nói chuyện với cô bé, dù chỉ một phút cũng được.

Dĩnh Tử đang chuẩn bị đi lên lầu, hoàn toàn không hề có ý định qua gõ cửa nhà Thành Thành. Cửa đột nhiên lại bị mở từ bên trong, Thành Thành đứng bên cạnh cửa, yên lặng nhìn cô bé. Dĩnh Tử trong lòng thầm than một tiếng, đi theo anh vào nhà. Hai người đứng đó nói chuyện. Thành Thành hỏi: “Em kiểm tra xong rồi à?”

“Ừm.” “Làm bài thế nào?” “Cũng tốt ạ.”

“Lâu lắm không gặp em rồi.” “Ừm.” Thành Thành có thể cảm nhận được sự hờ hững của Dĩnh Tử, trong lòng cảm thấy có chút kỳ lạ, lại cũng thấy không rõ vì sao mà có chút căng thẳng. Cậu hỏi: “Dĩnh Tử, sao thế? Có chuyện gì sao?”

Dĩnh Tử vốn dĩ không định nói gì cả. Mấy ngày này, cô bé luôn tự nói với mình rằng: Không đâu, anh Thành Thành không thích chị Gia Di, nhất định là mày suy nghĩ nhiều quá rồi. Thế nhưng lúc này, khi bị Thành Thành hỏi trước mặt, cô bé lại cắn răng hỏi thẳng: “Anh Thành Thành, anh có phải đã có người mình thích rồi không?” Dưới chân Thành Thành chợt mềm nhũn, thân người cũng hơi dao động, nếu không phải tay đang nắm chặt lấy thành ghế, e là đã ngã ngồi xuống đất rồi. Gương mặt cậu lập tức đỏ ửng lên, kinh ngạc nhìn Dĩnh Tử, cô bé biết rồi sao?

Nhìn Thành Thành trước mặt lúc này bộ dạng vừa hoảng loạn lại vừa ngượng ngùng, trong lòng Dĩnh Tử đột nhiên khó chịu không thể tả, hóa ra là thật. Cô bé tuyệt vọng không chịu tin, cô bé muốn tận tai nghe cậu nói mới được: “Có đúng không?” Cô bé lại hỏi. Thành Thành hoàn toàn không hề có sự chuẩn bị, nhìn thấy Dĩnh Tử bộ dạng nghiêm túc, trong lòng lại hốt hoảng không đừng được. Cậu biết, giờ có chống chế cũng đã quá muộn, chỉ đành cắn răng thừa nhận: “Đúng.” Anh thích em, vẫn luôn thích em.

“Rất thích sao?” Trong đầu Dĩnh Tử đã không còn chịu sự khống chế, bất giác lại hỏi. Thành Thành chăm chú nhìn cô bé, đúng, rất thích. Từ nhỏ đã thích, càng ngày càng thích hơn. Thế nhưng, cậu không muốn dọa Dĩnh Tử, bởi vậy không trả lời. Nhưng đôi mắt cậu lại là sự khẳng định chắc chắn. Dĩnh Tử nhìn vào đôi mắt của Thành Thành, cô bé đã hiểu, chỉ “Oh…” một tiếng dài. Những suy đoán của cô bé đã thành hiện thực, nhưng vẫn thấy quá mức kinh ngạc, nhất thời không biết nên nói gì mới được, trong đầu lại không ngừng vang lên: Hóa ra đúng là sự thật, anh Thành Thành thích chị Gia Di, là chị Gia Di thông minh, xinh đẹp, hơn nữa còn rất là thích …

Thành Thành nhìn Dĩnh Tử vẫn như đang đắm chìm vào giấc mộng, sợ cô bé nghĩ nhiều, bèn gọi một tiếng: “Dĩnh Tử.” Dĩnh Tử tỉnh lại, nhìn Thành Thành, nói: “Nhưng … em … em …” Cô bé muốn nói: “Em thích anh!” Nhưng dù gì cũng quá trẻ, lại chưa từng thổ lộ với ai bao giờ, ngượng chín cả mặt, lắp ba lắp bắp, nói mãi không thành lời. Thành Thành cứ ngỡ cô bé bị những lời nói của mình dọa đến thế, lập tức nói: “Dĩnh Tử, em còn nhỏ …” Anh sẽ không quấy rầy em, không làm ảnh hưởng đến việc học của em, anh sẽ đợi em lớn lên …

“Em không còn nhỏ nữa rồi.” Dĩnh Tử lập tức phản bác, đồng thời trong lòng lại thất vọng đến cùng cực. Hóa ra, anh chê cô còn bé, chỉ coi cô như em gái. Cô mở to mắt, nhìn Thành Thành, em đã sắp mười lăm rồi, rất nhanh sẽ lớn thôi, rất nhanh là có thể cùng bên anh rồi. Tại sao anh không đợi em thêm một chút chứ? Thành Thành cố lấy hết dũng khí, mỉm cười hỏi: “Vậy em có thích ai không?” “Không có.” Dĩnh Tử khẳng định đáp. Trong lòng lại hét lớn: em thích anh, người em thích là anh. Nhưng, anh lại thích người khác mất rồi.

Cô bé quả nhiên coi cậu là anh trai, là bạn bè. Cậu quả nhiên chỉ yêu đơn phương. Trong lòng Thành Thành vô cùng khổ não. Có lẽ cũng đâu có gì ngạc nhiên, song lại thấy đau lòng khôn xiết. Hai người họ nhất thời không thể nói lời nào.

Dĩnh Tử trong lòng buồn bã, song lại không muốn để lộ trên mặt, nhanh chóng nói: “Em phải về rồi.” Thành Thành muốn giữ cô bé lại, song trong lòng lúc này hoảng loạn, không biết nên nói gì cho ổn thỏa, chỉ có thể để cô bé đi về. Sau khi Dĩnh Tử về rồi, Thành Thành một mình lại đứng đó rất lâu. Cậu không biết, Dĩnh Tử hôm nay sao lại đột nhiên hỏi chuyện này, khiến cậu trở tay không kịp. Thực ra, cậu có rất nhiều lời muốn nói với Dĩnh Tử. Thế nhưng lúc này, cậu lại không thể nói điều gì, cậu chỉ hi vọng, thời gian hãy mau mau trôi qua.

Là ai đã nói, chỉ cần nhìn thấy người mình thích, trong lòng sẽ tự dưng cảm thấy hạnh phúc nhỉ? Trước đây, Dĩnh Tử hoàn toàn đồng ý, vì cô bé cứ nhìn thấy anh Thành Thành, là trong lòng đã thấy hạnh phúc rồi. Thế nhưng lúc này, cô bé phát hiện ra, nếu người bạn thích lại không thích bạn, bạn sẽ không thể nào thấy hạnh phúc được nữa.

Ngược lại hoàn toàn, bạn sẽ chỉ thấy đau lòng. Dĩnh Tử cảm thấy kỳ lạ, trong tiểu thuyết tình yêu của nhân vật nam chính nữ chính đều bắt đầu từ việc mượn sách. Mượn rồi trả sách, rồi có tình cảm, tại sao đến cô bé lại không được thế này? Đã nhiều năm như thế, mượn đến bao nhiêu là sách, có những quyển còn mượn đến mấy lần, thế mà vẫn chẳng có tác dụng gì. Lẽ nào, anh Thành Thành thực sự cho rằng, cô bé chỉ thích sách của anh hay sao? Dĩnh Tử rất đau lòng. Anh Thành Thành biết rõ về mọi thứ của cô bé, màu mà cô bé thích, môn học cô bé am hiểu … thế mà, anh lại chẳng hề biết, rằng cô bé thích anh.

Cô bé oán trách anh, trách anh đã nuông hư cô, song lại không nuông chiều đến sau này. Hiện giờ, anh muốn đi nuông chiều người khác. Có điều, Dĩnh Tử nào có phải người dễ dàng chấp nhận thất bại. Cô bé tự xốc lại tinh thần, Lê Hinh Dĩnh cô nào có phải không có người thích. Những cậu nam sinh thích cô bé nhiều không kể xiết ấy chứ. Thế nhưng, cô bé lại lập tức ỉu xìu nghĩ, dù có bao nhiêu người thích cô bé thì có sao chứ? Điều cô muốn chỉ là anh Thành Thành thích mình, chỉ thích cô mà thôi.

Có điều, chuyện của sau này, ai mà biết trước được? Anh Thành Thành đã nói, cô bé giờ vẫn còn nhỏ. Có thể, một ngày trong tương lai, khi cô bé lớn rồi, anh sẽ thích cô. Đối với tương lai, Dĩnh Tử vẫn luôn tràn đầy hi vọng. Dĩnh Tử lại suốt mấy hôm không đến, Thành Thành lại giảm sút tinh thần, song lại chẳng thể làm gì được. Dĩnh Tử giờ đã biết, cậu cũng không cần phải giấu nữa. Điều duy nhất cậu có thể làm, là để cho cô bé có thời gian và không gian, rồi đợi cô bé lớn lên.

.