Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ấm áp như xưa - Chương 69

Chương 69: Điện thoại

*** Đêm ấy, Hinh Dĩnh lại mát xa chân cho Kính Thành. Nhìn đôi chân gầy guộc cộng thêm hơi sưng phù của anh, lòng cô đau đớn không thôi. Từ khi gặp lại cô, hai chân của anh lại chịu nhiều tra tấn hơn, vẫn không cách nào khôi phục hoàn toàn được.

Hinh Dĩnh rất mong ngày ngày mình có thể mát xa cho anh nên nói: “Em định mai sẽ nộp đơn từ chức, như vậy phòng thí nghiệm có thể bắt đầu tìm người sớm. Đến lúc kết thúc học kỳ chỉ còn lại một tháng thôi.” Kính Thành trả lời: “Em đừng từ chức, để anh chuyển qua đây cho.” Hinh Dĩnh hỏi: “Tại sao?”

Kính Thành đáp: “Bởi vì em ở Harvard bao nhiêu năm nay, đã có tình cảm với Harvard.” Hinh Dĩnh lại hỏi: “Vậy lẽ nào anh không thích Stanford sao?” Kính Thành bảo: “Anh thích Stanford, nhưng anh cũng thích Harvard. Em ở đâu thì anh thích nơi đó.”

Hinh Dĩnh nói: “Em cũng vậy mà!” Hai người đều muốn từ chức, lại không thể thuyết phục được người kia. Hinh Dĩnh cẩn thận xoa bóp những huyệt vị trên chân Kính Thành, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, nói: “Chân của anh sợ lạnh cho nên ở nơi ấm áp thì tốt hơn, đúng không?”

Sắc mặt Kính Thành hơi tối lại, nói: “Chân của anh không yếu ớt đến thế, chú ý giữ ấm là không thành vấn đề.” Hinh Dĩnh biết Kính Thành không muốn cô vì nghĩ cho chân của mình mà rời khỏi Harvard, nhưng bây giờ cô đã quyết tâm rồi. Hinh Dĩnh nói: “Chúng ta nói chuyện khác đi.”

Kính Thành gật đầu. Hinh Dĩnh bảo: “Chúng ta đã đính hôn, phải chăng anh nên tặng em một món quà kỷ niệm?” Chuyện cầu hôn quyết định quá vội vã, quá trình cầu hôn lại đơn giản nên bản thân Kính Thành cũng cảm thấy rất áy náy. Nghe Hinh Dĩnh nói thế, anh lập tức hỏi: “Em muốn gì nào?”

Hinh Dĩnh hỏi ngược lại: “Em muốn gì anh cũng đồng ý sao?’ Kính Thành nói: “Đương nhiên.” “Vậy thì được. Trong chuyện từ chức, anh để em quyết định, được không?”

Kính Thành lập tức ngẩn người ra, không ngờ Hinh Dĩnh lại đòi món quà đính hôn như thế. Anh không muốn cô hy sinh vì anh, nhưng cái cô ngốc này… Kính Thành nhìn cô, lòng cảm thấy ấm áp. Hinh Dĩnh nhìn Kính Thành, thấy anh không lên tiếng thì nói: “Chúng ta thử đến California trước, nếu không thích thì lại dọn về Boston, được không?” Kính Thành vẫn đang dịu dàng ngắm nhìn cô, lòng thầm nghĩ sao mình lại may mắn đến thế?

Thấy anh không đồng ý, Hinh Dĩnh nhắc anh: “Đây là món quà đính hôn mà anh tặng cho em, anh đã đồng ý rồi đấy!” Kính Thành không biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ ôm cô thật chặt, sau đó hôn cô thật sâu… Thứ hai, Kính Thành phải quay về California. Sáng sớm, trước khi ra sân bay, anh và Hinh Dĩnh cùng đến phòng thí nghiệm gặp Rogers.

Đầu tiên, Kính Thành báo cho ông biết tin mình và Hinh Dĩnh đính hôn. Rogers nhiệt liệt chúc mừng họ. Sau đó, Hinh Dĩnh đưa đơn xin từ chức ra. Cô nói với Rogers rằng mình rất thích Harvard, rất thích công việc nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, rất vui khi ở đây nhưng cô và Kính Thành đã đính hôn, hy vọng có thể nhanh chóng được ở bên anh, cho nên cô từ chức xin về California. Cô nhấn mạnh đây là một quyết định rất khó khăn, cô sẽ luôn nhớ đến phòng thí nghiệm, nhớ Harvard.

Rogres hiểu được quyết định của họ nhưng vẫn tỏ vẻ tiếc nuối sâu sắc. Ông nói với Hinh Dĩnh: “Chúng tôi sẽ rất nhớ cô.” Sau đó nói với Kính Thành. “JC, chúng tôi đã không có được cậu, bây giờ còn mất đi Dĩnh, đúng là khiến người ta thất vọng.” Kính Thành chân thành xin lỗi, hơn nữa chủ động đề nghị sẽ thường đến Harvard tổ chức diễn thuyết theo định kỳ, còn hợp tác với phòng thí nghiệm nữa. Khi đó Rogers mới cảm thấy khá hơn đôi chút. Trước khi đi, ông nói với họ: “Hoan nghênh trở về. Hãy nhớ cửa lớn của chúng tôi luôn mở rộng đối với hai vị.”

*** Cũng trong tuần đó, hai người đều tự động gọi điện thoại về cho gia đình, bình tĩnh tuyên bố chuyện đính hôn. Bọn họ đều là con nhà lính, đều có tính cách kiên cường không lay chuyển được. Cộng thêm từ 18 tuổi đã xa nhà đi học, hơn 20 tuổi đã ra nước ngoài nên rất tự lập, hơn nữa rất có chính kiến.

Đối với cha mẹ, họ kính trọng yêu thương, nhưng tuyệt đối sẽ không ngu hiếu, mù quáng nghe theo. Huống chi họ luôn tin tưởng vào tình yêu của mình. Họ hiểu được sự lo lắng của cha mẹ, cũng tin rằng có một ngày cha mẹ sẽ hiểu được họ thật lòng yêu nhau, sẽ có hạnh phúc thực sự. Cho dù thế nào, đây là cuộc đời họ, đương nhiên phải do họ làm chủ! Hơn nữa cha mẹ đôi bên đều làm việc cả đời trong quân đội, lại là những chuyên gia kỹ thuật cấp cao trong học viện không quân nên chức vụ nhạy cảm, không tiện ra nước ngoài.

Vì thế, trời cao, hoàng đế ở xa, tướng ở bên ngoài có thể không làm theo quân lệnh. Trên thực tế, cho dù cha mẹ có bên cạnh thì cũng không thay đổi được gì. Bọn họ yêu nhau, đương nhiên phải ở bên nhau.

Cha mẹ đôi bên, nghe được tin đính hôn đều chỉ im lặng. Từ giọng nói tràn ngập hạnh phúc, từ ngữ khí đầy kiên định, bọn họ biết đứa con mà mình vất vả nuôi lớn đã trao trái tim cho người ta mất rồi, không ai có thể thay đổi được nữa. Nếu không thì biết làm sao chứ? Họ đều là quân nhân, là những thành phần trí thức được giáo dục tử tế, không thể uy hiếp hay la lối om sòm. Mà thật ra họ cũng biết, dù làm thế cũng vô dụng.

Thôi thì đành nhủ với bản thân, con cháu có phúc của con cháu. Đây là sự lựa chọn của con trẻ, họ chỉ có thể chúc phúc, dù chỉ ở trong lòng. Suốt một tháng sau đó, hai người đều bận đến tối mắt tối mũi. Nhưng cũng may nhờ bận rộn nên thời gian mới trôi nhanh.

Điều mong ngóng nhất mỗi ngày chính là cuộc điện thoại vào buổi tối. Nghe giọng của người kia, cho dù chỉ kể chuyện đi làm ban ngày thì cũng đã cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn. Cứ thế, họ nhờ vào những cuộc điện thoại mỗi ngày để giải mối tương tư. Nhưng có nhiều khi, nỗi khổ tương tư không thể giải mà còn sâu nặng hơn.

Tại sao vậy? Còn sao được nữa, đương nhiên là vì cô ngốc không tim không phổi Hinh Dĩnh. Tối hôm ấy, Kính Thành gọi điện thoại tới. “Hi.”

Hinh Dĩnh lập tức nở nụ cười: “Hi.” “Ăn cơm tối chưa?” “Ăn rồi.”

“Ăn gì vậy?” “Mì gói.” “Sao lại là mì nữa?”

“Thì tiện chứ sao. Nhưng em sắp không phải ngày ngày ăn mì nữa rồi.” Hinh Dĩnh cười ha ha. Kính Thành không nhịn được cũng bật cười, hỏi: “Em đang làm gì đó?” “Em vừa tắm xong.”

Trong đầu Kính Thành lập tức xuất hiện hình ảnh Hinh Dĩnh tắm rửa, không nhịn được phải nuốt nước miếng, hỏi: “Mặc cái gì?” Hinh Dĩnh cúi đầu nhìn người mình, đột nhiên nổi máu muốn trêu anh nên nói: “Anh đoán xem.” Kính Thành nghĩ ngợi rồi nói: “Bộ màu xanh lam?” Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Hinh Dĩnh mặc chiếc áo lụa màu xanh, để lộ những đường cong lả lướt, cảm thấy cổ họng hơi khô, phía dưới hơi căng lên.

Hinh Dĩnh kéo dài giọng, đáp: “Ừm…” Tim Kính Thành như muốn nhảy ra ngoài, thế mà lại nghe cô nói: “Không phải, đoán lại đi.” Kính Thành lại nghĩ ngợi, nói: “Bộ màu hồng phấn?” Đầu anh lại hiện lên hình ảnh Hinh Dĩnh mặc chiếc áo hai dây bằng voan màu hồng phấn, tôn lên bộ ngực ngọc ngà.

Người anh em của anh đã ngẩng cao đầu, người cũng bắt đầu thấy nóng. Hinh Dĩnh nói: “Ừm… không phải, đoán tiếp đi.” Kính Thành nghĩ tiếp, lại nói: “Bộ màu tím?” Đầu anh lại hiện lên hình ảnh Hinh Dĩnh mặc chiếc váy siêu ngắn màu tím, để lộ đôi chân dài, vòng eo thon và bộ ngực đầy.

Người anh em của anh ngày càng lớn, hơi thở cũng ngày càng nặng nề. Hinh Dĩnh nói: “Ừm… vẫn không phải.” Kính Thành cúi đầu nhìn đũng quần ngày càng nhô cao, đưa tay chỉnh lại nó. Anh biết cứ tiếp tục đoán nữa thì tình hình sẽ ngày càng tệ hơn nên bèn đầu hàng: “Anh không đoán được, rốt cuộc thì em mặc bộ nào?”

Hinh Dĩnh cười ha hả: “Được rồi, vậy để em cho anh biết: em không mặc gì cả!” Kính Thành há hốc mồm. Hinh Dĩnh cười nói tiếp: “Em vừa tắm xong thì anh gọi tới, em dùng điện thoại trên tường trong phòng tắm. Ha ha, bây giờ trên người em toàn là nước…”

Trước mắt Kính Thành là hình ảnh khỏa thân xinh đẹp của Hinh Dĩnh, vả cả những giọt nước đang lăn trên làn da bóng mịn của cô. Trời ạ! Người anh em của anh đã cứng đến hết cỡ, hơi thở cũng nặng nhọc loạn nhịp…

“Dĩnh Tử…” Anh gọi một tiếng, giọng khàn khàn, bản thân nghe mà cũng thấy xa lạ. “Hửm, chuyện gì?” Hinh Dĩnh hỏi, hoàn toàn không biết bên anh đã xảy ra chuyễn gì. Kính Thành đành nói: “Mau mặc quần áo vào, đừng để bị cảm.” Nếu không anh còn biết nói gì đây?

Ai ngờ Hinh Dĩnh chẳng coi lời anh là gì, cô nói: “Không đâu. Trong này có hơi nóng, em không lạnh chút nào cả.” Kính Thành lắc đầu bất đắc dĩ. Hinh Dĩnh còn bồi thêm: “Trên thực tế bây giờ em đang cảm thấy rất nóng, nóng đến nỗi muốn ngủ.”

Nghe giọng nũng nịu của cô, và cả cách dùng từ vô tâm nhưng đáng ghét ấy, Kính Thành cảm thấy mình sắp hỏng mất. “Lê Hinh Dĩnh, mau mặc quần áo vào cho anh.” Anh không nhịn được phải nói lớn tiếng. Hinh Dĩnh cảm thấy hơi lạ, trong này rất ấm, làm sao cảm lạnh được nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp: “Được rồi, em mặc ngay đây.”

Kính Thành thở phào một hơi thật nặng nề. Còn chưa kịp thở xong thì đã nghe hinh dĩnh nói: “Ủa?” Giọng cô hơi cao và kéo dài. Kính Thành hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Bên kia không có tiếng động, Kính Thành không biết Hinh Dĩnh đang làm gì. Vài giây sau mới nghe cô hỏi ngược lại: “Anh có để ý thấy bên trái của em lớn hơn bên phải một chút không?” Kính Thành lập tức hiểu ngay cô đang nói chuyện gì, nhưng lại không trả lời. Anh cảm thấy cô thế nào đều hoàn mỹ. Hinh Dĩnh nói tiếp: “Sao bây giờ em soi gương mới đột nhiên phát hiện bên trái to hơn bên phải nhỉ?”

Kính Thành hoàn toàn có thể tưởng tượng được cảnh cô đứng trước gương, cẩn thận mân mê hai quả đào của mình. Nó vừa trắng vừa hồng, mịn màng mềm mại, thơm ngon ngọt ngào như trái đào chín… Người anh em của anh đã rất khó chịu. Hinh Dĩnh còn nói tiếp. “Nhìn thì to hơn một chút, nhưng sờ thì không thấy khác gì cả…”

Trước mắt Kính Thành không khỏi hiện lên hình ảnh Hinh Dĩnh xoa bóp quả đào của mình… Cuối cùng, cô đã đẩy anh vượt quá giới hạn chịu đựng. Kính Thành hung dữ nói: “Lê Hinh Dĩnh, anh thề nếu em còn không mặc quần áo thì anh sẽ bay qua ngay, kiểm tra giúp em.”

“À à, em lập tức…” Hinh Dĩnh nghĩ, làm gì mà kích động thế? Kính Thành nghe bên kia một tràng tiếng lào xào, sau đó là giọng nói hân hoan của Hinh Dĩnh: “Được rồi, mặc xong rồi.” Kính Thành lắc đầu, cúi xuống nhìn người anh em của mình, nghĩ xem phải làm sao bây giờ?

Đột nhiên nghe thấy Hinh Dĩnh nói: “Ủa…” Kính Thành vội hỏi: “Làm sao vậy?” Hinh Dĩnh cười ha ha: “Em mặc ngược rồi, bây giờ phải cởi ra mặc lại.” Giọng của cô còn mang theo vẻ ngại ngùng.

Suýt nữa là Kính Thành trào máu họng. *** Ông trời có mắt, ba ngày sau, Hinh Dĩnh gọi qua thì Kính Thành vừa tắm rửa xong.

Anh nghĩ: Hay lắm, mình cũng phải khiến cô ấy nếm thử mùi vị hôm trước. Sau khi chào nhau, Hinh Dĩnh hỏi: “Anh đang làm gì vậy?” Kính Thành trả lời: “Anh vừa tắm xong.”

“Thật sao?” Hinh Dĩnh lập tức trở nên hưng phấn, giọng cao hơn. “Ừ.” Kính Thành lấy làm lạ, không biết Hinh Dĩnh hưng phấn vì điều gì. “Mặc quần áo chưa?”

“Chưa.” Hinh Dĩnh “à” một tiếng thật dài, sau đó vui vẻ nói: “Mỹ nam vừa tắm xong nha!” Kính Thành vừa định lên tiếng thì nghe Hinh Dĩnh nói: “Em từng nghe chuyện phone sex, anh có muốn thử một lần không?”

Cái gì? Kính Thành không dám tin những gì mình vừa nghe được. “Có phải em nói chỗ nào thì anh sờ chỗ ấy không?” Hinh Dĩnh mặc sức tưởng tượng. Kính Thành không biết tạo sao tình hình lại thay đổi bất ngờ thế? Rõ ràng lần này là anh tắm xong, muốn cho Hinh Dĩnh cảm thấy nóng người mà!

Anh hậm hực nói: “Anh không tự sờ mình, có sờ thì em đi mà sờ.” Hinh Dĩnh nhìn đồng hồ, nói: “Anh nghĩ em không muốn sao? Nhưng bây giờ có bay chuyến cuối thì cũng không sang kịp.” Cô dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Ừm, em đợi, chờ được sờ từ trên xuống dưới luôn.”

Kính Thành không khỏi trợn tròn mắt. Hinh Dĩnh tiếp tục: “Ồ, vậy thì phải sờ cả buổi trời đấy!” Cô ở bên đó tự rót cho mình một ly rượu, hưng phấn cười ha hả vài tiếng, cuối cùng không nhịn được tặc lưỡi vài cái. Kính Thành càng không biết nói gì.

“Đúng rồi!” Hinh Dĩnh hỏi: “Anh muốn em sờ vào chỗ nào trước? Trên hay dưới? Hay là ở giữa? Kính Thành lại bắt đầu nuốt nước miếng, người anh em ngẩng đầu lên… Anh hoàn toàn bại trận…

Haiz, ai ảo anh tìm một cô vợ như thế! Cứ thế, bọn họ trải qua một tháng trời trong sự giày vò, tra tấn, cùng bận rộn, tương tư.

.