Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ấm áp như xưa - Chương 70

Chương 70: San Francisco

*** Cuối cùng thì hai người cũng được ở bên nhau, hạnh phúc đến nỗi không biết phải làm sao. Hinh Dĩnh thì đỡ hơn, thay đổi không rõ ràng lắm vì cô vốn đã cởi mở hay cười, cho nên giờ chỉ hay cười hơn, cười tươi hơn mà thôi.

Nhưng Dr. Zhang trước giờ vốn lãnh đạm thì lại không lãnh đạm nữa. May mà khi Hinh Dĩnh chuyển sang đây, trường đã bắt đầu nghỉ hè, nếu không sinh viên nhìn thấy bộ dạng cười không khép miệng được của anh thì sẽ sái cả quai hàm mất. Hôm ấy máy bay của Hinh Dĩnh đến vào buổi chiều. Kính Thành ra sân bay đón cô. Vừa gặp họ liền ôm nhau thắm thiết, cả ngày trời mà không hề có ý định buông ra.

Hinh Dĩnh cảm thấy hơi xấu hổ vì dù sao xung quanh vẫn có rất nhiều người. Cô nhích nhẹ người một cái, nhưng ngược ai khiến anh ôm càng chặt hơn. Hinh Dĩnh cũng mặc anh. Dù sao đây cũng là sân bay, nơi nhiều người ôm ấp nhất thế giới này. Hơn nữa ôm nhau thế này thật sự khiến có cả thể xác lẫn tinh thần đều cảm thấy rất thoải mái. Rất nhiều hành khách đi ngang qua bên cạnh đều không nhịn được phải quay đầu lại nhìn họ, thầm nghĩ: Rất hiếm khi nhìn thấy người Trung Quốc ôm hôn nhau ở những nơi thế này. Nhìn dáng vẻ hạnh phúc của họ, thật là đáng hâm mộ. Trên đường về nhà, Kính Thành lái xe, thỉnh thoảng quay qua nhìn Hinh Dĩnh rồi cười ngây ngô.

Hinh Dĩnh đành không ngừng nhắc nhở anh: “Lái xe, nhìn đường!” Cuối cùng cũng về tới nhà một cách an toàn. Hai tiếng đồng hồ sau đó, Kính Thành không làm gì cả, chỉ ôm Hinh Dĩnh, quay vòng xung quanh cô. Cuối cùng Hinh Dĩnh không nhịn được nữa, mười mấy cái thùng đóng gói gửi qua trước đó trong phòng khách, nói: “Anh biết em đã dọn qua đây, mai sẽ không đi, mốt cũng vậy, đúng không?”

Kính Thành nợ một nụ cười tươi rói, ra sức gật đầu rồi nói: “Dĩnh Tử, anh rất vui mừng!” Từ sân bay về đến đây, anh đã nói câu này cả chục lần. Hinh Dĩnh cũng phải bật cười, bảo: “Em cũng rất vui. Bây giờ anh đi nấu cơm, em bắt đầu mở mấy cài thùng này ra.”

Kính Thành vòng hai tay ôm eo cô. “Đi nấu cơm với anh, thùng để đó tính sau!” Thế là hai người cùng vào bếp, vừa nấu cơm vừa nói chuyện. Kính Thành hỏi: “Em có mệt không? Mai có cần nghỉ ngơi không?”

Hinh Dĩnh trả lời: “Em không mệt, không cần đâu.” Kính Thành cười, nói: “Vậy mai anh bắt đầu dẫn em đi chơi.” Hinh Dĩnh cũng cười, nói: “Được đó, đi chỗ nào?”

Kính Thành bảo: “Gần đây có không ít chỗ vui chơi, em muốn đi đâu?” Mấy tuần gần đây, anh luôn nghiên cứu những chỗ thú vị ở gần đây. Anh liệt kê cặn kẽ từng nơi thành một danh sách dài, cẩn thận như làm dự án: Gần thì có San Francisco, trang trại rượu Napa, công viên Redwood và viện bảo tàng nghệ thuật châu Á…

Xa hơn chút thì có thị trấn Carmel, công viên thủy sinh Monterey, lâu đài Hearst và vườn quốc gia Yosemite… Xa hơn chút nữa thì có Disney, kinh đô điện anh thế giới Hollywood và trung tâm nghệ thuật Getty… Mỗi một nơi, anh đều vạch những kế hoạch vui chơi rất tỉ mỉ, không chỉ có địa điểm, thời gian, tuyến đường… mà còn cả địa điểm ăn nghỉ sáng, trưa, tối…

Kính Thành rất mong đợi được dẫn Hinh Dĩnh đến những nơi này chơi. Thật ra ngoại trừ lúc dự hội thảo đi qua vài nơi, còn lại anh đều chưa từng tới. Kính Thành hỏi: “Em muốn đi đâu?” Hinh Dĩnh cười nói: “Tùy anh.”

Kính Thành bảo: “Vậy mai chúng ta đi San Francisco nha.” “Được.” Sáng hôm say, Hinh Dĩnh thức dậy trong vòng tay Kính Thành. Vừa mở mắt ra, cô phát hiện mặt anh gần trong gang tấc, hơn nữa còn dịu dàng ngắm nhìn mình.

Hinh Dĩnh cười: “Hi, chào buổi sáng.” Kính Thành cũng cười: “Chào buổi sáng” sau đó hôn cô một cái, nói: “Dậy đi, hôm nay chúng ta đi San Francisco.” Hinh Dĩnh hơi ngạc nhiên, hỏi: “Sao anh lại kích động thế? Giống như là con nít muốn đi chơi tết vậy?”

Kính Thành cười hì hì, không trả lời cô. Trong lòng anh thật sự rất kích động, và cả mong đợi nữa. Hai người mau chóng ăn sáng xong rồi xuất phát. San Francisco cách Stanford chưa đầy nửa tiếng lái xe. Trên đường đi, Kính Thành giới thiệu với Hinh Dĩnh những thành thị ven đường, những công ty nổi tiếng cùng những công trình kiến trúc như sân vận động…

Họ nhanh chóng tới được San Francisco. San Francisco là một hải cảng quan trọng thuộc bờ tây của nước Mỹ, gần Thái Bình Dương, nằm trên mũi nhọn của một bán đảo hẹp và dài thuộc California, hơn nữa là một thành phố được xây dựng trên núi. Kính Thành nói với Hinh Dĩnh: “San Francisco được bình chọn là một trong những thành phố đẹp nhất thế giới. Nó có phong cảnh tươi đẹp, khí hậu ôn hòa, nhiều con đường và những món ngon nổi tiếng thế giới. Nó được xưng là “thành phố ai ai cũng thích”, anh hy vọng em cũng sẽ thích nó.” Hinh Dĩnh nhìn những con đường uốn lượn ven núi và những cao ốc đặc biệt, rực rỡ sắc màu hai bên đường, mỉm cười nói: “Em nghĩ mình đã yêu thành phố này mất rồi.”

Kính Thành làm đúng theo kế hoạch, lái xe đến biểu tượng của San Francisco: Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge). Trước đây Hinh Dĩnh đã từng nhìn thấy cầu Cổng Vàng trên sách báo và phim ảnh. Hôm nay lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy, quả thật không thể không ngạc nhiên tán thưởng. Cầu Cổng Vàng là một trong những cây cầu treo dài nhất thế giới, nối liền bắc nam. Cây cầu có kết cấu đồ sộ, kỳ vĩ. Thân cầu sơn màu đỏ cam, vắt ngang giữa trời, trên nền biển xanh, rất tráng lệ.

Cầu có sáu làn xe chạy và hai làn đường dành cho người đi bộ. Kính Thành lái xe qua cầu, Hinh Dĩnh đột nhiên hỏi: “Anh đã từng xem bộ phim The Graduate (Sinh viên tốt nghiệp) chưa?” Kính Thành gật đầu, trả lời: “Xem rồi.” Sau đó hỏi: “Có phải em nghỉ đến cảnh Dustin Hoffman lái xe qua cầu đi Berkeley không?” Hinh Dĩnh gật đầu thật mạnh, nói: “Lúc ấy ống kính cũng đang quay cảnh trước mắt chúng ta đây.”

Kính Thành nói: “Đúng vậy, anh nhớ hình như nam chính tên là Benjamin.” Hinh Dĩnh lập tức nhớ ra, nói: “Đúng rồi.” Sau đó bổ sung thêm. “Trí nhớ của anh thật tốt.” Kính Thành cười cười, bảo: “Nhạc trong phim đó rất kinh điển.”

Hinh Dĩnh nói: “Đúng vậy. Anh rất thích hai bài The Sound of Silence và Scarborough Fair. The Sound of Silence nổi tiếng hơn nhưng Scarborough Fair lại hay hơn.” Kính Thành hoàn toàn đồng ý với cô. Hinh Dĩnh nói tiếp: “Khi xem bộ phim này, em hoàn toàn bị nhạc phim khiến rung động, đặc biệt là lúc Benjamin lái xe qua cầu Cổng Vàng, ca khúc Scarborough Fair vang lên, giai điệu và ca từ đều quá xuất sắc, em cảm động suýt chút nữa là khóc luôn.”

Hai tay Kính Thành nắm chặt vô lăng, mắt nhìn sang Hinh Dĩnh một cái, nói: “Anh cũng vậy.” Dừng một chút, lại nói tiếp. “Sau đó anh còn cố tra cứu ý nghĩa của những từ Parsley, Sage, Rosemary và Thyme.” (Đây là những từ lặp đi lặp lại trong bài hát Scarborough Fair) Hinh Dĩnh lập tức thích chí reo lên: “Em cũng thế.” Hai người đều cảm thấy hưng phấn: họ quả là những người bạn có đồng điệu tinh thần của nhau.

Kính Thành không nhịn d, tay trái nắm vô lăng, tay phải ôm lấy đầu Hinh Dĩnh, nhanh chóng hôn cô một cái. Hinh Dĩnh cười ha hả thành tiếng. Xe chạy qua cầu, họ dừng xe ở bờ bắc của cầu, xuống xe thưởng thức quang cảnh toàn cây cầu.

Kính Thành hỏi: “Em có muốn lên cầu đi một đoạn không?” Hinh Dĩnh lắc đầu, nói: “Cứ nhìn thế này thôi cũng tốt lắm rồi.” Cô lo cho chân của Kính Thành. Kính Thành biết ngày hôm ấy còn rất dài nên không khăng khăng ép cô.

Rời khỏi cầu Cổng Vàng, họ lái xe đến một địa điểm nổi tiếng khác của San Francisco: Bến Ngư Phủ (Fisherman’s Wharf). Bến Ngư Phủ bao gồm vùng bờ nước của San Francisco từ quảng trường Ghirardelli đến Bến cảng 35. Họ dừng xe, đi đến khu vực nổi tiếng và náo nhiệt nhất: Bến cảng 39.

Bến cảng 39 có rất nhiều nhà hàng và cửa hiệu độc đáo, cũng có những hàng quán nhỏ ven đường, và còn có cả một khu trò chơi. Hai người xem những nghệ nhân đường phố biểu diễn một lát. m nhạc, hội họa, ảo thuật, muốn gì có nấy. Sau đó họ cùng đi xem sư tử biển. Trên vùng biển cập bến cảng có một chiếc bẻ gỗ lớn, trên đó nằm đầy sư tử biển, đang lười nhác phơi nắng, thỉnh thoảng sủa vài tiếng.

Hinh Dĩnh nói: “Cuộc sống thật nhàn nhã, làm người ta thật ngưỡng mộ.” Xem sư tử biển xong thì trời đã trưa, Kính Thành dẫn Hinh Dĩnh đến một nhà hàng có tên là Crab House. Kính Thành giới thiệu: “Món cua và sò hấp bơ ở đây rất nổi tiếng.” Hai người gọi thử, quả nhiên là danh bất hư truyền, ngon đến độ khó nói nên lời.

Hinh Dĩnh vừa ăn vừa nói: “Thật là tươi, đúng là hơn hẳn Boston.” Nghe cô nói thế, Kính Thành không khỏi vui vẻ trong lòng. Boston nằm sát biển, đồ hải sản tươi ngon. San Francisco cũng vậy. Anh dẫn Hinh Dĩnh đến đây ăn hải sản là mong cô không cảm thấy nơi này xa lạ. Ăn hải sản xong, hai người tay nắm tay, bắt đầu đi shopping.

Trên bến cảng có hàng trăm cửa hàng độc đáo, họ chỉ chọn vài nơi mà vào. Nơi đầu tiên là cửa hàng sô cô la. Sô cô la trong đó đủ hình dạng màu sắc, bao bì tinh xảo, nhiều cái còn in hình những phong cảnh đẹp của San Francisco, thậm chí có cái còn làm theo hình dạng tàu điện của San Francisco, là một thứ rất hay để làm quà lưu niệm. Kính Thành hỏi Hinh Dĩnh: “Em thích loại nào?”

Hinh Dĩnh lập tức trả lời: “Sô cô la đen.” Sau đó hỏi: “Còn anh?” Kính Thành nói: “Anh không cần.” Hinh Dĩnh nói: “Nào, chọn một cái đi.”

Kính Thành chọn một hộp sô cô la hình bình rượu. Một mỗi miếng đều có hình bình rượu nhỏ, trên giấy gói còn in rõ tên của loại rượu đó. Ra khỏi cửa hàng, Hinh Dĩnh lập tức mở một miếng sô cô la ra, định đưa vào miệng Kính Thành. Kính Thành lắc đầu nói: “Lúc nãy ăn nhiều quá nên còn no, để lát nữa đi.”

Hinh Dĩnh bỏ miếng sô cô la vào miệng rồi nói với anh: “Em không thể từ chối được sô cô la.” Sau đó cô còn hớn hở nói thêm: “Giống như đối với anh vậy.” Khách du lịch trên bến cảng 39 đông như mắc cửi. Bên cạnh họ có rất nhiều người lướt qua nhưng cô vẫn nói chuyện như không có ai.

Kính Thành rất cảm động, cúi đầu thì thầm vào tai cô. “Nếu không phải ở đây quá đông người thì anh đã hôn em rồi.” Hinh Dĩnh mỉm cười gật đầu: “Em cũng vậy.” Cửa hàng thứ hai họ vào là một nơi bán tranh cổ động. Hai người lần lượt xem lướt qua những bức tranh. Bỗng nhiên Hinh Dĩnh chú ý đến một bức có màu sắc sặc sỡ, trên đó có hàng chữ lớn: “Một trăm địa điểm cần phải đến trước khi chết.”

Trên đó đều là những nơi có phong cảnh tươi đẹp. Tổng cộng có mười hàng, mỗi hàng mười nơi. Dưới mỗi bức ảnh nhỏ đều chú thích tên thắng cảnh và quốc gia, chẳng hạn như Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc, Lăng Tajmahal của Ấn Độ, đảo Phục Sinh của Chile, Angkor Wat của Campuchia… Hinh Dĩnh thích thú ngắm nghía và đếm. Đếm xong nói với Kính Thành: “Em mới đi được 12 nơi, còn 88 nơi nữa phải đi.” Kính Thành nói: “Được thôi.”

Hinh Dĩnh hỏi: “Được là có ý gì? Anh đồng ý dẫn em đi?” Kính Thành nhìn cô, nghiêm túc trả lời: “Đúng vậy.” Hinh Dĩnh bật cười, nói: “Mỗi năm chúng ta sẽ đi một nơi thì phải mất 88 năm. Nếu trước khi chết có thể đi được hết những nơi này thì chắc em bất tử quá.”

Kính Thành hỏi: “Ai quy định mỗi năm chỉ đi một nơi?” Nụ cười trên mặt Hinh Dĩnh càng tươi hơn. “Anh nói đó nhé!” Nụ cười trên mặt Kính Thành cũng tươi hơn, trả lời rất tự tin. “Đúng vậy, anh hứa đó!”

Nơi thứ ba là một cửa hàng xăm mình nhỏ. Hinh Dĩnh hăm hở kéo Kính Thành đi xem những hình vẽ trên tường. Nhìn đông nhìn tây, cô đột nhiên quay đầu nói với anh: “Em cũng muốn có một hình xăm.” Kính Thành hơi cả kinh mà nhìn cô. “Hình xăm gì?”

Hinh Dĩnh bạo gan nói: “Em muốn xăm tên của anh lên nơi này.” Cô chỉ vào ngực mình. Kính Thành cảm thấy lòng quá đỗi ngọt ngào nhưng miệng thì lại nói: “Ngày nào chúng ta cũng bên nhau, không cần đâu.” Hinh Dĩnh nói: “Xăm vào thì lúc nào anh cũng sẽ ở trong lòng em.”

Kính Thành không dao động, kiên quyết nói: “Không được.” Hinh Dĩnh hỏi: “Tại sao? Kính Thành trả lời: “Đau lắm đấy.”

“Em không sợ.” “Anh sợ.” “Là em xăm cơ mà…”

Kính Thành nhìn thật sâu vào mắt cô. Hinh Dĩnh lập tức hiểu ngay. Mình xăm, nhưng anh đau. Vì thế lập tức im lặng. Kính Thành nói tiếp. “Chỗ đó, anh không muốn để người khác nhìn thấy, nói chi là sờ vào.” Hinh Dĩnh phản bác. “Người ta là thợ chuyên nghiệp.”

Kính Thành vẫn không đồng ý. “Chuyện nghiệp cũng không được.” Hinh Dĩnh thở dài một hơi, nói: “Thế thì thôi vậy, dù sao anh vẫn luôn ở trong tim em.” Kính Thành mỉm cười, ra sức ôm chặt lấy cô.

Rời khỏi Bến Ngư Phủ, họ đến đường Lombard. Đây là con đường ngoằn ngoèo nhất nước Mỹ, chỉ dài không quá 400 mét nhưng đã có 8 khúc cua, hơn nữa lại nghiêng 40 độ. Bởi vì hai bên đường trồng đầy hoa nên mới có tên tiếng Trung là đường hoa chín khúc. Hinh Dĩnh vừa nhìn thấy con đường hoa vừa nghiêng vừa dốc quanh co thế này thì giật cả mình, nói với Kính Thành: “Chúng ta đứng đây xem là được, không cần phải lái xe qua đó.” Kính Thành nắm tay cô. “Hãy tin vào anh.”

Kính Thành lái xe thật chậm qua con đường hoa. Hinh Dĩnh ngồi bên cạnh, tim vọt lên tới cổ họng nhưng vẫn không quên thưởng thức các loài hoa tươi đẹp hai bên đường. Cuối cùng cũng lái xe qua đoạn đường ấy, Hinh Dĩnh thở phào nhẹ nhõm. Kính Thành cũng cười ha ha, tự hào vì kỹ thuật lái xe của mình. Họ lái xe đến một khu phố người Hoa ở đó. Khu phố người Hoa ở San Francisco là khu phố người Hoa cổ nhất Bắc Mỹ, cũng là khu người Hoa lớn nhất trừ ở châu Á.

Vì người quá đông đúc, dòng người chen lấn nên đôi tay vẫn nắm chặt nhau của họ phải buông ra. Kính Thành cảm thấy chân của mình đã hơi nhức mỏi nhưng nghĩ đây không phải vấn đề gì nghiêm trọng. Nhưng không biết sao, đi được một lúc, chân trái mềm nhũn, suýt nữa là quỵ xuống, may mà Hinh Dĩnh nhanh tay mới đỡ anh được. Một người đi đường gần đó thấy vậy bèn hỏi: “Anh không sao chứ?”

Kính Thành trả lời: “Vâng, tôi không sao, cảm ơn!” Lòng anh cảm thấy hơi xấu hổ. Hinh Dĩnh hơi lo cho chân của anh một chút nhưng rồi không để trong lòng nữa, có điều trong suốt hành trình, cô vẫn nắm chặt tay anh. Kính Thành định dẫn Hinh Dĩnh đi dạo phố người Hoa nhưng lại bị Hinh Dĩnh từ chối. Cô nói: “Em đói rồi, chúng ta đi ăn cơm đã.”

Bỏ qua quán cơm mà Kính Thành đã chọn từ trước, họ tìm một quán gần đó. Ăn cơm xong, Hinh Dĩnh đề nghị về nhà, nói mình hơi mệt, phố người Hoa lần sau hãy đi. Kính Thành phải nghe theo cô. Anh biết cô lo cho chân của mình nhưng trong lòng vẫn cảm thấy hơi cụt hứng. Hôm nay Hinh Dĩnh rất cẩn thận, không cho Kính Thành dẫn mình đi bộ, hơn nữa không ngừng đề nghị nghỉ ngơi. Phần lớn thời gian, cô đều nắm chặt tay anh. Nếu có bậc thang hay gì đó, cô sẽ ôm hông anh, thế mà anh vẫn suýt bị ngã.

Lúc này, Hinh Dĩnh đã hiểu hơn về sức chịu đựng của chân anh, không khỏi thấy đau lòng. Tối đó, về nhà, Hinh Dĩnh mát xa chân cho Kính Thành. Kính Thành hỏi: “Mai anh dẫn em đi công viên thủy sinh Monterey nha?”

Hinh Dĩnh lắc dầu. Kính Thành lại đề nghị: “Vườn quốc gia Yosemite thì sao?” Hinh Dĩnh lại lắc đầu.

Kính Thành hỏi: “Em muốn đi chỗ nào?” Hinh Dĩnh nhìn anh một cái, nói: “Mai chúng ta nghỉ ngơi được không?” Sau đó cô cúi đầu, tiếp tục mát xa cho anh. Kính Thành bỗng nhiên ý thức được rằng cô đang lo cho đôi chân của anh. Hôm nay suýt nữa là anh té xuống đường nên đương nhiên mai cô không dám đi đâu cả.

Anh bỗng cảm thấy hơi uể oải, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh nói: “Dĩnh Tử, chân anh không sao đâu.” Hinh Dĩnh nói: “Với em mà nói thì rất có sao.” “Dĩnh Tử…”

“Nếu muốn ra ngoài thì anh phải chống nạng, được không?” Kính Thành biết Hinh Dĩnh không để ý đến chuyện anh chống nạng, nhưng anh ghét phải chống nạng. Đặc biệt là lúc này, anh thích nắm bàn tay mềm mại của cô, đi chỗ này chỗ kia, nên càng không thích chống nạng.

Kính Thành không nói chuyện, cảm giác càng chán chường. Anh vạch ra kế hoạch vui chơi, mới có một ngày mà chân đã vô dụng… Suốt buổi mát xa sau đó, Kính Thành vẫn không nói chuyện. Hinh Dĩnh cảm nhận được tâm trạng của anh không vui nên sau khi mát xa xong, lên giường, cô rất dịu dàng…

Lúc đầu Kính Thành vẫn hơi buồn bực không vui nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng được sự dịu dàng của cô… Lúc họ vừa bên nhau, cả hai đều không có kinh nghiệm giường chiếu, nhưng vì quá yêu nên hoàn toàn tin tưởng vào người kia nên cứ thế mà mò mẫm học hỏi. Tư thế nào họ cũng muốn thử. Nếu Kính Thành thích gì đó, Hinh Dĩnh sẽ vô cùng phối hợp. Ngược lại cũng thế.

Đêm ấy, khi lên cao trào, Kính Thành ở trên, Hinh Dĩnh ở dưới. TRước đây họ cũng chọn tư thế này. Hai người đồng tâm hiệp lực, đưa nhau lên thiên đường. Kính Thành làm đến cuối, không biết tại sao chân bỗng mềm oặt, bỗng chốc gục trên người Hinh Dĩnh.

Hinh Dĩnh đau nên không nhịn được phải la một tiếng rồi lập tức cười với Kính Thành: “Em không sao.” Kính Thành cảm thấy rất giận bản thân mình. Anh chống người lên, bắt đầu làm lại.

Có lẽ vì quá gấp gáp, cũng có thể vì quá mệt, không bao lâu anh lại gục xuống. Sắc mặt Kính Thành đã rất khó coi. Hinh Dĩnh nói: “Để em ở trên nhé.”

Kính Thành không lên tiếng. Hinh Dĩnh vuốt ve cánh tay anh, nói: “Hôm nay em bắt anh dẫn đi khắp nơi làm chân anh đau. Anh nằm xuống đi, để em.” Hinh Dĩnh kéo anh xuống. Kính Thành vẫn không nhúc nhích.

.