Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Âm Sơn Cổ Lâu - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 7 - Chương 27

Chương 16: Ra kế hoạch

A Quý vẫn ở cửa chờ tôi, ngồi chồm hỗm dưới đất buồn bực hút thuốc, rõ ràng là không biết mấy người nhà Bàn Mã đang giở trò quỷ gì. Sau khi nhìn thấy tôi thì lập tức đứng lên, tôi nhìn anh ta nói:” đi thôi, chúng ta trở về nhà.” Trên đường về tôi hỏi anh ta xem có biết cái hồ mà Bàn Mã nhắc đến trong núi Dương Giác không? A Quý gật đầu nói trước có từng nghe người ta nói qua, có điều bản thân thì chưa bao giờ đi tới đó. Tôi nói tôi ra giá cao một chút, anh giúp tôi mau chóng tìm một người thợ săn, dẫn chúng tôi vào núi. A Quý hoàn toàn đáp ứng, lại thử hỏi tôi, Bàn Mã rốt cuộc đã nói gì với tôi vậy? Có điều A Quý là người ngoài cuộc, tôi thầm nghĩ nói cho anh chính là hại anh, có khi anh thuận miệng lại kể ra mất.

Vội vã trở lại nhà A Quý, tôi nóng lòng luốn đem những gì vừa phát hiện được kể lại cho Muộn Du Bình, lại thấy trong nhà chỉ có mỗi Vân Thái và chị gái cô ấy đang đốt lò bếp. Muộn Du Bình bà Bàn Tử đều không có ở đây. Thầm thấy khó hiểu, liền qua hỏi Vân Thái mấy người kia đâu? Vân Thái nói vị kia chẳng nói lời nào, lúc về thấy ông chủ Bàn không có nhà lên tới hỏi em, em bảo là ông chủ Bàn đi ra ngoài cả đêm không về, người đó liền vội vã đi tìm. Lúc trước lòng tôi hừng hực hưng phấn, nhưng nghe xong lập tức bao nhiêu phấn khích đều bị át đi, thầm nghĩ Bàn Tử đi cả đêm không về sao?

Sơn thôn không giống như thành phố có chỗ ăn chỗ chơi cho anh ta đi tiêu dao, thế mà cả đêm cũng không về thì thật bất thường. Đối với tôi thì tính cách của Bàn Tử cũng tương đối hiểu, nhớ là lúc trước nói muốn đi tìm mua acid sulfuric, bỗng trong lòng có một dự cảm rất khó hình dung. Chắc Muộn Du Bình giống tôi, cũng lập tức nghĩ ngay tới khả năng này, cho nên mới vội bỏ đi tìm. Tôi liền nhờ A Quý đưa vào trong trụ sở thôn, nếu như Bàn Tử có xảy ra chuyện bất trắc, nhất định sẽ ở nơi này. Vừa ra ngoài được vài bước, lại tình cờ gặp Muộn Du Bình và Bàn Tử đang trở về, trên mặt Bàn Tử có băng gạc, vừa đi vừa chửi lầm bầm, hình như là anh ta bị thương.

Vừa hỏi thì biết hóa ra là Bàn Tử mua được acid sulfuric rồi, trên đường trở về thấy một tổ ong vò vẽ nên thấy thích quá, kết quả không biết lượng sức mình, bị chúng nó đốt cho. Vào trong trụ sở thôn để tiếp nước rồi ngủ quên luôn trong đấy. Bàn Tử nói ong bắp cày nơi này không giống với những con anh ta đã từng gặp phải trước kia, vừa tới gần đã bị chúng lao ra vây quanh, vô cùng hung dữ. Tôi mới bảo anh đừng có mà đổ cho nguyên nhân khách quan, tiên trách kỷ hậu trách nhân, anh cũng phải thú nhận là bản thân mình đã già rồi đi. Lão Bàn Tử không nói là năm đó còn trai tráng, việc chọc tổ ong sau anh đâu có hay làm, đừng khiến người ta chê cười như thế chứ. Trở về phòng để Bàn Tử thay thuốc, lúc tháo gạc tất nhiên sẽ rất đau, nếu không phải vì trước mặt là Vân Thái anh ta phải ra vẻ mình là nam tử hán đại trương phu, khẳng định là Bàn Tử đã gào lên như heo bị chọc tiết rồi.

Ngược lại Vân Thái rất bình tĩnh, khử trùng qua loa trên mặt anh ta. Lúc này tôi phát hiện trên cằm Bàn Tử có mấy vết như móng tay to sưng vù lên, Vân Thái dùng cái que trúc gẩy cái vết thương ra để bôi thuốc lên, nhìn như là cắt thịt sống ra, thảo nào mà Bàn Tử đau bằng chết. Sau khi làm xong Bàn Tử ăn cũng khổ, vất vả lắm mơi dùng xong được bữa cơm, trời về tối, chúng tôi ngồi trên hành lang nhà sàn hóng mát. Lúc này tôi mới đem hết thảy mọi chuyện nghe được tại nhà Bàn Mã thuật lại một lượt. Sau khi nghe xong, hai người cùng cau mày, Bàn Tử hỏi:” còn có chuyện như vậy sao, mẹ nó chứ, cũng quá cả việc ngày xưa tôi kể truyện ma hù dọa mấy cô nương, nếu chuyện này là thật, cậu nói giả thiết của cậu là gì?”

“Tôi cho rằng lão Bàn Mã hoàn toàn không nói dối”, tôi đáp, “chuyện này tuyệt đối là thật, nhưng ý nghĩa của chuyện này không phải như vậy.” “Cậu nói thế là có ý gì?” Bàn Tử hỏi lại. “Chúng ta thử cân nhắc khả năng hợp lý nhất, không cần lo tới ma hồ kia, cũng không có yêu quái gì cả, vậy khả năng lớn nhất là gì?”

Bàn Tử lắc đầu nói:” thôi đi mà, tế bào não của tôi đều đã bị lũ ong bắp cày kia diệt hết rồi, tôi không đoán được đâu, có gì nói thẳng luôn đi.” Tôi cười khổ, khó khăn lắm mới có cơ hội thể hiện một chút thì Bàn Tử lại không phối hợp, nói:” được, chúng ta đem tất cả những nhân tố không thể xảy ra bỏ hết đi, không có bất kỳ một thế lực thần bí nào ở hồ nước kia cả. Không có chuyện người chết sống lại, cũng không có yêu ma quỷ quái, nhưng để cho sự việc diễn ra hợp lý, như Bàn Mã nói, thì khả năng duy nhất có thể xảy ra rất rõ ràng-người không thể nào sống lại, vậy thì lúc đội khảo cổ vào núi cùng với lúc xuống núi, chắc chắn không phải là cùng một đoàn người.” Bàn Tử im lặng một lúc, hiểu ra ý của tôi liền nói:” cậu nói là, người chết không thể sống lại, nhóm người ra khỏi núi năm đó là một đội khác sao?”

“Người của Bàn Mã đã giết đội khảo cổ kia, chắc chắn là đã chết, Bàn Mã cũng không biết người trong đội đó, nếu như sau đó có một nhóm người khác dịch dung, tôi nghĩ cũng không cần hóa trang quá cao siêu cũng có thể lừa gạt được lão già đó.” “Nhưng vì sao bọn họ phải làm vậy? Đây không phải chỉ là đùa giỡn lão ta thôi sao.” “Đó chỉ là suy đoán của tôi thôi, thông qua tình hình của đội khảo cổ cùng với chuyện của lão Bàn Mã, tôi cảm thấy sự tình vẫn còn thiểu sót gì đó. Chúng ta giả thiết như đây là một âm mưu đã được lên kết hoạc từ trước, như vậy khả năng trong chuyện này, cái ngày lão Bàn Mã tàn sát đội khảo cổ, thực chất là bọn họ đã bị chỉ định giết hết, nhưng kế hoạch có thể đã bị sai lệch. Hay những sát thủ tới giết đội khảo cổ đã gặp biến cố khi ở trong rừng, nên không tới được. Ngược lại Bàn Mã đã hoàn thành nhiệm vụ của họ, sau đó nhóm người thay thế đội khảo cổ đi tới nơi này, tưởng là nhóm sát thủ đã hoàn thành công việc, vì vậy cứ theo kế hoạch từ trước bắt đầu giả trang lại. Như vậy Bàn Mã mới nghĩ là có ma hồ xuất hiện.” tôi nói, “đây là một suy luận tương đối hợp lý, sự thật có thể không hoàn toàn xảy ra như vậy, nhưng điều này khả năng giải thích cho những chuyện đã xuất hiện.”

“Ai da, chuyện này nghe mơ hồ quá, có điều Đàn gia tôi hình như từng nghe qua sự việc thế này ở đâu rồi?” Bàn Tử nói,” cậu có bằng chứ gì không?” “Chỉ có một chút chi tiết, ví như nói, đội khảo cổ kia đúng là được Bàn Mã dẫn vào núi, nhưng lúc đi ra, không cần chờ Bàn Mã vào dẫn mà tự mình xuất phát. Nó giải thích cho việc đội khảo cổ phải thông thuộc địa hình nơi này thì bọn họ mới có đủ bản lĩnh để đi ra ngoài. Chuyện xảy ra sau đó, có thể là bởi đội khảo cổ kia phát hiện ra manh mối từ nhóm Bàng Nhị Quý nên liền ra tay giết người diệc khẩu?” tôi nói, ” tôi hiện giờ cũng không biết đội khảo cổ kia có phải chính là đội đã đi Tây Sa không, nhưng tôi cảm giác được cho dù không phải toàn bộ cả nhóm nhưng khẳng định cũng phải có vài người. Nếu như vậy anh nói xem có phải những người này vì lần đi Tây Sa mà xảy ra chuyện đánh tráo này không.” suy nghĩ của tôi càng ngày càng hoàn thiện. Bàn Tử nói:” con mẹ nó, cậu chứng minh nó bằng cách nào chứ?”

“Cách trực tiếp nhất, chúng ta phải đi tới hồ nước trong núi Dương Giác kia xem một chuyến, hiện giờ hồ đã nhỏ đi, tôi nghĩ có thể lặn xuống để quan sát bên dưới chứa cái gì, có xác chết nào bị vứt vào trong hồ nước không.” “Con mẹ nó việc này có chút khó khăn, hiện giờ đã qua tới bốn mươi năm, dù có xác người thì sớm đã nát vụn ra hết rồi.” “Xương cốt chắc chắn vẫn còn ở đó.” Tôi nói, “người của Bàn Mã không hề có thuyền, xác người chết khẳng định chỉ có thể ném ở ngay bên hồ thôi, tôi nghĩ chúng ta cứ thử đên xem vận khí mình tới đâu.”

.