Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Âm Sơn Cổ Lâu - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 7 - Chương 38

Chương 27: Quỷ ảnh trong mưa

Ảnh của mấy người kia phiêu phiêu động động, khi đột nhiên hiện ra, khi lại bất ngờ mất dạng. Vừa nhìn là biết cũng không có ý tốt gì, hình như họ đang cẩn thận theo dõi nhất cử nhất động của chúng tôi để tùy cơ ứng biến. Cứ như mấy âm hồn đứng rình rập sau màn mưa loáng thoáng, chỉ hiện ra bóng dáng mờ ảo thật khiến cho người ta cảm thấy không rét mà run. Chuyện gì đang xảy ra, sao ở đây lại đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy? Ý niệm đầu tiên hiện lên trong suy nghĩ của tôi là: người trong thôn trước giờ đều âm thầm ngăn cản chúng tôi, tới lúc này mới ra mặt động thủ. Họ có thể sẽ giết hết chúng tôi ngay tại đây.

Điều này thật hỗn loạn, con mẹ nó chứ, một bên là Bàn Mã đang phát điên, một bên là đại đội đòi chặn giết, con mẹ nó lần này chết chắc rồi! Tôi liếc qua một vòng, phát hiện đại khái ở đây có bảy người, không biết họ muốn làm gì đây? Xem ra những người này đã mai phục sẵn trong này từ trước? Tôi lau mặt một cái, gạt hết nước mưa trên mặt xuống, nhưng mưa qua lớn, chớp mắt lại thấy nước chảy đầy cầm. Những bóng người này vẫn mơ mơ hồ hồ không thấy rõ, cũng chẳng biết họ có mang theo vũ khí gì.

Bên kia không biết nét mặt Bàn Mã giờ nhìn thể nào, tôi và lão vẫn duy trì khoảng cách, lão dừng lại vài giây, bỗng nhiên lại vung dao lao về một trong số những cái bóng kia. Lúc đó tôi vẫn còn đang hoảng sợ, nhưng lập tức liền hiểu ngay ra ý định của lão già:” chết tiệt, lão tưởng những bóng người này là đội ngũ năm đó.” Trong hoàn cảnh này, bất luận là ai cũng không thể ung dung bố trí mai phục chặn giết người khác, cho nên thay vì chờ đồi phương nắm được tình hình, không bằng xông tới trước. Bọn họ trong hoàn cảnh rối ren thì chỉ cần loạn đả một chút sẽ khiến quân ta quân mình nhầm lẫn ngay. Lão có thể lợi dụng thời cơ đó.

Tôi không biết với tôi đây là chuyện tốt hay chuyện xấy, hiện giờ cũng không quản được nhiều như vậy, lập tức chạy theo, bọn họ bao vây quanh chúng tôi, Bàn Mã một mình tấn công bọn họ, chắc chắn sẽ có sơ hở, tôi có thể lợi dụng cơ hội mà thoát thân. Không thể trở về lều tránh mưa, nếu như những người này đã sớm ở đây vậy Muộn Du Bình và A Quý bọn họ tình hình không biết thế nào. Dù cho là thân thủ của Muộn Du Bình và Bàn Tử, chỉ cần mỗi người trúng một phát đạn thì cũng chết, huống chi còn liên lụy tới A Quý và Vân Thái nữa. Chạy trên bãi đá trơn trượt như diễn xiếc vậy, tôi chạy mấy thước mà đầu gối đã bầm dập hết cả, xa xa phía trước Bàn Mã đã vọt tới trước mặt một bóng người, vì khoảng cách di chuyển thay đổi, bóng người bốn phía đều không thể phân biệt được, cũng chẳng rõ là bọn họ đang làm động tác gì. Bàn Mã lao tới chỗ những cái bóng kia, dao trong tay chém lia lịa dưới mưa, nhìn không tưởng được đó là một lão già tám mươi tuổi.

Kỳ quái là bóng dáng kia vẫn lù lù bất động, hình như không hề để ý tới đòn tấn công sắc nhọn của Bàn Mã. Không tới mười giây, chúng tôi đã tiến tới trước mặt bóng đen kia, Bàn Mã chuyển mũi đao, chẳng những không chém tới lõa mà bỗng ngừng lại. Tiếp theo lão đột nhiên thét lên một tiếng thảm thiết, dao rơi trên mặt đất. Lão bắt đầu cuống cuồng thoái lui, sau thì bị tảng đá vướng vào chân liền ngã. Tôi tới bên cạnh nhình quanh, lập tức phát hiện ra khuôn mặt thật của những cái bóng đen kia: đây hoàn toàn là những bộ xương khô. Khiến tôi kinh người sởn gai ốc là chúng trên người vẫn còn khoác y phục đã rữa nát hóa thành màu đen, là quân phục, trang bị vẫn còn, trên lưng đeo một khẩu súng tự động. Đầu tôi tê rân rân, hai chân lập tức lùi lại từng bước, thầm nhủ chết cmnr, đây là cái quái gì! Lẽ nào những người này thực sự từ dưới nước leo lên bờ?

Nhưng sức chịu đựng của tôi tốt hơn nhiều so với Bàn Mã, ngay lúc đó mưa vẫn sối sả đổ xuống, tôi liền thấy đầu lâu của bộ xương khô kia lắc lư, giống như là đèn lồng treo lên vậy. Định thần nhìn lại tôi phát hiện ra những bộ hài cốt này đều dùng cành cây làm giá đỡ, đằng sau lưng có một cái gậy chống. Thế quái nào, nơi này sao lại có người chết, lẽ nào đây là những thi thể mà bọn họ tìm được dưới đáy hồ? Tôi hít một ngụm khí lạnh, nhìn kỹ những hài cốt kia, quả nhiên không sai, bộ quân phục cùng tư trang đeo trên người đều bị nước ăn mòn, nhất định đây là một người phục vụ trong quân đội. Xem ra suy luận của tôi là đúng.

Có điều tôi nhìn dáng vẻ của những hài cốt này lại thấy rất lạ. Thầm mắng một tiếng, đây là cái thể loại gì vậy? Tính dọa người sao? Bàn Mã quá kinh sợ, lúc tôi quay đầu nhìn lại đã không thấy lão ta đâu, còn tưởng đây là trò đùa tai quái của Bàn Tử? Tôi lập tức quay lại chỗ con la, cũng không thấy lão Bàn Mã ở đây, đầu tôi đau gần chết, ngoài bóng ma kia thì xung quanh toàn bộ những đốm đen đều giống như vậy, tổng cộng có tất cả là bảy bộ hài cốt, ở những chỗ khác có còn không thì không biết. Bàn Mã cũng không thấy bóng dáng đâu nữa, hình như đã trốn mất dạng rồi.

Mưa lớn như vậy, tôi không thể nào đi tìm lão Bàn Mã được, vì thế chuẩn bị tiếp tục đi, phải gặp được A Quý nói cho bọn họ biết ở đây còn có những người khác. Con la hình như là sợ xác chết, làm thế nào cũng không kéo nó đi được, phải dắt nó lên trên tảng dá rồi vòng qua những thi hài kia, thẳng tới lều trú mưa. Lều trú mưa rõ ràng đã được gia cố lại rất nhiều, trong mưa to như vậy mà không đổ, tôi chui vào bên trong thấy bốn phía yên tĩnh hẳn, nhìn quanh một lúc mới nhận ra không có ai ở đây cả. Tôi thầm mắng lần thứ hai, nghĩ mưa to như vậy chẳn lẽ bọn họ vẫn xuống hồ sao? Con mẹ nó, hay là đã có chuyện quỷ gì xảy ra rồi? Chỉ thấy trong lều trú mưa chất đầy đổ đạc vớt được từ dưới hồ lên, tôi không ở đây có hai tuần mà Bàn Tử và Muộn Du Bình đã đạt được thành quả tốt tới vậy. Trong mấy thứ này cứ hễ là kim loại thì đều bị rỉ sét tới nát bét ra, tôi thấy có ấm nước, súng trường súng lục, ống nhòm, một vài con chủy thủ, khảm đao, đều là vũ khí trang bị. Có thể suy ra là không khí vào thời điểm đó ám mùi chiến tranh. Ngoài ra còn có rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, thầm chí còn có hộp bánh, vô cùng đấy đủ, cái gì cũng có, chắc là cũng vớt được phần lớn đồ dùng trong hồ rồi.

Tôi nghĩ bản thân đang không có đồ gì phòng thân, nhặt tạm lên một khẩu lưỡi lê súng trường tấn công Type 56*, đây là một loại súng rất nổi tiếng. Thời đó kiểu lưỡi lê này cũng không được dùng nhiều, dù sao cũng là gần thập niên tám mươi, mỗi vũ khí của đơn vị quân đội đều rất mạnh, lưỡi lê thường chỉ khi chấp hành nhiệm vụ đặc thù mới dùng tới. Chiến tranh trong rừng, người Việt Nam sẽ không đánh giáp lá cà với đối thủ. Vì chính chất liệu của nó mà lưỡi lê không bị hỏng hóc quá nhiều, tôi nghe nói loại lưỡi lê gắn trên thường có độc, vì vậy phải đặc biệt cẩn thận. Cân nhắc xem giờ nên làm gì, mẹ kiếp, chủ yếu là do mưa quá lớn, nghe không ra một tiếng gì, đên cả nhìn cũng khó nữa. Nghĩ mình trong nếu cứ rong lều mưa sẽ trở thành mục tiêu lớn, không chừng còn bị Bàn Mã lao vào giết, vì vậy mà lại chui ra ngoài trời mưa, chạy tới bên hồ nhìn xem A Quý và mọi người có ở đó không.

Chạy tới chạy lui mấy vòng, chợt thấy có bóng người đang kéo bè lên trên bãi đá ven hồ. Tôi liền lao tới, phát hiện ra người kia đúng là A Quý rồi, bóng lưng đơn độc một mình kéo bè đi lên bờ, lúc tôi chạy tới trước mặt anh ta, thấy tôi tới, hai mắt anh liền ngây dại, sắc mặt tái nhợt kinh người. ” Sao chỉ có một mình anh? Bọn họ đâu hết rồi?” tôi hỏi.

A Quý ngơ ngác đứng ở trong hồ nước, nét mặt đờ đẫn, anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, tôi lại hỏi thêm lần nữa, A Quý vẫn không có phản ứng gì. Tôi nhìn cái bè gỗ kia, biết ngay là A Quý từ trong hồ trở về, thầm nghĩ thế quái nào, quả nhiên những người này điên cmn rồi, mưa lớn như vậy mà vẫn lao vào hồ mà vớt. Lúc này tôi đột nhiên ý thức được có chỗ bất thường, vì sao A Quý lại kéo bè trở về? Anh ta phải ở trên mặt hồ chờ bọn họ chứ, nếu không trời mưa to như vậy mà đi bơi là vô cùng nguy hiểm, huống hồ là nước đã dâng lên rất nhiều. Nhìn biểu cảm trên mặt A Quý cũng hết sức không bình thường. Tôi tới gần A Quý, muốn hỏi cho rõ, nhưng càng tới gần lại càng hiểu ra, nét mặt A Quý rất thẫn thờ, cảm giác như vừa trải qua một chuyện khiến anh ta vô cùng kinh hoàng, nhìn như người mất hồn vậy.

Tôi liền đi tới túm lấy tay anh ta hỏi lớn:” có chuyện gì xảy ra vậy?” A Quý lúc đó mới bừng tỉnh, hai mắt đổ lệ, khóc lớn nói: “Bọn họ….bọn họ… Chết hết rồi..!”

Chú thích: Lưỡi lê súng trường tấn công Type 56*: Lưỡi lê 3 cạnh của súng trường tấn công Type 56 (phiên bản copy AK-47 của Trung Quốc) được gắn liền với súng, khi không ở trạng thái chiến đấu lưỡi lê được gấp gọn phía dưới ốp lót tay, khác biệt giữa lưỡi lê Type 56 với lưỡi lê súng trường SKS ở chỗ không có vòng khâu lê..