Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Âm Sơn Cổ Lâu - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 7 - Chương 40

Chương 29: Một mình hạ thủy

Mưa vẫn rơi xối xả, ở Hàng Châu có được trận mưa to thường không kéo dài như vậy. A Quý vẫn không thể giúp gì được, tôi đoán là anh ta sợ tôi sẽ giống như bọn họ, rốt cuộc thì anh ấy cũng không thể chịu đựng nổi giai đoạn khủng khiếp này. Tôi nói với A Quý chính Bàn Mã đã dẫn tôi tới chuyện này, bảo anh cẩn thận lão ta, tuy rằng tôi cảm thấy lúc này Bàn Mã có thể thực sự khó mà sống được. A Quý muốn hạ những thi hài kia xuống, nhưng tôi nói không cần thiết. Những thi hài này cứ treo như vậy còn có thể đề phòng được Bàn Mã trở về, nhìn thần sắc của Bàn Mã như vậy là đủ biết rất kinh sợ rồi. Tôi thật không ngờ lão ta nhìn như vậy mà có thể hung bạo tới mức ấy.

Trở lại bên cạnh con la, tôi gỡ một bình dưỡng khí trên lưng nó xuống, lại vội vã hướng tới trong hồ. Tôi không thể đợi thêm được phút nào nữa, bản thân rất nôn nóng muốn đi kiểm tra và xác nhận tình hình. Mặc toàn bộ đồ trang bị vào, trước kia ở Hải Nam tôi đã hiểu rõ cách thức dùng đồ lặn, vì thế giờ cũng không quá căng thẳng, trong mưa như trút tôi đẩy bè xuống nước rồi chèo ra giữa hồ. Vì có mang theo chân vịt, rất nhanh sau đó tôi đã chèo ra tới vị trí trung tâm hồ. Mưa vẫn đổ xầm xập xuống mặt nước, trong không gian chỉ nghe thấy độc một tiếng mưa rơi chẳng thế phân biệt được âm thanh nào khác, nhưng ngược lại nó khiến trong lòng tôi cảm thấy bình tĩnh hơn. Tìm kiếm chung quanh cái hoa tiêu đã lưu lại lúc trước, liền phát hiện trong hoàn cảnh này cơ bản là không thể thấy được, đành phải xác định đại khái một vị trí rồi đeo kính lặn, chìm vào trong nước.

Dựa theo kinh nghiệm lần trước, lần này tôi đã trấn tĩnh hơn nhiều, vì tôi biết kiểu này không thể một lần mà tới đáy ngay được, do đó đã mất một thời gian chuẩn bị trên bè, muốn quan sát sơ lược tình huống bên dưới. Lặn xuống vị trí lần trước, tôi lại lần nữa cắt đứt sợ dây thừng, nhả bớt khí, làm như vậy tôi sẽ không bị nổi lên quá nhanh, đồng thời huy động tay chân để bản thân có thể trôi lơ lửng trong nước. Có thêm kính lặn vào nên mọi thứ đều trở lên vô cùng rõ ràng, tiếc là, hiện giờ ánh sáng đã mờ đi rất nhiều, tôi dùng hai chân giữ thăng bằng, vừa cố gắng chìm sâu xuống, tay bắt đầu mở đèn pin, chiếu vào sâu bên trong nàn nước. Không lâu sau, một lớp trầm tích màu xanh hằn lên thành một đường viền nơi đáy hồ xuất hiện tương đối rõ ràng trước mắt tôi. Tôi liền bơi về phía trước.

Vì đèn pin chỉ có thể chiếu ra từng vùng từng vùng một nên tôi không thể thấy rõ toàn cảnh, phải vận dụng trí nhớ của mình để lối những thứ mình vừa nhìn được thành một mảnh. Chũng may là tôi học khoa kiến trúc, có một trí nhớ đặc biệt, cho phét bản thân đem từng bộ phận riêng biệt trong đầu để ghép thành một chỉnh thể. Đây là một thế giới đơn sắc, hết thảy đều phủ một mày xanh thẫm, bơi thêm phía trước một đoạn ngắn, tôi phát hiện quả nhiên đúng như mình suy nghĩ, phần từ miệng rãnh tới mãi đáy rãnh vô cùng tối tăm, bất ngờ lại xuất hiện một sườn dốc, tất cả nhà sàn đều chìm trong lớp trầm tích. Tuy là vậy nhưng đáy hồ không hề bằng phẳng mà nó là một vực sâu bất thường dưới nước, thôn trại được xây dựng tựa vào vách núi phía nam. Thời gian sau đó tôi càng không ngừng bơi lên lặn xuống, thay đổi vị trí của mình, trong một phút ngắn ngủi quan sát xem tình hình dưới đáy nước.

Càng nhiều chi tiết hiện ra trước mắt tôi, trại cổ lặng lẽ nằm trong đáy hồ, quy mô tương tự như thôn trại người Dao mà chúng tôi tới, có khoảng năm mươi sáu ngôi nhà, phần lớn đều là nhà sàn. Nhưng có thể nhìn ra trong từng chi tiết, những nhà cổ này đều không được xây gần đây, kiểu dáng vô cùng cổ kính, những chi tiết mang tích đặc thù cho dân tộc Dao hiển hiện rất rõ ràng trong mỗi căn nhà. Không giống với những nhà sàn bây giờ, cũ không ra cũ mà hiện đại cũng không ra hiện đại. Đới với vị trí ban đầu chúng tôi lặn xuống, tôi vẫn còn một chút ấn tượng, Bàn Tử đãtừng đề cập qua những hàng rào. Tìm kiếm quanh nơi đó, vài giây sau tôi liền tìm được những vật chìm dưới đáy hồ rất nhỏ đồng thời cũng thấy cả hàng rào kia. Tôi lập tức lặn xuống nơi đó, dưới nước không có gì cả, nhìn không ra một chút dấu vết thể hiện là họ từng ở đây, cũng không có bất cứ một điểm khác thường nào..