Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Âm Sơn Cổ Lâu - Đạo Mộ Bút Ký - Tập 7 - Chương 67

Chương 56: Làm chuyện xấu.

Tôi lập tức hiểu được ý của Muộn Du Bình, như có ánh sáng lóe lên trong đầu, không khỏi khen thầm. Chúng tôi không có bình dưỡng khí, nếu Cầu Đức Khảo có hành động gì, cả bọn chỉ có thể đứng xem. Mà quay về lấy thêm đồ nghề thì phải tốn thời gian, không biết chừng người ta đã đi tới tận đâu rồi. Nếu dưới nước kia có gì quan trọng, chúng tôi tuyệt đối không chiếm được cơ hội. Quả thực như lời Muộn Du Bình, khả năng đây là cơ hội duy nhất.

Lợi dụng lúc mà bọn họ còn chưa để mắt tới những bình dưỡng khí kia, phá hỏng chúng, vậy là những người đó sẽ không còn bình dưỡng khí, dù cho bọn họ có máy nén khí thì cũng không cách nào xuống nước được. Đây là chiêu tiên hạ thủ vi cường điển hình, ra tay khi người khác không ngờ tới. Có điều lúc này có điều kiện nào để trộm chúng đây? Tôi thắc mắc. Bình dưỡng khí đặc trên bãi đá cách hồ một khoảng xa, tự nhiên chạy tới đó, dù cho Muộn Du Bình có thể một mình ôm mười cái, anh ta cũng không thể kịp chạy lại chỗ chúng tôi, lao vào trong hồ nước thì tôi và Bàn Tử chắc chắn sẽ bị giữ lại xử lý. Nghĩ một lát, tôi nói:” anh nói rất có lý, nhưng chuyện này chưa tới mức gấp gáp, người ta đông như vậy, giờ chúng ta không

Thể lẫng tay trên được. Đợi tới tôi rồi lén tới trộm là được.” Muộn Du Bình lắc đầu:” buổi tối không kịp, một khi đã ổn định xong, bọn họ lập tức hạ thủy ngay, cậu nhìn kìa.” Tay anh ta chỉ về một phái nơi đã có mấy người đang bơm một bè cao su, còn có người đang tiến tới hồ, rõ ràng là thợ lặn đang quan sát địa thế xung quanh.

“Sao bọn họ lại vội vã như vậy?” tôi lấy làm lạ hỏi. Muộn Du Bình dừng một lát, bỗng nhiên nói:” có lẽ, không còn thời gian.” Tôi sửng sốt, những lời vừa từ miệng anh ta nói ra chứa đầy hàm ý, có điều trước mắt không có thì giờ mà cân nhắc.

Chạy qua kêu Bàn Tử trở về, anh ta vừa nghe kế hoạch của chúng tôi liền a lên một tiếng, lắc đầu nói: “Bố khỉ! Làm thế khác nào cướp của người, thanh danh Bàn gia tôi còn đâu nữa?” Tôi nói:” nếu như dưới này có minh khí gì, bọn họ xuống rồi sẽ vớt lên hết. Anh muốn minh khí hay muốn giữ cái thể diện hão kia?”

Bàn Tử nghĩ một lát mới nói:” quái nhờ, tôi nghĩ rằng lời của Thiên Chân rất là dễ thuyết phục lòng người. Chúng ta trước cứ gạt thể diện sang một bên, cậu nói xem giờ làm thế nào?” Tôi tính làm rắn chắc chắn không được, liền bảo Bàn Tử đi chuẩn bị bè gỗ, chất lên đó mấy tảng đá. Chúng tôi không thể vác vật nặng vào trong hồ được nên chỉ có thể mang đá để thay thế. Sau đó, phải nghĩ ra một cách nào đó để thu hút sự chú ý của những người kia, thừa cơ cho người chộp giật bình dưỡng khí. Bình dưỡng khí để cách bờ một đoạn, nếu dốc toàn lực mà chạy thì cùng lắm chỉ cần ba mươi giây. Nhưng khu vực này có rất nhiều người đang tất bật làm việc, chỉ cần dừng lại một khắc lập tức bị người đuối kịp ngay. Trong tình huống phải cướp giật giữa chốn đông người như vậy, cần phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ.

Tôi thực không phải người trong nghề, nghĩ thế nào cũng không có khả năng. Hơn nữa vừa nghư Muộn Du Bình nói như vậy, cảm thấy đặc biệt căng thẳng, cảm giác như mình chẳng có lấy mảnh may cơ hội nào. Ngay lúc đó vẫn là Bàn Tử nghĩ ra cách, anh ta nhìn những người kia sau lại quay ra nhìn vị trí của bình dưỡng khí, đột nhiên nói:” các cậu biết cưỡi ngựa không?” “Làm gì?” tôi hỏi.

Anh ta chỉ một con la, nháy mắt ra hiệu:” từng xem người mông cổ cưỡi ngựa đoạt dê chưa?” Tôi hiểu ngay ra ý của anh ta, cau mày nói:” con la khác con ngựa, la chạy không nhanh được đâu!” “Bố cậu! Chúng ta không đua ngựa, chỉ cần nó chạy mấy chục bước. Hình dạng nó tương đối lớn, chạy lồng lên ai dám ngăn cản chứ? Vấn đề bây giờ là lúc đó trăm ngàn lần không được ngã thôi.”

Có hi vọng rồi! Tôi gật như gà mổ thóc, Bàn Tử lập tức đi chuẩn bị. Chúng tôi trước đem bè gỗ đẩy vào trong hồ, sau đó quay lại, bắt buộc phải moi tiền ra để thuê một con la mượn thêm ít đồ dùng nữa. Người kia từng gặp qua chúng tôi trong thôn, lại thêm được tiền nên tất nhiên sẽ đồng ý. Bàn Tử hỏi:” con la lúc nào chạy nhanh nhất?”

Người kia đáp:” thời điểm động dục, có muốn kéo cũng không được.” (há há há đáp rất chân chất :D ) Bàn Tử nói:” thế thì khó quá, có cách nào khác không? La sợ nhất thứ gì?” Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi kéo con la chậm rì rì tới bên doạnh trại đang bận rộn của bọn họ. Tới gần nơi để bình dưỡng khí, ba người đưa mắt nhìn nhau, tôi căng thẳng tới mức đổ mồ hôi đầy người.

Ba người dẫn một con la, cảm giác cực ngốc, giống như nông dân mexico vậy. Có điều là không khiến cho người khác nghi ngờ, vì bốn phía có tới cả tá la. Bình dưỡng khí được bọc trong một cái túi lớn, cả đống buộc cùng một chỗ, Bàn Tử đuổi cho con la chạy, tới gần đó thì quay ra nháy mắt tới tôi, bảo tôi đi tháo dây thừng. Tôi nhìn nhìn, không có ai chú ý mình, vừa định động thủ thì bỗng phía sau có người đặng hắng một tiếng:

“Này! Mấy người đang làm cái gì vậy?” Tôi phản xạ lập tức quay đầu lại, nhìn tới có một cô gái đáng tiến tới chỗ mình, dưới tàng cây mọi người đang nghỉ ngơi cùng đứng cả dậy. Tôi lập tức bị hoảng, thầm nhủ làm sao bây giờ? Bị phát hiện mất rồi! Trong tích tắc đó, Bàn Tử bước dài một chân, vơ lấy đống bình dưỡng khí hô to:” lên la!”

Vội vã tôi cũng vơ lấy bình dưỡng khí. Bà người lập tức nhảy lên lưng la, Bàn Tử dùng sức vỗ mông nó, hét lên: “La điên đây!” Bị kinh sợ, con la tung bốn vó chạy như điên.

Bình thường nhìn nó đi thì chậm chạp thế mà vừa hốt một cái lập tức lao đi khiến tôi thiếu chút nữa không ngồi vững được. Hơn nữa bình dưỡng khí của tôi và Bàn Tử lại gắn với nhau, hai chúng tôi đồng tâm hiệp lức lôi cả đống đi. Nhìn như một trò tạp kỹ, vô cùng nguy hiểm. Nó khiến cho tất cả mọi người đều phải chú ý, cô gái phía sau tôi phản ứng mau lẹ, lập tức kêu lên: “Cản bọn họ lại!”

Bàn Tử đoán không sai, con la chạy cũng nhanh kinh người, cứ lao về phía trước mà đi, nó còn dọa cho hai người đang ngồi trong bạt che nắng sợ tới mức dạt ra, thậm chí còn ngã xuống đất. (chắc bọn họ buồn cười quá nên ngã thôi, há há há :D ) Bàn Tử vẫn còn gào lên: “Tránh đường! Cẩn thận!”

Ba người điên cuồng nhắm tới bên hồ, tiếng cô gái phía sau bị những âm thanh gào thét át đi, hơn nữa dưới tình huống này ai dám cản? Bị con la đạp cho một cước chắc cũng chẹo gân dập cốt. Lúc đó bên hồ tình cảnh rất hỗn loạn. Tôi còn chưa kịp phản ứng gì đã thấy nó lao tới bên hồ. La vốn sợ nước, ngoặt một cái thân nghiêng đi, mấy người chúng tôi bị nó hất cho ngã dúi xuống. Trán tôi bị va trúng vào tảng đá, sau đó được Bàn Tử đỡ dậy, con la tiếp tục lồng lên chạy như điên. Nhìn lại cô gái kia đã mang người đuổi theo, chúng tôi vội vã xoay người lao xuống hồ.

Đến bên hồ lập tức chiếm ưu thế hơn hẳn. Hồ nước sâu nên lặn rất nhanh, nhảy vào một cái đã thấy chân không chạm đất, chúng tôi kéo bình dưỡng khí xuống nước. Sau khi bơi được hơn mười thước mới quay đầu lại nhìn, mấy người kia cũng bắt đầu lao vào hồ. Bơi tới chỗ cái bè gỗ, ôm lấy mấy tảng đá, Bàn Tử đánh động một tiếng:” lặn!” ba người cùng lúc nhanh chóng ngụp đầu lặn xuống nước. Dưới nước chỉ thấy bên trên loáng thoáng vài người đã bơi tới, thiếu chút nữa là bị bọn họ tóm trúng. Có vài người lặn xuống mò một lượt, nhưng rất nhanh sau đó lại nổi lên.

Chúng tôi ung dung mặc đồ lặn và đeo kính chắn nước lên. Rốt cuộc thì đây cũng là dụng cụ chuyên nghiệp, bốn phía lập tức rõ ràng lên. Tôi mở kính lặn ra để đẩy bớt nước ra ngoài, khoác bình dưỡng khí, đeo chân vịt, bọn họ bên cạnh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Trang bị của Cầu Đức Khảo đúng là hàng cao cấp, trên thắt lưng còn có kèm theo một công cụ, có cả đèn led, đèn pin chuyên dụng, chủy thủy này và bình dưỡng khí cũng khác, một bình có thể duy trì được ba phút. Để mang được những thứ này vào trong núi cũng cần có giấy tờ đang hoàng, người này xem ra cũng không phải tầm thường. Kiểm tra tổng thể xong, tôi cũng chìm tới đáy hồ, có bình dưỡng khí khả năng lặn được hai ba trăm mét, độ sâu này chẳng thấm vào đâu. Quan trọng là đối thủ không có bình dưỡng khí, nên cơ bản không cần lo lắng có người hạ thủy đuổi theo.

Bàn Tử ra hiệu, chỉ chỉ phí trước. Nơi này cách vị trí trước đây một khoảng, nước không sâu bằng, phía trước sâu thăm thẳm, cổ trại là ở chỗ đó. Chúng tôi phải rời khỏi đây, hồ này nói lớn không lớn mà nhỏ cũng chẳng nhỏ, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn. Bật đèn pin lên, sau đó Bàn Tử bơi lên trước, cuối cùng cũng tới được trên cổ trại, lấy bình dưỡng khí thả xuống, nhìn chúng rơi vào giữa thôn trại rồi mới cùng nhau lặn tới bên kia hồ. Lén lút leo lên bờ, đồng thời thấy bên đối diện một khoảng nhớn nhác. Về sau có thêm A Quý và Vân Thái ở lại trong núi chi viện cho chúng tôi, ba người hả hê, ẩn núp mà trở về.

Mời các bạn ghé thăm Đào Tiểu Vũ's eBook để tải thêm nhiều ebook hơn nữa..