Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh dám lấy tôi dám gã - Chương 16

Chương 16.

Hồi nhỏ cuộc sống của ba Tây Tử cũng không được tốt, năm đó ông bà nội Tây Tử mất sớm, ba mới mười tuổi, lại không có bà con thân thích giúp đỡ, mọi người trong thôn có thể giúp nhưng cũng chỉ có hạn. Cũng may lúc đó hàng xóm láng giềng của ba là nhà ông bà ngoại.Tây Tử có ba người cậu, mẹ cô là con út, khi đó ở nông thôn, phải dựa vào trồng trọt sống qua ngày, làm nhiều hơn, thì dĩ nhiên là khá hơn một chút, ít nhất không đến nỗi ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Ông bà ngoại của Tây Tử là người có tấm lòng tốt, nhìn thấy ba cô rất đáng thương nên đã đưa ông về nuôi, theo ông bà ngoại làm việc, sau này lớn lên, ông bà còn gả mẹ Tây Tử cho ba, cũng không ghét bỏ ba vì ông không có nhà, cũng không có một mảnh đất.

Cũng bởi vì công ơn này, mặc dù không có gì, nhưng ba vẫn phụng dưỡng ông bà ngoại đến lúc cuối đời, chăm sóc tận tình đến khi họ ra đi, so với các cậu của Tây Tử còn hiếu thuận hơn, rồi sau này mới làm ăn thuận lợi. Sau này phát đạt, ba dẫn các cậu đến chỗ ở mới. Vì vậy, khi Tây Tử kết hôn, người thân bên phía ba không có người nào, nhưng bây giờ lại có ba người cậu cùng các anh chị em họ, đều tới thành phố B, gia đình cũng trở nên đông vui hơn nhiều. Ba người cậu của Tây Tử đều có con cái, cậu ba thì có một cô con gái út, chính là Kỳ Kỳ, đang học đại học, đương nhiên sẽ làm phù dâu cho Tây Tử, còn có mấy người bạn học tới giúp cô một tay, trang trí cho Tây Tử một căn phòng ngủ tuyệt đẹp với đầy đủ tiện nghi.

Làm việc cùng nhau, ríu ra ríu rít bàn luận áo cưới trên người Tây Tử, đồ trang sức, thậm chí còn trang điểm....Con gái mà, đối với mấy cái này cũng cảm thấy hết sức hứng thú. Trước đây không lâu, Tây Tử cũng như thế. Nhưng hôm nay mặc dù chỉ mới hai mươi bảy tuổi, nhưng cô cảm thấy, bản thân đã già nua hơn nhiều so với tuổi thanh xuân, thỉnh thoảng chỉ nhớ lại trong những giấc mơ mà thôi. Thợ trang điểm là do Hồ Tử cố tình tài trợ. Phong cách áo cưới cũng rất đơn giản, thiết kế eo cao, tay áo công chúa, có nơ con bướm, đai thắt lưng là miếng vải gấm buộc ở phía sau, có chiều hướng rủ xuống, đẹp không gì sánh nổi, mặc ở trên người Tây Tử, hòa với khí chất trên người cô, làm tăng thêm phần duyên dáng cho cô dâu. Cái này áo cưới là do Hồ Quân đặc biệt đặt hàng trực tiếp từ bên Pháp, tất nhiên là sẽ không lộ ngực, lộ lưng, lộ chân. Tây Tử có mái tóc ngắn, cũng không thích mang tóc giả, nên thợ trang điểm trực tiếp dùng hoa hồng ghim thành một vòng hoa tinh xảo, đeo lên trên đầu Tây Tử, ngược lại làm cho cô dâu có thêm hương vị của thiên nhiên, duyên dáng xinh đẹp hơn.

“Đến rồi, đến rồi.....” Bám trên bệ cửa sổ Kỳ Kỳ đi xuống nhìn quanh, vỗ tay kêu to lên, vẫn không quên dặn dò mấy người bạn học: “Mình nói với các cậu, chị gái nhà mình là cục cưng trong nhà, anh rể thuận lợi lấy về nhà, mình là em vợ, cũng không thể để cho anh ta dễ dàng quá được.” Nói xong, cười hắc hắc: “Các cậu nghe lời, nửa học kỳ sau tiền của mình có thể cho các cậu nhờ vả, ai bảo anh rể có vận số tốt như vậy, có được em vợ tốt như mình đây.”

Cất lời dụ dỗ, mấy cô gái cười, Tây Tử cũng bật cười, liếc cô một cái: “Cậu ba sẽ không đủ tiền cho em rồi, xem cái dáng vẻ mê tiền của em này.” Kỳ Kỳ ục ục miệng: “Tiền của ba là của ba, còn tiền này là do em tự kiếm được, giống nhau sao? Số tiền này em sẽ nghĩ xài như thế nào cho hợp lý, để ba khỏi nhắc đi nhắc lại điệp khúc phải tiết kiệm tiền......” Hồ Quân là người kết hôn muộn nhất trong mấy anh em, vì vậy phù rể chỉ có thể tìm người khác, Hồ Tử lại rất thích hợp, anh liền tìm cậu ta. Mặc dù bề ngoài Hồ Tử là một ông chủ vui vẻ, nhưng ở trước mặt Hồ Quân thì rất có phép tắc. Hơn nữa cậu ta đã từng trải nghiệm hai người này giận dỗi nhau, bây giờ Hồ Tử vẫn còn sợ hãi, không dám đắc tội với những người trong nhà Tây Tử.

Đến cửa ải đầu tiên, trước nhét vào một phong bao lì xì thật lớn, bạn học của Kỳ Kỳ nhận lấy, vừa đẩy cửa ra, nhìn một chút, người tốt, cầm xấp tiền nhân dân tệ mới tinh, giơ giơ lên: “Kỳ Kỳ, anh rể của cậu thật hào phóng, bây giờ mình thả cho anh rể cậu vào được không?” “Đưa mình xem thử.”Tiểu tham tiền lên tiếng. Bao tiền lì xì lần lượt đều ở trong tay Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ rút tiền, ném bao tiền lì xì qua một bên, đếm nhanh, tư thế kia, ánh mắt kia, dáng vẻ kia, Tây Tử nhịn không được bật cười, đứa em này cùng ba một cái khuôn đúc ra mà.

Con bé Kỳ Kỳ này từ nhỏ đã rất tham tiền, phải nói hôm nay cũng coi như rất giàu rồi, nhưng Kỳ Kỳ vẫn còn suy nghĩ, mấy cô bạn học hiếu kỳ hỏi: “Bao nhiêu? Bao nhiêu?” Kỳ Kỳ cười ha ha: “Hai ngàn, phải không vậy, chị gái của mình mà đáng giá có bấy nhiêu thôi sao, quá đơn giản rồi, phải tăng thêm nữa.” Lời nói của cô, ngoài cửa Hồ Quân cùng Hồ Tử đều nghe được, Hồ Tử nhỏ giọng nói: “Anh Quân, cái cô gái nhỏ này thật khó giải quyết, chúng ta làm sao bây giờ?”

Hồ Quân rút ra thêm mấy bao tiền lì xì trong túi, cộng lại đặt chung một chỗ, giao cho Hồ Tử, Hồ Tử trực tiếp nhét vào, bên trong thốt lên một tràng: “Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ, anh rể của cậu thật là giàu nha! Đúng là một người có tiền.” Kỳ Kỳ nhận lấy bao tiền lì xì, nhìn qua một lần nữa, đánh giá được gần vạn đồng tiền, mới gật đầu hạ lệnh: “Mở cửa.” Cửa mở ra, Kỳ Kỳ bước thật nhanh một bước ngăn ở trước mặt Hồ Quân, ngẩng khuôn mặt đáng yêu mang một nụ cười nịnh hót: “Anh rể à, em là Kỳ Kỳ, là em vợ của anh đó, anh biết không?”

Nhóc con, rất hoạt bát, nghiêng đầu, nháy mắt, từ góc độ này nhìn sang, thật có mấy phần giống như Tây Tử. Hồ Quân cười, đem mấy phong bao lỳ xì dư lại nằm trong tay Hồ Tử đút vào trong tay Kỳ Kỳ, đưa tay sờ sờ tóc của cô: “Anh rể biết rồi, em vợ à.” Miệng của Kỳ Kỳ cũng bắt đầu nở hoa, thật sự cảm ơn anh rể, quay mặt lại nhìn thấy mắt của Hồ Tử mở trừng mắt nhìn cô, nụ cười ngọt ngào ở trên mặt phạch một cái đã thu lại, từ trên xuống dưới quan sát Hồ Tử mấy lần, nhận xét, thế nào tên này lại có thái độ láu cá như thế chứ.

Kỳ Kỳ làm mặt quỷ với Hồ Tử: “Anh kia nhìn cái gì vậy? Chưa từng thấy người đẹp à!” Hồ Tử nhếch miệng khạc ra một tiếng vui vẻ, người đẹp? Cô bé này dám lớn gan nói chuyện với anh như thế, cũng không nhìn lại mình một chút, không biết tự lượng sức mình, tính khí giống hệt như trái cây, vừa nhìn liền biết vừa chua vừa chát, tặng không cho anh, anh còn sợ chua ghê răng đấy...... Hồ Quân đâu còn quản được những chuyện nhỏ nhặt này, Kỳ Kỳ trốn đi, ánh mắt của anh bây giờ đều toàn bộ chú ý lên một người, không tự chủ được nhìn Tây Tử đến mức say mê.

Thật ra thì Hồ Quân cũng không biết mình bị làm sao, cô bé Tây Tử này bình thường ở cùng anh cũng không lộ cảm xúc nhiều, nhưng ở bên cạnh cô, anh càng ngày càng dời không được ánh mắt. Hơn nữa lúc hai người làm thủ tục đăng ký kết hôn, nói thật, trong lòng anh lúc ấy, thật có một cảm giác đời này kiếp này không chia xa. Dĩ nhiên cũng chỉ là một cái chớp mắt, nhưng dần dần, đồng nhất trong nháy mắt một cái chớp mắt thỉnh thoảng lộ ra, làm cho anh không giải thích được nỗi phiền não này. Cái áo cưới này là căn cứ vào lúc Hồ Quân nhìn thấy cô thử cái áo cưới lộ liễu kia, anh không được nhìn, tuyệt đối cũng không thể cho người khác nhìn cô, tinh tế uyển chuyển như vậy. Nói thật, cái áo này một chút cũng không lộ, ngay cả bộ ngực cũng không tính là thấp, chỉ lộ một mảng nhỏ ở phần ngực mà thôi. Nhưng Hồ Quân nhìn thấy có mảng thịt trắng trên người cô bị lộ ra ngoài, ánh mắt cũng thầm cảm thấy khó chịu. Tây Tử nhìn thấy ánh mắt của anh thẳng tắp nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ kết hợp với vòng hoa hồng trên đầu lại làm cô nổi bật thêm, xinh đẹp vô cùng. Vẻ sắc bén thường ngày trên khuôn mặt cô đã không còn nữa, thay vào đó là sự thẹn thùng, động lòng người, đây chính là vợ của Hồ Quân anh.

Hồ Quân đi tới sau lưng bà xã của mình, tay vươn vào trong túi quần, móc móc, lấy ra ngoài, đứng trước mặt Tây Tử, lòng bàn tay hướng xuống, chợt giang hai tay, một tia sáng thoáng qua, một sợi dây chuyền từ trên tay anh rủ xuống dưới, dây chuyền trân châu sáng long lanh, phía dưới rủ xuống một viên kim cương lớn, sáng chói mắt. Miệng của Kỳ Kỳ mở rộng, đôi mắt sáng lên, trong lòng lên tiếng, tiền, tiền, chị gái kiếm được thật nhiều tiền, anh rể này quả thật chính là mỏ kim cương mà, tác phẩm lớn này, Kỳ Kỳ cúi đầu cân nhắc bao tiền lì xì trong tay thật, con mắt chìm trong suy nghĩ, về sau phải thay đổi biện pháp dụ dỗ chị gái vui vẻ, thì anh rể mới hào phóng với mình được. Hồ Tử ở bên cạnh nhìn cô gái này mắt không động nhìn viên trân châu, cô bé này này tâm tình không giấu được lại bộc lộ ra ngoài như vậy, nhìn chằm chằm anh Quân, trong đôi mắt rất rõ ràng hiện ra một chữ tiền, sáng lóa lên, nhưng nhìn cô bé này như vậy, Hồ Tử đột nhiên cảm thấy rất đáng yêu.

Từ trong gương Tây Tử nhìn chằm chằm phía sau Hồ Quân có hơi sững sờ, kim cương phát ra ánh sáng chói mắt, khuôn mặt của người đàn ông chứa đựng nụ cười thản nhiên, dường như hết sức chân thành, chân thành, dĩ nhiên khiến Tây Tử nhất thời bị mê hoặc. Người đàn ông này quả thật rất tuấn tú, lễ phục đơn giản thắt nơ, mặc ở trên người anh, tạo ra một phong cách hết sức đặc biệt, phong cách của giới quý tộc, vừa hòa nhã, lại có một chút gì đó quậy phá. Nhưng bây giờ bọn họ là vợ chồng giả, Tây Tử rất rõ ràng, vì vậy sợi dây chuyền này, chuyện gì đang xảy ra đây...... Cô chưa kịp cự tuyệt, Hồ Quân đã đem dây chuyền đeo vào trên cần cổ cô, cổ của cô có hình dáng thon dài rất đẹp, màu da trắng sáng cùng trân châu trong suốt hỗ trợ lẫn nhau, kim cương đính ở trước ngực, giống như là vì cô mà tỏa sáng......

Hồ Quân hơi gập eo, môi tiến lại gần bên tai cô nhỏ giọng nói: “Như thế nào? Rất giống thật sao! Là đồ cũ mua ở chợ, cô yên tâm đi! Đừng để trong lòng mang gánh nặng.” Tây Tử ngạc nhiên. Ba Tây Tử gả con gái lại cảm động đến khóc, nhưng bình thường con gái được gả đi khóc hai tiếng, mẹ rơi hai giọt nước mắt, ý tứ là, dù sao hiện tại không được ở cùng nhau, con gái mới gả đi muốn gặp mặt lại rất khó khăn, hiện nay có trào lưu, con gái con rể ở cùng bố mẹ vợ. Mà Tây Tử ở cùng ba, sửng sốt nhìn nước mắt rơi xuống như mưa, Tây Tử đi đến trước mặt ba, đầu còn chưa có dập xuống, nước mắt ba đã chảy xuống rồi. Tây Tử vừa mới quỳ xuống, ba đã xúc động đem cô ôm vào trong lòng, khóc òa lên khiến Hồ Quân bên này giật nảy mình.

Hồ Quân nào nghĩ tới người ba vợ này lại xúc động như vậy, nhưng những người thân bên gia đình của Tây Tử cũng đều trộm lau nước mắt, không một ai đi lên khuyên can . Ba người Diệp Trì, Tả Hoành, Phong Cẩm Thành đều chờ ở phía dưới, mỗi người lái một chiếc xe, mở đường cho Hồ Quân. Dù sao cũng là lễ kết hôn, đằng trước rất náo nhiệt như vậy, liền giao cho Hồ Tử, còn lát nữa ai quậy việc động phòng đây? Vì vậy chọn một nơi để nghỉ ngơi dưỡng sức, nhưng chờ cả ngày, thấy thời gian không còn sớm, còn chưa thấy có người xuống, ba người sợ làm trễ nãi công việc, liền chạy lên lầu nhìn chuyện gì xảy ra.

Ba người cùng nhau đi vào, đã nhìn thấy ba vợ của Hồ Quân ôm đầu con gái khóc rống lên một cách rất bi thảm, ở bên này khiến cho Hồ Quân tay chân luống cuống, anh trai lại cười một cách phúc hậu, Hồ Quân nhìn người ba vợ này, thật là mệt mỏi mà. Cũng may mấy bao lì xì của Hồ Quân lúc trước không có phí công cho, cuối cùng Kỳ Kỳ nhịn không được, đi lên lôi kéo dượng cô: “Dượng à, hôm nay là ngày chị gái đi lấy chồng, nhìn xem mọi người khóc lem hết phấn trang điểm, xấu chết đi được. Anh rể là người rất hào phóng, hai người xem, anh ấy cho con nhiều bao tiền lì xì như vậy, chị gái về sau sẽ được hưởng phúc. Dượng đừng khóc nữa có được không, đừng khóc......” Cô bé Kỳ Kỳ này vừa nói xong, mọi người trong phòng nhịn không được nở nụ cười. Mợ ba của Tây Tử gõ một cái lên đầu Kỳ Kỳ: “Con đúng là con bé tham tiền.”

Cậu ba cũng tới đây khuyên can hai cha con cô, lúc này Tây Tử mới dập đầu, hai mắt khóc sưng hồng lên. Hồ Quân nhìn thấy, trong lòng không biết sao chợt cảm thấy thật là muốn ôm lấy cô gái nhỏ bé này, lập tức bỏ vào trong lòng anh. Mặt khác anh lại không thể giải thích được cảm giác kia là thế nào, tại sao lại khiến anh cảm thấy rất khó chịu..