Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh dám lấy tôi dám gã - Chương 25

Chương 25.

Hồ Quân mới đặt di động xuống chưa bao lâu thì Tây Tử đã bước ra từ cửa nhà tắm. Dĩ nhiên là vừa mới tắm xong, tóc còn ướt nhẹp, trên người mặc một chiếc áo T shirt, ở dưới thì mặc một chiếc quần hoa rộng thùng thình. Nói thật, khi ở nhà cô bé này không hề có chút hấp dẫn nào, thậm chí còn không bằng lúc cô mặc cảnh phục, ít nhất khi đó eo ra eo, mông ra mông. Nhưng dáng người khuất sau bộ quần áo thùng thình này quả thực không tồi, lửa nóng trong lòng Hồ Quân không tự chủ được lại bốc ra, không khỏi âm thầm thở dài, tiếp tục như vậy, anh sẽ trở thành một tên biến thái mất. Tây Tử đi tới ngồi xuống, mở tờ chi phiếu trong tay ra, đặt ở trên khay trà: “Trong này có một vạn rưỡi, sáng mai tôi sẽ đi lấy nốt hai ngàn trả cho anh......”

Tây Tử còn chưa nói xong, lửa nóng trong người Hồ Quân vèo một cái biến thành lửa giận Cô bé này nhất định muốn ngăn cách rõ ràng với anh vậy sao, thật sự không muốn thân thiết với anh như thế hả? Dù sao thì bây giờ hai người bọn họ cũng đã trở thành vợ chồng, hơn nữa có câu, một đêm vợ chồng trăm năm ân ái, thế mà cô bé này một chút ân ái với anh cũng không có. Sắc mặt Hồ Quân trầm xuống, nhìn qua khá nham hiểm, bắt đầu nóng nảy, nhặt tờ chi phiếu trên khay trà lên, xé ‘roẹt’ tờ chi phiếu làm đôi, đi tới góc nhà quẳng vào trong thùng rác, quay người mở cửa, vào phòng ngủ chính, xong đóng sầm cửa lại. Từ đầu tới cuối không hề nói với Tây Tử một câu nào, Tây Tử sửng sốt thật lâu, cúi đầu suy nghĩ. Chẳng lẽ mình phân chia rõ ràng với anh ta là không đúng sao? Dù sao hai người cũng không phải là vợ chồng thật sự, nói trắng ra, thì chính là đắp lửa sống qua ngày, đêm đó......

Tây Tử nghĩ đến buổi tối hôm đó, đột nhiên cảm thấy mặt hơi nóng không giải thích được, đủ để thấy rõ, cô cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, cũng sẽ bị kích thích ở phương diện này, kí ức về nó không sâu sắc, nhưng cũng không dễ dàng quên đi. Tây Tử đứng lên đi vào trong phòng của mình, nằm ngửa ở trên giường, mới vừa nhắm mắt lại, trước mắt thoáng hiện lên dáng vẻ của Hồ Quân khi anh xuất hiện ở đội 17. Thực ra chuyện này không lớn nhưng trong lúc cô gặp khó khăn, không biết phải xử lý như thế nào, thì Hồ Quân chợt xuất hiện khiến cô cảm thấy rất yên tâm, cảm giác có chỗ để dựa dẫm vào, thật sự rất kỳ diệu. Hơn nữa thông qua chuyện này, cô đã thay đổi cách nhìn về anh. Anh rất lý trí rất trầm ổn, làm cho người khác tin tưởng và nghe theo. Vốn dĩ cô tưởng rằng anh sẽ dùng thân phận Phó Cục trưởng của anh gây áp lực để giải quyết, nhưng không, anh chỉ tự mình giải quyết, cũng không làm lớn chuyện. Không thể không nói Hồ Quân xử lý như vậy rất hợp ý Tây Tử.

Trên thực tế, cô rất không ưa hành vi phách lối của mấy kẻ con nhà giàu, cũng bởi vì chút thành kiến vốn có này mà cô không có cảm tình với Hồ Quân. Tây Tử không hề phát hiện ra, Hồ Quân đang từ từ từng chút từng chút một thay đổi quan niệm của cô, cái đó gọi là con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến, đoán rằng Hồ Quân chưa cần dùng tới nước chảy đá mòn, không sớm thì muộn anh cũng sẽ thu phục được cô dâu nhỏ của anh. Sau khi Hồ Quân tắm rửa xong, ngồi ở trên giường vẫn còn hờn dỗi, cô bé này đúng là người phụ nữ khó khăn nhất trên thế giới. Anh đối xử tốt với cô thì cô hoài nghi anh có tâm địa bất chính. Anh tốn chút tiền vì cô, cô lại một mực phân chia rõ ràng với anh. Ba vợ anh nói rất đúng, bướng bỉnh đến chết. Nhưng cô bé này đâu chỉ bướng bỉnh, quả thật là có thể tức chết anh. Nhưng Hồ Quân phát hiện ra, anh cũng thật đê tiện, cô càng bướng bỉnh, anh càng yêu thích.

Ngày hôm sau là Thứ hai, hai người cùng trả phép đi làm, ăn một miếng bánh sống qua ngày, rất nhiều chỗ cần thích ứng, buổi trưa buổi tối có thể ăn ở cơ quan hoặc bên ngoài, nên bữa ăn sáng cũng không cần thiết lắm. Trước kia lúc Tây tử sống một mình, đều xuống dưới lầu mua bánh rán và sữa đậu nành. Nhưng Hồ Quân không thế, anh rất coi trọng bữa sáng. Tây Tử cũng không để ý đến anh, dù sao sau khi ngủ dậy, xuống lầu ra khỏi chung cư là cô có thể tùy tiện giải quyết, đi làm dễ dàng hơn, thời gian đi trên đường đủ để ăn bữa sáng. Nhưng Hồ Quân không biết trúng gió cái gì, lúc Tây Tử vẫn còn mơ màng, anh đã tới gõ cửa, gõ mấy cái, Tây Tử không thèm để ý tới, bắt đầu đập cửa rầm rầm, rất cố chấp.

Tây Tử mở mắt nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới bảy giờ, tức giận xuống đất kéo cửa ra, Hồ Quân một thân áo mũ chỉnh tề đứng trước cửa nhìn cô cười: “Ăn sáng, ăn xong rồi anh đưa em đi báo danh, ngày đầu tiên đừng để tới trễ.” Tây Tử ngẩn người một lúc, thật lòng có chút không muốn phụ lòng tốt của anh, cũng không lên tiếng, đi vào rửa mặt thay quần áo, vào phòng ăn, trên bàn ăn bày rất nhiều món, cháo thịt nạc, bánh bột mỳ, bánh bao hấp, còn có mấy món ăn nhẹ nữa, đầy đủ sắc hương vị. Tây Tử trợn tròn hai mắt, chỉ chỉ: “Đây là anh làm?”

Hồ Quân đi tới giúp cô kéo ghế, ngược lại rất thành thực: “Không phải, dì trên nhà Diệp Trì làm......” Tây Tử vừa nhét cái bánh bao nhỏ vào miệng, thiếu chút nữa phun ra, vài hớp nuốt xuống: “Bữa sáng của người ta mà anh cũng lấy đi, người ta làm sao bây giờ?” Hồ Quân húp một hớp cháo: “Không có chuyện gì, bây giờ Thời Tiêu đang nghén, ăn cái gì cũng không ngon miệng. Diệp Trì là nô dịch của vợ nó, vợ nó ăn không vô nó cũng không nuốt trôi. Tiểu Hồng Kỳ cũng không ở đó, rất lãng phí, vừa lúc có lợi cho chúng ta rồi.”

Tây Tử nhìn chằm chằm anh, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. Hồ Quân gắp cá dầu muối và bánh bột mỳ đặt vào trong cái đĩa trước mặt cô: “Ăn đi! Nhìn anh thì có thể ăn no sao......” Tây Tử buồn bực! Không phải người ta đều nói vật hợp theo loài, người phân theo nhóm sao? Theo như cô thấy thì ba người kia chính là những người anh em tốt nhất của Hồ Quân, thực ra họ đều là những người đàn ông tốt, có trách nhiệm, yêu thương vợ mình. Ăn xong bữa sáng hai người cùng nhau xuống lầu, Tây Tử cũng không nói nhiều trực tiếp ngồi lên xe của Hồ Quân. Hồ Quân còn đang muốn nói hôm nay cô bé này rất hiểu chuyện, nào nghĩ đến, trên đường ra khỏi chung cư, Tây Tử liền mở miệng: “Đến ga tàu điện ngầm tôi sẽ xuống xe.”

Hồ Quân đột ngột dẫm phanh xe, cả người Tây Tử nghiêng về phía trước, thiếu chút nữa đụng vào. Hồ Quân ngoặt tay lái dừng xe ở ven đường, nghiêng người mở cửa xe, nghiến răng nói: “Không phải em muốn đi tàu điện ngầm sao, anh cũng không muốn làm việc khiến cho người ta chán ghét, xuống xe.” Tây Tử mới vừa nhảy xuống xe, xe vèo một cái biến mất, tên khốn này vui giận thất thường. Tây Tử mặc kệ anh, bước lên vỉa hè, đi về phía trạm xe điện ngầm. Hồ Quân dừng xe ở đầu đường trước mặt, vuốt vuốt tóc, vẫn không nhịn được liếc nhìn vợ anh qua kính chiếu hậu. Nếu anh không phải là người kiên nhẫn, thì không biết một ngày nào đó anh có bị cô làm cho tức chết hay không, nhìn thấy vợ bước vào trạm xe điện ngầm, Hồ Quân mới kéo cần gạt, lái đi.

Tây Tử cũng chỉ là người mới đối với công việc này, quả thật cô không biết chi tiết của đại đội trưởng Lưu Hán Bân của đội 17. Chỉ nhìn qua hồ sơ của anh ta là biết được anh ta đã làm việc trong lực lượng vũ trang quân đội năm năm. Phải nói là tư liệu của hắn trong đội cảnh sát hình sự khá bí ẩn, những hạng mục kiểm tra đánh giá thành tích đều rất tốt, nhân tài như vậy, cũng có thể vào được tổ trọng án rồi. Nơi này của bọn họ nói dễ nghe thì là đội cảnh sát hình sự, chứ bình thường đại đa số các tình huống cũng chỉ là bắt trộm mà thôi. Bên trong khu trực thuộc không phải không có cướp bóc, bắt cóc, giết người những vụ án lớn, nhưng thực sự là rất ít. Con người Lưu Hán Bân này rất ngay thẳng, năm nay bốn mươi tuổi rồi nhưng cũng không thăng tiến nữa. Cũng bởi vì con người anh ta không chịu luồn cúi, bất cứ người nào tới đội 17 cũng được đối xử bình đẳng, cũng sẽ không có ai cố ý đi tìm hiểu lai lịch của bạn, chính vì danh tiếng của vị đại đội trưởng này nên Hồ Quân mới để vợ anh ở dưới quyền của anh ta. Ban đầu Hồ Quân nghĩ, vợ anh là người rất khiêm tốn, nên để cho cô làm ở chỗ này là thích hợp nhất, nếu là chỗ khác, có một người đột nhiên nhảy vào đội, ai cũng sẽ đi nghe ngóng lai lịch của cô mà thôi, nếu bị thăm dò, thì chuyện Tây Tử là con dâu nhà họ Hồ đâu thể giấu được nữa.

Hồ Quân đã suy nghĩ rất ổn thỏa, nhưng anh ngàn tính vạn tính sẽ không tính đến chuyện tên Lưu Hán Bân này rất thích trọng dụng người có tài, giỏi về việc dụng người tài. Có một vụ án lớn anh ta dám phái vợ của anh đi điều tra. Đợi đến khi xảy ra chuyện Hồ Quân mới cảm thấy hết sức hối hận, nhưng đây là chuyện sau này, trước hết chưa đề cập tới. Tây Tử vừa mới vào đội 17, hôm qua trực ban đã giải quyết xong chuyện của Kỳ Kỳ. Sau khi giao ban, Tây Tử trực tiếp đi tới phòng làm việc của đội trưởng để báo cáo. Lưu Hán Bân là một người theo chủ nghĩa hiện thực, không giảng giải mấy thứ hại đầu hại não gì đó, lại càng sẽ không trông mặt mà bắt hình dong. Điều anh coi trọng chính là năng lực làm việc. Tuy rằng đã xem qua hồ sơ nhưng khi Tây Tử đẩy cửa đi vào, Lưu Hán Bân vẫn cảm thấy căn phòng làm việc bỗng nhiên sáng sủa hẳn lên. Cô bé này cũng không phải rất xinh đẹp nhưng bộ cảnh phục cô mặc trên người, hiên ngang mạnh mẽ đứng trước mặt anh. Vừa nhìn đã biết xuất thân từ lính, người đứng thẳng tắp, giơ tay lên chào theo nghi thức quân đội, rất tiêu chuẩn .

Trời sinh đã có một khuôn mặt trẻ con, trắng noãn, lộ ra đôi mắt dưới làn tóc mái, sao có thể long lanh đến vậy, cùng bạch ngọc được khảm trên bảo thạch màu đen, trong sáng mà có hồn. Mặc dù trên lý lịch của cô bé này đã viết rất rõ ràng, nhưng Lưu Hán Bân cũng không thể không hoài nghi, một cô bé da thịt trắng mịn như thế này, có thể chịu đựng được sự huấn luyện trong quân đội hay sao? Đội trưởng Lưu suy nghĩ một chút, quyết định trước hết cứ hỏi rõ ý tứ của cô đã: “Chúng ta là đội 17? Nói là đội cảnh sát hình sự, nhưng bình thường không có nhiều vụ án lớn. Nếu cô muốn làm những công việc dân sự, tôi cũng có thể sắp xếp cho cô một công việc nội vụ, chủ yếu là nghe ý kiến của cô.”

Tây Tử vừa nghe xong, mày nhỏ nhíu lại: “Báo cáo đội trưởng, nếu đã được điều tới đội cảnh sát hình sự thì không phải để làm mấy công việc nội vụ. Chỉ cần không phải là công việc nội vụ, tôi đều sẽ nghe theo sự bố trí của lãnh đạo.” Ngược lại Lưu Hán Bân vui vẻ, cô bé này đối lập hoàn toàn với suy nghĩ của anh, lanh lẹ, thẳng thắn, cho nên anh cũng không quanh co lòng vòng: “Đã như vậy, tôi cũng sẽ nói thẳng với cô, đội 17 chúng ta quản lý một khu phố, có một thị trường kinh doanh rất lớn, cũng có vài nơi ăn chơi đàn điếm, hiện nay đang làm việc ở hai phương diện, một trộm cắp, hai là nạn chơi gái. Nếu không thì trước tiên cô đến tổ bắt trộm cướp học tập một chút?” Suy nghĩ của Lưu Hán Bân là, Tây Tử này vừa mới tới, khuôn mặt trời sinh lại trẻ con, nếu đóng giả làm người bình thường, câu cá cũng sẽ dễ dàng hơn, nói không chừng lần này có thể bắt được những tên trộm kia rồi.

Tây Tử không ngờ được, cô mới tới đã để cho cô đảm nhiệm vị trí quan trọng như vậy. Vì hưng phấn nên khuôn mặt nhỏ nhắn hơi hồng lên, giơ tay lên chào quân lễ: “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.” Lưu Hán Bân cười, để cho tiểu Lưu dẫn cô đi làm quen với môi trường làm việc bên tổ bắt trộm cướp. Ngày thứ nhất của Tây Tử trôi qua rất phong phú, tổ bắt trộm cướp tổng cộng có sáu người, hai người một tổ, cô là người phụ nữ duy nhất, tổ trưởng Trương Hải dẫn dắt cô. Lúc đầu Trương Hải còn rất không vui, miễn cưỡng dẫn cô đi, đi “câu cá” ở chợ buôn gần đây, thật sự không coi Tây Tử như lính của mình. Nói là “câu cá” chính là mặc quần áo bình thường giả làm người đi đường, thu hút mấy tên trộm cắp tới mắc câu. Quả thật không lâu sau, khi Tây Tử mặc quần áo bình thường xằng bậy ở khu buôn này một vòng, lúc ra đến cửa liền bị một tên trộm theo dõi, tên trộm là một người mười bảy mười tám tuổi.

Tay mới vừa đưa vào trong túi xách của Tây Tử, thì Tây Tử nhanh nhẹn hô lên một cái, bắt lấy cánh tay của tên trộm một đẩy một kéo, hơi nghiêng khuỷu tay, liềm đem tên trộm đè trên mặt đất, hai cánh tay của tên trộm bị bẻ gập ra sau lưng, cạch một tiếng còng tay tên trộm lại, hành động vô cùng lưu loát và đẹp mắt, động tác còn lưu loát hơn cả tổ trưởng Trương Hải..