Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh dám lấy tôi dám gã - Chương 45

Chương 45.

“Em biết ngay từ đầu chuyện của anh và Mộ Thanh đã là giả mà, anh không hề yêu cô ấy......” Trong bóng đêm, ánh đèn chiếu vào mắt Phạm Lý, trông có chút mịt mù khó hiểu. Đối với Mộ Thanh, Phạm Lý oán hận không hiểu nổi, ngay từ khi cô ta dùng tủy ép anh chia tay Tây Tử bọn họ đã thành một đôi oán giận. Tây Tử hơi nhíu mi: “Phạm Lý, chúng ta đã chia tay, anh quên rồi ư? Anh và Mộ Thanh ly hôn cũng không liên quan đến em, chuyện của hai người hãy tự mình giải quyết, oán giận hay người yêu đều là do tự anh lựa chọn trước.”

“Lựa chọn trước?” Phạm Lý chua chát cười khổ: “Tây Tử, cuối cùng em vẫn trách anh, với trường hợp đấy, nếu em là anh thì thế nào?” Tây Tử gật gật đầu: “Đổi lại là em cũng sẽ chia tay, dù sao liên quan đến sinh mệnh người thân, vì vậy từ đầu đến cuối em đã không nói gì cả. Trách anh, trước đây có lẽ có, hiện tại em chỉ hy vọng anh có thể hạnh phúc, thật đấy.” “Hạnh phúc?” Phạm Lý đột nhiên tiến lên từng bước, giơ tay nắm lấy bả vai Tây Tử: “Khoảnh khắc mất đi em, anh còn tư cách gì mà hạnh phúc. Tây Tử, anh yêu em, quá khứ hay hiện tại, mãi mãi vẫn không đổi. Còn em?”

Giọng nói của Phạm Lý nóng nảy, đau đớn hòa lẫn tức giận, thậm chí còn cả ghen tị: “Anh không tin chỉ mấy tháng em đã yêu người khác, huống hồ, người đàn ông kia còn chẳng đáng để em yêu, tên đó trước đây......” Phạm Lý chưa nói xong đã bị Tây Tử trực tiếp cắt ngang, giọng cô khá lạnh lùng: “Anh ấy là chồng em, trước đây thế nào em không cần biết, bên cạnh đó, yêu hay không yêu cũng là chuyện của em và anh ấy, không đến phiên anh can dự.” Giọng Tây Tử không chỉ lạnh lùng mà còn khá sắc bén, Phạm Lý quen biết cô nhiều năm như vậy, chưa bao giờ biết được, Tây Tử cũng có một mặt bén nhọn như thế, đứng nơi này tựa như một chiến sĩ vươn khiên chắn, bảo vệ người đàn ông đứng sau mình.

Lòng ghen tị xông đến tựa như thủy triều dời núi lấp biển, nháy mắt bao phủ lý trí Phạm Lý, Phạm Lý nâng tay khống chế gáy Tây Tử, cúi đầu hôn xuống...... Tây Tử vốn không nghĩ đến anh sẽ can đảm như thế, kịp thời phản ứng, kịch liệt giãy dụa, sức lực của nam nữ cách biệt rất lớn, hơn nữa Tây Tử cũng không hung hãn như tên Hồ Quân nào đó, lại bị Phạm Lý ra tay trước, cái hôn này bị Phạm Lý hôn mãi đến..... Phạm Lý như điên dại, hôn lên môi Tây Tử vẫn không thỏa mãn, lưỡi còn cạy mở môi cô, xâm nhập vào....Tây Tử nóng nảy, há mồm hung hăng cắn, Phạm Lý đau đớn buông cô ra.

Thoát khỏi kiềm chế, Tây Tử lui về phía sau vài bước, lui một khoảng cách mà cô cảm hấy an toàn, mới dừng lại, trừng mắt với Phạm Lý. Tây Tử chợt cảm thấy người đàn ông này thật xa lạ, người quân tử ôn nhuận như ngọc trong trí nhớ đã hoàn toàn biến mất rồi, người này mang theo oán giận ghen tị, vừa xa lạ vừa xấu xí. “Xin lỗi Tây Tử......” Giọng nói của Phạm Lý truyền đến, lan rộng trong bóng đêm có phần ảo não, Tây Tử sờ sờ môi, miệng có mùi rỉ sắt. Tây Tử không hề muốn cùng Phạm Lý ầm ĩ đến như vậy, dù sao, anh ta cũng từng là một giấc mộng đẹp nhất của cô, Tây Tử không muốn biến nó thành ác mộng. Cô xoay người, vừa nhấc chân, từ phía sau tiếng nói của Phạm Lý lại vang lên: “Anh yêu em, Tây Tử.”

Tây Tử thẳng lưng đi được hai bước rồi dừng lại, nhưng không quay đầu lại, chỉ nói một câu: “Bảo trọng, đàn anh…" Sắc mặt Phạm Lý trắng bệch, dường như không có chút máu, thậm chí một câu hẹn gặp lại cô cũng không muốn cho anh. Quay về căn tin lớn, Tây Tử chào lãnh đạo của cuộc đặc huấn một tiếng, hành lễ vừa xong, rời khỏi binh doanh, suốt đêm quay về. Trong lòng Hồ Quân khó chịu, trong điện thoại rõ ràng là tên nhóc họ Phạm kia, anh nghe ngóng thử mới biết được, huấn luyện viên cho cuộc đặc huấn của vợ anh lần này chính là tên nhóc họ Phạm, đúng là oan gia ngõ hẹp, một tháng này đúng là gần quan được lộc… Hồ Quân càng nghĩ trong lòng càng giống như bị mèo cào, sao có thể ngồi yên thêm, ở trong phòng mà cứ như bị nhốt trong lồng, đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần. Gọi điện thoại thì cô vợ nhà mình trực tiếp tắt máy, dự định gọi đến đơn vị lại sợ vợ về sẽ chiến tranh lạnh, lúc này, anh không sợ gì khác, chỉ sợ cô nhóc kia không quan tâm đến anh.

Hồ Quân cúi đầu nhìn đồng hồ, gần chín giờ rồi, vừa rồi nghe phía bên kia Tây Tử có tiếng tiếng gió thổi lá cây xào xạc, không cần nói, chắc chắn là ra ngoài nghe điện thoại của anh đây mà! Tối lửa tắt đèn, nếu tên nhóc họ Phạm có làm bừa gì...... Hồ Quân nghiến răng kèn kẹt, hận không thể gặm xương cốt Phạm Lý để giải hận. Hồ Quân miên man suy nghĩ, chịu đựng đến mười giờ, rốt cuộc chịu không nổi nữa, cầm lấy chìa khóa xe, mang theo áo khoác, đổi giày, người còn chưa ra cửa, chợt nghe cửa lớn cạch một tiếng, cửa từ ngoài mở ra. Hồ Quân choáng váng một giây liền vui vẻ, có thể đi vào cách cửa này, trừ anh ra, chỉ có cô vợ nhà mình. Quả nhiên, cửa vừa mở, Tây Tử xách theo một cái túi lớn, mặc một bộ rằn ri màu cát đi thẳng vào.

Hồ Quân quăng áo khoác trong tay ra, đi thẳng qua, bế cô vợ lên, không thèm quan tâm gì cả, đá cửa, ép lên cánh cửa, hôn xuống...... Nhớ nhung nồng đậm trong lòng, còn có bất an và ghen tuông vừa rồi đều trút hết vào nụ hôn gặp lại sau trận tiểu biệt này, vốn không thể nào dịu dàng triền miên được, Hồ Quân hận không thể nuốt vợ mình vào, liếm láp, đẩy sâu vào yết hầu, mỗi một tấc, mỗi một góc, đều là anh..... Kịch liệt tựa như dã thú cắn nuốt con mồi, trước đây Hồ Quân thật sự chưa từng như thế, anh sẽ bá đạo, nhưng bây giờ anh sẽ quan tâm đến cảm thụ của Tây Tử, quan trọng là không nỡ! Khó khăn lắm mới cưới được người vợ mà mình yêu tận đáy lòng như vậy, Hồ Quân thật không nỡ, nhưng một lát sau anh đành buông ra.

Ghen tị trong lòng gặm nhắm khiến cả người khó chịu, anh liền mang theo sự hung hãn này, miệng cắn, tay bắt đầu xé rách quần áo cô vợ...... Một tháng, suốt một tháng, anh chưa được đến gần người vợ mình, vừa nhìn thấy, làm gì còn săn sóc dịu dàng nữa, tựa như sói mắt xanh, tru một tiếng rồi nhào lại, hai ba cái đã lột sạch Tây Tử, nhấc chân lên đặt trên cửa, đi thẳng vào vấn đề chính....Ách....Ư...... Hai người dường như cùng hừ một tiếng, theo âm thanh này, tiết tấu cũng trở nên điên cuồng hẳn, đẩy lên hạ xuống liên tiếp, tiếng rên lần này của Tây Tử còn chưa dứt, cú tiếp theo đã đẩy lên: “Có nhớ anh không? Nhớ anh không hử? Nói đi....Vợ......”

Hồ Quân trong miệng không ngừng tra hỏi, tiết tấu cũng theo đấy mà lúc thì ngắt quãng lúc thì dồn dập, hung hãn tựa như động tác của anh, rơi vào tai Tây Tử lại như thuốc kích tình, khiến toàn cơ thể cô từ trong ra ngoài đều nóng hừng hực, mơ hồ không phải là mình. Đầu óc mơ màng, dưới chân suy yếu, Tây Tử dường như đứng không nổi, một chân đứng thẳng bỗng chốc mềm nhũn, người trượt từ cửa xuống, được Hồ Quân nhấc lên, nhanh chóng xoay người, cả cơ thể Tây Tử bị Hồ Quân quay ngược lại...... Động tác vẫn như cũ không dừng lại chút nào, nhanh vào, mau ra, tốc độ này và cảm giác bắn đầy nóng rực khiến Tây Tử thậm chí hơi sợ hãi, không phải mình sẽ bị tên phía sau này đâm thủng đấy chứ....Tay theo ý thức chống đỡ tủ giày phía trước, cúi lưng, nhấc chân, ách......

Nhắc đến Hồ Quân thực sự nên vui mừng, cô vợ nhà anh vốn là một người không hiểu phong tình, nhìn thử xem bây giờ đã bị anh dạy dỗ thành thế nào. Động tác theo bản năng còn bài bản hẳn hoi hơn so với những người được huấn luyện bao năm. Thời điểm nào cần phối hợp động tác nào thì thoải mái, cô vợ anh nắm rõ hơn bất kỳ ai, học theo quả thực rất mau, có xu hướng là trò giỏi hơn thầy...... Hai người lăn qua lăn lại hơn nửa ngày, ngọn lửa trong mắt Hồ Quân vẫn không hề giảm, thậm chí càng ngày càng nghiêm trọng. Đèn điều khiển bằng tiếng động trên cửa lúc sáng lúc tối, ngược lại tạo cho hai người cảm giác kích thích nói không nên lời. Đèn tắt rồi mò mẫm trong bóng tối, cảm xúc đặc biệt rõ rệt, đừng nói đến miệng của cả hai, ngay cả tiếng của hai người cũng trở nên hết sức chân thực, đèn sáng mang theo hiệu ứng thị giác tươi sáng. Hơn nữa cô vợ nhà Hồ Quân thật đẹp, ngọn đèn rọi lên người, chiếu ra một vầng sáng mờ nhạt trên làn da trắng mịn của vợ mình, eo nhỏ, mông vểnh, chân dài, gáy thiên nga....Còn lớp mồ hôi tinh mịn phủ toàn thân....Da thịt trắng trẻo ửng hồng, khiến lòng người hồn phiêu phách lạc......

Còn nữa, âm thanh khó nén từ cái miệng nhỏ nhắn kia, đây chính là vợ của Hồ Quân anh, có cho anh toàn bộ mỹ nữ cao cấp trên thế giới này, anh cũng không đổi… Bỗng nhiên Tây Tử nghiêng đầu nhìn thẳng vào anh, trong đôi mắt ẩn nước đưa tình, ướt át, nhìn đến Hồ Quân hoảng cả hồn...... Xong chuyện, hai người nằm trên giường, Hồ Quân hỏi: “Vợ, em vừa rồi nhìn anh làm gì?” Tây Tử mặt đỏ lên, quay người đưa lưng về phía anh, giả ngu: “Lúc nào, em mệt lắm......”

“Lúc đó đó......” Hồ Quân cũng không buông tha cô, nghiêng người đè lên người cô, miệng sát bên tai vợ cúi đầu thủ thỉ: “Vừa rồi ở cửa, khi chúng mình đang làm việc tốt, vốn định trừng phạt em một trận ra trò, em vừa nhìn như vậy, ông xã em bắn cả ra......” Nói xong, miệng cắn cắn miệng nhỏ của vợ, anh cắn đến vừa hồng vừa sung lại liếm hai cái, Tây Tử đẩy anh ra: “Tránh ra, anh tuổi chó đó hả! Liếm cái gì?” Hồ Quân phì cười: “Anh tuổi chó đấy, anh là chó đực, em là chó cái, hai ta là một đôi, em xem tư thế vừa rồi, ô ô......”

Hồ Quân còn chưa dứt lời, đã bị Tây Tử bịt miệng, nghiêng người, cưỡi trên người anh: “Anh nói bậy nữa em sẽ đến phòng khác ngủ đấy?” Hồ Quân lại cười ha ha, mở tay nhỏ bé của vợ ra: “Em không đẹp sao, vừa rồi em rên to ô ô......” “Anh còn nói......”

Tây Tử ngay cả cổ cũng đỏ, cố gắng bịt kín miệng anh, quên mất trên người không có mảnh vải nào, Hồ Quân cũng cố ý không nhắc cô, cảnh đẹp thế này nên xem nhiều một chút, nếu vợ có thể cưỡi trên người mình cả đời như vậy, anh cam tâm tình nguyện...... Bàn tay to chụp lên cặp ngực tròn của cô, chà đạp một hồi, không tốn chút sức, thuyền lại vào bến ....Giương tay nắm lấy eo nhỏ của Tây Tử, hơi hơi nâng lên, “bẹp” một tiếng....m thanh phát ra khi rơi xuống lọt vào tai Tây Tử, cô cảm thấy có hơi dâm đãng, nhưng cảm giác này....thực sự rất thoải mái.... Sau đấy, Tây Tử chợt phát hiện, rõ ràng mình ở mặt trên, vì sao vẫn cảm thấy bản thân lại bị Hồ Quân ăn sạch…

.