Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh dám lấy tôi dám gã - Chương 46

Chương 46.

Kết thúc huấn luyện đặc biệt Tây Tử có một kỳ nghỉ, hơn nửa tuần nghỉ này đôi vợ chồng son đều ở lì trong nhà. Hồ Quân chưa từng nghĩ bản thân sẽ thành một trạch nam, trước kia trừ ngủ qua đêm anh không ở lâu trong nhà được, hầu hết buổi tối đi ngủ cũng có người ngủ cùng. Nhà ở trước đây vốn không lớn, do Hồ Quân ngại không gian quá lớn, chỉ một mình anh thì làm chủ cả phòng lớn làm gì. Con người anh rất rõ ràng, bên ngoài ăn chơi đàn điếm, tán gái tìm bạn tình nhưng chưa từng mang về nhà, trong nhà chỉ có mùi của anh, thỉnh thoảng cũng có vài nhân viên chuyển phát, không còn một ai khác. Anh rất để ý chuyện này, không muốn trong nhà có mùi người lạ, đặc biệt là mùi phụ nữ, duy độc chỉ có mùi đàn ông thôi. Thế nhưng Tây Tử không giống, ngay lần đầu gặp cô Hồ Quân không ngại, có thì cũng là Tây Tử ngại anh, ánh mắt nhìn anh tựa như anh đang mắc bệnh đường sinh dục. Sau chuyện đấy, Hồ Quân đã buồn bực thật lâu.

Chân chính tự xét lại nửa đời trước của mình, sao lại bừa bãi như thế. Anh nói với vợ: Trước kia nếu biết anh nhất định sẽ giữ thân xử nam, thật sự không dối trá, nếu có thể uống thuốc hối hận hoặc xuyên qua hay trọng sinh giống tiểu thuyết ngày nay, Hồ Quân nhất định sẽ theo đuổi vợ vào lòng ngay khi cô vừa lên đại học, cũng chuẩn bị một kế hoạch dưỡng thành thật tốt. Đủ loại suy nghĩ xoay chuyển trong đầu, đột nhiên nhớ tới tên nhóc họ Phạm, tối hôm đấy, sự trở về bất ngờ của vợ khiến anh vừa vui vừa ngạc nhiên đến mức hồ đồ, nghĩ đi nghĩ lại đã quên hỏi chuyện đó . Lúc này nghĩ tới, Hồ Quân cảm thấy vò dấm chua trong lòng lại trào hơn phân nửa, dạ dày đều khó chịu, buông báo trong tay đứng lên.

Tầng lầu này mang lại cho họ một không gian độc lập xa xỉ với đầy đủ chức năng, phòng làm việc gồm hai gian, một lớn một nhỏ. Tây Tử vốn muốn gian nhỏ hơn, dù sao cô cũng không có việc gì, lên mạng chỉ chơi game, không thì tán gẫu QQ hay dạo quanh diễn đàn. Công việc của Hồ Quân bận hơn cô, người ta tốt xấu gì cũng là lãnh đạo, cần được tôn trọng. Mà khi lần đầu bước vào, Hồ Quân đã đem laptop của cô đến thẳng gian phòng lớn hơn, nếu anh đã phát huy tinh thần nhường lê của Khổng Dung, Tây Tử cũng không cần thiết chối từ ý tốt của anh, dứt khoát yên tâm thoải mái chiếm phần lớn phòng làm việc. Sau khi hai người từ giả thành thật, ở nhà chủ yếu là cô ở đâu Hồ Quân theo tới đấy, đến cả đi toilet, chỉ phút chốc không thấy anh cũng phải đến dòm hai mắt vào, đích thực là keo dính siêu cấp.

Dần dần gian phòng làm việc của cô đều là đồ của Hồ Quân, máy tính của anh, sách của anh, bộ trà cụ của anh, ly rượu của anh, vân vân.... Tựa như con kiến chuyển nhà dịch chuyển từng chút một, nơi này trở thành không gian chung của hai người, ngược lại gian nhỏ phòng làm việc không được ai ngó ngàng. Phòng làm việc có một cánh cửa sổ, phủ rèm màu trắng, lấy ánh sáng vô cùng tốt, bên hông là lối đi vào gian phòng lớn, ở góc sáng sủa đặt một chiếc sô pha khá phong cách, mềm mại và thoải mái. Trước đây, Tây Tử thích nhất làm tổ trên đấy xem chút công việc vặt vãnh hoặc đọc tiểu thuyết, sau này, cô ngồi chỗ nào Hồ Quân liền bám dính đến, hết sờ lại hôn, cuối cùng lăn lộn cùng một chỗ. Chưa nói đến việc cảm giác khác với những nơi khác, đang khi tình cảm mãnh liệt chợt nghiêng đầu còn có thể ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Hơn nữa, khi đêm xuống đèn lên, rặng cầu vồng phía xa tụ thành một biển đèn, ngoài cửa sổ đủ loại sắc màu sặc sỡ trong đêm, trong cửa sổ tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, thời khắc lên đỉnh, đôi khi Tây Tử chợt ảo giác, bản thân cũng rơi vào thế giới sặc sỡ bên ngoài cửa sổ kia, dập dờn và lộng lẫy......

Tình là gì? Có lẽ Tây Tử sẽ không hiểu, nhưng Hồ Quân cho cô dục, mang đến cho cô cảm giác đập tan ràng buộc, phá kén thành bướm. Tây Tử hơi ngẩn người, vì vậy không hề chú ý đến động tác của Hồ Quân. Hồ Quân đi đến phía sau cô vẫn không hề phát giác, mãi đến khi Hồ Quân xoay người ôm cổ cô từ sau lưng, cô mới hoàn hồn: “Nghĩ gì đến ngẩn cả người như vậy?” Giọng nói Hồ Quân rất nhẹ, môi thở ra hơi nóng, phun trên cổ cô có chút ngứa, Tây Tử tránh ra, nghiêng đầu lướt qua mắt anh: “Đừng làm bậy......” Nói xong, giơ tay lau cổ, Hồ Quân lại chơi xấu thổi khí, cọ cằm qua lại trên cổ cô.

Keo dính Hồ khiến Tây Tử né mấy lần vẫn không thoát, dứt khoát quay đầu trực tiếp đẩy anh ra. Hồ Quân mới cười ra tiếng, duỗi tay ôm vợ anh vợ từ chiếc ghế lớn lên, đặt mông ngồi xuống, để Tây Tử xuống, nhanh nhẹn tách chân vợ, khiến Tây Tử khóa ngồi trên đùi anh, bàn tay to xoa xoa lên khuôn mặt trắng nõn của Tây Tử. “Anh có việc phải thẩm vấn em, em cũng biết chính sách của quốc gia mình đi, thẳng thắng sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm phạt?” Tây Tử nhíu mày kéo tay anh xuống “Sao anh lại đến cục quản giáo nhỉ, anh nên làm bên hình sự, cho anh mỗi ngày đều thẩm vấn nghi phạm, thẩm đủ, tỉnh người thì quay về thẩm em.”

Hồ Quân nhếch miệng cười cười: “Vợ, đánh trống lảng không xài được trên người đàn ông của em đâu, trong điện thoại tối đó là tên nhóc họ Phạm đúng không?” Đôi mắt Tây Tử lóe lóe, dường như có tia chột dạ, chỉ một cái chớp mắt Hồ Quân cũng dễ dàng bắt giữ, sắc mặt Hồ Quân đen ngay lập tức, ánh mắt cũng sắc bén hẳn: “Tên đó tìm em làm chi? Nó phụ trách huấn luyện tụi em chứ gì! Vì sao mấy ngày nay em không nói với anh......” Hồ Quân hỏi hết câu này đến câu khác, cứ như đang thẩm tra kẻ xấu, làm Tây Tử hơi phản cảm nhíu mày: “Ý anh là gì? Là nghi ngờ em và Phạm Lý có gì? Hay anh cảm thấy, em là đứa con gái không dứt được nợ cũ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn sa sầm hẳn, trông rất nghiêm túc, nhìn mặt kiên cường này của cô, nơi nào đấy của Hồ Quân chợt mềm nhũn, thật không có tiền đồ. Nói đến cùng dấm chua trong lòng khiến anh tổn thương bên trong, dù biết cô vợ nhà mình thật sự không phải loại con gái hay sớm nắng chiều mưa, nhưng anh đặc biệt chán ghét tên nhóc họ Phạm kia. “Vợ, nếu không có chuyện gì, em nói cho anh biết đi! Nó tìm em làm gì? Cũng khiến chồng em an tâm. Người đàn ông của em có rất nhiều tật xấu, lòng dạ nhỏ nhen, thích ăn dấm chua, nhưng đây chẳng phải thể hiện anh để ý vợ mình sao? Cần an ủi không thể đả kích!” Tây Tử phì cười, đổi lại sắc mặt, em đây sẽ không đả kích anh, lại lặp lại một lần: “Mặc kệ trước đây em và Phạm Lý có thế nào, đã là chuyện quá khứ, từ giây phút em gả cho anh, em và anh ta không còn chút quan hệ nào.”

“Đêm đó nó tìm em làm gì?” Hồ Quân trong lòng vẫn rối rắm chuyện này, hơn nữa câu nói truyền qua loa đêm đó, anh nghe rất rõ ràng, đấy là loại tình cảm nồng đậm không tầm thường. Thậm chí Hồ Quân còn hoài nghi, tên nhóc họ Phạm kia biết rõ lần huấn luyện đặc biệt này Tây Tử sẽ đi mới nhờ cậy để được làm huấn luyện viên. Tây Tử bình tĩnh nhìn Hồ Quân, trong lòng cũng đang phân vân, chuyện đêm đó có nên kể anh biết hay không. Thật ra mấy ngày nay Tây Tử ngẫm lại cũng thông cảm cho Phạm Lý. Phạm Lý là một người đàn ông rất vĩ đại nhưng vận may quả thực hơi kém. Đừng nói so với Hồ Quân, so với người bình thường cũng không bằng rồi. Hoàn cảnh khiến anh trở nên tự ti, xung đột với sự kiêu ngạo sẵn có trong anh, vô cùng mâu thuẫn.

Thật ra với căn bệnh lúc trước của em gái anh vẫn còn một biện pháp, cũng cách mà Tây Tử sau khi biết mới nghĩ ra, chính là tìm kiếm tủy ghép, tất cả chi phí cô và Phạm Lý sẽ cùng chia. Dù sao tương lai cũng là người một nhà, năng lực bọn họ có hạn nhưng phía trên cô còn có một ông bố giàu có thương cô như tính mạng, chỉ cần cô mở miệng, ông bố giàu có này ngay cả táng gia bại sản cũng không chút tiếc rẻ. Nhưng chủ ý này cô còn chưa kịp nói ra Phạm Lý đã quyết định chia tay, trên phương diện nào đấy, dường như anh rất bá đạo lại cực kỳ độc đoán, loại kiêu ngạo tự cho là đúng này chính là nguyên nhân khiến họ chia tay. Hiện tại ngẫm lại, Tây Tử cảm thấy có lẽ mình và Phạm Lý vốn không hợp nhau. Với tính cách của Phạm Lý, dù trước đây có để mình giúp nói không chừng sẽ tồn tại vướng mắc cả đời, một cặp vợ chồng có vướng mắc trong lòng sao có thể sống yên ổn. Lại nói tiếp Phạm Lý có hơi nhỏ nhen, khác với sự hẹp hòi của Hồ Quân, lòng dạ hẹp hòi của Hồ Quân dường như đều dùng để ăn dấm chua, tựa như chính anh nói, đây là biểu hiện để ý cô, Tây Tử ngoài miệng ghét bỏ nhưng tận sâu trong lòng cảm thấy vui sướng khó hiểu.

Cô không muốn nhắc đến Phạm Lý, nếu có thể, chuyện đêm đó cô cũng muốn lựa chọn quên đi, nghĩ đến đây, Tây Tử vòng cánh tay lên cổ Hồ Quân: “Đừng nhắc đến người ngoài nữa được không, rất không có ý nghĩa, hửm? Được chứ?” Những lời này Tây Tử nói đến cực kỳ mềm mại dịu dàng, giọng điệu làm nũng, nếu trên người những phụ nữ khác thì rất bình thường, nhưng trên người Tây Tử lại trở thành hiếm thấy, đây là cô đang vờ thua để dỗ anh đi! Hồ Quân hiểu như thế, hơn nữa câu “người ngoài” kia của vợ thấm sâu vào tim anh. Ngẫm lại cũng thấy mình chuyện bé xé to, có thể có chuyện gì cơ chứ? Đừng nói đấy là quân doanh, dù là nơi hoang dã không người, tên nhóc họ Phạm kia cũng chẳng làm ăn được gì, làm người yêu của cô vợ nhà anh bảy tám năm, cô vợ anh vẫn xanh non chẳng khác dây leo, lúc này làm cũng trễ quá rồi.

Bởi vậy Tây Tử vừa dỗ một chút, Hồ Quân lập tức vứt mọi chuyện sang một bên, tâm bệnh vừa khỏi, Hồ Quân đã nhớ thương chuyện khác, khuê nữ nhóc tì nhà anh vẫn chưa có tin tức nữa, đây là vấn đề to lớn trước mặt...... Tay từ eo vợ anh chậm rãi dời lên trên, đến bụng, nhẹ nhàng xoa bóp, lần này xoa liền xoa ra lửa ....Ở nhà vợ anh đều mặc loại váy rộng, rộng rãi thoải mái, kiểu dáng lại mới mẻ, ở giữa đeo dây nịt, hiển lộ vòng eo nhỏ nhắn của vợ anh, váy phía dưới rộng thùng thình, phủ trên đùi anh, che kín nửa người dưới của hai người, bên trong...... Bàn tay to của Hồ Quân nhanh nhẹn chui vào phía dưới, mò đến phần giữa, giật một chút liền trượt vào....Khi Tây Tử phục hồi tinh thần đã bị anh nắm lấy eo bắt đầu lên xuống....Mặt Tây Tử đỏ lên, hơi hơi nghiêng đầu, bên kia cửa sổ thủy tinh ẩn chiếu hình ảnh hai người.

Quần áo trên người cả hai đều đầy đủ, chỉ có biên độ lên xuống không ngừng kích thích, hơn nữa thứ âm thanh kia không ngừng lọt vào tai, mặt Tây Tử càng hồng, người càng nhũn tựa như không xương, nằm trên vai Hồ Quân, cách một lớp vải, cắn lên bả vai Hồ Quân, tiếng rên rỉ trong miệng thỉnh thoảng lại ngâm vang, trầm bổng, hết sức động tình...... Hồ Quân lúc này vẫn nhớ rõ Phạm Lý, cảm thấy vợ anh đã nói như vậy rồi, chắc chắn sẽ không có gì. Nhưng sau này nếu có chuyện như vậy xảy ra lần nữa, lửa giận của Hồ Quân thực sự đủ để phá hủy trời đất. Anh không ngờ vợ mình cũng học được cách lừa dối mình ....Dùng tấm lòng yêu cô của anh, lừa anh thiếu chút nữa đội mũ xanh trên đầu..