Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh dám lấy tôi dám gã - Chương 50

Chương 50.

Gân xanh trên trán Hồ Quân trán đều nổi cả lên, vốn là ghen quá mất khôn, sẽ nhanh hết, nào có nghĩ đến cô nhóc này lại muốn dứt khoát cùng anh chia tay trong vui vẻ gọn gàng đến thế. Nếu muốn chia tay vui vẻ, ai lại đợi đến lúc này, ba mươi năm từ xưa đến nay, chưa lúc nào nghẹn khuất như hôm nay. Lấy tính tình Hồ Quân trước đây bảo phải chịu đựng, mặc kệ mi, sớm đạp mẹ nó cửa mà đi rồi, thiếu mi thì ông đây vẫn phong lưu phóng khoáng như thường. Thế nhưng lúc này, trước mặt cô nhóc bướng bỉnh này, tính tình gì của anh cũng không bộc phát được, cơn tức lại nổi lên, cảm thấy nói gì bây giờ đều dư thừa, tiến lên đè Tây Tử xuống, trực tiếp chặn lại cái miệng nhỏ nhắn làm người khác tức tối kia. Tây Tử giật mình ngây người một chút đã bị Hồ Quân ép buộc nắm dưới, lưỡi anh xâm nhập thẳng vào, lấp đầy không gian trong miệng cô, ô ô....Hàm dưới của cô bị anh nắm chặt, nụ hôn của anh tựa như đang trừng phạt, mang theo một ngọn lửa giận ngút trời, tàn sát bừa bãi trong cổ họng, sâu tận yết hầu, nhấn, đảo quanh, liếm láp......

Tây Tử phản kháng chỉ trong chớp mắt, Hồ Quân thậm chí còn hiểu rõ cơ thể của cô hơn cô. Khi đôi môi chậm rãi rời khỏi, nút buộc áo lót bộ đồ cảnh sát trên người Tây Tử đã bị Hồ Quân cởi phăng, nụ hôn của anh thật mạnh mẽ, dọc theo động mạch cổ trượt dần xuống, bên gáy, xương quai xanh, mềm mại nhẹ nhàng ngậm quả anh đào hồng nhạt..... Khi Hồ Quân kéo quần cô xuống, Tây Tử tỉnh táo lại, sao mình còn có thể tiếp tục cùng anh như thế, cô cắn cắn môi, đẩy anh ra. Hồ Quân không phòng bị, bị cô đẩy nghiêng ngã, té bịch xuống đất, Tây Tử nhanh chóng kéo áo mình lại, che đi cảnh đẹp khiêu gợi nhộn nhạo trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ, môi cũng hơi sưng, vẻ lạnh nhạt trên mặt vừa rồi cũng không giữ nỗi nữa, có chút mâu thuẫn giữa sự điềm đạm và tức giận vừa rồi, dáng vẻ ấy khiến Hồ Quân bật cười.

“Vợ, anh không cãi nữa được không, anh sai rồi, anh nhận sai không được sao? Vừa rồi anh nói không suy nghĩ, nói xằng nói bậy, nhưng em cũng cho anh ăn tát rồi. Chưa hết giận thì em lại tát thêm mấy cái, sao cũng được hết, nhưng không được nói với anh gì mà chia tay trong vui vẻ nữa, đời này cũng không được nhắc lại.” Tây Tử một tay kéo áo, một tay nắm quần, hình tượng bây giờ nói thế nào cũng buồn cười, huống chi tên khốn Hồ Quân này, cô biết rõ, như lúc vừa rồi cô có lẽ vẫn chống lại được anh, nếu quyết tâm chơi xấu, mặt dày với cô, Tây Tử thật sự không còn cách nào, lúc trước chẳng phải bị anh bò lên như thế ư. Tây Tử lúc này mới ngẫm lại, lời mình vừa nói thực sự có hơi quá, hiện tại Hồ Quân nhận sai, lòng cô không biết sao đã mềm nhũn, vẻ cứng cỏi trước đấy cũng không còn.

Hồ Quân chơi xấu nhận sai thế này khiến cô không biết làm gì để ứng phó. Hồ Quân đưa mắt quan sát nhiều lần, vừa thấy dáng vẻ này của Tây Tử, còn không rõ ư, nhảy vồ lên, lại bổ nhào vào Tây Tử, hai người rơi xuống ghế sô pha...... Tây Tử siết chặt áo lót, bị Hồ Quân kéo hai ba lượt, ném hết ra, dây nịt, quần, quần lót....từng món đều bị anh ném ra xa. Tây Tử mềm nhũn trở thành con bạch dương trần trụi, đẩy chân, tách đùi, tiến vào, đâm đến, liên tục những động tác tinh nhanh chuẩn...... Hồ Quân đâm có chút hung bạo, lửa ghen lúc ban đầu còn chưa bùng nổ đã bị một câu “chia tay trong vui vẻ” của vợ anh làm nghẹn lại, ngoài miệng chịu thua, không thua không được. Tính tình vợ mình Hồ Quân quá hiểu, bạn muốn nổi giận với cô ấy thật, cô ấy có thể làm bạn tức chết. Nếu anh dỗi cô, cô thật sự có thể chia tay ngay, anh sợ á! Cô không sống cùng anh nữa, anh không cho phép, không có vợ, một ngày anh cũng không thể sống.

Vì vậy, miệng thua nhưng lòng không phục, vừa hận vừa yêu, động tác lập tức hung bạo như sói, kìm nén, kéo dài, sức lớn khiến Tây Tử nằm trên sô pha tựa như con thuyền trước sóng lớn, chìm nổi, lên xuống, cảm giác này không biết là do nôn nóng hay không chịu nổi...... Lý trí của Tây Tử sớm đã bị anh đánh bay, chẳng biết đang bay bổng phương nào, chỉ còn lại thân thể bất giác nghe theo, cùng cơn sướng đang gấp gáp dâng trào....Cong người, rơi xuống, dư vị trong đầu còn chưa kịp cộng hưởng, hai chân lại bị anh giơ cao lên...... Tây Tử hoảng hốt, mở to mắt, đáy mắt còn dư âm của cơn kích tình, gợn sóng từng vòng vẫn chưa tan hết, lại phát hiện Hồ Quân đã đứng lên. Dày vò cả ngày Tây Tử mới phát hiện cả người mình không một mảnh vải, Hồ Quân lại ăn mặc hết sức chỉnh tề, thế nhưng áo sơ mi anh đã cởi vài nút, lộ ra cơ ngực màu lúa mì, tay áo cũng xắn tới khuỷu tay, dây nịt thậm chí còn chưa cởi, nhưng hai người vẫn kết hợp chặt chẽ......

Mồ hôi từ trán anh nhiễu giọt trên người Tây Tử, Tây Tử nhịn không được rùng mình....đường nét của Hồ Quân mang nét tuấn mỹ thô lỗ, lúc bấy giờ lại gợi cảm khiến người ghen tị, thật man, thật đàn ông. Có lẽ phụ nữ đều thích được chinh phục, mặc kệ bình thường hay ở trên giường, hóoc-môn giống đực tinh khiết thế này, chỉ cần là nữ thì không thể không mê muội. Hơn nữa Hồ Quân là một người đàn ông cực phẩm như thế, tuy lúc này anh không giống thường ngày, ánh mắt kia có chút hung bạo, có chút âm trầm, Tây Tử vẫn thấy được sự say đắm không thôi trong mắt anh. Người này ngoài miệng nhận sai thật nhanh, trong lòng chắc chắn đang nghẹn khuất. Tây Tử vừa hiểu rõ đã bị Hồ Quân bẻ cong đùi lên cao, anh đứng cả người cô vẫn nằm ngửa trên sô pha, thân thể dường như bị anh kéo thành góc vuông......

Hồ Quân một chân đạp lên sô pha, từ trên xuống, tiến thẳng vào....Loại tư thế lao xuống như thế cơ hồ sâu tận gốc, Tây Tử rên lên một tiếng, không đợi cô hừ tiếng thứ hai đã bị tiết tấu chợt nhanh hẳn của anh bịt chặt không kêu nổi tiếng nào....Cảm giác căng đầy làm Tây Tử thậm chí cảm thấy hơi đau, nhưng đau đớn qua đi, là sự sung sướng đến cực hạn, khó nói lên lời ..... Giới hạn không còn xa nữa, nhưng dùng mắt mà xem xét, người đàn ông trên người sẽ buông cô ra ngắn ngủi vài giây, tiếp đấy lại biến hóa một tư thế khác, từ sô pha đến mặt đấy, từ mặt đất đến trên tường....bên cửa sổ....Người này vẫn không làm đến cùng...... Khi Tây Tử bị anh ấn trên tường, nâng eo, kéo chân, một chân khác đang chống đỡ trên mặt đất đã không tiền đồ mà nhũn cả ra, run rẩy, không phải Hồ Quân nắm eo cô ở phía sau, cô đã ngồi phịch xuống đấy ....A....Ư....Em không được nữa rồi....Thật sự....Mệt quá......

Câu không được của Tây Tử vừa khe khẽ ra khỏi miệng đã bị Hồ Quân đâm vào tan nát, động tác của anh không ngừng, đầu dán vào cổ cô, hung hăn cắn vào vành tai cô một cái, Tây Tử hừ một tiếng, chiếc lưỡi ấm ướt của anh đã chui vào lỗ tai cô....Động tác lúc này của anh như vậy, trong miệng lại than thở: “Không được ư....Em chẳng phải rất được ư? Còn nói với anh chia tay trong vui vẻ nữa không hử? Còn nói nữa không......” Lời này của anh rõ ràng có vài phần giận dỗi, đang kích tình lại than thở như thế thì có hơi buồn cười, nhưng Tây Tử sau đấy mới hiểu ra, anh ép buộc cô là vì chuyện vừa rồi, người đàn ông này thật sự cực kỳ hẹp hòi. Tây Tử cắn chặt môi, nghiêng đầu muốn nhìn anh, lại bị anh nuốt mất ngôn từ, cảm giác kề cận giây phút bùng nổ cũng tích tụ đến cực hạn rồi, Tây Tử thực sự sợ anh lại buông mình ra, vừa cảm thấy anh muốn lùi lại, vòng eo mềm mại của cô vội đi theo, Hồ Quân buông tha cho miệng cô, cúi đầu cười xấu xa, ngay cửa động anh đột nhiên không động nữa…

Tây Tử mở đôi mắt phủ sương, khẩn cầu nhìn anh, thân thể cũng nhẹ nhàng cọ cọ về phía sau. Hồ Quân lại kiềm chặt eo cô, dáng vẻ nhất định phải hỏi rõ ràng: “Em vẫn chưa trả lời anh, còn đòi ly dị hay chia tay với anh nữa không?” Một bàn tay to truợt từ bên hông vòng eo mềm mại của cô xuống, cốc phù dung đào nay đã trở nên bừa bãi, giữa đống bừa bãi đấy anh tinh chuẩn tìm được hạt trân châu, cũng không ngắt lấy, chỉ lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve, ngón tay của anh thô, tốc độ và cảm xúc như đang mài mòn, cơ hồ khiến Tây Tử phát điên...... Sinh lý đến cực hạn, lý trí Tây Tử sớm bay khỏi cơ thể, miệng nhỏ nhắn hơi mở ra, hô hấp, nói đứt quãng: “Không ly....Không chia....Không ly....Không chia......” Cứ như vô thức lại như nỉ non, mềm mại động tình......

Cô nhóc kia thật sự đã ngoan lên, sự ngoan ngoãn của cô khiến bạn chỉ muốn yêu thương cô, vài câu “không ly không chia” này của vợ mới khiến Hồ Quân vừa lòng, một lần nữa di chuyển nhịp nhàng, điên cuồng không chút đình trệ. Tây Tử có thể rõ ràng cảm nhận được một năng lượng đang tích tụ dần dần, rốt cục đạt tới cực hạn, “bùm” một tiếng bùng nổ, cô cảm thấy sợi dây đàn căng thẳng trong đầu đã buông lỏng, trước mắt sao phủ đầy sau đó nhanh chóng rơi vào bòng đêm...... Cô hôn mê, bị Hồ Quân ép buộc đến hôn mê, khi nghĩ lại, trời vẫn sáng, mở mắt chính là bức rèm màu trắng của phòng ngủ, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua lớp màn, trong vắt mà ấm áp. Vừa nháy mắt mấy cái, Hồ Quân lão đại đã bu lại: “Vợ em hôn mê đó” giọng điệu rất vui vẻ, tựa như đấy là một sự kiện nghiêm trọng lắm, vừa có chút trẻ con cả ngây thơ.

Tây Tử giơ cánh tay lên, che khuất mặt, cũng che đi khuôn mặt đang đỏ bừng, trong lòng lại không khỏi thở dài, rõ ràng là cãi nhau, làm sao lại ầm ỹ đến trên giường vậy nè. Hồ Quân nghiêng người đặt Tây Tử dưới thân, lấy tay cô ra, cầm một tấm ảnh trong tay: “Vợ, trong lúc em đang ngủ, anh đã cẩn thận nghiên cứu xem tên nhóc họ Phạm đấy có phải cường hôn em hay không. Em nhìn góc độ cánh tay của nó nè, còn nữa, vợ chắc chắn không vui, em xem vẻ mặt của em nè, tuy tối quá, nhìn em không rõ......” Tây Tử giật lấy ảnh chụp: “Sao có thể có tấm ảnh này? Ai chụp? Anh là vì bức ảnh này mới......”

Hồ Quân giật ảnh chụp lại, xé hai ba cái, hầm hừ: “Thì có người không muốn hai vợ chồng chúng ta sống tốt, thích bới móc chuyện này lên”, nghiến răng nghiến lợi nói. Tây Tử trong lòng nhảy dựng: “Quân, em và Phạm Lý thực sự đã là quá khứ rồi, chuyện này chỉ là hiểu lầm thôi, mặc kệ là ai, chúng ta đều cho qua được không?” Ngược lại Hồ Quân lại mỉm cười, cúi đầu cắn Tây Tử một cái: “Vợ gọi anh một tiếng Quân, đây là lần đầu đấy, thật dễ nghe.”

Tây Tử mặt đỏ lên, đẩy anh ra: “Bệnh à! Tránh ra.” Ngồi xuống nghiêng đầu, phát hiện Hồ Quân nằm ngửa, tay đặt sau đầu, vẫn đang vui sướng tận nơi nào, tức thì đẩy anh một cái: “Em đói bụng.” Hồ Quân nhếch môi, nghiêng người nhảy xuống, vươn tay ôm Tây Tử ra ngoài: “Rồi! Vợ anh đói bụng rồi, chúng ta đi ăn thôi......”.