Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 11

Chương 10.

Mấy tiếng đồng hồ sau đó, Phương Thần không sao chợp mắt được dù chỉ một chút. Mãi cho tới khi phía chân trời lộ ra một đường sáng, cô mới nặng nề rời khỏi Sở cảnh sát. Đầu tiên thì là do sự nhạy cảm đặc thù của nghề nghiệp, cô bị ngăn lại bên ngoài nhà xác. Cận Vĩ ở trong đó rất lâu, khi bước ra, sắc mặt nhợt nhạt chẳng khác gì người chết. Nhưng cậu đã không hề khóc.

Có lẽ đó chính là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ, trừ giọng nói bị lạc đi trong điện thoại, từ đầu chí cuối, cậu học sinh lớp Mười hai chỉ chớp chớp đôi mắt đỏ ngầu ngơ ngác. Cũng có thể là khi nỗi đau tinh thần đã lên đến đỉnh điểm thì người ta không sao khóc được nữa. Tiếp sau đó là một loạt thủ tục có liên quan, vừa phức tạp lại vừa dài dòng. Là người thân duy nhất của người chết, Cận Vĩ được yêu cầu cung cấp một bản ghi chép tỉ mỉ, và trả lời một số câu hỏi của phía cảnh sát.

Nhưng tất cả những công việc ấy đối với cậu quả là một sự tra tấn. Khi bước ra, cậu đưa mắt tìm Phương Thần đang đứng ở bên, hồi lâu sau mới nói: “Chị ấy làm gái bao trong hộp đêm”. Đôi mắt của cậu đục ngầu, chứng tỏ cậu không thể nào chấp nhận được hiện thực này. Phương Thần thực sự không biết phải nói gì, trong lòng cô vô cùng hối hận. Nếu hôm ấy sau khi nhận ra Cận Tuệ mà cô nói cho Cận Vĩ biết chuyện thì sao nhỉ? Chắc chắn Cận Vĩ sẽ tìm mọi cách ngăn chị mình không tới nơi đó nữa! Nếu vậy thì chuyện ngày hôm nay sẽ không x

Phương Thần không nói gì chỉ nắm lấy tay Cận Vĩ, trong lòng cố tìm những lời an ủi, nhưng không ngờ cậu bé ấy lập tức gạt tay cô ra, quay ngoắt người, đấm mạnh lên tường. “Chị ấy đã ngang nhiên làm việc ấy!” Cận Vĩ gần như nghiến chặt răng gầm lên: “Sao chị ấy lại có thể làm việc ấy cơ chứ!”. “Này, này, chuyện gì thế? Đây là Sở cảnh sát đấy!” Hai cảnh sát trẻ nghe thấy có tiếng ồn bên ngoài, bước ra vừa chỉ vào Cận Vĩ vừa nhắc nhở. Lúc đó Phương Thần mới sực tỉnh, cô chỉ còn biết ra vẻ tươi cười và nói với họ: “Xin lỗi, bạn tôi vì quá xúc động, mong hai anh thông cảm”.

Hai cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, một trong hai người lên tiếng, vẻ mặt đã dịu đi phần nào: “Cho dù là đau buồn thì cũng không thể trút ra ở đây được, nếu đã xong việc thì về đi”. Phương Thần kéo Cận Vĩ đi, mãi tới khi ra đến lề đường cô mới buông tay ra. Dường như đó chỉ là bộc phát trong giây lát, sau đó Cận Vĩ trở lại là một cậu bé ngoan ngoãn để mặc cho Phương Thần lôi đi mà không hề kháng cự lại.

“Sau đây em định làm gì?”, Phương Thần hỏi, như thể không nghe, không nhìn thấy. Cận Vĩ không trả lời, cứ đứng đờ đẫn như một pho tượng, vẻ đờ đẫn chứa đầy sự tuyệt vọng. Cận Tuệ chết vì một nguyên nhân bất thường, theo đầu mối này có thể cảnh sát sẽ có rất nhiều việc phải điều tra, nên không thể nhanh chóng nhận xác về. Bây giờ, điều khiến cho Phương Thần lo lắng nhất lại chính là Cận Vĩ, một mình cậu không biết sẽ lo liệu chuyện này như thế nào.

Trời sáng dần, buổi sáng mùa đông bị bao phủ bởi một lớp sương mù. Từ phía xa một chiếc xe buýt đang chạy tới, có lẽ đó là chuyến xe đầu tiên trong ngày. Vì còn rất sớm nên trong xe chỉ có vài người kháchsize="4" color="#00000A">Chiếc xe từ từ dừng lại ở bến xe phía đối diện. Đúng lúc ấy Cận Vĩ nói: “Chị Phương, chị cứ về trước đi”. “Thế còn em?”

Cận Vĩ không trả lời mà quay người bỏ chạy, chân của cậu rất dài vì thế chạy rất nhanh, chỉ loáng một cái đã chạy sang bên kia đường, đưa tiền rồi nhảy lên xe. Phương Thần không kịp phản ứng, chỉ còn biết đứng ngây người nhìn theo chiếc xe buýt đưa cậu đi xa dần. Hôm nay là thứ Tư, cho dù phải thức đêm, đến chín giờ vẫn phải tới cơ quan làm việc bình thường. Thế là Phương Thần vội vã trở về nhà rửa ráy, thay quần áo. Trước đó, vì chuyện của Cận Tuệ cô đã gọi cho Tô Đông không biết bao nhiêu cú điện thoại, nhưng máy của Tô Đông luôn ở trong trạng thái không có người nghe.

Trước khi ra khỏi cửa cô lại gọi một lần nữa, nhưng vẫn không liên lạc được. Sau cùng, Phương Thần ngẫm nghĩ một lát rồi gọi cho một số máy khác. Hình như Tiêu Mạc vẫn đang ngủ, Phương Thần không kịp đắn đo nhiều mà nói luôn: “Em nghĩ rồi, bây giờ người duy nhất có thể giúp được là anh. Anh có quen với bên cảnh sát không? Anh có thể hỏi giúp em một việc được không?”. Khoảng mười lăm phút sau Tiêu Mạc trả lời thì cũng là lúc cô bước chân vào cổng tòa soạn. Di động cầm trong tay lạnh như một cục băng, cô thẫn thờ hỏi: “Phải lâu như thế sao? Liệu em có được gặp cô ấy không?”.

“Hiện thời e rằng không thể được”, Tiêu Mạc đáp: “Em cũng biết đấy, chuyện này rất nhạy cảm. Có điều bạn của em cũng phải lấy làm may mắn vì người chết trong một khách sạn lớn, cho nên hiện tại cô ấy chỉ bị gọi đi để giúp cho việc điều tra thôi. Nếu không có chứng cứ chứng minh rằng chuyện này có liên quan đến cô ấy thì có lẽ vấn đề sẽ không lớn đâu”. “Vậy thôi. Làm phiền anh quá, cảm ơn anh.” Chỉ trong mấy tiếng đồng hồ mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, Phương Thần cũng gần như bị rối trí, trong chốc lát chẳng nghĩ ra được cách gì tốt hơ Tiêu Mạc im lặng một lát, rồi đáp: “Không có gì. Nếu còn cần giúp gì em cứ gọi ngay cho anh nhé”. Anh dừng một lát rồi nói tiếp: “Ngoài ra, anh cũng đã nhờ người giúp cho bạn em rồi, những gì có thể làm được cho cô ấy anh sẽ cố gắng hết sức. Ít ra thì… cũng không để cho một cô gái như cô ấy chịu đựng những thứ không đáng phải chịu đựng”.

Phương Thần cảm ơn một lần nữa rồi vứt chiếc điện thoại lên bàn, vai cô rũ xuống, trong giây lát toàn thân như mất hết sức lực. * * * Ban ngày “Dạ Đô” không kinh doanh, cả một không gian rộng trống vắng lạ thường, điều ấy không khỏi khiến người ta thấy lạnh lẽo, rõ ràng là khác hẳn với cảnh tượng lộng lẫy, xa hoa mỗi khi màn đêm buông xuống.

Cánh cửa lớn to nặng có trạm trổ hoa văn bị ai đó đẩy từ phía ngoài, Hàn Duệ sải bước vào bên trong. Hàn Duệ rất ít khi xuất hiện ở Dạ Đô vào giờ này, vì vậy nhân viên phụ trách dọn dẹp bên trong không khỏi sững sờ khi thấy anh xuất hiện. Hàn Duệ hỏi, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Trương Cường đâu?”. “Anh Trương về rồi, bây giờ đang trong nhà vệ sinh.” Nhân viên đứng gần Hàn Duệ nhất cúi đầu đáp rồi len lén đưa mắt quan sát sắc mặt của Hàn Duệ, “Để em đi gọi…”.

Câu nói vẫn còn đang dang dở, thì người đàn ông đẹp trai lạnh lùng đã bước lên trước, có ai đó tiếp lời bằng một giọng lạnh băng: “Không còn việc gì nữa, làm việc đi”. Đi hết đại sảnh rồi lại xuyên qua hành lang dài, tới bên một nhà vệ sinh trang trí theo lối cổ, Hàn Duệ dừng lại, hạ giọng nói: “Chờ ở đây”. Năm, sáu người đi theo liền dừng lại và tự động chia thành hai hàng, đứng nghiêm chờ bên cửa với vẻ cung kính.

Nước từ chiếc vòi màu đồng rào rào chảy xuống, Trương Cường vừa đưa tay ra, thì nghe phía sau lưng có tiếng động, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của người trong gương đang nhìn thẳng vào mình “Anh!”, Trương Cường vội kêu lên, rồi vớ lấy chiếc khăn lau tay, đồng thời quay người lại, cười hỏi: “Anh, sao anh lại tới vào giờ này?”. Hàn Duệ “ừ” một tiếng vẻ lạnh lùng, rồi từ từ bước lại. Hàn Duệ không nhìn Trương Cường mà chỉ đứng dựa hờ hững vào chiếc bồn rửa, rồi lấy bao thuốc từ trong túi ra, rút ra một điếu đưa lên miệng.

Trường Cường thấy thế vội lấy bật lửa ra và đến bên miệng Hàn Duệ. Một ngọn lửa màu xanh nhạt lóe lên, Hàn Duệ đưa mắt liếc Trương Cường một cái, châm xong điếu thuốc rồi mới chậm rãi hỏi: “Hai ngày vừa rồi đi đâu?”. “Em nghe anh em nói có suối nước nóng mới mở ở khu vực ngoại ô rất tuyệt, nên đến đó chơi.”

“Vậy, về từ lúc nào?” “Em vừa về.” Trường Cường nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay mới mua, cười hì hì, đáp: “Rất đúng lúc, chỉ mới chừng hai phút thôi, em không nghĩ anh lại đến”. “Xem ra cậu chưa biết chuyện xảy ra rồi”, Hàn Duệ lại rít một hơi thuốc, giọng nói lại càng trở nên đều đều.

Lúc này Trương Cường mới ngây người ra: “Xảy ra chuyện gì vậy?”. “Một người bị chết.” “Ai vậy?”

“Người làm việc dưới quyền của Tô Đông, tên là Cận Tuệ.” Dường như để cho Trương Cường nghe rõ hơn, Hàn Duệ thong thả búng tàn thuốc, rồi bình thản bổ sung một câu: “Kết quả giám định đã có, nguyên nhân cái chết là do Không khí trong căn phòng trầm hẳn xuống, cứ như vừa bị người nào đó dùng phép thuật. Những giọt mồ hôi toát ra từ sau lưng Trương Cường, hắn ta đờ người, sắc mặt lúc trước hồng hào bây giờ bỗng trở nên trắng bệch.

Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi mà trong đầu hắn ta quay cuồng với rất nhiều ý nghĩ. Cuối cùng, Trường Cường bỗng quỳ sụp xuống, ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông cao lớn, miệng van vỉ: “Anh, em sai rồi! Em xin anh cho em một cơ hội! Em thật sự sai rồi!”. Những lời trên vẫn còn chưa nói xong thì đã nghe thấy tiếng “xoảng” một cái, chiếc gạt tàn thuốc là bằng thủy tinh đặt trên bồn rửa bay mạnh vào tường rồi văng trở lại rơi vỡ tan tành, một vài mảnh bắn vào mu bàn tay chống trên đất, rớm máu.

Nhưng người quỳ trên đất vẫn không dám động đậy, thậm chí đến thở cũng không dám thở mạnh. Sắc mặt của Hàn Duệ vẫn lạnh như núi băng ngàn năm, những đám mây u ám bao trùm cả trong đôi mắt, anh cúi người xuống nhìn người quỳ phía dưới, nói: “Cậu theo tôi bao nhiêu năm rồi?”. “Năm… sáu năm ạ.”

“Cậu còn nhớ những quy định của tôi không?” “Không… không được phép dính vào hàng trắng.” Chỉ mấy từ đó thôi mà dường như đã rút hết sức lực của Trương Cường. Dừng một lát hắn ta mới run rẩy nói tiếp: “Em chỉ cho nó có hai lần!… Anh, em đã bị ma xui quỷ khiến trong chốc lát! Em thật sự đáng tội chết! Em…”. Trương Cường chưa nói hết câu thì bỗng thấy ngực đau nhói, còn người thì bay lên và trượt xuống nền đá hoa. “Tao cũng thấy mày thật sự là đồ đáng chết!” Hàn Duệ bước lên hai bước, ngồi xổm xuống, giọng lạnh lùng như băng: “Tao để cho mày quản lý, thế mà mày dám đem thứ đó bán cho tiếp viên nữ? Mày đã đưa mấy con đàn bà đó đến suối nước n thích lắm phải không? Nhưng mày có biết ba giờ sáng tao phải ở đâu không? Cớm vẫn chưa tìm đến mày chứ gì? Mày có biết người chết ấy là ai không?”.

Nửa điếu thuốc từ bàn tay của Hàn Duệ rơi xuống đất, làm bắn ra một vài tia lửa nhỏ lập lòe. Hàn Duệ đứng dậy, sắc mặt như có một lớp sương mù lạnh giá bao phủ: “Nó vẫn còn là sinh viên!”. Cánh cửa lớn bằng gỗ hồ đào màu đen vang lên một tiếng động lớn, từ trong đó vọng ra tiếng cầu xin tha tội thảm thiết.

Những thuộc hạ đi theo đứng chờ ở ngoài cửa vẫn giữ vẻ nghiêm trang như lúc đầu, không ai dám lên tiếng. Hàn Duệ phủi vạt áo, rời khỏi nơi đó với vẻ mặt lầm.