Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 22

Chương 21.

Vì ngủ không được ngon giấc, nên suốt cả buổi làm việc ngày hôm sau, lúc nào Phương Thần cũng ở trong trạng thái ủ rũ, thậm chí còn suýt lên nhầm xe. Vẫn không có tin tức gì của Cận Vĩ, Viện trưởng Trương lo lắng như có lửa đốt trong lòng, trong nhà tự nhiên lại có thêm một nhân vật bí hiểm cỡ bự và luôn tạo ra sự khó chịu. Tối hôm qua, anh ta còn nói với cô những lời khiến người nghe phải sửng sốt với vẻ lãnh đạm… Chỉ cần nghĩ đến những chuyện linh tinh ấy, Phương Thần đã cảm thấy đầu đau như muốn vỡ ra.

Buổi trưa, đang ngồi trong nhà ăn, vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì một đồng nghiệp hỏi với vẻ quan tâm: “Sắc mặt của cậu sao xấu thế, có phải là bị ốm không?”. Một chị lớn tuổi hơn một chút, nói: “Em chỉ ăn một chút như vậy, liệu có phải đang giảm béo không? Tiểu Phương, chị thấy em không gầy không béo, người rất vừa, vì thế đừng có mà bắt chước những người khác mà ăn ít vậy, nếu không đến lúc gầy tong teo đi, có muốn béo lên cũng không được đâu”. “Đúng thế. Huống hồ nhóm của các em ngày nào cũng phải ra ngoài, nên càng cần phải chú ý tăng cường dinh dưỡng…”

Nghe các đồng nghiệp nói như vậy, Phương Thần đành lấy lại nét mặt tươi tỉnh và giải thích: “Đó là do tối hôm qua em ngủ không được ngon giấc, nên hôm nay không muốn ăn”. Cô cúi đầu, chợt nhớ đến một chuyện, bất giác lại thần người ra. “Sao vậy?”, một chị ngồi bên hỏi. “… Không có chuyện gì đâu”, đưa đũa gắp một miếng thịt gà, Phương Thần mỉm cười, lắc đầu.

Điều mà cô chợt nhớ ra là trong nhà không còn gì ăn nhưng cô không hề thấy lo lắng, cô tin rằng không có mình thì Hàn Duệ cũng không thể bị chết đói. Vì vậy, buổi tối khi đi làm về, Phương Thần cũng về tay không. Tất nhiên, cô hoàn toàn không thừa nhận rằng mình đã cố ý.

Nhưng, vừa mới lấy chìa khóa cửa ra thì cảnh tượng trước mắt khiến cô chỉ còn biết đứng ngây ra. Đó là cảnh tượng gì vậy? Chu Gia Vinh đang ngồi bên bàn, lè lưỡi cười với cô: “Về sớm cũng không bằng về đúng lúc. Em đã ăn cơm chưa?”.

Trên bàn đầy những món ăn đang bốc khói nghi ngút, không cần nhìn cũng biết, dưới bàn tay tài hoa ấy, món ăn sẽ rất ngon. Phương Thần thực sự rất đói, nhưng lúc này không còn bụng dạ nào mà ăn được. Cô đành đứng lên, chau mày hỏi: “Sao anh lại về thế?”. Giọng của cô đầy vẻ ngạc nhiên và hàm ý rằng anh đã về rất không đúng lúc. Nhưng Chu Gia Vinh lại không cảm thấy sự trở về của mình có gì không hợp, nên hỏi lại: “Sao trông em cứ như đang nhìn thấy ma thế?”.

Nhưng, người ngồi bên cạnh anh ta mới là ma. Một con ma đích thực. Phương Thần mấp máy môi như định nói câu gì đó, sau cũng đành nén lại. Cô đưa mắt liếc người đàn ông đang ngồi húp canh, những ngón tay buông thõng hai bên bất giác giật giật một cái.

“Rốt cuộc là em có muốn ăn cùng không?”. Chu Gia Vinh nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, sau đó lại quay sang hỏi Hàn Duệ: “Anh thấy thế nào? Nguyên liệu nấu món canh này không phải là những loại thường đâu, tôi gửi một người bạn kiếm từ tỉnh khác về cho đấy, hơn nữa cách chế biến cũng rất cầu kỳ”. “Rất ngon”. Người đàn ông tuấn tú đáp, rồi đưa mắt bình thản nhìn Phương Thần đang đứng ở ngoài cửa, giọng nói cũng không mấy nhiệt tình chỉ là trả lời cho xong chuyện, rồi tiếp tục nói với cô bằng một giọng mà người khác nghe tưởng rằng giữa họ rất thân thiết: “Sao sắc mặt lại khó coi thế kia, chắc là mệt lắm hả?”. Không biết anh ta nói như vậy là vô tình hay cố ý nữa, đến cả đại từ nhân xưng cũng không dùng.

Quả nhiên, Phương Thần nhìn thấy Chu Gia Vinh mỉm cười một cách rất hiền từ, ấm áp. Phương Thần bỗng thấy hai thái dương nhức buốt, cô không muốn đoán xem Hàn Duệ đã giới thiệu về mình như thế nào với Chu Gia Vinh. Hồi lâu sau, cô mới nói: “Là tôi bị giật mình”. “Ồ, thế hôm nay em gặp phải chuyện gì vậy?”, Chu Gia Vinh hỏi với vẻ tò mò.

Cùng lúc ấy, người đàn ông kia khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản xuyên qua nửa căn phòng, dừng lại trên người cô, hình như anh ta đã hiểu rõ ý tứ trong câu nói của cô, chỉ chờ cô tự giải thích. Thế nên, để cố tránh cái nhìn ấy, Phương Thần cúi xuống cởi giày ra, đáp bằng giọng khinh thường: “Không ngờ anh lại trở về từ Tam Á sớm như vậy”, nói xong, cô ném chiếc túi lên ghế, chau mày hỏi: “Hai người quen nhau phải không?”. Nên biết rằng, càng những đầu bếp nổi tiếng thì khi về nhà lại càng không muốn xuống bếp nấu nướng.

Giống như bình thường, khi Phương Thần vừa đói vừa mệt nhờ Chu Gia Vinh nấu hộ cơm, phần nhiều anh ta chỉ nấu một bát mì là cùng. Càng không có chuyện anh ta lại tốn thời gian và nguyên liệu cho món canh nào đó. Ở cùng đã lâu như vậy, nhưng đầu bếp nổi tiếng Chu Gia Vinh cũng chỉ mới đích thân nấu món canh chưa tới mười lần. Thế mà hôm nay, không hiểu anh ta bị trúng phép thuật gì? Không chỉ đích thân vào bếp, lại cò Hàn Duệ dáng vẻ rất lịch sự và câu nào cũng là những lời khen.

Hơn nữa, điều khiến Phương Thần ngạc nhiên hơn là, trước mặt Chu Gia Vinh, hoặc nói chính xác hơn là kể từ lúc cô bước chân vào nhà, cái người lúc nào cũng tỏ vẻ cứng nhắc khó gần, đến cả lời nói ngắn gọn nhất cũng thể hiện sự lạnh lùng ấy, lại mặc một chiếc quần dài và sơ mi giản dị, ngồi bên bàn ăn cơm với những động tác rất tao nhã và hiền từ. Chẳng thấy đâu thái độ ngạo mạn, càng không có chuyện không khí bị nén lại, hai người đàn ông ấy giống như đôi bạn bình thường nhất trên đời, ngồi đối diện với nhau trong không khí thân thiện, gần gũi. Cảnh tượng này thật kỳ lạ, do đó Phương Thần không những lo rằng Hàn Duệ đã bịa ra lai lịch của mình sau lưng cô, mà còn nghi ngờ rằng hai người đã quen nhau từ trước.

Kết quả là Chu Gia Vinh đáp: “Bọn anh vừa mới quen nhau thôi”. Ngừng một lát, câu tiếp theo của anh ta khiến Phương Thần chết điếng: “Nhưng bọn anh vừa gặp đã như bạn thân, Phương Thần này, anh nói em đừng giận, em làm bạn gái như thế là không được đâu nhé, không lẽ em không biết rằng Hàn Duệ đang ốm?”. Bạn gái ư? Dường như Phương Thần cũng phải lấy làm khâm phục mình, không biết từ khi nào mà cô lại hiểu Hàn Duệ đến vậy. Anh ta quả thực đã không làm cô thất vọng.

Anh ta đàng hoàng, đĩnh đạc ngồi trong nhà của cô, rồi nói với Chu Gia Vinh đột ngột trở về rằng: Phương Thần là bạn gái của tôi. Có lẽ Chu Gia Vinh thầm cười nhạo cô, bởi trước đó cô đã giữ bí mật rất tốt, mãi cho tới khi trong nhà không còn ai mới dắt cái người gọi là “bạn trai” về ở cùng. Là để xóa đi nỗi khổ tương tư?

Hay bởi tại không chịu được sự cô đơn? Óc tưởng tượng của Chu Gia Vinh thật linh hoạt, và bây giờ hãy xem anh ta nhìn Phương Thần bằng con mắt như thế nào. Nhưng, dường như Phương Thần không thèm để ý đến tất cả những chuyện này, hoặc cô cũng chỉ khiến bản thân tốn thêm sức lực, vì thế cô bước tới, vẻ mặt dửng dưng, nhìn Hàn Duệ rồi nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh’.

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, ngăn cách với người thứ ba, Phương Thần cố ý đứng bên cửa sổ gần cửa ra vào nhất, hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc là anh định làm gì thế?”. Cơn giận dữ thể hiện rất rõ qua giọng nói và cả biểu hiện trên nét mặt của cô. Không ngờ, Hàn Duệ nhướng mày một cách bình thản, như thể hoàn toàn không coi trọng vấn đề của cô, đáp lại bằng giọng bình thường: “Ở cùng với một người đàn ông, xem ra em cũng tân tiến đấy chứ?”. “Chẳng phải là anh đã biết điều đó từ trước rồi sao?”. Trên gương mặt xinh đẹp thoắt hiện ra biểu cảm kỳ lạ, không biết đó có phải là sự chế nhạo cố ý hay không, cô cười và nói: “Căn hộ này lớn như vậy, chẳng cần thủ đoạn cao siêu nào, chỉ cần cử mấy thuộc hạ quan sát bên ngoài là có thể tìm thấy rất nhiều đồ dùng của nam giới”.

Ánh đèn tỏa xuống như một dòng nước bạc, tạo thành những quầng sáng mờ ảo dưới chân hai người, còn phía sau lưng cô là lớp kính trong suốt, những ngọn đèn từ các nhà khác ở phía xa, tạo thành một bức phông lung linh, huyền ảo, càng làm cho đôi mắt đen láy của cô thêm long lanh như viên ngọc đen thượng hạng. Hàn Duệ bất giác nheo mắt lại, cúi xuống nhìn cô, đường cong mờ mờ trên đôi môi cho thấy Hàn Duệ đang cười: “Vậy thì bây giờ chắc là em thất vọng lắm? Vì bất ngờ phát hiện ra rằng tôi rất tôn trọng người khác, không hề lục soát nhà em”. “Thế ư? Quả thực điều đó khiến người ta thấy cảm động đấy.” Không nhớ đến sự ngạc nhiên của chính mình, cô dừng một lát, rồi nhướng mày, như thể đã nắm được đằng chuôi, “Anh thật sự tôn trọng tôi sao? Thế thì được, điều mà tôi muốn nói với anh là, tôi đã suy nghĩ một chút và sau đó thấy rằng, tôi không muốn làm bạn gái của anh”.

Đúng vào lúc bắt đầu nói, Phương Thần đã hình dung ra phản ứng của Hàn Duệ. Với rất nhiều kiểu phản ứng, nhưng cô đã đoán sai. Nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng như càng rõ hơn, lắc đầu, nhìn vào đôi mắt cô như đôi mắt của đứa trẻ, mặc dù thấy buồn cười, nhưng vẫn kiên nhẫn chỉnh cho cô, vì thế mà giọng nói trở nên đặc biệt dịu dàng: “Tôi nghĩ, chắc là em hiểu nhầm rồi, câu nói tối hôm qua hoàn toàn không phải là một lời đề nghị”.

Hàn Duệ nhếch môi, mắt đăm đăm nhìn vào cô gái vẫn đang ngơ ngác. Kể từ khi kế nghiệp cha nuôi từ năm hai mươi tuổi, mỗi một quyết định của anh đều không cho phép người khác trả lời bằng chữ “Không”, tất nhiên với cô cũng không ngoại lệ. Trong căn phòng cửa sổ đóng kín, không khí như bị một bàn tay to lớn, vô tình bóp lại, cảm giác ngột ngạt dần dần xuất hiện.

Ánh mắt của Hàn Duệ phớt qua, nhìn mà như không nhìn, nhưng rõ ràng nó như một cái bẫy, khiến người ta không thể nào thoát được. Bàn tay ở phía sau từ từ nắm lại thành nắm đấm, Phương Thần nghe thấy giọng của mình thấp hơn hẳn và không rõ. Cô hỏi “… Vì sao lại là tôi?”. Sau đó cô ngẩng lên, vẻ mặt chứa đầy sự thắc mắc, “Những người phụ nữ yêu anh chắc chắn có rất nhiều, vậy vì sao lại tìm đến tôi, buộc tôi làm bạn gái của anh?”.

“Tôi đã nói rồi, em khiến tôi thấy thích thú.” “Đúng là chỉ có sự thích thú thôi sao?”. “À… cũng có thể đến một ngày nào đó tôi sẽ yêu em.” Khi nói ra những từ ngữ thiêng liêng đó, trong giọng của Hàn Duệ không hề thấy sự chân thành, thậm chí nó còn mang vẻ khinh mạn và đùa cợt.

Móng tay của Phương Thần bấm sâu vào lòng bàn tay, khiến cô đau nhói. Cô hít một hơi thật sâu, sau đó đột ngột hỏi: “Anh đã từng yêu ai chưa? Anh đã từng yêu ai trong số những cô gái mà anh quen biết chưa?”. Trong giây phút ấy, mắt cô nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ, ngay cả chính cô cũng không biết rằng mình muốn nhìn thấy gì trong đôi mắt Nhưng, Hàn Duệ chỉ hơi chau mày, bình tĩnh đưa ra một đáp án: “Chưa”.

Có vẻ như anh ta không nói dối. Còn điệu bộ của anh ta cho thấy anh ta đã không hề nói dối vì sĩ diện. Nhưng Phương Thần cảm thấy toàn thân như bị một vật gì đó kéo mạnh xuống, cô đưa mắt nhìn xuống chưa kịp nói câu gì thì cằm đã bị những ngón tay dài nâng lên.

Thực ra, Hàn Duệ chẳng cần dùng đến sức lực gì thì cô cũng đã đứng yên bất động, có lẽ cô đang nghĩ tới một chuyện gì đó nên quên mất phải vùng ra. Hàn Duệ xoay mặt cô, để cô nhìn vào mắt của mình, đôi mắt sắc, đen dài và lạnh lùng nheo lại: “Em thất vọng à?”. Đôi mi dài khẽ rung lên vì bất ngờ, Phương Thần cảm thấy toàn thân như bị một lưỡi kiếm xuyên qua, cả những điều sâu kín cũng bị lôi ra trần trụi trước mặt người đàn ông này, không một biểu cảm và suy nghĩ nào của cô có thể che giấu được.

Cô im lặng nhìn anh ta, thân hình mảnh mai hơi ngửa về phía sau, lưng dựa vào khung cửa sổ, sau lưng cô là màn đêm mênh mông, khuôn mặt dưới ánh sáng của ngọn đèn càng thêm trắng mịn. Hàn Duệ hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”. “… Không có gì.”

“Thế thì sao lại tỏ vẻ như vậy?”. Hàn Duệ quay người về phía ánh đèn, “Đừng có nói rằng em đã yêu tôi nên mới quan tâm tới vấn đề đó đấy”. “Thế nếu tôi nói đúng thì sao nào?”, im lặng một lát, cô hỏi lại bằng vẻ khó khăn, gắng gượng. “Phương Thần, em cho rằng tôi sẽ tin như vậy sao?” Nụ cười và giọng nói của anh vang lên trong đêm đầy ma lực và quyến rũ, bất giác Phương Thần lại ngra sau thêm chút nữa, như thể muốn rời xa áp lực đang dồn ép trước mặt, càng xa càng tốt.

“Vì sao anh lại cứ khư khư với vấn đề này mà không chịu thôi?”. “Vì rằng phản ứng của em rất thú vị. Tôi nói, từ trước đến nay tôi chưa hề yêu một cô gái nào, điều này đã làm cho em thất vọng, đúng không? Vì sao?”. “Không phải là thất vọng. Thật ra… chỉ là tôi do dự”, một lúc sau cô mới trả lời, có lẽ chỉ có cô mới nhận thấy sự cứng nhắc trong giọng nói của mình.

“Thế sao? Do dự gì vậy?”. Cô chau mày: “Tôi nghi ngờ rằng anh không hề biết thế nào là tình yêu, vì thế mới thấy lo cho mình. Giả sử, có làm bạn gái anh đi nữa và một ngày nào đó chẳng may đem lòng yêu anh thật, thì như thế chẳng phải là tự chuốc khổ vào thân sao?”. Sau câu nói cuối cùng, cả hai im lặng một hồi rất lâu, dường như không khí xung quanh cũng như ngưng đọng lại. Và đôi mắt nhìn anh ta của cô, không thể nào lẩn tránh được, và Hàn Duệ cũng không cho lẩn tránh.

Rõ ràng Phương Thần biết rằng người đàn ông này có một giác quan rất nhạy, chỉ thoáng qua một cái là đoán biết được thế giới nội tâm của đối phương, nên cô không khỏi thấy đôi chút lo lắng, vậy mà cô vẫn cứ buộc mình nhìn thẳng vào mắt anh ta. Không biết là bao lâu, cuối cùng cô đã cảm thấy bàn tay để dưới cằm mình đã rời đi từ lúc nào. …

Anh ta đã tin. Mặc dù không thấy được tâm trạng của Hàn Duệ, nhưng hình như anh ta đã tin lời của cô. Thậm chí khuôn mặt đầy vẻ quyến rũ ấy còn thấp thoáng nụ cười, giọng nói của Hàn Duệ cũng mang vẻ cười cợt: “Biết đề phòng như thế, nhưng cũng có thể dẫn đến việc sợ bóng sợ gió”. Dừng một lát, giọng của Hàn Duệ bỗng trở lên dịu dàng và sâu lắng: “Nhưng, Phương Thần này, em khẳng định sức hấp dẫn của tôi đối với em nhanh chóng như vậy, em nói xem, tôi có nên cảm thấy vui mừng hay không?”.

Lúc ấy, dường như cô mới phát hiện ra rằng, mình đã nín thở, và lúc này mới thở một hơi thật dài, đến nỗi lồng ngực cũng thấy đau. Cô chùng người xuống, lát sau vẫn giữ nguyên vẻ mặt, đáp: “Không cần. E rằng các cô gái nghiêng ngả trước anh không phải là số ít, giả sử có thêm một người nữa cũng chẳng có gì là lạ”. Phía sau cô đã không còn chỗ để lùi, may mà giữa hai người vẫn còn chút khoảng cách, Phương Thần nhằm thời cơ, nhanh chóng né người rời khỏi người đàn ông ấy.

Lần này thì Hàn Duệ không ngăn cô lại mà cho hai tay vào túi quần, dưới ánh đèn vẻ mặt Hàn Duệ trở lên rất bí hiểm, anh ta đưa mắt nhìn theo cô, trong ánh mắt ấy dường như chứa đựng điều gì đó. Người xưa có câu: Địch bất động, ta cũng bất động. Tình hình lúc này đúng là như vậy, đối phương bất động thì Phương Thần cũng không dám có bất cứ cử động manh động nào.

Phương Thần cứ đứng ở một cự ly an toàn như thế một lúc, cuối cùng Hàn Duệ nở một nụ cười có lẽ là duy nhất trong buổi tối hôm nay. Một chút ánh sáng thoáng bừng lên nơi sâu thẳm nhất trong đôi mắt ấy, tựa hồ như một đầm nước sâu dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Bất giác, Phương Thần quay mặt đi.

Nhưng Hàn Duệ vẫn nhìn cô, nói với vẻ rất chân thành: “Bây giờ tôi đã bắt đầu chờ đợi cái kết quả như em đã dự đoán ấy rồi”. Rõ ràng, đó là những lời rất bình thản và chân thực, nhưng lại khiến Phương Thần có cảm giác bị chế nhạo, thậm chí như có một luồng hơi lạnh bất chợt ùa đến, khiến cô sởn gai ốc. Cô không thể phân biệt được đó là do vẻ thể hiện khiến người ta thấy bất ngờ của anh ta hay là do sự liên tưởng đến tình huống đáng sợ trong tương lai của mình Nhưng, cô sẽ không yêu người đàn ông này.

Làm sao cô lại có thể để mình yêu một người như anh ta được? Phương Thần nghĩ thầm, đó là chuyện mãi mãi không thể xảy ra..