Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 27

Chương 26.

Khi Hàn Duệ quay người lại thì thấy Phương Thần đứng dưới một gốc cây cổ thụ từ lúc nào và hình như ra hiệu gì đó cho anh, trên môi thoáng một nụ cười, tựa như ánh sao phía chân trời thoáng xuất hiện rồi biến mất. Rồi cô đưa tay vẫy và gọi: “Tư Quân, Minh Minh, các em lại đây nào”. Hai đứa trẻ có vẻ rất quen với Phương Thần, sà tới rất nhanh, mỗi đứa nắm một bên vạt áo của cô. Mặt trời đang lặn phía sau lưng Phương Thần

, qua c ăn nhà kiểu cũ nhiều năm, bao phủ xuống khắp mọi nơi thứ ánh sáng nhạt nhòa, làm cho dãy núi ở phía xa càng trở nên thẫm hơn. Tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Còn cô thì như đứng trước bức tranh ấy, khom người xuống, tóc mái xòa xuống, che lấp vầng trán mịn màng và đô mắt đen, sáng long lanh. Hàn Duệ vẫn đứng tựa vào xe, ở một khoảng cách không xa cũng chẳng gần, tuy không nghe rõ những lời cô nói, nhưng có thể nhìn thấy rõ mỗi một động tác và vẻ thể hiện dù là nhỏ nhất của cô. Phương Thần mang đến cho mỗi đứa bé một món quà, khiến cho bọn trẻ bất ngờ và vui sướng tới mức nhảy cẫng cả lên, nắm chặt tay cô không chịu buông ra.

Nhưng dường như cô đã quen với việc ấy, có lẽ cô thường xuyên cho quà bọn trẻ, Hàn Duệ nghĩ thầm trong bụng. Thế nên để mặc bọn chúng mặc sức kéo và làm bẩn “Có việc gì mà đứng xa thế?” Dù đang trong hoàn cảnh ấy nhưng Phương Thần vẫn còn kịp để ý đến Hàn Duệ, cô ngẩng đầu lên nhìn rồi cao giọng gọi, đôi mắt đẹp vẫn còn mang theo nụ cười với bọn trẻ. Hàn Duệ chỉ hơi nhướng mày, chân không nhúc nhích. Xem ra anh không có ý định đến chỗ đang vui nhộn kia.

Phương Thần lại nhìn về phía Hàn Duệ, cô không gọi nữa mà tiếp tục cúi xuống chuyện trò cùng bọn trẻ. Đến tận lúc chuông vào lớp vang lên bọn trẻ được cô giáo dắt đi, Phương Thần mới sửa sang lại áo quần, bước đến và hỏi: “Anh cảm thấy vô vị lắm à?”. Hàn Duệ không trả lời mà hỏi lại: “Tại sao em lại nói như vậy?”.

“Vì nhìn thấy anh có vẻ không thích bọn trẻ con.” “Thực ra, tôi rất ít khi tiếp xúc với chúng.” Hàn Duệ đổi tư thế đứng, cặp kính đen vẫn đeo trên sống mũi, vì vậy mà cô không thấy được vẻ mặt của Hàn Duệ, chỉ nghe thấy anh nói: “Thì ra em cũng có tình yêu”. Câu nói này mà cũng nói được sao?

Phương Thần cũng nghĩ trong lòng như vậy, nên mặt không tránh khỏi vẻ châm biếm. Cô cười, mắt nheo lại: “Tôi không bao giờ thiếu tình yêu. Tất nhiên, ngọai trừ những trường hợp đặc biệt”. “Ồ?”, quả nhiên người đàn ông đối diện nhướn mày, “Ví dụ như, lúc tôi bị thương?”.

“Anh đang nhớ mối thù đấy à?” Ngẫm nghĩ lại, ngoài thái dộ hơi dữ dằn một chút, cô không làm chuyện gì quá đáng, không đúng thế sao? Ít nhất cũng nhường phòng ngủ cho anh ta, để anh ta dưỡng thương. Thấy những ngón tay của Hàn Duệ sắp chạm vào vai, Phương Thần bất giác lùi về sau, nhưng phản ứng của cô hơi chậm, vì thế mà Hàn Duệ đã kịp lấy chiếc lá rơi trên vai cô xuống. Chiếc lá xanh mướt vẫn còn rõ những đường gân, nhưng không hiểu vì sao mà đã trút khỏi thân cây mẹ, giờ đây nó được vê tròn trong những ngón tay thon dài lại càng trở nên mỏng manh.

Hàn Duệ ngước mắt nhìn cô, trong đô mắt sâu đen ấy ẩn chứa một sự hưng phấn, khóe môi anh hơi mấp máy, dường như đang trêu đùa: “Em sợ gì thế?”. Phương Thần bỗng cảm thấy ngượng ngùng, đúng là phản ứng của cô có phần hơi thái quá. Giây phút vừa rồi, cô đã không nghĩ gì, dường như cô nhớ lại cái lần bị cưỡng hôn thô bạo ấy…Thời gian cũng đã lâu rồi và từ ấy Hàn Duệ không xâm phạm đến cô lần nào nữa, ngay cả sự tiếp xúc bằng tay cũng rất ít khi, nhiều lúc thậm chí anh còn lịch thiệp tránh xa như quý tộc, nhưng hoàn toàn chỉ là theo bản năng mà thôi. Cô cảm thấy bị dồn ép, vì thế hễ thấy Hàn Duệ tiến lại gần là cô lập tức lùi về phía sau. Đúng là như gặp ma! Phương Thần nghĩ, lẽ ra không nên như vậy, sau này nhất định cũng không thể như vậy!

May mà dường như Hàn Duệ không hề có ý định bám riết lấy chủ đề ấy, anh ta chuyển chủ đề câu chuyện rất nhanh. “Lần nào tới em cũng mang quà cho bọn trẻ sao?” “Không nhất định như vậy.” Tòa nhà nhỏ có nhiều năm tuổi ở phía sau cách hai người khá xa, trong sân trồng một số cây cổ thụ, dường như cách biệt hẳn với tiếng đọc bài trong lớp học, vì thế mà xung quanh rất yên tĩnh và thanh bình, cô đùa: “Tôi luôn cho bọn trẻ quà kèm theo điều kiện. Tôi nói với các em, trước hết tôi sẽ nghe lời đánh giá của viện trưởng và các cô, xem các em có ngoan không, có chịu khó học cho tốt không, có giúp các cô làm việc nhà không, và làm có tốt không. Nếu em nào làm cho Viện trưởng và các cô vừa lòng thì sẽ được tặng quà.“Phức tạp quá”, Hàn Duệ làm như rất khó hình dung ra điều đó nên bất giác cũng cười theo.

“Rất bình thường thôi.” Phương Thần không nhìn Hàn Duệ, khuôn mặt trông nghiêng của cô bị ánh nắng cuối chiều chiếu vào đẹp tựa như tranh cắt. Cô có vẻ đang ngẫm nghĩ gì đó, khi bật thành lời thì lời nào cũng rất rõ ràng, tựa như dòng nước chảy trên khung cửa sổ, “Trên đời này lẽ ra hông có những việc không làm mà được hưởng. Muốn có được những thứ mình muốn, tất nhiên phải trả một cái giá tương xứng”. … Có biết mình muốn gì không? Hãy bỏ sức lực ra, chứng minh cho tôi thấy đi! Chứng minh rằng cô đã dựa vào sức mạnh của chính mình để giành lấy những thứ mà mình muốn có!

Dù đã lâu như vậy, Hàn Duệ vẫn nhớ như in những lời đó. Khi bị chủ nhà – kẻ nói bằng giọng kỳ quặc giống như người miền Nam tại một ngõ nhỏ ở nơi đất khách quê người đuổi ra khỏi nhà, mặc dù được bọc kín và nằm trong lòng mẹ, nhưng Hàn Duệ biết thế nào là cảm giác sắp xỉu, thậm chí là sắp chết. Nhưng cuối cùng Hàn Duệ vẫn sống, và sau khi trải qua một khoảng thời gian tương đối dài của cuộc sống gian khổ, khó khăn, thì tình hình của anh mỗi ngày một tốt hơn.

Quả thực có thể coi đó là một điều hết sức kì diệu. Hàn Duệ không biết rốt cuộc mẹ anh đã dùng cách thức và thủ đoạn nào mà có thể dẫn anh đặt chân vào cánh cửa của gia tộc Rosenberg một cách rất đường hoàng như vậy. Thế là, trang viên lộng lẫy to lớn như cung điện ấy sau đó đã trở thành ngôi nhà mới của Hàn Duệ. Còn bố dượng của Hàn Duệ, một đại gia có quyền có thế, một tay nắm giữ cả băng nhóm xã hội đen và những tay buôn bán vũ khí ở Bắc Mỹ, thì luôn coi Hàn Duệ như con đẻ, hơn nữa còn cho phép anh gọi tên ông ta một cách rất thân thiết. Chỉ có điều, mặc dù được sự yêu chiều của bố dượng, Hàn Duệ cũng không tránh khỏi sự ghen ghét, đố kỵ trong một đại gia tộc đầy phức tạp.

Bề ngoài không ai dám tỏ ra coi thường Hàn Duệ, nhưng đằng sau, họ tìm cách gây khó dễ, thậm chí là hãm hại anh hết lần này đến lần khác, dường như với họ những việc làm ấy là niềm vui, cho dù khi đó anh mới chỉ là một cậu thiếu niên. Thực ra cũng chẳng có gì là lạ, vì ai cũng nhìn thấy vị trí người thừa kế quan trọng đến nhường nào, những ai có tư cách và có tiền đều dồn hy vọng vào điều đó. Sự kình địch ấy không chỉ nhằm vào riêng một mình Hàn Duệ, mà ngay giữa anh em, chú cháu trong gia đình ấy cũng ngấm ngầm đấu đá nhau thường xuyên như cơm bữa. Hàn Duệ đã lớn lên trong môi trương như vậy, hầu như thần kinh luôn phải căng ra từng giây từng phút, không khi nào được lơi lỏng và cũng không dám lơi lỏng. Mấy năm đầu, Hàn Duệ bị rèn luyện đến mức ngay cả trong giấc ngủ cũng rất cảnh giác, dưới gối bao giờ cũng đặt vũ khí phòng thân.

Ở đó không thể tin cậy bất kỳ ai, chỗ dựa duy nhất chỉ có thể là chính bản thân mình. Còn mẹ của anh, một phụ nữ xinh đẹp phương Đông khiến cho cả cha cố cũng phải xiêu lòng, dường như lại cố tình xa cách Hàn Duệ, rất ít khi hỏi han đến anh, ngay cả khi anh tập bắn súng và bị thương cũng ít khi đích thân lộ diện thăm hỏi an ủi. Dường như bà ẩn náu ngày càng kỹ trong bốn bức tường của trang viên to lớn ấy, nhưng lại khiến cho anh lúc nào cũng cảm thấy như có một đôi mắt đang theo dõi mình. Hàn Duệ càng ngày càng trở nên mạnh mẽ một cách vô thức, anh nổi trội hơn hẳn những người cùng tuổi về mọi mặt, hơn nữa càng ngày càng khiến bố dượng chú ý và tin cậy, đồng thời càng lúc càng tạo ra cho mình những kẻ thù mới.

Thực ra, khi mới mười chín tuổi Hàn Duệ không có tham vọng gì quá lớn, nhưng những người khác lại không nghĩ như vậy, vì thế mà họ không bỏ qua cho anh. Mãi tới một lần ra ngoài bàn chuyện làm ăn, trên đường trở về nhà Hàn Duệ bị tấn công và bị thương rồi được đưa về nhà dưỡng thương gần ba tháng mới hồi phục. Đêm Giáng sinh năm ấy, đâu đâu cũng tràn ngập không khí vui tươi nhộn nhịp. Sau bữa tiệc thịnh soạn, Hàn Duệ gặp mẹ trong phòng ngủ. Tính ra lần gặp mặt này cách lần gặp trước một khoảng thời gian tương đối dài. Dưới anh trăng, Hàn Duệ chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng bình thản của mẹ, dường như anh đã phải chờ đợi rất lâu bà mới khẽ quay đầu lại từ bên cửa sổánh mắt vẫn kiên nghị như những ngày tháng khốn khó năm nào, thậm chí còn chứa đựng cả sức mạnh mà người khác nhìn vào thấy sửng sốt. Bà đã nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ bằng đôi mắt ấy.

Bà cất tiếng hỏi: “Bây giờ con đã biết mình muốn gì rồi chứ? Vậy thì hãy đem sức lực ra để chứng minh cho mẹ xem! Chứng minh rằng con có thể dựa vào sức mạnh của mình, giành lấy những thứ mà mình muốn! Bị thương chảy máu là chuyện cần thiết, chỉ có trải qua những chuyện đó con mới hiểu được rằng mọi thứ không đến một cách dễ dàng. Phải trở nên mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ được mình và người khác. Không phải ai cũng leo lên được đỉnh cao, nhưng nếu con muốn làm được điều ấy thì phải trả giá. Hôm nay con đã có được bài học, nếu sau này không muốn mất mạng, mẹ tin con biết phải làm gì”. Không hiểu có phải những lời của mẹ thức tỉnh, hay trong cơ thể của Hàn Duệ vốn đã có gene quyền lực và tham vọng, đến giờ phút ấy mới bừng trỗi dậy. Kể từ ngày hôm ấy, Hàn Duệ bắt đầu bước theo một con đường chỉ có tiến về phía trước.

Sự mềm yếu, không nhẫn tâm, đồng cảm, do dự, thậm chí là tình cảm, những điều này đều bị Hàn Duệ bỏ lại phía sau, để tất cả cuối cùng trở thành cái giá nâng đỡ anh lên đến đỉnh cao..