Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 54

Chương 53.

“Thời gian không gặp cũng chưa lâu, mà sao anh lại ra nông nỗi này, đến con gái mà cũng định đòi đánh là thế nào, Jonathan?” Hàn Duệ nói với vẻ châm biếm nhẹ nhàng, giọng nói lạnh lùng và rất rành rọt, đập vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt ở đó. “Alex!”, vì quá kinh ngạc, nên đến cả giọng nói của Jonathan cũng lạc hẳn đi, còn các dây thần kinh trên mặt thì hết căng lên lại giãn ra chỉ trong một khoảng cách rất ngắn, rồi sau đó nhướng mày khẽ cười, từ từ rút tay của mình khỏi tay Hàn Duệ, đồng thời đưa tay còn lại khẽ phủi lên cổ áo, nghiêng mắt nhìn và hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”. “Câu hỏi này lẽ ra nên để tôi hỏi anh mới đúng”, Hàn Duệ từ từ rời mắt sang người khác. Người kia giật thót một cái, các ngón tay bất giác buông lỏng ra, Phương Thần chẳng kịp ngạc nhiên, mà chỉ cố gắng vùng ra khỏi sự kìm giữ, rồi sau đó lùi ra một khoảng, tới chỗ mà cô nghĩ là tạm thời an toàn, sau đó mới nhìn lại Hàn Duệ lần nữa.

Trống ngực Phương Thần đập liên hồi, dường như mọi hơi nóng trong cơ thể đều bốc cả lên đầu. Chưa có lần nào giống như lúc này, sự xuất hiện bất ngờ của Hàn Duệ khiến cô có cảm tưởng như quân nhà trời. Trong khoảnh khắc anh đưa tay ra ngăn bàn tay của Jonathan lại, cô đã gần như không nén được sự mừng rỡ, đồng thời cũng không khỏi cảm thấy rất sốc. Phương Thần tạm thời quên mất những chuyện cần phải suy nghĩ, nh chuyện bị anh lợi dụng, lừa dối và cả những câu hỏi xung quanh chuyện của Lục Tịch, tất cả cô đều không thể nào nhớ ra. Lúc này, cô chỉ thấy anh đúng là vị cứu tinh! Mặc dù người đàn ông này có lẽ cũng có những mối nguy hiểm như vậy, cũng là một người không tốt như thế, nhưng cô vẫn thấy tin tưởng anh, cô tin sự xuất hiện của anh sẽ giải phóng cô khỏi hoàn cảnh khó khăn trước mắt.

Ánh mắt của Jonathan hết nhìn Hàn Duệ lại nhìn Phương Thần, rồi sau đó nhếch khóe môi, nhưng không hề có dấu hiệu của nụ cười nào, nói: “Hình như cậu cũng thay đổi rồi. Bây giờ cậu đã có tâm trạng để mà quan tâm đến những chuyện không đâu rồi sao? Không lẽ cậu cũng cảm thấy cô gái này rất xinh đẹp? Nếu cậu thích, tôi sẽ nhường cho cậu, thế là được chứ gì”. Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng Jonathan không có bất cứ một hành động ra lệnh nào với thuộc hạ, vì thế Phương Thần vẫn bị mấy người đàn ông nước ngoài to lớn ngăn lại. Hàn Duệ không nói gì, anh chỉ đưa mắt nhìn Jonathan một cái, sau đó tự mình bước tới. Mấy tay thuộc hạ của Jonathan đưa mắt nhìn nhau, nhưng không ai dám ngăn cản anh, thậm chí còn tự giác lần lượt đứng tránh sang bên. Hàn Duệ bước tới đứng trước mặt Phương Thần như chốn không người, ánh mắt sâu thẳm lướt nhìn một lượt khuôn mặt và cơ thể cô, dường như anh đang kiểm tra xem cô có bị thương ở chỗ nào không.

Phương Thần dựa vào tường, môi mím chặt lại, vẻ mặt dưới ánh đèn cho thấy tâm trạng có phần hơi phức tạp, cô cũng nhìn anh không nói một câu nào. Đôi mắt cô có lẽ là bộ phận đẹp nhất trên khuôn mặt, rất linh lợi, lòng đen lòng trắng rõ ràng, khi cô cười đôi mắt ấy long lanh chẳng khác gì giọt nước mùa thu. Thế nhưng trong giờ phút này, khiến nó có vẻ tội nghiệp và khiến cô chẳng khác gì một đứa trẻ vừa bị bắt nạt, đáy mắt toát lên vẻ ấm ức và ngoan cường, nhưng vẫn ẩn chứa ánh tin cậy cố che giấu. Cô nhìn thấy anh, vì thế mới cảm thấy yên tâm? Hàn Duệ bỗng cảm thấy lòng thót lại, như thể bị một vật gì đó chạm khẽ vào. Anh chau mày, rồi tóm lấy khuỷu tay cô, kéo cô về phía mình, lập tức ngửi thấy mùi rượu.

Khuôn mặt của Hàn Duệ càng sa sầm hơn, anh quay về phía Jonathan, nói bằng giọng trầm nhưng rất rành rọt: “Tôi hi vọng rằng, từ nay về sau anh và thuộc hạ của anh không đến gần cô ấy nữa”. Ánh mắt của Jonathan chợt lóe lên, nhìn hai người với vẻ mặt vờ như rất tò mò, trả lời với nụ cười nham hiểm: “Hãy cho tôi một lý do”. “Vì cô ấy là người phụ nữ của tôi.”

Phương Thần sững người, nghĩ rằng mình đã nghe nhầm, rồi lại nghĩ, có lẽ là do hơi men đã làm mờ lý trí nên mới trở nên chậm chạp như vậy và không lập tức phản bác lại Hàn Duệ. Cô chỉ ngước mắt lên nhìn anh, mặc dù hơi choáng váng, nhưng khuôn mặt ấy trong đôi mắt của cô vẫn trầm tĩnh và lạnh lùng như trước. Cô cố gắng nhớ lại, thấy hình như ngữ khí trong giọng nói của anh rất chắc chắn và tự nhiên. Cô cụp mắt xuống không nói gì, những ngón tay trong lòng bàn tay của Hàn Duệ bất chợt khẽ co lại.

“Trùng hợp thế sao?” Jonathan nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, tiếp đó hai bàn tay buông ra dọc theo thân người, đôi môi lên tỏ vẻ hiểu ý, “Đó chỉ là một sự hiểu lầm thôi, Alex, hành động vừa rồi của tôi thuần túy không có ý gì”. Rồi hắn ta quay sang Phương Thần, khẽ gật đầu, trên khuôn mặt nở nụ cười dịu dàng như lần đầu gặp mặt: “Cô gái, cô có bằng lòng nhận lời xin lỗi của tôi không?”. Phương Thần nhìn hắn ta một cái bằng vẻ lạnh lùng, trong chốc lát không thể nghĩ ra được là con người này rốt cuộc đang giở trò gì nữa, giả vờ như thế hoàn toàn không biết gì về mình?! Miệng Phương Thần định buộc nói ra một câu gì đó, nhưng rồi cô lại thôi, cô mím môi, lặng lẽ đưa mắt đi chỗ khác.

Trước một lời xin lỗi không đầu không cuối ấy, Hàn Duệ không tỏ rõ thái độ, anh chỉ kéo tay Phương Thần đưa đến bọn Tiền Quân, rồi sau đó mới quay lại nhìn Jonathan, nửa cười nửa không, nói: “Sao anh đến Trung Quốc mà không thông báo cho tôi một tiếng thế? Dù sao cũng từng là anh em, lẽ ra tôi phải đón tiếp anh thật chu đáo. Ngày mai chúng ta chọn một địa điểm nào đó gặp mặt nhau, được chứ?”. “Tất nhiên là được rồi.” “Vậy thì ngày mai gặp lại.”

Hàn Duệ mang theo một đám người, đến bất ngờ và rồi đi cũng rất nhanh. Nhiệt độ ở ngoài cửa của KTV và bên trong hoàn toàn khác hẳn nhau, không khí nóng rực và khói từ đuôi của những chiếc xe pha lẫn vào nhau bao bọc lấy xung quanh, khiến người ta thấy ngột ngạt. Lúc trước Phương Thần gần như sắp té xỉu, bây giờ lại bị sốc trước những việc vừa xảy ra, vì thế mà bước chân đặt lên bậc thang không v Hàn Duệ đưa một tay đỡ cô, không nói câu nào, rồi đẩy cô ngồi vào ghế sau xe. Động tác của anh hơi thô bạo, Phương Thần bấc giác chau mày chừng mắt nhìn anh một cái, nhưng cô chưa kịp lên tiếng phản kháng lại thì ngay lập tức không nén được phải bám vào cửa xe đang mở và nôn thốc nôn tháo.

Tất cả những người có mặt ở đó đều đưa mắt nhìn nhau, nhưng không ai dám có bất cứ hành động nào. Trước đó, không phải là chưa từng thấy phụ nữ say rượu, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ được người phụ nữ của đại ca “truyền hình trực tiếp”. Mặc dù bình thường Phương Thần cũng rất có duyên và phần lớn những người đứng đó đều cảm thấy có phần thương hoa tiếc ngọc, nhưng nhìn nét mặt của Hàn Duệ còn tăm tối hơn cả màn đêm lúc này, ai mà dám có hành động nào. Đến khi đã nôn hết những gì trong bụng, Phương Thần mới dừng lại vuốt ngực, thở hổn hển. Một tờ giấy ăn được ai đó chìa ra, Phương Thần đưa tay định đón lấy, nhưng người kia đã tránh ra và đích thân lau hộ những vết bẩn cho cô.

Phương Thần ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt sa sầm của Hàn Duệ, “Có chuyện gì vui tới mức em phải uống say như thế này?”. Phương Thần không nói câu nào, mà chỉ dựa vào lưng ghế da mềm mại, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Đầu óc cô hỗn độn chẳng khác gì một đám bột bị người ta nhào lặn, nhưng cô vẫn lờ mờ nhớ ra rằng, hình như Hàn Duệ không thích những người con gái say rượu. Nhưng, cô say hay không thì có liên quan gì đến anh ta? Chiếc xe khởi động, không hỏi Hàn Duệ xem sẽ đưa mình đến đâu, bởi cô lập tức chìm vào giấc ngủ ngay sau đó, khi tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trên chiếc giường lớn mềm mại.

Hàn Duệ nói: “Em tạm thời ở lại đây đã”. “Vì sao?”, Phương Thần khẽ bóp trán, cô vẫn chưa hết cơn buồn ngủ. “Tôi đã từng đắc tội với Jonathan, bây giờ có thể em sẽ gặp rắc rối hơn.”

Phương Thần ngẩn người, rồi nhanh chóng nhớ ra, “Vậy thì sao anh lại còn nói với anh ta về quan hệ giữa tôi và anh?”. Cô nghĩ, rõ ràng đã chia tay rồi, thậm chí cô chỉ muốn coi anh như người qua đường xa lạ. Hàn Duệ lặng lẽ hút thuốc, khuôn mặt nghiêng chìm trong bóng tối. Đúng vậy, nếu nghĩ cho sự an toàn của cô, lẽ ra anh không nên nói với Jonathan rằng cô là người phụ nữ của anh.

Cuộc sống của cô vốn rất thuần khiết, nhưng kể từ khi quen anh, lúc nào cũng phải đối mặt với những mối nguy hiểm rình rập khắp mọi nơi, thậm chí còn bị cuốn vào cuộc đấu đá giữa các phe phái và bị một viên đạn găm vào người. Không ai biết được rằng, sau đó anh đã hối hận đến mức nào. Vì trong giây phút nhìn thấy dòng máu đỏ tươi trào ra từ cơ thể cô và chảy qua kẽ ngón tay, dường như lần đầu tiên anh cảm thấy nỗi sợ hãi, còn trước đó, dù cho chính mình bị thương nghiêm trọng đến như thế nào anh cũng chưa bao giờ thấy sợ.

Đó là một cảm giác mất mát, cô dựa vào ngực anh, hơi thở yếu ớt, dường như cô có thể biến mất bất cứ lúc nào. Anh hoàn toàn không rõ lúc đó mình đang cố gắng ôm giữ thứ gì, nhưng nhất định không chỉ đơn thuần là một mạng người. Nhưng hôm nay, một lần nữa anh lại kéo cô xuống dòng nước càng sâu và đục ngầu ấy. Trước câu chất vấn của Phương Thần, Hàn Duệ chỉ còn biết nhìn lướt qua cô rồi đáp: “Em ở bên cạnh tôi mới an toàn nhất”.

“Thế sao?” Không biết là do ảnh hưởng của chất cồn hay do những ký ức không vui, sắc mặt của Phương Thần hơi nhợt nhạt, cô cười lạnh lùng, hỏi lại: “Không lẽ anh quên mất là lần trước vì sao tôi lại bị thương?”. Hàn Duệ cúi đầu vân vê điếu thuốc, trầm ngâm một lúc, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm như không có đáy và nói: “Chuyện tương tự như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa”. Giọng của anh rất nhỏ, dường như nó hòa lẫn trong màn đêm đen đặc. Phương Thần chợt cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì biểu hiện và giọng nói của anh rất chân thành, nó cho thấy một vẻ gì đó rất khó nói thành lời, như thể anh đang thề và cam kết.

Hình như cô say thật... cô nhắm mắt lại, tránh để mình lại có ảo giác “Làm sao tôi biết được đây không phải là một cái bẫy khác?”, cô hỏi bằng giọng bình thản, giọng nói có vẻ cứng nhắc, “Anh lại dùng mánh khóe cũ, lợi dụng tôi một lần nữa?”. Hàn Duệ khẽ chau đôi mày, anh không thích giọng nói của cô lúc này, vì nó mang vẻ hoài nghi và thất vọng rất rõ. Nhưng cũng lại rất thẳng thắn, dường như cô đã sớm hiểu rõ về anh.

“Không như thế nữa”, Hàn Duệ dừng một lát, rồi lần đầu tiên đưa ra lời cam kết đối với một cô gái: “Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ phải chịu bất cứ xâm hại nào nữa”..