Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 56

Chương 55.

Hàn Duệ đưa cô tới cô nhi viện Từ Lâm, điều này khiến Phương Thần rất bất ngờ. Nhưng dù là như vậy, từ tận đáy lòng, cô cũng rất hài lòng với sự sắp xếp đó. Cô khong biết vì sao hàn Duệ lại nghĩ ra điều này, còn cô thì cũng đã lâu rồi không tới thăm viện trưởng và bọn trẻ. Nhưng, hôm nay, cô nhi viện có gì đó khác với mọi khi, cảnh tượng trước cổng vượt xa những gì mà Phương Thần tưởng tượng. Khi họ đến đó thì đã không còn chỗ nào để đỗ xe nữa, nên phải tìm một chỗ xa hơn, rồi sau đó xuống xe đi bộ vào.

“Họ đang làm gì vậy?” Phương Thần cảm thấy rất ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, nơi đây từ trước đến nay chưa bao giờ đông đúc, ồn ào như vậy, đủ các loại xe đỗ kín cả con đường trước cổng. “Cứ đi vào trong thì sẽ rõ”, Hàn Duệ bước đi rất vui vẻ, thoải mái dưới ánh nắng chan hòa, đây có lẽ là điều hiếm thấy ở anh. Khi đi đến gần, Phương Thần lại càng ngạc nhiên hơn.

Trước cửa treo một tấm biểu ngữ màu đỏ rất nổi bật, Phương Thần bất giác sững người, rồi lẩm bẩm như nói một mình: “... Sao lại là buổi lễ quyên tặng nhỉ?”. Rồi lập tức như chợt nghĩ ra điều gì đó, cô quay lại nhìn Hàn Duệ bằng ánh mắt nghi ngờ: “Có phải anh biết trước chuyện này rồi không?”. Hàn Duệ không trả lời, mà chỉ mỉm cười, rồi kéo tay cô cùng bước vào bên trong. Tạ Thiếu Vĩ đang đứng trên khán đài cao mới dựng lên ở giữa sân, đang đại diện cho nhà quyên tặng phát biểu đôi lời ngắn gọn, ngồi phía dưới là những người mà Phương Thần không biết, còn những người mà cô có thể xác nhận một cách chính xác được có lẽ chỉ là cánh nhà báo với những chiếc máy ảnh đang cầm trong tay.

Mặc dù thời tiết rất nóng nực, thế mà vẫn phải mặc complet, đeo cà vạt, khi nói đến câu cuối cùng trán của Tạ Thiếu Vĩ đã đầm đìa mồ hôi, nhưng vẫn tỏ ra rất từ tốn, đưa tay lên đẩy cặp kính trên sống mũi, nói nốt những lời cảm ơn: “Nhân dịp này, tôi xin được thay mặt cho tập đoàn X kêu gọi tất cả các giới trong xã hội dành cho những số phận bất hạnh, yếu đuối này nhiều quan tâm và sự giúp đỡ hơn nữa. Xin cảm ơn”. Sau đó, Tạ Thiếu Vĩ bắt tay Viện trưởng Trương, tiếng vỗ tay một lần nữa lại vang lên. Phương Thần thôi không nhìn nữa, hỏi người đàn ông đang đứng bên cạnh mình: “Vì sao anh lại muốn làm việc này?”. Từ trước tới nay Hàn Duệ chưa bao giờ làm từ thiện, thế mà bỗng dưng không hiểu sao lại bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy để ủng hộ cho cô nhi viện?

“Chuyện này thì cần phải có lý do gì?”, Hàn Duệ bình thản hỏi lại. Hàn Duệ đứng dưới một tán cây, dường như có vẻ hơi cách biệt với đám đông ồn ào, giống như một người quan sát. “Anh tưởng tôi sẽ tin sao?”, Phương Thần mỉm cười với vẻ coi thường, “Từ trước đến nay anh làm những việc mà không có mục đích”.

“Thế sao? Em đúng là rất hiểu tôi.” Hàn Duệ nghiêng người lướt nhìn cô một cái, đôi mắt dài hẹp lóe sáng, dừng một lát, rồi bất ngờ hỏi: “Bây giờ như thế này, em có thấy thích không?”. Phương Thần nhìn theo ánh mắt của Hàn Duệ, khuôn mặt của Viện trưởng Trương lộ rõ nụ cười chân chất và vui vẻ giữa đám đông, còn phía sau lưng bà là những đứa trẻ ngồi ngay ngắn, nét mặt em nào cũng không giấu được vẻ sung sướng khi được nhận quà. Các phòng học ở đây đã cũ nát, thiết bị và cơ sở vật chất cũng rất kém, nhưng qua ngày hôm nay, mọi thứ có lẽ sẽ được cải thiện một cách cơ bản nhất.

“Tôi nghĩ, lẽ ra em phải thấy thích mới đúng”, Hàn Duệ không nhìn cô, nhưng giọng nói thì lại rất chắc chắn. “Vì những điều này ư?”, cô hơi ngạc nhiên, “Đó là lý do anh quyên tiền giúp đỡ nơi này?”. “Đúng thế. Thực ra, trước khi quen em, chuyện những đứa trẻ ở đây sống như thế nào chẳng liên quan gì đến tôi.”

Rất thẳng thắn, khiến cho Phương Thần không biết phải nói gì. Một lát sau, cô mới nói: “Dù sao tôi cũng cảm ơn “Điều mà anh muốn không phải như vậy”, Hàn Duệ đột ngột quay người lại, bàn tay với những ngón tay dài đặt lên vai cô, xoay người cô đối diện với anh.

“Anh chỉ muốn làm em vui”, anh nói, “Em là người đầu tiên làm cho anh có suy nghĩ ấy và cũng là người đầu tiên khiến anh muốn che chở bảo vệ”. Anh nhìn vào đôi mắt trong suốt, gần trong gang tấc, nhưng kể từ khi chia tay và rời xa anh đến nay dường như không nhìn thẳng vào anh thêm một lần nào nữa. Anh vẫn còn nhớ rất rõ những lời cô nói trong ngày hôm ấy, giọng nói trầm trầm, những lời chỉ trích rất gay gắt, từng lời, từng chữ khiến anh không sao phản bác được. Sau cùng, trước khi rời đi cô đã nhìn anh bằng ánh mắt chứa đầy vẻ thất vọng và coi khinh, nó như một con rắn chui vào lòng anh, rồi cắn một nhát bằng những chiếc răng sắc nhọn có nọc độc, khiến trái tim anh đau âm ỉ. Để đạt được mục đích, anh đã từng nghĩ mình có thể loại bỏ, thậm chí là hy sinh tất thảy mọi thứ, có thể giẫm đạp lên hàng vạn người để bước dần lên đỉnh cao cuộc sống mà trong lòng không chút áy náy, có thể coi sự phỉ nhổ của bất cứ ai cũng đều như không có. Nhưng, từ sau ngày hôm ấy anh mới phát hiện ra rằng, vẫn còn có một ngoại lệ.

Có lẽ, bất cứ chuyện gì cũng có ngoại lệ. Và cô, chính là ngoại lệ đó. Anh có tiền, địa vị, quyền lực và tất nhiên cũng không thiếu đàn bà, nhưng anh chỉ muốn có được cô. Ham muốn chiếm hữu ấy cũng mãnh liệtkhát vọng mong có được quyền lực của anh hồi còn trẻ.

Anh nghĩ, trước đây những việc anh làm, người khác có đồng thuận hay không hoàn toàn chẳng có vấn đề gì, nhưng riêng cô thì không thể được. Anh thấy mình không thể chịu đựng được nữa, cứ nghĩ đến việc cô đang nghi ngờ, coi thường mình thì anh lại không sao chịu nổi. Cô đã trở về bên anh, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi cũng khiến cho anh thấy rất vui. Cô ở trong phạm vi tầm kiểm soát của anh đã mang lại cho anh cảm giác yên tâm rất khó nói. Lần đầu tiên trong cuộc đời, anh mới nghĩ đến việc làm thế nào để cho một cô gái vui, làm thế nào để có thể nhìn thấy nụ cười của cô ấy.

Vì khi cô cười trông rất xinh, đôi mắt long lanh như ánh mặt trời đầu mùa hạ, rạng rỡ tới mức khiến người khác nhìn vào thấy cũng thấy vui lây. Từ trước tới nay anh chưa làm từ thiện bao giờ, thậm chí có lúc hầu như không nghĩ gì đến sự sống và cái chết của con người, nhưng anh biết, làm như thế này sẽ khiến cô vui. Khi anh quyết định làm vậy, tất cả mọi người, trong đó có cả Tạ Thiếu Vĩ đều rất ngạc nhiên. Xem ra, điều này đã làm thay đổi hình tượng của anh trong lòng bọn họ.

“Phương Thần.” Từ trước tới nay anh chưa bao giờ gọi cô bằng tên một cách trịnh trọng như vậy, bóng anh trùm lên người cô, khiến cô phải ngẩng đầu lên nhìn anh, “Anh xin lỗi em về việc đó. Chỉ có điều, hy vọng em hãy tin tưởng anh một lần nữa, chuyện tương tự như vậy sauy sẽ không bao giờ xảy ra nữa”. Buổi lễ quyên tặng đã kết thúc, một tràng pháo tay của đám đông vang lên lần cuối. Các vị khách mời lần lượt đứng dậy, bắt đầu đi thăm quan tình hình của cô nhi viện. Phương Thần hơi ngẩng đầu lên.

Cô nhìn người đàn ông trước mặt từ một cự ly rất gần, có lúc tưởng như đang trong trạng thái bất động. Cô không ngờ Hàn Duệ lại nói ra những lời như vậy, thậm chí điều đó còn khiến cô ngạc nhiên cà việc nhìn thấy anh quyên tặng tiền. Một con người lạnh lùng, cao ngạo, lúc đầu đã đưa ra lời đề nghị cô làm bạn gái của mình với thái độ không cho phép từ chối, thế mà đến lúc này lại nói ra những lời như vậy.

Không hiểu là do mất tập trung hay do mải nghĩ đến những việc khác, một lát sau, Phương Thần mới chậm rãi nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Anh phải biết rằng, điều này là rất khó”. Hàn Duệ hơi nhướng mày, chờ để nghe cô nói tiếp. “Em cần thời gian để suy nghĩ .”

“Suy nghĩ xem liệu có thể còn tin tưởng anh anh được lần nữa hay không?” “Đúng.” “Được.” Hàn Duệ buông cô ra, đút hai tay vào túi quần, bình thản gật đầu: “Em cần bao nhiêu thời gian cũng được. Có điều, bây giờ liệu em có nên đến chào viện trưởng một câu hay không?”.

Đúng như vậy, viên trưởng đã nhìn thấy và đang hướng về phía họ. Phương Thần hỏi: “Thế còn anh thì sao?”. “Có Thiếu Vĩ đại diện là được rồi.” Anh nghiêng đầu châm một điếu thuốc, nói với cô: “Anh ra ngoài gọi điện, mọi người cứ từ từ nói chuyện nhé”.

Hôm ấy, muộn hơn một chút, hai người mới có một bữa ăn có lẽ là vui vẻ nhất trong suốt thời gian vừa qua. Giữa mâm cơm là một chai rượu đỏ, Phương Thần chia lấy non nửa chai. Ánh đèn tản mạn trên trần nhà tràn đầy trong đôi mắt cô, trông như những gợn sóng lăn tăn. Dáng vẻ cô trông rất nhẹ nhõm, cô ngồi dựa vào salon đơn mềm mại nói chuyện với Hàn Duệ hết chuyện này đến chuyện khác. Cuối cùng, không biết chủ đề của câu chuyện được chuyển từ bao giờ, cô đề nghị với vẻ rất tự nhiên: “Hãy kể về cuộc sống bên Mỹ của anh đi”.

Hàn Duệ nhướng mày: “Em bắt đầu thấy hứng thú với quá khứ của anh rồi à?”. “Thuận miệng thì hỏi thế thôi, anh có thể không nói”, cô chớp mắt, nâng chiếc ly thủy tinh lên miệng, vì thế giọng nói của cô có vẻ rất trầm và không rõ ràng. “Em muốn biết về điều gì?”

“Anh đã từng giết người chưa?” Đang trong trạng thái mơ màng, người đàn ông đẹp trai không nói gì, có một khoảnh khắc, đôi mắt ấy bỗng trở nên sâu thẳm và tối sầm. Cô tiếp tục hỏi bằng giọng bình thản: “Cảm giác đó như thế nào?”.

“Sao lại hỏi những chuyện này?”, anh nói với giọng rất trầm tĩnh, ánh mắt dường như xuyên qua người cô, tới một nơi sâu xa hơn, “Phụ nữ mà tò mò trước những chuyện này là rất không bình thường”. “Anh cảm thấy em là một cô gái bình thường ư?” Cô nhướng mày lên nhìn trả lại anh với vẻ không kiêng dè, nét mặt hiện rõ một nụ cười rất cường điệu. Một lát sau, hoặc có thể chỉ là mấy giây sau, cuối cùng cô cũng thấy anh cười, từ đôi môi hoàn mỹ thốt ra một lời khen khó hiểu: “Đúng là không như vậy”.

Phương Thần chụm mấy ngón tay lại lắc lắc, nói với vẻ nửa cười nửa không: “Vì thế, anh không cần phải giả bộ mình là người lương thiện trước mặt em đâu. Còn nhớ chuyện hồi đầu mới quen, em tìm tới anh không? Nếu lúc đó còn cảm thấy ngạc nhiên, thì kể từ sau khi bị anh lợi dụng như một công cụ, em đã tin một cách tuyệt đối rằng, anh là người có thể làm bất cứ chuyện gì”. Mặc dù ngữ khí trong giọng nói của cô có vẻ nhẹ nhàng, không hề thấy có chút châm biếm nào, nhưng vẫn khiến cho Hàn Duệ bất giác chau mày lại, “Anh mong em đừng túm chặt lấy chủ đề này nữa”. “Chỉ là ví dụ mà thôi.” Cô xòe bàn tay, mặt tỏ vẻ vô tội, “Anh nghĩ xem em đã uống nhiều rồi phải không? Hãy nói cho em biết, trước đây anh có lợi dụng hoặc làm hại người con gái nào không?”.

“Những câu hỏi của em tối hôm nay rất kỳ cục.” “Bước đầu tiên của sự tin cậy lẫn nhau, chẳng phải là cả hai đều phải thành thật sao?” “Trước hết chúng ta có thể thành thật với nhau về những chuyện khác.” Hàn Duệ đột ngột đứng thẳng dậy, rồi lập tức kéo cô lại, một tay cầm lấy ly rượu trong tay cô.

>... Ví dụ?”, Phương Thần đứng trên đôi giày cao bảy phân, nhanh chóng đứng vững, nhưng vẫn phải hơi ngẩng đầu lên mới nhìn thẳng vào mắt anh được. “Ví dụ như, nói thật là, bây giờ anh rất muốn hôn em.” Vừa dứt lời, không chờ cô kịp có phản ứng gì, anh ôm chặt cô vào lòng.

Một cánh tay anh ôm chặt eo cô từ phía sau, cô nhanh chóng nằm trong sự kiểm soát của bàn tay anh..