Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 60

Chương 59.

Phương Thần mở miệng định nói, nhưng đột nhiên cô không thể cất nên lời. Thái độ cuả Hàn Duệ làm cho cô bắt đầu thấy hoang mang lo sợ. Dường như một áp lực rất lớn tựa như sự tĩnh lặng của đêm trước cơn dông bão đang trào dâng trong người Hàn Duệ, từ từ bao trùm lấy Phương Thần Một lát sau, Hàn Duệ từ từ tiến đến đứng trước mặt Phương Thần, ánh mắt anh sâu thẳm chẳng khác gì con đường xa không thấy đâu điểm kết.

Hàn Duệ nhìn Phương Thần, anh đã thấy trên đó có sự kiên định, quyết tâm và nỗi sợ hãi đang được giấu kín, tất cả hòa lẫn với nhau. Rồi, ánh mắt của anh di chuyển dần xuống phía dưới, đến cái cổ xinh đẹp của Phương Thần thì dừng lại… Tiếp đến, ánh mắt ấy dừng lại trên làn da trắng mịn phía dưới cổ áo của Phương Thần. Đôi mắt hơi cúi xuống, đột nhiên Hàn Duệ cười phá lên, hơi thở ẩn chứa sự gian tà phả ra từ đôi môi. Những biểu hiện đó của Hàn Duệ là những tín hiệu đáng sợ đối với Phương Thần. Cô hơi hốt hoảng, định né tránh, nhưng không kịp.

Toàn thân Phương Thần bị cánh tay mạnh mẽ của Hàn Duệ giữ chặt, ngay sau đó bị đè ngã về phía sau không cho cô có bất cứ một sự phản kháng nào. Dường như ý thức được sắp có chuyện gì xảy ra, Phương Thần cố gắng giãy giụa, nhưng chân tay cô nhanh chóng bị Hàn Duệ kìm chặt. Việc khống chế Phương Thần đối với Hàn Duệ dễ dàng như trở bàn tay. Thậm chí sau khi khống chế được cô, anh vẫn còn dư sức đấu mắt với Phương Thần. Anh nói bằng một giọng rất nhẹ nhưng không giấu được vẻ gian tà: “Cuối cùng cô đã thừa nhận là cô không có chút tình cảm nào với tôi? Nếu vậy, tôi nghĩ giữa hai chúng ta không cần phải khách sáo với nhau nữa”.

“Anh nói vậy nghĩa là sao?” “Nghĩa là, cô phải trả giá cho những gì cô đã làm”. Vừa dứt lời, ánh mắt của Hàn Duệ đột nhiên tối sầm lại.Không cần để ý đến sự phản kháng của Phương Thần, Hàn Duệ cúi xuống áp đôi môi của mình một cách thô bạo lên đôi môi đang mím chặt của cô.

Đôi môi của Phương Thần vẫn mềm mại như xưa, nhưng lúc này Hàn Duệ không hề cảm nhận được một chút sung sướng và ngọt ngào nào cả. Không dừng lại ở đó, một tay giữ chặt cổ tay của Phương Thần, tay kia Hàn Duệ nhanh chóng luồn vào vạt áo, lướt nhanh qua những đường cong trên cơ thể của cô. Với động tác thô bạo, anh ta nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật ở trước ngực của Phương Thần. “Không được…”, Phương Thần hoảng sợ hét lên.

Từ trước đến giờ chưa bao giờ Phương Thần thấy Hàn Duệ như thế. Cho dù là lần đầu quen biết hay lúc không vui nhất, anh ta cũng chưa từng xấu xa tồi tệ đến vậy. Nhưng hôm nay, anh đã thực sự giận dữ. “ Hàn Duệ, anh bị điên rồi!”, không nén được Phương Thần thét lên.

Thấy cô phản kháng quyết liệt, Hàn Duệ chỉ dừng lại trong chốc lát, nhưng vẫn nằm đè lên người cô. Anh nhìn cô một lượt từ đầu tới chân, môi nở một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn. Tiếp đó, Phương Thần nghe thấy tiếng khóa váy của cô bị giật đứt tung. Theo bản năng, cô hoảng sợ thét lên một tiếng. Nhưng âm thanh ngắn ngủi đó đã không thể ngăn cản được hành động của Hàn Duệ. Chiếc váy ngắn của cô nhanh chóng bị tuột ra khỏi người và ném sang một bên giống như một miếng vải rách.

Lúc này, Phương Thần gần như lõa thể, bất giác cô run rẩy ngước nhìn, ánh mắt vô cùng kinh ngạc và hoảng sợ. Trong con ngươi của cô hiện lên khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt xoáy sâu của Hàn Duệ. Anh đang trừng phạt cô sao? Bởi vì cô phủ nhận tất cả tình cảm giữa cô và anh, cô đang phải trả giá cho điều đó.

Phương Thần thấy ngực quặn đau, dường như nó sắp vỡ tung ra. Đến nỗi mặc dù đã cố thử mấy lần, nhưng cô không thể nào hét lên kêu cứu được, dường như tiếng yêu ấy bị mắc ở cổ họng, không sao thoát ra được. Không ai biết rằng, đã rất cố gắng mới có thể nói ra những lời vừa rồi với Hàn Duệ. Nhưng khi nói ra rồi, không ngờ nó khiến cho người ta cảm thấy khó có thể chịu đựng được đến vậy. Cô yêu Hàn Duệ, một con người lẽ ra không nên yêu. Nghĩ đến chuyện Lục Tịch cũng từng có những phút giây nồng nàn cùng anh, họ cũng từng vuốt ve âu yếm nhau như vậy, cô bỗng thấy ghen tỵ vô cùng.

Đây là ý nghĩ thật đáng xấu hổ! Do đó, cô không bao giờ dám thừa nhận. Đã vậy chi bằng cắt đứt mọi quan hệ với anh luôn, cô nghĩ, nhân cơ hội này sẽ chấm dứt mọi chuyện xảy ra ở đây, sau đó mỗi người tự bắt đầu một cuộc sống mới, từ nay không còn liên quan đến nhau nữa! Phương Thần quyết định thà chịu đau một lần còn hơn cứ khổ mãi. Ngay cả giây phút nói ra miệng những lời ấy, đến chính cô cũng không nghĩ rằng mình lại đau đớn đến vậy.

Mái tóc đen nhánh của cô xõa ra trên tấm ga giường màu sữa, Phương Thần nhắm mắt lại, cô chuẩn bị tiếp nhận sự trừng phạt nghiêm khắc nhất. Thực ra dù sự việc xảy ra thế nào đi chăng nữa cũng không còn quan trọng nữa. Chuyện tình cảm giữa cô và Hàn Duệ ngay từ đầu đã là sai lầm, nếu mọi chuyện kết thúc thế này cũng chưa hẳn không phải là một việc tốt. Hàn Duệ “đi” thẳng vào cơ thể cô, không có khúc dạo đầu, thậm chí động tác còn tỏ ra tàn bạo. Sức mạnh ghê gớm của anh trong chốc lát như xuyên qua cơ thể của cô rất vô tình.

Chỉ có một tiếng rên khẽ, cô lập tức cắn chặt môi, cố để mình không phát ra âm thanh nào nữa. Phương Thần nằm đó, cảm nhận rất rõ động tác lặp đi lặp lại nhưng lặng lẽ của Hàn Duệ trên cơ thể mình. Cả căn phòng dường như đã chết. Nhưng mọi giác quan của Phương Thần bỗng trở nên rất nhạy cảm, cô cảm nhận được bàn tay nóng ấm của Hàn Duệ đang dính chặt vào eo của mình. Khi cô không nén được chau mày lại vì đau đớn thì bàn tay đó cũng siết chặt eo của cô hơn.

Từ đầu đến cuối cô luôn trong trạng thái nhắm chặt mắt lại, không muốn nhìn con người kia, cũng không dám nhìn con người đáng sợ đó. Phương Thần sợ nhìn thấy nỗi đau giống như nỗi đau của cô trong mắt của Hàn Duệ. “Đại ca, quả nhiên đúng như chúng ta dự liệu, bên Mỹ có động tĩnh rồi”.

“Cái gì?”, nghe nói vậy, Hàn Duệ đang ngồi trên sofa tỏ ra hết sức bất ngờ. Cả sáng nay Hàn Duệ cứ đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, mắt cứ nheo lại, không biết đang nghĩ cái gì. Ngồi đối diện với Hàn Duệ là Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân. Thiếu Vĩ nói: “Tuy nhiên, hiện Jonathan vẫn chưa xuất cảnh, lúc này có lẽ đang ở trong thành phố”. “Hắn muốn lợi dụng thời gian cuối cùng trước khi tiến hành giao dịch, tiện thể nhổ cái gai trong mắt là tôi đấy thôi. ”

“Lẽ nào lại như vậy?”, Tiền Quân hít một hơi thật sâu, nhưng bị sặc, sau khi ho mấy tiếng mới nói tiếp: “Đại ca, nói như vậy là đại ca có thể đoán được là tiếp theo hắn định làm gì rồi phải không?”. “Không cần phải đoán”, trong khi hai thuộc hạ thân tín còn đang ngạc nhiên, Hàn Duệ liền đứng dậy tiến đến trước bàn làm việc rút ra một tấm thiệp mời từ trong ngăn kéo ném về phía bọn họ, “Mới được gửi từ sáng sớm nay, mấy cậu xem đi”. Sau một hồi im lặng, Tạ Thiếu Vĩ nói: “Rõ ràng đây là một cái bẫy, đại ca nên cẩn thận.”

Hàn Duệ không phản ứng gì chỉ cười rồi quay người nhìn ra hướng cửa sổ: “Mỗi năm đều có một canh bạc, đây là truyền thống gia tộc, tôi không có lý do gì để từ chối không tham gia”. “Hắn không có ý tốt, hắn cố tình tổ chức trên tàu thủy, sợ rằng khi hắn giở trò thì sẽ trở tay không kị “Sợ gì hắn chứ!”, Tiền Quân đứng phắt dậy, liến thoắng: “Dù sao chỗ đó cũng trên địa bàn của chúng ta, em không tin là hắn có thể giở trò được?”

Hàn Duệ không nói gì. Tạ Thiếu Vĩ trợn mắt ra hiệu cho Tiền Quân không nói nữa. Suy nghĩ một lát, Thiếu Vĩ nói: “Thực ra còn một việc nữa em muốn đại ca biết trước khi lên đường”. “Chuyện gì vậy?” “Theo một nguồn tin không tin cậy, trước đây Jonathan có thể đã từng tiếp xúc với Phương Thần”, Tạ Thiếu Vĩ hơi ngập ngừng, “Sợ rằng…”

“Nói”. “Sợ rằng bọn họ đã biết nhau lâu rồi”. Không ai biết Jonathan và Phương Thần đã trao đổi với nhau những gì, đây chính là điều lo lắng của Tạ Thiếu Vĩ. Nếu như thông tin kia đúng, vậy thì lúc này Phương Thần chẳng khác gì quả bom hẹn giờ đầy nguy hiểm, có thể mang đến cho họ một số “ngạc nhiên”.

“Ý mày là, Phương Thần có thể là một quân cờ được Jonathan bố trí ở đây?”, Tiền Quân trừng mắt tỏ vẻ không tin, suy nghĩ một lúc thì lập tức phủ nhận sự phỏng đoán kia: “Không thể như thế được? Nhìn Phương Thần rất bình thường, không phải là loại người ấy.” “Nhưng chúng ta vẫn cần phải đề phòng”, Tạ Thiếu Vĩ nhắc nhở Hàn Duệ, “Nhỡ Phương Thần là Lục Tịch thứ hai thì chúng ta phải làm sao đây?” Tạ Thiếu Vĩ không biết giữa Hàn Duệ và Phương Thần đã xảy ra chuyện gì, lần này nhắc đến tên của Lục Tịch cũng chỉ là vô tình.

Giọng nói của Hàn Duệ từ cửa sổ vọng lại: “Tên khốn Jonathan đần độn cũng nên biết rằng thủ đoạn giống nhau không thể sử dụng hai lần hơi ngập ngừng một lát, Hàn Duệ quay người lại nói: “Đến lúc đó hãy đưa Phương Thần cùng đi. Tôi muốn xem rốt cuộc giữa hai người họ có mối quan hệ gì với nhau.” Đợi sau khi Tạ Thiếu Vĩ và Tiền Quân đi khỏi, Hàn Duệ nghiêng người cầm điện thoại đặt trên bàn, hỏi người ở đầu dây bên kia: “Vừa nãy, cô Phương làm gì trong vườn hoa đấy?” Mặc dù rất ngạc nhiên, nhưng người làm vườn vẫn trả lời theo đúng sự thật: “Cô ấy nói, cô ấy ở mãi trong phòng chán lắm, muốn đi dạo một chút, còn nói khi nào rảnh rỗi cô ấy muốn học chúng tôi cách trồng hoa”.

“Biết rồi, anh đi làm việc của mình đi”. “Vâng, thưa anh Hàn”. Hàn Duệ vừa tắt điện thoại, đầu bếp liền đến gõ cửa: “Cơm trưa đã được mang đến phòng của cô Phương, cô ây nói vừa tắm nắng xong, muốn đi tắm rồi mới ăn”.

Hàn Duệ nghe vậy không nói gì cả. Nhưng khi đầu bếp chuẩn bị đi, Hàn Duệ đột nhiên hỏi: “Từ hôm qua đến hôm nay, cô ấy ăn đều ba bữa chứ?”. “Vâng. Hầu như bữa nào cô ấy cũng khen ngợi tay nghề nấu ăn của tôi”, đầu bếp cười tít cả mắt lại, lời khen ngợi của người khác khiến anh ta thấy rất thích thú. Hàn Duệ cũng cười theo, sau đó vẫy tay ra hiệu cho đầu bếp ra khỏi phòng.

Quả nhiên là người thông minh, Hàn Duệ nghĩ, xem ra từ giờ không cần phải lo lắng chuyện Phương Thần sẽ vì lý do nào đó mà đối xử tệ với bản thân nữa. Cho dù đã xảy ra chuyện hôm qua, cho dù vẫn bị quản thúc nhưng Phương Thần vẫn có thể sống ung dung tự tại. Ít ra, bề ngoài là như vậy.

Hàn Duệ không biết lúc này trong lòng Phương Thần đang có những dự tính gì. Hôm qua khPhương Thần nằm dưới Hàn Duệ, hai mắt cô ấy nhắm nghiền, môi mím chặt, việc Phương Thần phủ định toàn bộ mối quan hệ giữa hai người khiến Hàn Duệ thấy rất không dễ chịu. Chỉ có điều khi đó cơn giận dữ của Hàn Duệ đã lấn át tất cả, thậm chí làm cho anh tạm thời mất đi lý trí.

Sau khi xong việc, Hàn Duệ mặc quần áo rồi rời khỏi phòng Phương Thần, từ lúc đó hai người chưa gặp lại nhau. Mãi tới lúc bình tĩnh trở lại, Hàn Duệ mới bắt đầu nghi ngờ, không hiểu mình làm như thế rốt cuộc là để trừng phạt ai? Khi chuông điện thoại di động vang lên, Phương Thần đang nằm trên giường xem ti vi.

Phương Thần đoán chắc có đồng nghiệp cùng cơ quan điện thoại đến hỏi thăm “bệnh tình” của cô, nhưng khi nhìn vào màn hình điện thoại thì lại là những con số hoàn toàn xa lạ. Chần chừ một lúc Phương Thần mới bấm nút nghe, giọng nói của người gọi đến khiến sắc mặt của ot có chút thay đổi. Cầm chiếc điện thoại áp bên tai một lúc, Phương Thần mới nói bằng giọng uể oải không chút cảm xúc nào: “Anh ta không phủ nhận”.

“Vậy ư? Có phải cô sẽ thay đổi ý kiến và chịu hợp tác với tôi không?” “Anh muốn thế nào?”, Phương Thần tiếp tục bình tĩnh hỏi. Nhưng người kia không trả lời thẳng câu hỏi của Phương Thần, mà chỉ nói: “Buổi tối gặp nhau sẽ nói chuyện tiếp”.

“Tối nay?” “Đúng. Cô chưa biết sao? Tối nay chúng ta có một cuộc họp mặt, trong danh sách những người đi cùng Hàn Duệ có tên cô đấy, tôi rất mong đợi cuộc gặp gỡ giữa hai chúng ta”. Cuộc nói chuyện kết thúc, Phương Thần vừa kịp đặt điện thoại xuống bàn thì có người gõ của phòng.

Người hầu mang quần áo và giày dép cho Phương Thần nói: “Anh Hàn đang đợi chị ở dưới lầu, đúng bảy rưỡi sẽ xuất phát”. Phương Thần chỉ cảm thấy tức cười: “Anh ta đã khẳng định rằng gọi tôi đi bất cứ lúc nào thì tôi đi lúc đấy à?” “Đại ca nói, qua tối nay, đại ca sẽ thả tự do cho Cận Vĩ”.

Đây có lẽ là một cuộc trao đổi chăng? Ánh mắt của Phương Thần không kìm được, tối sầm lại. Phương Thần sầm mặt, đưa tay nhận mấy gói đồ to có nhỏ có, đặt lên giường, rồi quay người lại nói với giọng cứng nhắc: “Hy vọng là anh ta giữ lời hứa”. Đúng chín giờ tối, đầu cầu cảng đèn đuốc sáng rực lên, xe vẫn chưa vào tận nơi, nhưng đã có thể nhìn thấy từ xa có một chiếc du thuyền màu trắng sữa đang đậu sát bờ.

Ánh đèn chiếu sáng khiến cho một bên thân tàu trông rõ mồn một. Chữ Elizabeth? Phương Thần ngước mắt lên nhìn một lúc, cô đang đoán xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, thì chợt nghe thấy người ngồi bên cạnh nói: “Có còn nhớ lần chơi tại song bạc trước đây không?”.

Phương Thần vô cùng ngạc nhiên, cô quay đầu nhìn vào mắt Hàn Duệ rồi hỏi: “Lát nữa sẽ làm gì vậy?”. Đây là cuộc đối thoại đầu tiên giữa Hàn Duệ và Phương Thần trong hai ngày nay. Sự trầm lặng kéo dài trong xe bị phá vỡ, không khí lập tức thay đổi.

Tuy nhiên, sự thay đổi đó không thể hiện trên khuôn mặt của Hàn Duệ, anh chỉ trả lời một câu cộc lốc: “Sau khi lên thuyền sẽ biết”. Jonathan đã đợi rất lâu trong cabin tàu, nhìn thấy họ xuất hiện, hắn ta vừa giơ chai rượu màu đỏ vừa nh màu xanh, khóe môi hơi nhếch cười: “Này Alex, có cần ăn cái gì rồi bắt đầu không? Loại rượu này được mang đến chiều nay từ trang viên qua đường hàng không đấy, cậu nếm thử xem thế nào?”. “Đương nhiên không có vấn đề gì cả”, Hàn Duệ tiến đến, tự mình lấy một cái ly giơ ra, mặc cho Jonathan rót rượu. Dưới ánh đèn sáng chói, hai người mặt đối mặt ngồi trong quầy uống rượu, vừa uống vừa nói chuyện.

So với lần gặp trước, lần này dường như hai người rất thân thiện với nhau. Cũng chính vì như vậy, không khí trong cabin tàu có gì đó khác lạ, dường như Hàn Duệ và Jonathan là tâm điểm của một vòng tròn bán kính không đầy hai mét, trong vòng tròn mọi người đều vui vẻ với nhau, còn bên ngoài vòng tròn ấy là toàn bộ thuộc hạ của hai bên đang đứng lặng im. Nếu như trong quá khứ Phương Thần sẽ cho là ai cũng không thể tùy tiện cười nói, vẻ mặt thì căng thẳng, còn trong không khí sẽ không phải có mùi thơm của rượu, mà là mùi thuốc sung bay nồng nặc. Tóm lại là rất căng thẳng. Trong bầu không khí như vậy, Phương Thần cảm thấy bản thân mình giống như người ngoài cuộc, nhưng lại bị kéo vào trung tâm của cơn dông bão, muốn thoát khỏi song đã quá muộn. Nhìn thấy hai người đàn ông đó vui vẻ cụng ly với nhau, khuôn mặt Hàn Duệ tươi cười hớn hở, Phương Thần đột nhiên có linh tính chẳng lành, dường như đêm nay sẽ là một đêm không yên bình..