Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Chương 63

Chương 62.

Mười phút sau, khi đang đứng trên sân phơi ở tầng thượng của ngôi nhà nhỏ, Phương Thần không ngờ lại gặp người phụ nữ mà trong lịch sử gia tộc Rosenberg không thể nào quên kia. Mẹ của Hàn Duệ đang ngồi trên chiếc ghế mây, khoác áo lông cừu khiến bà trông thật kiêu sa, gương mặt được chăm sóc rất tốt, đến đôi tay cũng trắng mịn, khiến bà trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thực.>Cầm bình trà trên tay, bà nhìn Phương Thần mỉm cười nói: “Ngồi đi cháu”. Đường nét trên khuôn mặt bà thật đẹp, mặc dù bà đã lớn tuổi, có thể thấy khuôn mặt điển trai của Hàn Duệ được di truyền từ bà.

Phương Thần thở dài một cái, cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp mẹ của Hàn Duệ trong trường hợp như thế này. “Bác đã nghe nói về mối quan hệ giữa cháu và Hàn Duệ, thời gian vừa qua cháu thật sự đã rất vất vả.” Phương Thần khẽ lắc đầu, nói: “Anh ấy sống được là tốt rồi ạ”.

“Đúng vậy, lần này coi như số nó cao”, tuy nói thế, nhưng dường như bà không có nhiều cảm xúc thực sự. Dừng lại một lát, bà nhìn Phương Thần trìu mến: “Sắp tới e rằng lại phải làm phiền cháu nữa rồi”. Bất ngờ nghe bà nói vậy, Phương Thần hơi ngạc nhiên: “Ý của bác là, bác phải đi sao? Thế còn trí nhớ của anh ấy…”. Mẹ của Hàn Duệ hơi mỉm cười rồi gật đầu: ‘Bác sĩ nói, để nó quay trở lại với cuộc sống quen thuộc trước đây thì sẽ có lợi cho nó hơn”.

Một làn gió nhẹ đột ngột thổi qua, xua tan hơi ấm ít ỏi trong ánh nắng Phương Thần không nén được đưa mắt nhìn thật kỹ người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình. Điều kỳ lạ là, đến mẹ đẻ của Hàn Thần cũng không lo lắng gì cho việc mất trí nhơ của Hàn Duệ.

Không thể không nói rằng, trong mắt Phương Thần, hai mẹ con Hàn Duệ có rất nhiều điểm giống nhau, không những giống nhau về bề ngoài, mà còn rất giống nhau về tính cách, dường như họ đã được đúc từ cùng một khuôn. “Tại sao Hàn Duệ bị mất trí nhớ vậy bác?”. “Bởi vì nó bị ngâm trong nước biển quá lâu, não bộ thiếu oxy”, mẹ của Hàn Duệ ôm lấy chiếc áo choàng ngoài, bà giải thích với một giọng nói không biết vui hay buồn: “May mà lần này bác về kịp, mặc dù không ngăn cản được Jonathan, nhưng dù sao cũng cứu sống được Hàn Duệ đưa về nhà”.

Nghe nói đến đây, trong lòng Phương Thần thấy áy náy vô cùng. Nếu như không vì cô, Hàn Duệ đã có thể thoát được tai nạn đó. Không đợi Phương Thần nhận lỗi, dường như mẹ của Hàn Duệ nhìn thấu được suy nghĩ của cô, bà xua tay ngắt lời Phương Thần: “Chuyện trước đây không nên nhắc lại. Bác chỉ hy vọng sau khi bác trở về, cháu có thể thay bác chăm sóc cho Hàn Duệ”. Bà nhìn Phương Thần, xác nhận lại, “Cháu có được không?”.

Cơn gió ven biển thổi bay mái tóc mềm mại của Phương Thần. Với đề nghị này, Phương Thần không có cách nào từ chối, cũng không thể từ chối được. Sau khi gật đầu đồng ý, cô quay người đi xuống lầu trước cái nhìn chăm chú của mẹ Hàn Duệ. Hai ngày sau Phương Thần và Hàn Duệ lên đường trở về nhà.

Bất luận có thực sự mất trí nhớ hay không thì Hàn Duệ vẫn ít nói như xưa. Ngồi trong xe, anh nhắm mắt như đang thư giãn, trong suốt quãng đường, anh nói rất ít. Ngay cả việc họ đưa anh đi anh cũng không hỏi, sau khi lên xe thì ngồi rất yên ổn. Đã mấy lần Phương Thần liếc trộm Hàn Duệ, cuối cùng có một lần bị Hàn Duệ bắt được. Cô không ngờ đột nhiên anh lại mở mắt khiến cô cảm thấy ngượng, may mà Hàn Duệ chỉ nhìn rồi hơi mím môi lại không nói gì. Phương Thần liền giả vờ ho nhẹ một cái rồi đưa mắt đi chỗ khác. Thuốc gây mê và vụ nổ tối hôm đó đã gây ra một số ảnh hưởng tạm thời đối với thần kinh vận động của Hàn Duệ.

Hiện Hàn Duệ vẫn đang trong gia đoạn hồi phục, việc đi lại chưa được nhanh nhẹn, nhưng anh vẫn cố gắng đi lên phòng ngủ ở trên tầng hai. Đối với Hàn Duệ, phòng ngủ của anh là một nơi hoàn toàn xa lạ, dường như anh chưa thích ứng được với nó. Sau khi nhìn căn phòng một lượt, Hàn Duệ liền hỏi: “Với mối quan hệ giữa tôi và cô, tại sao không có một đồ dùng nào của phụ nữ ở đây vậy?”. “À…, em ngủ ở phòng bên cạnh”, đang ở trong phòng tắm xả nước, Phương Thần không ngờ rằng sự chú ý của Hàn Duệ sau khi về nhà lại là chi tiết nhỏ như vậy.

“Tại sao?”, Hàn Duệ hỏi tiếp. “Cãi nhau”, Phương Thần chỉ trả lời ngắn gọn. Tựa vào cánh cửa phòng tắm, qua làn hơi nước mờ mờ bốc lên, Hàn Duệ nhìn Phương Thần nói: “Xem ra tính cách của cô không được tốt?”.

Phương Thần ngơ ngác: “Tại sao anh không tìm hiểu nguyên nhân từ chính bản thân mình trước đi?”. Người đàn ông ấy hơi nhướng mày, không nói gì, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt rõ ràng muốn nói là: Ý kiến của cô hoàn toàn không đáng để suy nghĩ. Nếu tiếp tục tranh cãi về vấn đề này nữa thì cũng chẳng có ích gì cả.

Phương Thần đã sớm biết được rằng, đối với Hàn Duệ, mất trí nhớ và thay đổi tính cách là hai việc hoàn toàn khác nhau. Nếu như không nhớ được những sự việc xảy ra ngày trước thì Hàn Duệ vẫn là Hàn Duệ, tính cách hầu như vẫn giống như x Phương Thần đứng dậy đi ra ngoài, nói: “Anh cứ tắm đi nhé, em đi tìm người giúp anh”. Thực ra đây chỉ ý tốt của Phương Thần. Việc cử động của Hàn Duệ còn khó khăn, một số di chứng sau vụ nổ vẫn chưa hoàn toàn mất đi, đương nhiên Phương Thần nghĩ rằng Hàn Duệ cần sự giúp đỡ của người khác.

Ai ngờ Phương Thần vừa dứt lời, sắc mặt của Hàn Duệ độ nhiên tối sầm lại, kiên quyết từ chối: “Không cần”. “Ngộ nhỡ…” “Tôi nói rồi, không cần là không cần”.

Hàn Duệ sa sầm mặt, đi qua người Phương Thần, đợi cô đi khỏi, anh đóng sầm cửa lại. Nghe tiếng khóa cửa, Phương Thần chỉ còn biết dở khóc dở cười. Tính khí của Hàn Duệ dường như còn tồi tệ hơn trước, thực sự là rất thất thường.

Mặc dù trong lòng rất oán trách anh, nhưng Phương Thần vẫn đứng im lặng ở bên ngoài phòng rất lâu, chăm chú lắng nghe mọi động tĩnh ở trong đó, cô chỉ lo Hàn Duệ ở mình trong phòng sẽ có điều gì không hay May mà không có chuyện gì xảy ra, chừng nửa tiếng sau Hàn Duệ ra khỏi phòng. Có lẽ nhờ có nước nóng nên sắc mặt của anh trông khá hơn.

Hàn Duệ nhìn Phương Thần, dường như hơi bất ngờ, anh nói: “Tôi tưởng cô đã đi rồi”. Do vừa mới tắm xong nên lúc này Hàn Duệ chỉ khoác một cái áo choàng tắm, những giọt nước trên mái tóc nhỏ xuống, dáng điệu cho thấy anh đang trong trạng thái ôn tồn hiếm có. Mặc dù biết rõ đây chỉ là giả vờ, Phương Thần vẫn mỉm cười nói: “Chưa có sự cho phép của anh, em nào dám đi”.

Anh đã trở về một cách nguyên vẹn, còn điều gì quan trọng hơn nữa? Vừa nói Phương Thần vừa tìm một chiếc khăn mặt khô đưa cho Hàn Duệ, anh cầm lấy khăn đưa lên đầu lau lau mấy cái, rồi ném nó sang một bên, hơi nhíu mày lại, nói: “Từ những lời cô nói, thì có vẻ là từ trước đến giờ tôi là người rất chuyên chế”. Đâu chỉ là chuyên chế? Quân phiệt là đằng khác!

Phương Thần có nhịn không nói gì, chỉ khẽ Theo yêu cầu của Hàn Duệ, hôm đó Phương Thần đành phải bỏ không làm thêm giờ, ngồi trong phòng giúp Hàn Duệ nhớ lại những sự việc xảy ra trong quá khứ. “Tiếc là bình thường anh không thích chúp ảnh với máy VCR này, nếu không hiệu quả còn tốt hơn bây giờ rất nhiều”. Phương Thần uống một hơi hết hơn nửa ly nước, vì nói liên hồi, nên lúc này cô cảm thấy miệng và lưỡi khô rát.

“Nhưng tôi không có ấn tượng gì về những lời cô nói vừa nãy”. Hàn Duệ nói bằng giọng bình thản, nhân đó phủ nhận toàn bộ những nỗ lực của PHương Thần trong suốt buổi tối. “Có lẽ sau một thời gian nữa sẽ chuyển biến tốt thôi”. Một lúc sau, Phương Thần đột nhiên nghe Hàn Duệ hỏi: “Cô không có chút lo lắng gì à?”.

Suy nghĩ một lát, Phương Thần chỉ hỏi lại: “Người nên lo lắng không phải là anh sao?”. “Tôi cảm thấy cứ như hiện giờ cũng không đến nỗi tệ lắm”, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Hàn Duệ tỏ ra điềm tĩnh. Cố kìm nén cảm giác mất mát đang dâng trào trong lòng, Phương Thần cố nở nụ cười, nói chúc ngủ ngon rồi đứng dậy đi về phòng

Từ lúc xảy ra vụ nổ đến nay, Phương Thần cảm giác cứ như đó chỉ là một giấc mơ. Từng cho rằng Hàn Duệ đã chết, nhưng anh lại trở về, đó chẳng phải là niềm vui khôn xiết sao? Chưa kịp dành thời gian đi tìm hiểu cặn kẽ mọi chuyện, thì cô được biết Hàn Duệ mất toàn bộ ký ức về mình…

Hàn Duệ sống, nhưng anh đã quên cô. Mọi chuyện trước đây đã bị xóa sạch tất cả, Phương Thần còn không biết nên coi sự chế nhạo này là ân huệ hay là trừng phạt nữa. Vậy mà bây giờ, đứng trước mặt Phương Thần, Hàn Duệ lại nói rằng, mình không lo lắng cho việc khôi phục trí nhớ… Phương Thần quả thực không biết phải đối mặt với tình huống này như thế nào, có lẽ chỉ có cách chờ đợi mà thôi.

Hàn Duệ bỏ ra hai ngày để tìm hiểu lại mọi người và sự vật trong quá khư, đến lúc này Phương Thần phải thừa nhận rằng trí nhớ của Hàn Duệ đã tốt lên rất nhiều. Hàn Duệ có bao nhiêu thuộc hạ, có bao nhiêu tài sản làm ăn, chỉ cần nghe một hai lần là anh có thể viết ra, thậm chí còn bảo đảm không có sai sót hay nhầm lẫn nào c"> Tuy nhiên, ghi nhớ được không có nghĩa là lập tức nhớ lại tất cả. Giống như việc mặc dù đã ở với nhau được hai ngày, nhưng trong mắt Hàn Duệ, Phương Thần vẫn chỉ là một người xa lạ.

“Tại sao lại thở dài?”, người đàn ông cả ngày luôn trầm tư ít nói, bỗng nhiên thốt ra một câu, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Phương Thần. “Thật sao?”, Phương Thần quay người phủ nhận, “Chỉ vì em cảm thấy không khí trong phòng không được tốt”. Do bị ngâm trong nước biển lạnh quá lâu, từ lúc được cứu đến giờ thỉnh thoảng Hàn Duệ lại bị đau đầu, để tránh gió lùa nên phòng anh luôn được đóng kín.

“Nếu cô muốn, chúng ta có thể ra ngoài đi dạo một lát”, vừa nói Hàn Duệ vừa đi lấy áo khoác mặc vào, sau đó anh vước ra ngoài trước không chờ Phương Thần gật đầu đồng ý. Ở thành phố miền nam này, tiết trời mùa thu bây giờ mới dần dần trở nên rõ ràng. Mặt Trời đã lặn về phía tây, ráng chiều còn sót lại màu đỏ nhạt phản chiếu trên những đám mây đang trôi trên bầu trời, tạo thành một cảnh sắc thật tuyệt.

Vườn hoa vừa được dọn dẹp lại, đống bùn đất mới được lật lên tỏa ra mùi ẩm ướt ngai ngái rất đặc biệt."> Mải ngắm bầu trời, không chú ý dưới chân nên một chân của Phương Thần đã dẫm lên đống bùn đất kia, cô loạng choạng suýt ngã thì được một cánh tay đỡ lại. “Cảm ơn”, cô quay đầu lại theo phản xạ.

“Không có gì”, Hàn Duệ không nhìn Phương Thần, anh cúi người ngắm một khóm hồng trắng ở đằng trước. Dường như anh đang ngắm nhìn rất chăm chú, cho nên quên không buông tay của Phương Thần ra. “Trước đây anh không thích hoa.”

“Vậy sao?”, Hàn Duệ vẫn đứng im, đầu cũng không quay lại, chỉ hỏi: “Vậy tôi thích cái gì?”. Nghĩ một lát, cuối cùng Phương Thần đành nói sự thật: “Em không biết”. Trong quãng thời gian Hàn Duệ mất tích, Phương Thần phát hiện ra một sự thật kỳ lạ… Dường như cô rất hiểu Hàn Duệ, nhưng vẫn chưa thực sự nhìn thấu con người anh.

Thỉnh thoảng anh cười với cô nhưng Phương Thần lại nghĩ thực ra Hàn Duệ đang tức giận, cô luôn nghĩ như vậy, cô không biết một chút gì về các thú vui và sở thích của anh. Rõ ràng họ không phải là người của cùng một thế giới, nhưng dường như lại rất ăn ý với nhau trên một số phương diện, ngay cả quá trình hai người cùng thích ứng, nhường nhịn lẫn nhau cũng không cần. Thực sự là rất kỳ lạ.

Quả nhiên, câu trả lời của Phương Thần đã làm cho hoài nghi. Hàn Duệ quay người nhìn Phương Thần, nheo mắt lại nửa cười nửa không: “Xem ra không chỉ có tôi cảm thấy cô xa lạ, mà cô dường như cũng không quen thuộc với tôi lắm thì phải”. Cô không thể nào phản bác lại, bởi những lời này của anh hoàn toàn đúng.

“Phương Thần, bây giờ tôi bỗng nhiên thấy rất tò mò về mối quan hệ trước đây của hai chúng ta”, Hàn Duệ nói một cách rất chậm rãi: “Hai ngày nay tôi đã nghe không ít những chuyện trước đây, chỉ riêng những chuyện về hai chúng ta không nhiều”. Không biết từ lúc nào tay của Hàn Duệ đã nắm lấy tay của Phương Thần. Anh cúi đầu xuống, năm ngón tay của Phương Thần nhỏ nhắn đẹp giống như búp măng non, tạo ra một sức hấp dẫn khiến người ta rất muốn nắm lấy nó. Hơi thu ánh mắt lại, Hàn Duệ lặng lẽ cầm lấy tay Phương Thần và nắm chặt lấy cho đến khi mười ngón tay của hai người đan chặt vào nhau. “Nói mối quan hệ trước đây giữa hai chúng ta như thế nào?”, Hàn Duệ hạ giọng hỏi với ngữ khí thờ ơ.

Lòng bàn tay cùa Hàn Duệ đặt lên mu bàn tay của Phương Thần. Đó chỉ là một sự tiếp xúc nho nhỏ, rõ ràng rất tinh tế, nhưng lúc này hơi ấm mà nó mang lại được nhân lên rất nhiều. Phương Thần bất giác đưa ánh mắt xuống dưới, cô thấy tay của mình không bị giữ chặt như trước nên rút tay về. Cũng chính trong khoảnh khắc đó, cô thấy một vết sẹo nông giữa ngón tay cái và ngón trỏ của Hàn Duệ, có lẽ đó là vết tích của vụ nổ đó để lại.

Đã bao lâu rồi Phương Thần không chạm đến người của Hàn Duệ nhỉ? Hơn hai tháng nay cô không nằm mơ thấy anh, dường như cô không thể ngờ rằng mình còn có cơ hội được tiếp xúc với cong người anh bằng da thịt hoàn toàn. Nhưng lúc này đây, anh đang nắm lấy tay cô, cử chỉ ấy thậm chí còn dịu dàng, nhẹ nhàng hơn hẳn những lần trước.

Anh còn tản bộ với cô, ở lại trong vườn hoa cùng cô lâu hơn mọi lần. Phương Thần không nén được thầm kêu lên trong lòng, cô ngẩng đầu lên, đầu óc hỗn loạn, cô nhìn chăm chăm vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình một cách vô thức. Anh đã biến mất, rồi trở về, nhưng anh đã thay đổi, vui buồn thất thường, khiến người khác khó mà nhận ra.

Phương Thần không nói câu nào, mãi đến khi cô cảm thấy một làn hơi ấm mơn man bên gáy, cô mới giật mình, hỏi: “Anh làm gì vậy?”. Rất ít khi Phương Thần bàng hoàng như vậy, nhưng lúc này, có thể do cô đang đứng ngược sáng, nên đôi mắt đen láy của cô long lanh như hai giọt nước tinh khiết, cứ nhìn chăm chăm vào anh, dường như trong đôi mắt ấy chỉ có duy nhất hình ảnh của anh. Khuôn mặt xinh đẹp của cô dưới sự bao trùm của ánh sáng, khiến người đứng gần thậm chí có thể nhìn thấy những sợi lông tơ rất nhỏ. Mái tóc đen buôn xõa xuống vai, cổ áo màu trắng sữa càng tôn thêm vẻ đẹp của khuôn mặt, khiến nó trông giống như một trái cây chin mọng, đầy vẻ quyến rũ. Dường như không kịp nghĩ ngợi gì, Hàn Duệ ấn lấy gáy của Phương Thần rồi cúi xuống hôn tới tấp.

Nụ hơn thứ nhất chỉ dừng lại bên môi của Phương Thần, bởi cô đã né tránh theo bản năng. Hàn Duệ dừng lại, đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn Phương Thần nửa giây, sau đó anh tiếp tục cúi đầu xuống thấp hơn. Lần này Phương Thần không né tránh nữa, mặc cho Hàn Duệ hôn lên môi mình, lúc đầu đó chỉ là sự tiếp xúc nhẹ nhàng, sau đó thì hai đôi môi quyện chặt vào nhau>Đúng vậy, đó là lẽ tất nhiên.

Đôi tay Hàn Duệ ôm hờ ngang người Phương Thần, đôi môi hơi mờ, cô từ từ khép mắt. Trong sự bàng hoàng, cô chỉ cảm thấy dường như mình đã chờ đợi từ rất lâu, đã từng nghĩ rằng không thể chờ đợi thêm được nữa. Đầu lưỡi nhỏ đưa qua kẽ răng, Phương Thần giơ tay lên ôm lấy Hàn Duệ. Cô từng tự nhủ rằng, chỉ cần Hàn Duệ sống sót trở về, mọi chuyện trong quá khứ sẽ cho vào dĩ vãng.

Cô không để tâm đến điều gì, cũng không muốn suy nghĩ đến bất cứ chuyện gì. Phương Thần vốn không phải là người tốt, từ nhỏ cô đã như vậy, do đó thoải mái và tự do mới thích hợp với cô, còn những chuyện cũ không rõ ràng cứ baám riết lấy cô, thì hãy cho nó lùi vào quên lãng. Những nụ hôn và bàn tay ôm ấp mỗi lúc một nhiều hơn, chặt hôn và càng có xu hướng cuồng nhiệt hơn.

Hơi thở quen thuộc đang kề bên, vấn vít quanh cô. Phương Thần bất giác khẽ rên lên một tiếng, nhưng ngay lập tức cô thấy phía trước mình bỗng trở nên trống không. Hàn Duệ đã buông Phương Thần ra"> Phương Thần mở mắt ra, cô thấy Hàn Duệ đang nhướn đôi mày: “Bây giờ tôi có thể xác định được, ít nhất trong chuyện này, hai chúng ta rất tâm đầu ý hợp.

Lời của Hàn Duệ vừa như xét đoán, lại vừa như chỉ trích một cách ác ý. Đến lúc này, Phương Thần càng cảm thấy mơ hồ. Con người ấy, sau khi trở về vừa quen thuộc lại vừa xa lạ..