Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 10

Chương 10.

“Manh Manh, nghỉ hè có làm gì không?” Trần Hiểu Kỳ ngồi ở vị trí bên cạnh Manh Manh, dáng người rất gầy, nhìn qua lại ung dung tự tại. Trần Hiểu Kỳ là bạn cùng lớp của Manh Manh, quan hệ không tệ. Trần Hiểu Kỳ là sinh viên đến từ miền núi, khắc khổ, nghiêm túc, nhưng tính cách lại vô cùng rộng rãi, đối với việc nhỏ không hề tính toán chi li. Manh Manh rất thích cô, nhưng độ thân mật của hai người còn chưa sâu. Đối với Manh Manh, cảnh giác đã thành bản năng. Lúc học trung học, cô từng có một người bạn rất tốt, sau đó mới phát hiện, cái người bạn tốt kia của cô, là do cha cô ở sau lưng sắp đặt, vì mục đích gì, Manh Manh không muốn truy cứu, dần dần cùng người bạn kia bất hòa, cuối cùng nữ sinh kia chuyển đến trường khác. Không phải xuất phát từ thật tình, mà là có ý đồ từ trước, loại tình cảm này quả thực hèn hạ đã khiêu chiến ranh giới cuối cùng của cô. Manh Manh từ sau chuyện này, cùng bạn học bảo trì khoảng cách thích hợp, cũng vì vậy, trong mắt bạn học Manh Manh mang vẻ đẹp thần bí, nhưng cũng không phải mỹ nữ lạnh lùng, ngược lại, tính cách của cô rất hiền hoà.

Manh Manh biết mình là cháu gái may mắn của nhà họ Phương. Người lớn cho cô không gian tự do lớn nhất, khiến cô có thể bừa bãi trải qua cuộc sống mình muốn, học cái mình muốn học, hơn nữa, học cái gì cũng đều được hưởng điều kiện tốt nhất, theo cách nhanh nhất, cô thường bắt đầu ở vị trí cao hơn so với những người khác, là do cha mẹ, người lớn can thiệp, cô cũng không cự tuyệt, nhưng cô biết rất rõ, về sau tự mình phải đi con đường nào. Trước đây rất sùng bái cha, cô muốn tham gia quân ngũ, sau đó lớn hơn một chút, cô biết nếu muốn gả cho Ki ca ca, thì không thể tham gia quân ngũ. Cha cô dạy rằng, làm việc gì, nếu không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tốt nhất, cô mà tham gia quân ngũ, nhất định sẽ không làm văn công, cô cũng muốn giống cha, làm một người đứng ở vị trí cao nhất, nếu như vậy, Ki ca ca làm sao bây giờ? Manh Manh cũng từng muốn theo cô của cô kinh doanh, nhưng về sau lại nhìn thấy cô của cô quá bận rộn, cũng đánh mất ý niệm trong đầu. Cuối cùng lựa chọn học báo chí, có người từng nói, phóng viên cùng quân nhân công việc có chút giống nhau, cô không vào trường quân báo, mà vào trường đại học địa phương, mới quen biết Trần Hiểu Kỳ.

Trên người Hiểu Kỳ, Manh Manh thấy được một người trong hoàn cảnh khó khăn vẫn dứt khoát lạc quan hướng về phía trước. Hiểu Kỳ là nữ sinh đáng tôn trọng kính nể, trên người cô loáng thoáng phẩm cách mà người ở thế hệ cô không dễ nhìn thấy, cho nên càng đáng quý trọng. Bởi vì rất rõ tính cách của Hiểu Kỳ, cho nên khi cô hỏi, Manh Manh khẳng định là có chuyện. Manh Manh ngẩng đầu nhìn cô nói thẳng: “Cần mình giúp gì thì nói thẳng, quanh co lòng vòng không phải tác phong của bạn.” Trần Hiểu Kỳ phụt cười một tiếng, nâng tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của mình bất mãn nói: “Manh Manh, đã có ai nói với bạn, mỹ nữ quá thẳng thắn sẽ không tốt, tổn hại hình tượng mỹ nữ chưa?”

Manh Manh trợn trắng liếc mắt, bút trong tay vạch ra một vòng tròn: “Bớt nói nhảm vài câu đi.” Trần Hiểu Kỳ cười hắc hắc: “Bạn không phải thích leo núi sao, mình cho bạn biết, ngọn núi quê mình bạn chưa thấy qua, cũng chưa được khai phá, gió lạ bốc lên, đất đá di động…” Manh Manh đưa tay ngăn cô lại: “Được rồi, có phải đang ‘bình văn’ đâu, nói ý chính.” Trần Hiểu Kỳ nói chưa hết ý nháy mắt mấy cái: “Người ta còn chưa nói hết tư tưởng trong lòng, bạn đã sốt ruột muốn nghe nội dung chủ yếu, ý chính là, bạn nếu thích leo núi, không bằng đến quê mình! Vả lại, đi với mình, tiện tay giúp mình mang vài thứ, có hơi nhiều, mình có chút khó khăn…” Không đợi Manh Manh cự tuyệt, Hiểu Kỳ đột nhiên ghé sát vào cô thấp giọng nói: “Mình biết, mình biết, Sài đại tá định rủ bạn đi Tây tạng. Nhưng mà năm nay bạn không cần suy nghĩ, mình mới vừa từ Hội sinh viên nghe được, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự trong tháng bảy, thời gian hơi gần, đi Tây Tạng rất khó.” Manh Manh không khỏi nở nụ cười: “Bạn nghe ngóng rất cụ thể.” Nghiêng đầu nghĩ nghĩ, dù sao nghỉ hè cô cũng không có chuyện gì, lại là lúc các quân khu tụ họp diễn tập lớn, Ki ca ca chắc sẽ bề bộn nhiều việc trong mấy tháng, không đếm xỉa tới cô. Hơn nữa, cha cô hiện nay đang ở Xuyên Thiểm(Đồng Xuyên – Thiểm Tây), Phương Tuấn nghỉ hè không thể quay về, cô dù sao cũng phải về thăm nhà một chút, tránh để mẹ cô nói chị em bọn họ không có lương tâm.

Thật ra cô cùng Phương Tuấn là bị cha mình đá đi, cha rất phiền vì chị em bọn họ ở trước mặt sẽ quấy rầy vợ chồng hai người ân ái. Manh Manh hâm mộ nhất chính là cha mẹ cô, từ khi cô còn nhỏ, đã thấy cha mẹ cô yêu thương nhau đến buồn nôn. Đừng nhìn cha cô bên ngoài là một người mặt sắt, trước mặt mẹ cô, nói chuyện cũng giảm xuống mười sáu độ, nhẹ giọng nói lời nhỏ nhẹ dỗ dành, xót thương, cưng chiều, có đôi khi bọn họ thật là nhìn không nổi. Hơn nữa, cô đối với Tứ Xuyên có cảm tình nhất định, lúc trước ở đây một thời gian dài, về sau cha lại bị điều đi, giằng co chừng mười năm, cha lại được điều trở về. Nghĩ đến đây, Manh Manh gật gật đầu: “Được, cùng bạn đi xem thôi.” Trần Hiểu Kỳ hoan hô một tiếng: “Manh Manh, mình biết mà, rủ bạn là đúng nhất.”

Manh Manh đã đáp ứng, nhưng ở nhà ga, nhìn thấy mấy cái ba lô to như vậy cùng với một núi sách được cột chặt, không khỏi ngạc nhiên: “Hiểu Kỳ, đây là có hơi nhiều mà bạn nói đó hả? Đừng nói mình và bạn, cho dù thêm hai người nữa, cũng không thể mang hết.” Hiểu Kỳ cười hắc hắc: “Ai nói chỉ có mình và bạn, còn có người khác nha!” Nói xong, xông đến phía sau Manh Manh, trên mặt tràn ra một nụ cười tươi, nhiệt tình vẫy tay hô to: “Anh Sài, anh tới rồi.” Manh Manh quay đầu, Sài Tử Hiên cùng nhóm người trong câu lạc bộ đi tới. Manh Manh bỗng nhiên hiểu được, vì sao khi cô nói với Sài Tử Hiên, năm nay không thể đi Tây Tạng, thái độ của Sài Tử Hiên lại là thần bí cười cười.

Manh Manh khẽ nhíu mày, ghé sát vào bên tai Trần Hiểu Kỳ nói: “Bạn nhờ đàn anh giúp sao?” Trần Hiểu Kỳ vội vàng giơ hai tay lên: “Mình không có, mình thề…” Bỗng nhiên giả dối cười: “Mình chỉ nói với đàn anh trong Hội sinh viên, năm nay bạn muốn cùng mình về quê mà thôi, bạn biết đó, hội trưởng của chúng ta có quen biết anh Sài, cho nên…” Manh Manh trợn trắng liếc mắt: “Trần Hiểu Kỳ bạn thật là…” Trần Hiểu Kỳ thấp giọng nói: “Có gì không tốt, anh Sài có ý với bạn, người mù cũng thấy được, chuyện của hai người truyền khắp nơi! Nếu thích hợp, tài tử giai nhân chẳng phải sẽ thành một giai thoại sao.” Manh Manh trừng mắt nhìn cô liếc một cái, tức giận nói: “Trần Hiểu Kỳ, bạn làm bà mai luôn đi.” Trần Hiểu Kỳ cười hắc hắc: “Trường học không có môn này, bằng không, mình nhất định ghi danh đầu tiên.” Manh Manh chưa kịp nói thêm gì, Sài Tử Hiên đã đến trước mặt.

Chào hỏi qua, vài người bắt đầu phân công đem đồ trên mặt đất lên xe lửa, bọn họ nằm giường cứng, bốn người trong câu lạc bộ, ngoại trừ Sài Tử Hiên, Trương Hạo, còn có Phan Thiệu cùng Chu Hàn, người trẻ tuổi ở cùng một chỗ, rất dễ hòa đồng, hơn nữa Trương Hạo cùng Phan Thiệu lại nói nhiều, chốc chốc là có một tiết mục, chọc Hiểu Kỳ cười đau bụng. Nói mệt, mấy nam sinh bá vai nhau ra ngoài hút thuốc, Trần Hiểu Kỳ cũng đi theo góp vui, Manh Manh lúc này mới nhìn ra, Trần Hiểu Kỳ cùng Phan Thiệu có một chút ý tứ, cũng không biết hai người này sao lại có dính dáng. Dường như biết nghi hoặc của cô, Sài Tử Hiên nói: “Phan Thiệu cũng là thành viên Hội sinh viên.” Giọng của Sài Tử Hiên khác hẳn Ki ca ca, giọng của Ki ca ca có chút tục tằng, có chút trầm thấp, nhưng vô cùng có lực, ngắn gọn mà có lực, hơi giống cha cô, nếu hét xuống mặt đất, có thể khoét ra một cái hố, là quân nhân điển hình.

Mà giọng Sài Tử Hiên lại rất trong, giống con người anh, rất dễ nghe. Manh Manh nghĩ nếu anh cất tiếng hát, hát cái loại tình ca đau khổ, sẽ vô cùng có hương vị, không giống Ki ca ca của cô, cất giọng vĩnh viễn cứng rắn như đao, không có chút mềm mại nào. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên tấm màn bằng lụa trắng, dừng trên gương mặt trắng nõn của cô, gần như có thể thấy mạch máu màu xanh cùng lông tơ tinh tế dưới làn da cô. Cô hơi hơi cúi mắt, lông mi thật dài men theo vành mắt tạo thành độ cong duyên dáng, che khuất con ngươi sáng trong như ngọc, giống như cánh chuồn chuồn rung động, cùng khóe miệng xinh nhấc lên, không khỏi mang theo vẻ bướng bỉnh, khiến cho vẻ đẹp của cô nhất thời như có sinh mệnh. Sài Tử Hiên cảm thấy Manh Manh mỗi lần đều khiến anh thật kinh ngạc không thôi. Trước đây lúc nhìn cô mặc lễ phục ngồi trên sân khấu kéo đàn cello, anh cảm thấy, cô là nữ sinh tao nhã nhất trên thế giới, trên núi, cô đối với mưa to vẫn có thể cười tươi, Sài Tử Hiên cảm thấy, đời này sẽ không tìm thấy nữ sinh thứ hai dũng cảm như thế, loại dũng cảm này thắp sáng tươi đẹp, kinh tâm động phách.

Mà lúc này, Sài Tử Hiên lại cảm thấy cô rất an tĩnh, giống như nước Giang Nam, như bóng hoa trong nước, xinh đẹp trong suốt có chút hư ảo, mà trên môi cô lại mang vẻ tươi cười nghịch ngợm, khiến Sài Tử Hiên bất giác say mê càng sâu… Manh Manh phát hiện, phía đối diện nửa ngày cũng chưa nói gì, ngẩng đầu nhìn vào mắt Sài Tử Hiên, con ngươi của Sài Tử Hiên rất đen, vì vậy có vẻ đặc biệt thâm thúy, không giống Ki ca ca. Mỗi khi Manh Manh nhìn Ki ca ca, đều có thể từ trong mắt anh thấy được bóng dáng chính mình, rất rõ ràng. Ki ca ca càng sẽ không giống Sài Tử Hiên, bị cô nhìn thì lập tức né tránh. Manh Manh không khỏi có chút mếu máo, cô phát hiện, mình hơi nhớ Ki ca ca, tuy rằng vài ngày trước, trước khi Ki ca ca đi, cô còn quấy rầy anh mấy ngày, nhưng lúc này cô vẫn như cũ không ngừng nhớ anh, đoán anh hiện tại ở nơi nào, làm cái gì, có giống như mình, cũng nhớ cô…

Sau một lúc lâu Sài Tử Hiên mới nhìn lại, lúc anh nhìn lại, mấy người Trương Hạo cũng trở lại, la hét ầm ĩ chơi bài, đấu chủ. Manh Manh chơi với bọn họ cảm thấy mệt mỏi, trèo lên giường cứng, đeo tai nghe điện thoại, từ từ nhắm hai mắt mà ngủ, những người khác vẫn tiếp tục chơi. Sài Tử Hiên hơi ngước đầu, nhìn bóng lưng Manh Manh mà ngẩn người. Không biết bao lâu sau, vài người cũng mệt mỏi, về chỗ của mình nằm xuống, Trương Hạo nghiêng đầu nhìn thấy bộ dạng này của Sài Tử Hiên, không khỏi thấp giọng cười: “Thế nào? Lão đại, sẽ tiến tới chứ, trước kia mình thấy cậu còn cứu được. Từ khi trên núi trở về, cậu đã bệnh nguy kịch. Nếu đã vậy, nắm chặt một chút, trực tiếp cưới về, đàn em có thể gả vào nhà cậu, cả đời ăn ngon mặc đẹp, cũng thỏa đáng …”.