Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 14

Chương 14.

Bầu không khí giữa Phùng Ki và Manh Manh ngột ngạt khiến Thiệu Cương có chút không biết làm thế nào. Thiệu Cương khi vừa nhập ngũ, không vào lớp đào tạo tân binh, mà trực tiếp từ địa phương tuyển thẳng vào, là do chị của anh giúp anh có được chỉ tiêu. Thành tích Thiệu Cương thi vào trường cao đẳng không lý tưởng lắm, hơn nữa anh mơ ước thi đậu vào học viện âm nhạc của tỉnh, nhưng giấc mộng đành tan biến. Có chút mơ tưởng, nghĩ rằng làm lính văn công cũng không tệ, nhưng lại không đúng thời điểm, chỉ có thể trở thành tân binh, lại nghĩ về sau sẽ có cơ hội, nhưng đã một năm, cũng vẫn là tân binh, lần này còn phải tham gia diễn tập quân sự lớn. Lúc ấy chính anh cũng không biết sao lại thế này, âm thanh đạn pháo, khói thuốc súng tràn ngập, anh nhìn cái gì cũng không thấy, nghe cái gì cũng không rõ, qua một lúc, đến khi hiểu rõ thì đã được Phùng Ki che chở ngã nhào xuống vách núi, cũng may vách núi không cao, mà năm nay mưa lớn, dưới vách núi chứa nước do mưa ngập sâu hơn nửa người, hai người rơi xuống bị vách đá nhô ra cản một chút, giảm không ít lực va chạm, bằng không, không phải chỉ gãy tay, gãy chân như thế là xong.

Hơn nữa nguyên nhân gây ra là do anh không đi theo tuyến đường quy định khi diễn tập, lại đi đường tắt mới xảy ra chuyện, anh phải chịu trách nhiệm hoàn toàn, không, nói chính xác là anh sẽ bị xử phạt rất nghiêm trọng. Anh tìm đến Phùng Ki, thật ra không chỉ là để nói lời cảm tạ, còn một nguyên nhân khó có thể mở miệng, muốn tìm Phùng Ki giúp phương thức đối phó, thăm dò một chút, thử xem có thể nhờ vả việc gì hay không, đây là chiêu chiến hữu của anh chỉ cho anh. Mới là tân binh mà trên lưng đã mang kỷ luật, chưa nói về sau chuyện tốt gì cũng không đến mình, nội chuyện phục hồi như cũ cũng đã là vấn đề, hơn nữa chị anh mà biết, không biết sẽ quở trách anh thế nào. Nhưng Thiệu Cương không nghĩ tới trong phòng bệnh của Phùng Ki còn có người khác. Thiệu Cương cố ý chọn buổi tối mới đến, chính là muốn tránh thời gian thăm bệnh nhân, nhưng mà nữ sinh này là ai? Chẳng lẽ là người nhà, Thiệu Cương không khỏi âm thầm ngờ vực, trông dáng vóc thoạt nhìn cũng chỉ đôi mươi, là người nhà của Phùng Ki? Em gái sao? Chưa từng nghe Phùng doanh trưởng có em gái nha! Hai người cử chỉ thân mật, có vài phần mập mờ, nếu là tình nhân, tuổi lại có vẻ không đúng, hơn nữa xinh đẹp đến như vậy, so với những nữ sinh Thiệu Cương từ nhỏ từng gặp qua càng đẹp hơn.

Tầm mắt lưu chuyển, lộ ra chút nghịch ngợm, sống mũi sinh động, Thiệu Cương không khỏi có chút lặng người, ý thức được ánh mắt của anh, Manh Manh xoay qua trừng mắt nhìn anh liếc một cái, tức giận nói: “Anh lính ngốc, nhìn cái gì mà mắt mở trừng trừng?” Lời nói của tiểu nha đầu mang theo gai nhọn, Phùng Ki không khỏi mỉm cười. Thiệu Cương mặt đỏ lên cúi đầu: “Không, không nhìn gì…” Lời nói lắp bắp mang chút khẩn trương, Phùng Ki nhíu mày, nhìn anh nói: “Vết thương chưa lành, đừng đi lung tung, trở về đi, tôi không cần cậu cảm ơn. Tình huống lúc đó, là người khác cũng sẽ cứu cậu.” Thiệu Cương ngẩng đầu, ánh mắt lóe lóe xẹt qua Manh Manh, chần chừ mở miệng: “Có việc này, Phùng doanh trưởng, em là muốn hỏi một chút, quân khu có xử phạt em hay không?” Phùng Ki nhíu mày, sắc mặt có chút trầm lạnh: “Tôi có thể khẳng định luôn với cậu, với hành vi lúc đó của cậu, đã đáng bị xử phạt, xử phạt cụ thể thế nào, còn phải xem kết quả cuối cùng từ bộ chỉ huy.”

Thiệu Cương sắc mặt có chút mờ mịt, nói không nên lời, Manh Manh đi tới xoay người nhìn nhìn anh: “Không phải chứ! Nam tử hán đại trượng phu, không thể đảm đương chút chuyện đó, xử phạt thì sao, chỉ cần anh lập công thì không phải có thể xóa kỷ luật sao, chưa gì mà đã ủ rũ như vậy?” Manh Manh trong lòng lại nói: thằng nhóc này thực không kiên cường bằng chị của anh ta, chị anh ta tuy rằng là phụ nữ, nhưng quyết định thật nhanh chóng khiến người ta bội phục, thằng nhóc này lại mềm rục tựa như một chút xương cốt cũng không có. Giọng nói của Manh Manh đại khái có chứa khinh miệt, kích thích Thiệu Cương mới hai mươi tuổi đầu, anh ngẩng đầu lên: “Ai, ai ủ rũ … Tôi muốn biết kết quả, để chuẩn bị tốt tâm lý trước…” Manh Manh phì cười một tiếng: “Chuẩn bị cái gì? Phạm sai lầm chắc chắn phải chịu xử phạt, việc này học sinh tiểu học còn biết. Anh tới tìm Ki ca ca không phải là muốn đi tìm phương pháp xin chút tình cảm cá nhân, thử xem có thể xin giảm nhẹ hình phạt hay không sao?” Bị Manh Manh không chút lưu tình trực tiếp đem mục đích chỉ ra, Thiệu Cương khó xử đến cực điểm, mặt căng ra, đỏ ửng.

“Manh Manh!” Phùng Ki lên tiếng cảnh cáo, Manh Manh hừ một tiếng, lướt qua Thiệu Cương trực tiếp đi ra ngoài, loảng xoảng đóng sầm cửa, ngồi trên ghế ở hành lang, hờn dỗi. Ki ca ca là người có nhiều nguyên tắc, không ai rõ ràng hơn cô, điểm này đúng là thừa hưởng từ cha cô. Từ khi nhập ngũ đến nay, từng bước một bước chân đi tới, không dựa vào địa vị trong nhà một chút nào, hơn nữa, tuyệt đại đa số lãnh đạo trong quân khu, cũng biết rất rõ Phùng Ki chính là con của chú Phùng, mà chú Phùng cũng rất cảm kích mấy vị lãnh đạo cấp trên của Ki ca ca, không xét quen biết, đối xử bình đẳng. Chức vị thành tích hiện tại của Ki ca ca, đều do chính anh phấn đấu mà có, người như vậy sao có thể tranh thủ tình cảm cá nhân. Nhưng đối với Thiệu Cương, Manh Manh có thể nhìn ra được, Ki ca ca miệng nói nghiêm khắc, trong giọng nói cũng đã lộ ra hòa hoãn, hòa hoãn này không cần nói cũng khẳng định không bởi vì Thiệu Cương, nói trắng ra, vẫn là đối với chị của Thiệu Cương – Thiệu Tình không quên được!

Manh Manh càng nghĩ càng tức giận. Năm đó chính mình nhất thời sơ sẩy, khiến cho Thiệu Tình chen vào, cho tới bây giờ, tuy rằng Thiệu Tình đã đi rồi, nhưng bóng dáng trong lòng Ki ca ca, cô có làm thế nào cũng không xóa đi được. Manh Manh bỗng nhiên có chút uể oải, nếu Ki ca ca cả đời quên không được Thiệu Tình, cô nên làm gì bây giờ? Uể oải qua đi, Manh Manh lần đầu có cảm giác mê man. Di động đổ chuông đánh gãy mê man ngắn ngủi của cô, Manh Manh cúi đầu nhìn, không khỏi nhếch lên khóe môi, cô đứng lên, đi đến một đầu hành lang nghe điện: “Mẹ…” Một tiếng mẹ ngắn ngủi, khiến Hàn Dẫn Tố ở đầu dây bên kia chợt nghe ra có gì không thích hợp, dù sao cũng là nha đầu do mình 10 tháng mang thai mà sinh ra, tâm tình của con, dù qua điện thoại, Hàn Dẫn Tố cũng có thể đoán được chuẩn xác. Tiểu Manh Manh tâm tình rất xấu, cho tới bây giờ đều là vì Ki ca ca của cô. Đối với Phùng Ki, thái độ của Hàn Dẫn Tố khi lo liệu chuyện này là thuận theo tự nhiên, chuyện tình của con gái, nên để cho con bé chính mình quyết định, cha mẹ không nên can thiệp. Dù sao chuyện tình yêu hôn nhân này không thể miễn cưỡng, cho dù miễn cưỡng, cuối cùng mà không hạnh phúc cũng không tốt.

Tuy rằng tư tưởng rộng rãi, nhưng nhìn tiểu nha đầu một đường đuổi theo phía sau Phùng Ki, làm mẹ, Hàn Dẫn Tố vẫn hơi có chút đau long. Hàn Dẫn Tố nhẹ giọng hỏi: “Làm sao vậy? Có tâm sự sao?” Manh Manh nâng chân lên, ngồi xếp bằng ở trên ghế, nghe được âm thanh của mẹ, hốc mắt có chút đỏ, cắn môi lắc đầu: “Không có việc gì, con chỉ nhớ nhà thôi.” Hàn Dẫn Tố không khỏi thầm oán: “Nếu nhớ nhà, sao nghỉ hè cũng không trở về.” Manh Manh chu miệng: “Người ta đã chuẩn bị về nhà, không phải do Ki ca ca bị thương sao?” Hàn Dẫn Tố có chút thở dài: “Ki ca ca của con bị thương sao rồi, ba con nói không nghiêm trọng, nhưng ba của con là người nói chuyện luôn nhẹ nhàng bâng quơ. Năm ấy ba con bị thương, cũng giấu diếm mẹ ước chừng hơn nửa tháng. Sau đó bị mẹ phát hiện, lại còn nói là vết thương nhỏ…” Manh Manh bỗng nhiên tâm tình tốt lên không ít, cười khanh khách hai tiếng: “Ba là sợ mẹ lo lắng, vết thương của Ki ca ca tốt nhiều rồi…”

Hai mẹ con nói chuyện một hồi lâu, Manh Manh buông điện thoại, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy, Thiệu Cương đứng ở bên kia, chống nạng tựa vào một bên. Anh đứng rất thẳng, một thân quân trang nhìn qua cũng đẹp trai, Manh Manh phát hiện anh không lùn, cùng Ki ca ca không chênh lệch lắm, người hơi gầy, đứng ở nơi đó, vẻ ngoài khá đẹp (ở đây dùng từ vốn ‘thanh tú’ nên có ý chỉ vẻ ngoài Thiệu Cương thiên về vẻ đẹp của nữ giới hơn là nam giới), trong nháy mắt, Manh Manh giống như nhìn thấy Thiệu Tình, hai chị em từ một khuôn mà ra. Manh Manh nhếch lên ý cười mở miệng: “Ki ca ca của tôi có phương pháp thông qua rồi sao?” Thiệu Cương mặt có chút hồng, cứng cổ nói một câu: “Tôi, tôi không đi cửa sau.” Manh Manh đứng lên: “Không đi thì không đi, gấp cái gì, trừ phi chột dạ.” Manh Manh đi qua bên người Thiệu Cương, Thiệu Cương đột nhiên đưa tay bắt lấy cô: “Tôi thực không đi cửa sau.” Ánh mắt Manh Manh dừng ở bàn tay to nắm lấy cánh tay của mình, cánh tay nhẹ nhàng vừa chuyển liền đem Thiệu Cương đẩy đến trên tường, cô tới gần anh thấp giọng nói: “Động thủ động cước với tôi, anh còn chưa đủ tư cách, trở về luyện vài năm nữa đi.” Bỏ anh ra, nhanh chóng rời đi.

Thiệu Cương sờ sờ cánh tay bị đau, nhìn bóng dáng của cô biến mất, đáy lòng dấy lên một cỗ cảm giác khác thường. Cô gái này đối với anh có sự chán ghét khó hiểu, khiến Thiệu Cương rất nản long. Lớn như vậy, còn chưa từng có cô gái nào tỏ vẻ phản cảm rõ ràng với anh như vậy. Manh Manh mặc kệ Thiệu Cương nghĩ như thế nào, trong thế giới này người duy nhất có thể làm cho cô để ý chỉ có Phùng Ki. Manh Manh đẩy cửa tiến vào, y tá đang ở bên trong tiêm thuốc, cô y tá thực trẻ tuổi, nhìn qua ước chừng hai mươi ba, hai mươi bốn, không thể nói là xinh đẹp, nhưng làn da trắng, đôi mắt to, bên trong áo dài trắng là một thân quân trang, khiến cho cô y tá nhìn qua có chút hiên ngang quyến rũ, hơn nữa hiện tại, ánh mắt cô lóng lánh, dáng vẻ có chút ngượng ngùng cùng Ki ca ca nói chuyện… Manh Manh trừng mắt nhìn, cô vừa tiến đến, cô y tá liền khách khí gật gật đầu với cô, thu dọn vài thứ rồi đi ra ngoài. Phùng Ki nghiêng đầu, phát hiện tròng mắt của tiểu nha đầu một chút cũng không thôi nhìn chằm chằm bóng dáng cô y tá, đáy mắt lóe ra ánh sáng, nhìn qua có chút cổ quái, cái miệng nhỏ nhắn cắn môi dưới, không biết suy nghĩ cái gì đây?

Phùng Ki đưa tay xoa bóp mặt của cô: “Tiểu nha đầu, còn tức giận sao?” Manh Manh xoay đầu nhìn anh: “Ki ca ca, anh có thấy cô ấy đẹp không?” “Cái gì?” Phùng Ki bị cô hỏi sửng sốt, nhất thời không hiểu được, Manh Manh hướng về phía cửa bĩu môi: “Chính là cô y tá mới đi ra, đẹp không?” Trước kia tiểu nha đầu cũng thích hỏi anh mấy vấn đề này, hơn nữa còn hỏi đến cùng, ban đầu anh nói cho có lệ là đẹp, tiểu nha đầu sẽ hỏi không dứt: đẹp chỗ nào? là ánh mắt, cái mũi, hay miệng… Có phải so với cô đẹp hơn hay không?… Manh Manh là nha đầu rất thích hư vinh, từ nhỏ đã thích mặc đẹp lại còn trang điểm. Vài năm nay đại khái đã trưởng thành, rất ít hỏi anh vấn đề như vậy, hôm nay đột nhiên lại hỏi, Phùng Ki cũng rất hoài niệm.

Tâm Phùng Ki bỗng nhiên nổi lên một tia ranh mãnh, gật gật đầu: “Cũng không tệ lắm, rất đẹp!” Manh Manh bất mãn quyệt miệng: “So với em đẹp hơn sao?” Phùng Ki ra vẻ nghiêm túc nhìn cô vài lần, gật gật đầu: “So với em lúc này đẹp hơn, em soi gương xem, em bây giờ giống như cọp mẹ.” Manh Manh đứng lên nhảy đến toilet, Phùng Ki không khỏi buồn cười, chỉ chốc lát sau tiểu nha đầu đi ra, tay chống thắt lưng: “Ki ca ca, anh từng nhìn thấy cọp mẹ xinh đẹp như vậy sao?” Phùng Ki liếc nhìn đồng hồ: “Mười giờ rồi, mau ngủ đi!” Ánh mắt Manh Manh sáng lên, nhanh chóng xông đến, dùng cả hai tay hai chân trèo lên giường bệnh, chui vào trong lòng Phùng Ki, thật nhanh nhắm mắt lại, lông mi cong dài lại nghịch ngợm rung động, mí mắt lại di chuyển, vừa nhìn là biết giả bộ ngủ.

Phùng Ki nhẹ nhàng chọt chọt hai má của cô: “Đánh răng chưa?” Tiểu nha đầu mở mắt ra, cái miệng nhỏ nhắn đột nhiên chu lên: “Ki ca ca kiểm tra đi…” Môi phấn nộn như có như không xẹt qua chóp mũi Phùng Ki, thiếu chút nữa chạm vào miệng Phùng Ki, xông vào mũi là hương chanh nhàn nhạt cùng cảm giác mềm mại, giống như một chiếc lông chim nhỏ, nhẹ nhàng phớt qua trái tim của Phùng Ki, có chút ngứa ngáy ….