Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 24

Chương 24.

Manh Manh có chút si ngốc giương cái miệng nhỏ nhắn, ánh mắt vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Phùng Ki, đây là Ki ca ca của cô sao? Cái gã đầu gỗ ngu ngốc chết sống cũng không chịu hiểu, nhưng chỉ qua một đêm, còn hơn trải qua nhiều năm dài, Ki ca ca bảo thủ như ông già, mà cũng nói ra lời như vậy. Mặc dù không hề hoa mỹ lại động lòng người, thật giống như từ trong trái tim trẻ thơ của anh bật thốt ra, thoải mái lớn tiếng mà hô. Đây là người đàn ông cô muốn, đây là Ki ca ca của cô, Manh Manh nháy mắt mấy cái trực tiếp nhào qua, đem Phùng Ki không phòng bị bổ nhào lên trên giường. Tiểu nha đầu chu môi chủ động với qua, hôn anh, hôn mặt của anh, hôn môi của anh, cái lưỡi đinh hương ẩm ướt nghịch ngợm tiến vào miệng Phùng Ki, trêu chọc, vô cùng nhiệt tình. Dục vọng của Phùng Ki vốn đã cực lực ẩn nhẫn, nhanh chóng bị tiểu nha đầu trêu chọc mà bùng phát, vừa khai trai, vừa thưởng thức vị thịt, Phùng Ki lại đang trong thời kỳ tuổi trẻ sinh lực dồi dào, sao mà có thể chịu nổi dụ dỗ mê hoặc của cô nàng xinh đẹp diễm lệ như thế, lập tức liền đổi tĩnh thành động, ôm tiểu nha đầu, nghiêng người đặt ở dưới thân…

Bộ quần áo ở nhà vừa mặc giờ rơi trên mặt đất, nội y, quần lót … Trong vòng vài giây, tiểu nha đầu liền trần trụi, ánh mặt trời rơi xuống, xuyên thấu trên thân thể tiểu nha đầu, giống như một miếng bạch ngọc tinh xảo. Thân thể tiểu nha đầu ấm áp, giống như ngọn lửa thiêu cháy, chủ động, nhiệt tình, chân thật… Cánh tay mảnh khảnh ôm cổ Phùng Ki, chân bò lên thắt lưng rắn chắc của Phùng Ki, vòng lại ở phía sau anh, hai chân nhỏ xinh xiết chặt, không có một khe hở. Tạp dề cùng với quần bị ném trên mặt đất, quân trang, áo sơ mi ngay ngắn lại vẫn đang ở trên người Phùng Ki, nút áo trước ngực đã mở rộng, lộ ra cơ bắp sôi sục, cơ bụng cứng rắn …

Môi Manh Manh lướt qua khóe môi của anh, tiết tấu tương tự như ngày hôm qua Ki ca ca ép buộc cô, môi hôn, cắn, mút dọc theo gáy Phùng Ki, tới yết hầu của anh đột nhiên cắn cắn, sâu trong yết hầu của Phùng Ki phát ra tiếng rên rầu rĩ, nghe lỗ mãng vô cùng, giống như dã thú bị nhốt bên trong thâm cốc. Khi môi của tiểu nha đầu linh hoạt ngậm đầu vú nhô ra trên bộ ngực màu đồng, Phùng Ki thở dốc, cũng đã đến cực hạn, giống như một vật lớn phá động mà ra, có chút dọa người. Kể cả tiểu nha đầu không quyến rũ anh, Phùng Ki muốn khống chế được dục vọng đối với tiểu nha đầu, cũng cần phải tự chủ rất nhiều, huống chi tiểu nha đầu có ý định quyến rũ anh, tỏ ra miên man dụ dỗ, quả thực chính là một tiểu hồ ly tinh không hơn không kém. Cách thức mặc dù ngây ngô, nhưng ánh mắt, lại thường liếc anh một cái, khóe mắt đuôi lông mày tự nhiên toát ra dụ dỗ mê hoặc, hồn xiêu phách lạc.

Phùng Ki làm sao có thể nhẫn được, anh dồn dập thở dốc vài tiếng, nghiến răng nghiến lợi phun ra mấy chữ: “Tiểu nha đầu, tiểu hồ ly tinh… Thân mình không đau à, ừ? Xem anh thu thập em thế nào, ai bảo em không thành thật, không thành thật…” Đem đầu gỗ giống như Phùng Ki bức nói ra được những lời này, Manh Manh bỗng nhiên cảm thấy rất tự hào. Manh Manh nhớ rõ, trước kia từng xem qua một quyển sách, trong đó nói rằng, phái nữ vì yêu mà dẫn tới tình dục, phái nam lại vì tình dục mà yêu, tình yêu đối với phái nam so với phái nữ càng quan trọng, cũng do nhân tố ‘yêu’ (yêu này không phải là tình cảm, mà là hành động đó đó ≧///≦) chiếm vai trò tuyệt đối. Ki ca ca cũng là đàn ông, lại là quân nhân có thể lực tương đối tốt. Dựa vào tình huống trước mắt mà phân tích, hai người dĩ nhiên không có khả năng ở cùng một chỗ. Một tuần, một tháng không dễ có một lần gặp mặt, về sau cũng sẽ rất nhiều lần như vậy, cô cũng không muốn để Ki ca ca bởi vì phương diện này chưa đủ, mà ra ngoài ăn vụng.

Tuy rằng tin tưởng Ki ca ca không phải người như vậy, nhưng thời điểm dưới thân sung huyết, thường thì lý trí cùng tình cảm cũng sẽ tạm thời bị quẳng đi, ít nhất Manh Manh muốn tận lực ngăn chặn khả năng này. Tình yêu cần chủ động, càng cần vung vén cùng duy trì, đây là Manh Manh học được từ trên người mẹ cùng cô của cô. Với lại sau khi Ki ca ca thổ lộ động lòng người như vậy, cô cũng nên cổ vũ một chút, để cho Ki ca ca biết, trong lòng cô rất vui mừng, thân thể vẫn có chút đau, nhưng không ngại để cho Ki ca ca thật tốt mà yêu thương cô. Hơn nữa, Ki ca ca lo cho cô, rõ ràng đã sắp nổ tung, lại vẫn đang tận lực bảo trì động tác nhẹ nhàng, chậm chạp, dịu dàng. Anh chậm rãi chậm rãi đẩy mạnh, dẫn đến một cái chớp mắt, nghe được Manh Manh hít mạnh một hơi, liền ngừng lại, chờ đợi cô thích ứng. Cảm giác chặt chẽ ấm áp kia, đem Phùng Ki bức điên, lại phải nhẫn nại, sợ thương tổn tiểu nha đầu của anh.

Manh Manh mở mắt ra, tận lực thả lỏng, thân thể giãn ra, cất chứa… Phùng Ki cúi đầu nhẹ nhàng hôn cô, hôn ánh mắt của cô, hôn chóp mũi rất đẹp của cô, hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, ở bên trong tai của cô khẽ liếm, lưu luyến không đi… Bàn tay to vuốt ve phía sau lưng cô, dọc theo hai bên sườn, âu yếm từng chút từng chút, cho đến khi cảm giác rên rỉ của tiểu nha đầu trắng mịn dưới thân, từ tinh tế yếu ớt bắt đầu dồn dập, tay nhỏ bé khó nhịn ôm lấy đầu của anh, ngẩng đầu lên chủ động hôn anh, thân thể cũng từ từ vặn vẹo, Phùng Ki như nghe được một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, động thân mà vào, từ đầu đến cuối, chôn sâu tận gốc, có thể cảm nhận được chỗ sâu trong hoa tâm run rẩy co rút, làm anh thoải mái đến cực điểm. Rời khỏi… tiến vào, từng chút, từng chút, tiết tấu thong thả, lại tương đối có lực… Thân thể tiểu nha đầu theo va chạm của anh chợt cao chợt thấp, lại tương đối nhiệt tình, ôm chặt lấycổ anh, toàn bộ thân mình dán ở trên người anh, bộ ngực mềm mại dán vào trong ngực anh, từng chút từng chút, phối hợp với cái miệng nhỏ nhắn rầm rì khi có khi không của cô, nói không nên lời. Rất nhanh, tiểu nha đầu bắt đầu bất mãn với tiết tấu của anh. Anh rời khỏi thì tiểu nha đầu sẽ ôm siết lấy anh, dụi dụi … Cái miệng nhỏ nhắn cũng bất mãn, chu lên rầm rì, vóc dáng kia, yếu ớt lại miên man, có thể làm cho Phùng Ki đau thấu bên trong tâm khảm.

Bàn tay to trượt xuống, nắm ở bên hông tiểu nha đầu, bắt đầu tiến lên, bắt đầu dấy lên tiết tấu điên cuồng, quả thực chính là mưa rền gió dữ. Manh Manh vốn dĩ dần dần thích thú, trướng đau đã thối lui, dần dần dâng lên cảm giác ngứa ngáy hư không, khiến cô thấy khó chịu. Phản ứng chân thực nhất chính là hành động, cô muốn càng nhiều hơn, nhanh hơn, nhưng Ki ca ca giống như tra tấn cô, từng chút từng chút, thong thả vô cùng. Hơn nữa, mỗi một lần tiến vào đều rất mạnh, sâu đến tận gốc, Manh Manh cảm thấy, chính mình nói không chừng sẽ bị Ki ca ca đâm thủng, đã đạt tới khoái cảm gần như ma mị, phá tan giới hạn, nhanh chóng lan tràn tới toàn thân… Cô muốn anh, rất muốn, rất muốn, muốn sâu nhất, nhanh nhất, chân thực nhất thuộc về Ki ca ca… Bởi vậy cô làm nũng, cô cọ xát, cô khó nhịn mà nhiệt tình hôn anh…

Ki ca ca đột nhiên điên cuồng tăng tiết tấu, khiến Manh Manh cảm thấy cả người căng cứng đến cực hạn, bỗng nhiên thân thể trở nên không còn là của cô, căn bản không chịu đầu óc khống chế, nó có ý thức của mình, dán vào Ki ca ca, vòng eo điên cuồng vặn vẹo, giống như một con rắn nhảy múa, mỗi một cử động đều có thể xoay đến trong lòng Phùng Ki, cái miệng nhỏ nhắn cũng dần dần nói năng lộn xộn: “A… Ki ca ca, Ki ca ca… A… Em không được, không được… Muốn chết… Hiện tại sẽ chết, anh tha cho em, tha em … Ki ca ca, Ki ca ca …” Miệng cầu xin tha thứ, nhưng một đôi chân dài nhỏ bé yếu ớt trắng nõn, lại cuốn chặt lấy thắt lưng Phùng Ki, cử động càng ngày càng gấp, tay ôm cứng lưng Phùng Ki, cử động cao thấp, móng tay có chút sắc nhọn quẹt qua lưng gây tê đau… Kích thích dục vọng của Phùng Ki, hận không thể đem tiểu nha đầu ăn sống nuốt tươi, quả thực chính là nha đầu ‘khẩu thị tâm phi’ (nghĩ một đằng nói một nẻo), Phùng Ki hơi hơi nheo mắt lại, đắm chìm vào tiểu nha đầu đang ngập trong tình yêu mà đẹp kinh người.

Bởi vì kích tình, cả người nhuộm đỏ như mật, toàn bộ thân mình sáng bóng, bày ra một mảnh màu phấn hồng tự nhiên, đầu nhỏ ngả về phía sau, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, mắt nhắm lại, che khuất ánh mắt linh động bên trong, tóc dài thẳng tắp rơi xuống, đuôi tóc đong đưa tạo nên độ cong mãnh liệt, cọ xát bấu chặt từng chút từng chút, giống như cành liễu lay động trong gió xuân, chạm vào mặt nước, tạo nên từng đợt từng đợt gợn sóng. Biểu hiện của tiểu nha đầu vừa sung sướng vừa đau khổ, nét mặt vô cùng trẻ trung, nhuốm vẻ vô cùng mị hoặc, lại làm cho Phùng Ki sinh ra cảm giác hận không thể chết ở trên người cô, thật sự là tiểu hồ ly tinh, tiểu hồ ly tinh… Phùng Ki lẩm bẩm ra một chuỗi tiểu hồ ly tinh, động tác dưới thân lại càng nhanh hơn … A… A… Tần suất va chạm vượt qua cực hạn, ngay cả tiếng kêu của tiểu hồ ly tinh cũng trở nên rất ngắn ngủi, nghe đáng thương vô cùng, Phùng Ki sẽ không dừng lại, tiểu nha đầu nhất giỏi ‘khẩu thị tâm phi’…

Nhắm mắt lại, đẩy tiết tấu nhanh đến mức tận cùng khoái hoạt, như từ trên đám mây nháy mắt lại rơi vào thâm cốc… Phùng Ki nhanh chóng rời khỏi, chất lỏng nóng bỏng mạnh mẽ phun trào, dính vào trước ngực, bụng tiểu nha đầu, còn có cây cối ở mật cốc không ngừng run rẩy, cây cối nhiễm một tầng sương nước, đen trắng rõ ràng … Thân thể Manh Manh cứng còng, buông lỏng, chút sức lực cuối cùng cũng dùng hết, xụi lơ trong lòng Phùng Ki, giống như cá bị rút xương. Phùng Ki dùng chăn bọc cô trực tiếp ôm vào phòng tắm, tắm rửa, lau tóc, mặc quần áo, thu dọn thật tốt lại ôm ra bên ngoài, đặt ở trên ghế trước bàn ăn, đem cháo đã hầm lúc sáng sớm hâm nóng một lần nữa rồi mang đến, quả thực giống như hầu hạ kẻ dở hơi. Manh Manh bất bình nhìn anh, rõ ràng Ki ca ca hoạt động nhiều hơn, vì sao cuối cùng người mệt muốn chết lại là cô. Rõ ràng cô không thể nào động đậy, nhưng Ki ca ca lại vẫn còn mạnh như rồng như hổ, cô thì mềm nhũn nằm úp sấp như con sâu.

Manh Manh chu miệng lên làm nũng: “Người ta không có sức ăn cơm…” Phùng Ki không khỏi cười nhẹ, đưa tay sờ sờ cái trán của cô, nhẫn nại cầm lấy thìa, từng muỗng từng muỗng đút cho cô, bóc trứng gà đã luộc, đem lòng đỏ trứng gà lấy ra để một bên, lấy lòng trắng trứng nhét vào trong miệng cô. Manh Manh ngạc nhiên nhìn anh. Cô có chút kén ăn, hơn nữa không thích ăn lòng đỏ trứng gà, trước đây, bà nội đều đem lòng đỏ trứng lấy ra cô mới ăn, nhưng tật xấu này, với Ki ca ca, cho tới bây giờ đều không thể thực hiện được, dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh, cô sẽ ngoan ngoãn chịu đựng cảm giác ghê tởm đem lòng đỏ trứng gà nuốt xuống. Bởi vì đã có kinh nghiệm, Phùng Ki làm như vậy, Manh Manh liền cảm thấy không thể tin được. Phùng Ki nhìn cô, có chút không được tự nhiên, cực lực bày ra mặt đen: “Chỉ một lần này, lần sau không được lấy lý do này nữa!”

Chẳng qua Phùng Ki đã quên, tiểu nha đầu trước giờ đều được voi đòi tiên. Tiền lệ này một khi đã có, về sau tiểu nha đầu tiến thêm một bước, anh lui từng bước, thẳng đến khi đem tiểu nha đầu cưng chiều đến vô pháp vô thiên… Cho nên phải nói, đàn ông nha! Một khi phương diện kia thỏa mãn, chỉ số thông minh sẽ tuột dốc không phanh, Phùng Ki cũng không ngoại lệ….