Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 26

Chương 26.

Bởi vì không cần cho nên thoải mái, ở trước mặt đàn anh Sài và Lâm Thanh, Manh Manh có thể thoải mái. Nhưng liên quan đến Thiệu Tình, Manh Manh cho dù thế nào cũng không thể thoải mái nổi. Chuyện trước kia của Thiệu Tình cùng Ki ca ca, tựa như cái gai trong lòng cô, muốn nhổ lại sợ đau. Tuy rằng hiện tại Ki ca ca là của cô, nhưng đối với Thiệu Tình cũng rất khó tiêu tan. Hơn nữa, cô nhận thấy rõ ràng Ki ca ca còn có cảm tình nhất định đối với Thiệu Tình, mặc dù chưa phải tình yêu, nhưng ít nhất là để ý hoặc là áy náy. Mà cô nàng Thiệu Tình kia nếu đã trở lại, mục đích khẳng định không đơn giản. Dù sao em trai Thiệu Cương của cô ta đã sắp phải đeo án xử phạt trên lưng, nếu là vì Ki ca ca… Khuôn mặt nhỏ nhắn của Manh Manh tối đen, với tình địch, cô chưa bao giờ nương tay, Thiệu Tình nếu dám xuất chiêu dụ dỗ mê hoặc cũng đừng trách cô ra chiêu đối phó.

Vệ Hiểu Phong liếc mắt nhìn tiểu nha đầu, đưa tay sờ sờ đầu cô, dùng lời thấm thía mà nói: “Ép buộc thế nào đều tùy em, chỉ là nhớ rõ phải cân nhắc cẩn thận, đừng để đến cuối cùng, hại người, thiệt mình.” Manh Manh liếc trắng mắt: “Anh Hiểu Phong, em ngu như vậy sao?” “Không có.” Vệ Hiểu Phong trả lời rất nể tình, lại tiếp tục nói: “Đó là khi không quan hệ đến Phùng Ki, chỉ cần liên hệ đến Phùng đầu gỗ, chỉ số thông minh của tiểu nha đầu nhà ta liền tụt dốc không phanh. Hơn nữa, anh nói lời này là thật lòng, Thiệu Tình kia cái gì cũng hiểu rõ, em không nhất thiết phải truy đến cùng, hiểu không?” Manh Manh sao lại không hiểu, mọi người trong nhà vì tốt cho cô, sợ cô không như ý, thay đổi nhiều biện pháp khiến cho cuộc sống của cô trôi chảy. Nhưng trong chuyện tình yêu này, Manh Manh biết, phải chính cô đối mặt, dù sao cũng là cuộc sống của cô. Ý tứ trong lời nói của anh Hiểu Phong cô cũng rất rõ, tính cách Thiệu Tình có chút cực đoan, dã tâm quá lớn, muốn bành trướng ra, cái gì cũng dám làm, hơn nữa còn giỏi ngụy trang, ở trước mặt nam giới sẽ rất hiểu chuyện, với loại đàn ông thành thật như Ki ca ca, đối với phụ nữ như vậy thực sự không có biện pháp đối phó.

Manh Manh nghĩ, buổi chiều thứ Sáu phải đi doanh trại quân đội ở vùng ngoại thành, rất quy củ. Cầm giấy thông hành Phùng Ki cho cô, lúc vào lại không tìm Phùng Ki, trực tiếp đi qua khu của lữ đoàn tăng thiết giáp, đến khu của bộ chỉ huy. Trước tiên gọi điện thoại cho Tiểu Triệu, Tiểu Triệu hiện là lính bảo vệ của sư trưởng Vương Đại Bưu. Tuy rằng vào được trong quân khu, nhưng muốn vào bộ chỉ huy cũng không dễ dàng như vậy. Hai năm nay, Manh Manh chưa hề đến chỗ này chơi, trước kia thoải mái nói chuyện, chọc phá các anh các chú, cho tới hôm nay, đã trở thành người lạ rồi. Tiểu Triệu ở cửa từ xa đã thấy Manh Manh, mặc một thân đồ thể thao màu trắng, một bên đầu vai níu hai dây đeo của ba lô, tóc cột cao, giống đuôi ngựa theo bước chân của cô mà đong đưa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vẻ trẻ trung xinh đẹp nói không nên lời, vẻ ngoài nhỏ nhắn đáng yêu này, khiến các anh lính ở ven đường ngây ngốc, ánh mắt đều nhìn theo.

Ngay cả Tiểu Triệu, dù đã gặp bao nhiêu lần, mỗi lần gặp cũng còn nhịn không được mà mặt đỏ. Manh Manh đi tới trước mặt Tiểu Triệu, nghiêng đầu nhìn anh trêu chọc: “Anh Tiểu Triệu, sao mặt đỏ thế?” “À… Phơi nắng, phơi nắng … Ha ha…” Manh Manh không khỏi cười xấu xa, cô thích nhất bầu không khí doanh trại quân đội, thích cùng các anh lính ngay thẳng giao tiếp, có một nói một, có hai nói hai, hồn hậu đáng yêu. Tựa như mẹ cô đã nói lời gì đó, có ý là, doanh trại quân đội là một cảnh tiên nơi trần thế, nhưng mà bên trong cõi tiên cũng có góc tối. Nhưng mà, trong mắt mẹ xinh đẹp nhà cô, cái gì cũng tốt đẹp, phải nói, cha đã dùng cánh tay kiên cố vì mẹ xinh đẹp mà che khuất một phía của cõi tiên, để cho cuộc sống của mẹ xinh đẹp tránh ở bên trong tiên giới vui vẻ không lo. Đó là tình yêu cha dành cho mẹ, cô biết họ thực sự rất hạnh phúc, nhưng đây không phải là kiểu hạnh phúc như cô muốn.

Cô không muốn kiểu yêu bá đạo lại hồ đồ này. Tình yêu của cô phải do chính tay cô bảo vệ, hay nói cách khác là cô sẽ bảo vệ Ki ca ca của cô, suốt đời này sẽ bám lấy anh. ‘Tiểu nha đầu thật bá đạo’, lời tổng kết này của Vệ Hiểu Phong thực đúng. Đi theo Tiểu Triệu vào bộ chỉ huy, đứng ở ngoài cửa, Tiểu Triệu để chính Manh Manh đi vào, Manh Manh cười cười, đứng nghiêm, lớn tiếng hô: “Báo cáo.” Giọng nói rõ ràng lưu loát cũng vô cùng dễ nghe, bên trong truyền đến một tiếng nói hơi có ý cười : “Vào đi.”

Manh Manh hướng Tiểu Triệu nháy mắt mấy cái rồi đi vào. Cửa vừa đóng lại, hai anh lính vừa gặp lúc nãy ở đầu cầu thang, chạy đến, không khỏi níu lấy Tiểu Triệu đến một bên hỏi: “Triệu Đức, cô gái vừa rồi là ai? Vẻ ngoài thật là đẹp, là văn công? Hay là người thân của sư trưởng chúng ta…” giống như điều tra hộ khẩu. Đây là hai anh lính mới từ lớp đào tạo binh lính chuyển qua, có chút bối cảnh, bình thường rất kiêu ngạo, tỏ ra lãnh đạm, hôm nay lại rất nhiệt tình, Triệu Đức quét hai người liếc mắt một cái, khinh thường nói: “Hai người các ngươi chớ diễn trò, đừng lôi kéo. Việc cần làm thì sớm nên làm đi, cẩn thận chưa ăn được thịt dê, lại thiệt thân…” Trong lòng Tiểu Triệu nói: bà cô Manh Manh này, thực không dễ chọc, hoa hồng tuy đẹp, nhưng lại có gai. Nếu không có bản lĩnh, nói không chừng khiến tiểu nha đầu ra tay xử lý (nguyên gốc thì để từ thu thập, nhưng mà nghĩ mãi ko ra nên bạn đành tự chém) thì ngay cả cha mẹ cũng nhìn không ra, hơn nữa, ngươi cảm thấy có chút bối cảnh liền lên mặt, chút bối cảnh ấy ở trước mặt Manh Manh chỉ là cái rắm. Tiểu Triệu rốt cục cũng có cơ hội, không lưu tình chút nào vô cùng vui sướng tổn hại hai người này một chút. Manh Manh đương nhiên không biết chuyện bên ngoài. Cô vừa vào, Vương Đại Bưu liền vui vẻ: “Đến đây, đến đây, đến cho chú Vương nhìn một chút, đã lâu không gặp, tiểu nha đầu không lương tâm, cũng không thèm tới thăm chú Vương của con…”

Manh Manh nở nụ cười: “Không phải do con sợ chú Vương bận rộn sao, sợ quấy rầy công tác của thủ trưởng.” Đem ba lô trên vai đặt ở một bên, đi tới, Vương Đại Bưu nhìn trên dưới một vòng đánh giá cô, gật gật đầu: “Ừ! Thật sự đã trưởng thành, còn đẹp nữa.” Manh Manh không khỏi bật cười, mấy năm nay, cứ hễ vừa gặp mặt, chú Vương đều nói như vậy. Nhớ tới mục đích của mình, liền ôm cánh tay Vương Đại Bưu làm nũng: “Chú Vương, dạo này có việc gì không, lúc nghỉ hè con về nhà, ba và chú Phùng đều nói trong buổi diễn tập quân sự không nhìn thấy chú.” Nói đến đây, mặt Vương Đại Bưu trầm xuống: “Cũng không biết an bài như thế nào, lúc diễn tập quân sự không biết xảy ra chuyện gì, khiến cho một binh lính phải đưa đến quân khu Lan châu. Làm cho tên nhóc kia ngoan ngoãn vừa được huấn luyện thông suốt, đến khi quay lại thì ủ rũ, giống như tàn binh bại tướng bị tước khí giới, thực mẹ nó dọa người.”

Nói xong, mới sực nhớ đến, ha ha cười hai tiếng: “Manh Manh, con tha thứ cho chú Vương! Chú Vương không cố ý nói thô tục, về nhà đừng nói với ba con nha!” Manh Manh không khỏi nở nụ cười. Chú Vương xuất thân tương đối thấp, có thể phấn đấu đến địa vị này, là dựa vào bản lĩnh cứng rắn, cộng thêm tính khí thô lỗ, bình thường đối với cấp dưới nói chưa quá ba câu liền mắng mỏ, lại nóng nảy, giơ chân đá luôn. Manh Manh trước đây đi theo bên người Vương Đại Bưu, đã sớm quen rồi. Ai chẳng biết Vương sư trưởng chính là một thùng thuốc súng, chưa thông báo liền cho ngay một quả. Cho tới bây giờ, bên ngoài còn nói đáng ra nên gọi ông là Vương Đại Pháo.

Chú Vương không sợ trời không sợ đất, chỉ có thể sợ một người, chính là ‘cha già’ nhà cô. Đương nhiên, trên cơ bản chỉ cần tham gia quân ngũ, trên người mặc quân trang, thấy cha cô đều trốn tránh như chuột thấy mèo. Kỳ thật Manh Manh cảm thấy tính tình cha cô rất tốt, rất ôn hòa, lớn như vậy, cũng chưa từng thấy cha nổi giận. Ở nhà nhẹ nhàng với mẹ xinh đẹp, khiến cả người cô cùng Phương Tuấn đều nổi da gà, nhưng chú Vương lại sợ, cách thật xa như vậy cũng sợ. (Chỉ với Tố Tố của anh thì anh mới nhẹ nhàng thôi ha ha, các bạn nên xem ‘Sau khi hôn nhân tan vỡ’ để biết thêm chi tiết) Nhưng mà thật ra tính của cha cô như vậy cũng đáng yêu đấy chứ. Ánh mắt Manh Manh lóe lóe: “Chú Vương, con thấy, tân binh thay đổi cũng không ít?”

Mắt Vương Đại Bưu to như chuông đồng nhìn trừng trừng Manh Manh đoan trang một trận, nở nụ cười: “Tiểu nha đầu thông minh, đừng ở trước mặt chú Vương của con giở trò. Có chuyện gì thì nói thẳng, chú biết, tiểu nha đầu con không có việc gì cũng không đến chỗ của chú.” Ngữ khí có chút u oán. Manh Manh không khỏi bật cười, Vương Đại Bưu rất thương cô. Từ nhỏ mang cô đi theo nhiều nhất chính là chú Vương, năm nay đã hơn bốn mươi tuổi, cũng không lập gia đình, không vợ, không con, thương Manh Manh như là con gái ruột. Tình cảm của hai người cũng thân thiết hơn so với những người khác, về điểm này Manh Manh cũng suy nghĩ cẩn thận, Vương Đại Bưu rất trong sạch. Phải nói là tên nhóc Phùng Ki kia thực khá tốt, trừ việc tuổi hơi lớn so với tiểu nha đầu, chứ nhìn thì rất xứng, chỉ là đầu óc có chút ngây ngốc, có chút chuyện nam nữ cũng không phân biệt rõ được. Vương Đại Bưu có đôi khi nghĩ lại, năm đó chính ủy Phùng là một người thông minh, chuyện khó gì đến tay chính ủy, đều giải quyết thuận lợi, sao lại sinh ra đứa con đầu óc chết não, khiến trưởng bối bọn họ cũng sốt ruột theo.

Nếu bị chú Vương vạch trần, Manh Manh cũng không cần giấu diếm, trực tiếp hỏi: “Chú Vương, lần này điều tới chỗ các chú có nữ binh hay nữ cán sự nào tên là Thiệu Tình hay không?” Nghe tên Thiệu Tình, Vương Đại Bưu theo bản năng nhíu nhíu mày, trong lòng nói thầm, sao lại là cô ta… Về chuyện nhỏ trong tình yêu của tiểu nha đầu và Phùng Ki, Vương Đại Bưu thực ra không chú ý. Sở dĩ biết Thiệu Tình, cũng thật sự chỉ là chuyện trùng hợp, tháng trước một lão chiến hữu bệnh tình nguy kịch, ông chạy một chuyến đến Cẩm Châu, trước khi chết lão chiến hữu liền nhờ anh một việc, giúp cho con gái Thiệu Tình được điều đến quân khu thành phố B, để có thể quan tâm lẫn nhau. Bình thường đều biết Vương sư trưởng này thiết diện vô tư, đây là vì chiến hữu không chừng sắp chết này mà liều một phen. Vương Đại Bưu gọi điện thoại, hỏi qua, năm nay quả thật có vài chỗ trống, biểu hiện của Thiệu Tình ở trong quân đội cũng phù hợp yêu cầu, với lại Tiêu Hoa, chủ nhiệm quản lý chuyện này, Vương Đại Bưu cũng có quen biết.

Tuy rằng quen biết, Vương Đại Bưu rất không muốn gặp người này. Nói thế nào nhỉ, trong công tác không có vấn đề gì, chỉ là tác phong không được tốt, thích gần gũi các đồng chí nữ. Lúc này Vương Đại Bưu phá lệ muốn nhờ quan hệ để giải quyết. Trước khi trở về tiện đường ghé qua chỗ Tiêu Hoa, cũng không thông báo trước, Vương Đại Bưu trực tiếp đến văn phòng anh ta. Vừa vặn là giờ nghỉ trưa, cơ quan không có nhiều người, hơn nữa văn phòng Tiêu Hoa ở tầng ba, đứng ở cửa thang máy là một lính cấp dưới lấm la lấm lét. Vương Đại Bưu không đeo quân hàm, cũng không nói rõ thân phận, anh lính sống chết không cho ông đi qua, hơn nữa biểu hiện rất mất tự nhiên.

Vương Đại Bưu vừa muốn gọi điện thoại cho Tiêu Hoa, bỗng nhiên cảm thấy nghe được từ trong văn phòng trước mặt kia truyền ra âm thanh ừ a a. Vương Đại Bưu sao lại không hiểu, xoay người trực tiếp xuống lầu, ra bên ngoài trầm ngâm một lát, mới gọi điện thoại cho Tiêu Hoa, nửa ngày mới nhận. Lúc Vương Đại Bưu lên lầu, vừa tới khúc quanh lầu 3, liền chạm mặt một cô gái tuổi còn trẻ đi xuống, mặc quân trang, ôm nửa bên mặt lén lút trốn trốn tránh tránh, người cũng đẹp, Vương Đại Bưu xuất thân là lính trinh sát, sao lại có thể không biết vừa rồi bên trong đã làm gì. Phải nói, về điểm này Tiêu Hoa thật khiến người khác không ưa nổi, thích ép buộc phụ nữ. Chỉ có điều, việc của Vương Đại Bưu nhanh chóng hoàn thành, hồ sơ vừa được đem tới, liếc mắt một cái liền nhận ra người lúc nãy là Thiệu Tình, trong lòng chợt thấy khó chịu.

Nhưng mà ngẫm lại, chuyện này không có quan hệ trực tiếp gì tới ông, nên không để tâm nữa. Hôm nay Tiểu Manh Manh vừa hỏi, còn vì chuyện này cố ý chạy tới, phí công nghe ngóng quanh co lòng vòng như vậy, Vương Đại Bưu liền đánh giá, chuyện này khẳng định không nhỏ, nói như thế nào cũng không thể để cho tiểu nha đầu bị cô nàng như vậy liên lụy….