Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 28

Chương 28.

Phùng Ki theo bản năng đón được tiểu nha đầu, kéo đến bên người, đứng thẳng, nâng tay, tạo thành tư thế tiêu chuẩn: “Chào Sư trưởng.” Vương Đại Bưu cười khoát tay, đi tới vỗ vỗ bờ vai của anh: “Vốn muốn bảo tiểu nha đầu theo chú ăn bữa cơm…” Khóe mắt nhìn thấy Manh Manh chu miệng, không khỏi cười nói: “Cũng thật là, chắc rằng miệng của tiểu nha đầu có thể chu thẳng tới trời, chú liền không làm khó con.” Dù là Phùng Ki, trên mặt cũng không khỏi hiện lên chút đỏ sậm, lắp bắp không biết nên đáp lại lời trêu chọc của Vương Đại Bưu như thế nào, Manh Manh cũng không vui: “Chú Vương, chú đừng bắt nạt Ki ca ca, ỷ lớn ức hiếp nhỏ không phải là chuyện anh hùng nên làm!” Vương Đại Bưu bật cười vui vẻ, tức giận búng cái trán của cô: “Câu nói ‘con gái lấy chồng như bát nước đổ đi’ kia thật đúng, còn chưa lập gia đình, tâm đã nghiêng đi.” Anh lính bảo vệ vội vàng tiến vào, thấp giọng báo gì đó với Vương Đại Bưu, Vương Đại Bưu vẫy vẫy tay: “Được rồi, chú cũng phải đi rồi, sư bộ có chuyện phải làm!” Bước tới vuốt vuốt đỉnh đầu Manh Manh, dặn: “Đừng có về nhà là biến mất luôn. Rảnh rỗi nhớ đến thăm chú Vương. Dám không đến, chú sẽ bảo Tiểu Lưu đến trường học bắt con.” Nói xong, xoay người ra khỏi bãi bắn bia.

Vương Đại Bưu đi rồi, Manh Manh quay đầu mới phát hiện, Phùng Ki mang ánh mắt quái dị nhìn cô. Manh Manh nhíu mày, nháy mắt mấy cái: “Sao vậy? Ki ca ca nhìn chằm chằm người ta như vậy, có phải rất nhớ người ta không?” Một chút ý tứ ngượng ngập cũng không có, ngẩn khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi thật đúng lý hợp tình. Phùng Ki nở nụ cười, cúi đầu chỉ chỉ cái mũi nhỏ của cô: “Tiểu nha đầu không biết xấu hổ, hỏi những lời này mà cũng không sợ mất mặt.” “Sao lại xấu hổ, em là Manh Manh của anh, anh là Ki ca ca của em, có gì mất mặt, chẳng lẽ, anh dám nói anh không nhớ em, em không tin…” Cái miệng nhỏ nhắn nói dài dòng luyên thuyên giống như chim sáo. Phùng Ki không khỏi buồn cười, đem cái túi bên cạnh cô xách lên, nhấc nhấc, khá nặng, nghi hoặc hỏi: “Trong này chứa gì?” Manh Manh cười ha ha níu lại, rất thần bí nói: “Không có gì, để em tự mang.” Phùng Ki cũng không cản cô, chỉ đưa tay nắm bàn tay nhỏ bé của cô, hai người ra khỏi bãi bắn bia, lên xe, trực tiếp trở về ký túc xá.

Manh Manh vào phòng, bỏ túi xuống, đá văng giầy, rảnh chân liền co giò mà chạy, chân nhỏ dẫm rầm rập lên trên sàn. Ký túc xá Phùng Ki ở không lớn, chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, bài trí tương đối đơn giản, không có sô pha, trong phòng có một cái bàn hai cái ghế dựa, phòng ngủ chỉ có ‘giường ngăn tủ’ (hình như là giường với tủ liền nhau, bạn nào tò mò có thể hỏi bác Gúc), không có thứ gì khác, quân nhân đơn giản vừa nhìn là biết. Phùng Ki đem giầy của tiểu nha đầu cất gọn, tiểu nha đầu đã từ trong phòng chạy ra, cánh tay nhiệt tình vòng lên cổ của anh, hỏi: “Ki ca ca, anh có nhớ đến em, có muốn…” Giọng nói mềm mại lại dịu dàng, chân nhỏ xinh trắng nõn kiễng lên, môi hồng nhuận tiến đến bên miệng Phùng Ki, ngẩng đầu hỏi, một lần lại một lần không ngại phiền. Phùng Ki trả lời thực trực tiếp, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn lải nhải của cô, nhấm nháp vị ngọt kia làm cho anh thèm thuồng thương nhớ, lại giống như hương vị cả đời chưa nếm qua.

Phùng Ki hôn mang theo đói khát cùng khó nhịn, xao động nghẹn trong lồng ngực tưởng chừng đang muốn thoát ra, anh nhanh chóng ôm chặt tiểu nha đầu, hôn lên đôi môi đầy đặn của cô, tách hàm răng ra, tham lam tiến vào, tìm kiếm ‘cam lộ’ giải khát, dây dưa, khuấy động… Tiểu nha đầu mặc dù đáp lại không thành thục nhưng lại nhiệt tình, khiến nụ hôn càng không thể vãn hồi… Ánh mặt trời ngoài cửa sổ rọi vào vài ánh sáng mờ, bao phủ thân thể đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, tạo ra vẻ đẹp nguyên thủy lại chân thật. Trên thân người đàn ông còn mặc áo sơ mi, vạt áo phía trước cũng đã hoàn toàn rộng mở, lộ ra cơ ngực màu đồng tinh tráng, cơ bụng rõ ràng lại kiên cố, giống như hình dáng của pho tượng bằng đá cẩm thạch, tuấn mỹ lại khắc sâu. Pho tượng đá cẩm thạch là vật chết, anh là người sống, là đàn ông rõ ràng bị vây trong kích tình, sinh động mà linh hoạt.

Anh ngồi trên tủ giầy màu đen, hai chân thon dài vươn ra, mũi chân chạm vào trên tường ở đối diện. Quần của anh còn mặc ở trên người, dây lưng lại buông lỏng ra, một nha đầu vô cùng xinh đẹp xoay chuyển bắp đùi trắng nõn thon dài, mặt đối mặt ngồi khóa ở trên người anh, một chân còn mắc ống quần vừa cởi ra, quần thể thao màu trắng còn mắc ở mắt cá chân tinh xảo, theo tiết tấu phập phồng của hai người, đung đưa cao thấp … Quần áo trên người tiểu nha đầu sớm đã bị ném lên mặt đất. Áo lót không dây an toàn cho vận động cũng bị anh kéo đến trong tay, quần nhỏ phía dưới rách ra thành hai mảnh phía trước và sau giống như vải dệt bị xé ra, vướng trên mông nhỏ rất xinh đẹp mượt mà của tiểu nha đầu. Hai bàn tay to hữu lực của nam giới bắt lấy, nâng lên, đè xuống, tiết tấu từ chậm đến nhanh, mang theo tiếng va chạm, thở dốc xen lẫn với cúi đầu rên rỉ, giống như một khúc hòa âm mất hồn, tựa như đang ngẩng đầu nhìn lên núi cao, rầm một tiếng, lại chìm vào khe sâu… Tiết tấu biến hóa kịch liệt hơn nữa lại kéo dài, dường như vĩnh viễn không có khả năng dừng lại. Vận động kịch liệt kéo dài, nhẹ nhàng vui vẻ, đầm đìa khoái hoạt này, bao phủ lấy Manh Manh vốn sót lại không nhiều lý trí…

Yêu một người đàn ông là muốn thuộc về anh, khiến cho anh vui vẻ. Manh Manh đối với chuyện này vốn có chút tâm lý mâu thuẫn vừa đau vừa sợ, chủ yếu do lần đầu Ki ca ca làm rất kịch liệt, tuy rằng ở phần sau, cô cũng cảm nhận được cảm giác tuyệt vời, nhưng phần đầu thật sự rõ ràng là chịu tội. Vừa nghĩ đến nỗi đau lần đó, Manh Manh sẽ không tự chủ được mà run lên. Nhưng cô biết Ki ca ca rất thích, rất khoái lạc. Vẻ mặt lúc ấy của Ki ca ca, Manh Manh cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua. Đó là vẻ mặt sáng lạn nhất của một người đàn ông, sự thoả mãn lúc sau quả thực khiến Manh Manh mê đắm. Nhưng với nỗi đau trước đó, trong ký ức Manh Manh hãy còn mới mẻ, tuy rằng sợ, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt Ki ca ca hận không thể đem cô nuốt xuống, Manh Manh lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Phùng Ki nhớ tiểu nha đầu của anh bao nhiêu, từ động tác lỗ mãng không khống chế được của anh khi vừa vào cửa liền có thể nhìn ra, tuy rằng đây là Manh Manh chủ động dụ dỗ mê hoặc trước… Manh Manh là kiểu người điển hình của quên hết đau đớn sau khi lành vết thương. Vừa rồi vừa vào cửa, nhìn thấy ánh mắt trông mong của Ki ca ca, trong lòng cô liền cảm thấy rất tự hào, cô được Ki ca ca của cô mong mỏi, nhớ thương, Ki ca ca cần cô, còn có cái gì khiến người ta nhảy nhót hơn đây. Cô nhào lên quyến rũ anh. Nhìn bộ dạng không thể chống cự của anh đối với sự quyến rũ của mình, Manh Manh cảm thấy như đạt được thành tựu. Cảm giác này của phái nữ đến từ chính người đàn ông, không lúc nào mà người đàn ông ngươi yêu không hận không thể đem ngươi gắn chặt vào họ, đây là một chuyện đáng kiêu ngạo nhất của phụ nữ.

Nam nữ thế tục, yêu thì phải làm, làm mới có thể càng yêu. Những thứ này vài ngày trước Manh Manh đọc được trong cuốn sách ‘Con đường thành công’ của một nữ minh tinh, lúc ấy Manh Manh cảm thấy chính là nói hươu nói vượn, nhưng hiện tại lại cảm thấy có đạo lý. Hơn nữa, Ki ca ca yêu cô, thương cô. Tuy rằng dục vọng muốn cô đã sắp nổ tung, lại vẫn băn khoăn đến cảm nhận của cô, nhưng dường như kỹ thuật của Ki ca ca chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi đã tăng vọt rất nhiều, tư thế khó như vậy mà Ki ca ca nắm chắc, thực hành tương đối đúng. Ngồi ở trên đùi anh, hơi cúi đầu có thể nhìn thấy rõ ràng anh tiến vào chính mình, Manh Manh cảm thấy rất kích thích, kích thích khiến Manh Manh căn bản khống chế không được, nhiệt tình trong cơ thể không ngừng dâng lên, hận không thể hòa tan cả người ở trên người Ki ca ca. Cô cũng không nhắm mắt lại, mà cúi đầu, bình tĩnh nhìn anh, cùng ánh mắt của Ki ca ca quấn quanh cùng một chỗ, có thể cảm nhận được tình yêu cùng thân thể giống nhau, nhiệt tình điên cuồng.

Ki ca ca yêu cô, giờ khắc này Manh Manh tin tưởng, Ki ca ca của cô có lẽ đã yêu cô thật lâu, lâu đến nỗi cô không biết là từ lúc nào đã yêu … Manh Manh nghĩ một chút cũng không sai, đây thật sự là ý nghĩ của Phùng Ki lúc này. Cứ như vậy nhìn ánh mắt trong suốt xinh đẹp của cô, giống như thấy được tiểu nha đầu của anh, từ một cô bé lớn lên từng chút từng chút, đến bây giờ, ngồi ở trên đùi anh hoàn hoàn chỉnh chỉnh là cô gái nhỏ thuộc về anh, anh ở trong cơ thể cô, cô ở trong mắt anh… Hai chân trắng nõn, buông thõng bên hai chân của mình, theo động tác của anh, tạo nên một loạt đường cong, khuôn mặt nhỏ nhắn cắn môi rầm rì, tư thế xinh đẹp mị hoặc quả thực có thể câu chết người.

Phùng Ki thực không muốn càn rỡ như vậy, vừa vào cửa liền đem tiểu nha đầu làm, mặc dù muốn cô muốn đến điên rồi, nhưng cũng thông cảm cho tiểu nha đầu, dù sao cũng không thể vừa thấy mặt liền đặt ở dưới thân, tuy rằng trong lòng Phùng Ki đã nghĩ cứ như vậy mà làm tới. Ai ngờ anh lo lắng những điều này đều vô dụng, tiểu nha đầu vừa vào cửa liền dụ dỗ anh. Ánh mắt kia xinh đẹp đến mức tận cùng láo liên như ăn trộm, hợp với bộ dạng trêu đùa quyến rũ, khiến Phùng Ki cảm thấy nếu không lập tức làm, liền thực xin lỗi chính mình, hơn nữa độ phối hợp của tiểu nha đầu cực kỳ cao, thật có thể làm cho Phùng Ki đau tận tâm can… Cảm giác máu cả người như vọt thẳng lên đỉnh núi, Phùng Ki không khỏi nhắm mắt lại, ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của tiểu nha đầu, đem tiếng kêu không thẹn thùng của cô, nuốt hết vào trong miệng mình. Dù sao hai người làm rất kịch liệt, tuy rằng cách âm ở ký túc xá cũng không tệ lắm, nhưng Phùng Ki vẫn không muốn để cho người khác nghe được một chút gì. Âm thanh quyến rũ này của tiểu nha đầu là của anh. Tiểu nha đầu yếu ớt ban ngày, cô gái nhỏ quyến rũ buổi tối, mặc kệ là tinh linh cổ quái hay là dáng vẻ thanh tao quyến rũ, đều là của một mình anh.

Phùng Ki bỗng nhiên phát hiện, mình ngày càng càng nhỏ nhen, nhỏ nhen đến nổi có chút khuynh hướng biến thái, hận không thể đem tiểu nha đầu mà cất vào trong túi. Phùng Ki mở mắt ra, lại phát hiện tiểu nha đầu chu miệng thật cao trừng mắt nhìn anh. Dư vị kích tình còn chưa tản đi, hơi thở của tiểu nha đầu vẫn có chút dồn dập, lồng ngực phập phồng, trắng trẻo mềm mại, khi cao khi thấp nhấp nhô trong không khí, tiểu nha đầu hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, từ cổ, rồi đến thân thể, đều nhiễm màu hồng phấn, nhìn qua đẹp vô cùng, chẳng qua rõ ràng có chút như chuột thấy mèo biểu hiện không hài lòng, có chút đả kích Phùng Ki. Phùng Ki suy nghĩ, chẳng lẽ vừa rồi chỉ có mình thống khoái, tiểu nha đầu không có… Đang lúc do dự, tiểu nha đầu mở miệng hỏi: “Ki ca ca, anh không muốn em sinh con của anh sao?”

Biểu hiện của Manh Manh vừa thẳng thừng lại vừa rối rắm. Lần đầu tiên Ki ca ca cũng là xuất ra bên ngoài, nếu không thì mang mũ (BCS), chẳng lẽ là không muốn cô sinh con cho anh… Ngày hôm qua Manh Manh còn nghĩ nếu có thể lập tức gả cho Ki ca ca, hơn nữa còn sinh con của anh, như vậy sẽ không sợ cô nàng Thiệu Tình kia lại quyến rũ, dụ dỗ, dù sao không sợ bị trộm chỉ sợ trộm để ý … Phùng Ki sao có thể đoán được tâm tư nhỏ mọn quỷ dị này của cô, ngạc nhiên một chút, không khỏi nở nụ cười, đem tiểu nha đầu ôm vào toilet, mở vòi hoa sen tắm rửa cho cô, tắm rửa xong mới ôm cô vào phòng đặt lên trên giường xếp, kéo chăn đem cô bọc thật kín, sau rồi mới giải thích: “Tiểu nha đầu, em còn chưa đến hai mươi, còn đang học đại học, hiện còn quá sớm để làm mẹ.”

Manh Manh dẩu dẩu môi: “Nhưng Ki ca ca thì đã lớn rồi.” Cô bày ra dáng vẻ cô vợ nhỏ hiền lành, vì chồng mà suy nghĩ, đem Phùng Ki chọc cười, Phùng Ki xoa xoa đầu cô, dịu dàng nói: “Nha đầu ngốc, Ki ca ca đã đợi em mười chín năm, chẳng lẽ sợ phải đợi thêm vài năm nữa…”.