Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 29

Chương 29.

Khi tiểu nha đầu đem dồ đạc trong túi lấy ra nữa, Phùng Ki mới hiểu được vì sao túi của tiểu nha đầu nặng như vậy. Bên trong là từng túi từng túi dưa chua ép chân không, có hơn mười túi, đây là đặc sản ở quê nhà anh. Lúc Phùng Ki còn rất nhỏ thì sống ở vùng núi Đông Bắc mà lớn lên, về sau lại cùng mẹ đến quân khu, đi theo bộ đội đến các quân khu, bất kể là Tứ Xuyên, Thiểm Bắc, Hà Bắc, Sơn Đông, các món ăn địa phương đều từng ăn qua, nhưng hương vị quê nhà này thì không thể thay thế, hơn nữa mẹ anh cũng tích trữ dưa chua, muốn để cho anh tìm được hương vị trong trí nhớ. Về sau lại tham gia quân ngũ, phần lớn đều ăn ở căn tin, rất lâu rồi chưa thưởng thức hương vị quê nhà. Hương vị này giống như ở trong trí nhớ của anh, lúc nào cũng nhảy ra, sẽ núp ở nơi không có người vụng trộm hoài niệm.

Việc này anh chưa từng nói với tiểu nha đầu, một lần cũng chưa nói, nhưng tiểu nha đầu lại mang đến đây cho anh. Những thứ này quả thực bình thường, nhưng tâm ý này, giống như một chén canh gừng nóng hầm hập vào ngày đông lạnh. Phùng Ki thấy trong lòng ấm lên, cảm giác nóng rát thậm chí cuồn cuộn đến hốc mắt, có một chút ê ẩm bùng lên. Manh Manh không phát hiện Phùng Ki khác thường, tắm xong cũng không thay quần áo, phía dưới mặc quần lót tứ giác của Phùng Ki, bên trên mặc áo sơ mi quân trang của anh, nhìn qua tựa như đứa nhỏ len lén mặc quần áo người lớn, lại vô cùng đáng yêu. Cô ngồi chồm hổm trên mặt đất làm ra dáng vẻ như người lớn, tay áo cuốn thật cao, lộ ra một cánh tay thon dài như củ sen, liên tiếp lấy những thứ trong túi ra, miệng còn không ngừng nói dài dòng: “Đây là dưa chua Ki ca ca thích ăn nhất, không phải mua ở siêu thị đâu! Là dì tự tay làm, em nói với dì, em muốn ăn dưa chua dì làm, dì liền làm cho em mấy ký. Em còn đem theo một túi bột bánh trẻo, lát nữa, em sẽ gói bánh trẻo cho Ki ca ca ăn với dưa chua…” Manh Manh ngồi trên mặt đất nói dài dòng nửa ngày, mới phát hiện Phùng Ki ở đối diện cũng chưa thốt một lời, ngước cái đầu nhỏ lên muốn nhìn cho rõ, còn chưa ngước lên, đã nhận thấy một vòng tay quen thuộc dùng sức kéo vào, ôm trong lòng.

Phùng Ki ôm tiểu nha đầu, trong lòng không thể nói rõ là cảm giác gì. Ai nói tiểu nha đầu của anh không có lương tâm, ai nói tiểu nha đầu của anh tuổi quá nhỏ không biết thương người, tiểu nha đầu của anh là người đáng yêu nhất thiên hạ, cô gái nhỏ tuyệt nhất, cô vợ bé nhỏ trong tương lai của anh. Manh Manh kinh ngạc một lúc lâu, tiện đà nở nụ cười: “Ki ca ca anh không cần cảm động như vậy, chỉ cần về sau anh vẫn đối đối xử tốt với em, là được.” Phùng Ki phì một tiếng, nở nụ cười, há mồm cắn khuôn mặt trắng nõn mềm mại của cô một cái: “Nói thật mạnh miệng, em gói được gói bánh trẻo sao?” Manh Manh chu miệng mặc kệ : “Ai nói không được!” Lại có chút chột dạ nháy mắt mấy cái: “Cái đó… tuy rằng em chưa từng làm, nhưng mà từng nhìn thấy bà nội và dì gói rất nhiều lần, không phải rất khó, không phải là vuốt hai lớp bột dính vào nhau là được sao, em thông minh như vậy, khẳng định không làm khó được em. Cho dù gói trông có khó coi, Ki ca ca cũng sẽ không ghét bỏ thức ăn em làm có phải không, có phải hay không…”

Phùng Ki dở khóc dở cười, cô đúng là tiểu nha đầu lắm mưu. Cô còn chưa làm, đã nói không đẹp, không ngon , dù làm không tốt, anh có thể nói gì cô… Phùng Ki xoa bóp cái mũi nhỏ nhăn lại của cô, không có cách nào đành gật gật đầu: “Ừ, Ki ca ca cam đoan sẽ không chê, tiểu quỷ linh tinh…” Nói xong, hướng cái mông nhỏ đang nhếch lên của cô vỗ một cái: “Hiện tại đừng đùa giỡn mồm mép nữa, nhào bột, băm thịt, làm nhân, gói bánh trẻo, muốn làm chuyện này phải mất thời gian, nhàn hạ là không được.” Hai người hợp tác, Phùng Ki bảo lính cấp dưới đến căn tin lấy một miếng thịt ba chỉ, còn mượn thớt, chày cán bột đến, hai người giống như đang sống cuộc sống của vợ chồng son cùng nhau gói bánh trẻo.

Manh Manh tuy rằng học xong cách làm vài món ăn, nhưng mấy món mì phở phương bắc lại làm chưa được, nhưng mà có Ki ca ca của cô ở đây rồi, dù sao Ki ca ca của cô cái gì cũng đã làm, Manh Manh liền phụ trách nhào bột. Cô nhào bột giống như trước kia chơi đùa nghịch đất sét. Chờ Phùng Ki chuẩn bị tốt phần nhân, tới khi Manh Manh bắt đầu gói mới phát hiện không dễ dàng như vậy. Mười đầu ngón tay nắm bắt lớp bột mềm không nghe lời, nếu không lòi nhân ra, thì cũng là sứt sẹo, thấy ánh mắt Phùng Ki nhìn cô cười tủm tỉm trêu tức, Manh Manh thì muốn khóc còn anh lại không ngừng tươi cười. Nhướn mày lên, khuôn mặt nhỏ nhắn âm u, giống như tức giận vì là một tiểu nha đầu mạnh miệng, cố gắng nửa ngày, cũng chưa gói được một cái bánh trẻo nguyên lành, Manh Manh tức giận, tính trẻ con trỗi dậy, cầm bột trong tay ném lên trên bàn, cúi đầu, môi mím chặt, hờn dỗi.

Bộ dạng mình cùng với chính mình phân cao thấp, Phùng Ki nhìn mà không ngừng bật cười. Phùng Ki buông chày cán bột trong tay, đưa tay xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đem cô túm lại ngồi ở trên đầu gối chính mình, cằm gối lên một bên hõm vai của tiểu nha đầu, bốc lên một mảng bột, để vào trong tay cô, cầm tay cô gói bánh. “Đem hai bên dính lại, vuốt ở giữa trước, sau đó chậm rãi vuốt từng bên còn lại, em xem không phải đã xong rồi sao, đáng để em tức giận như vậy sao…” giọng nói Phùng Ki rất nhẹ, rất thấp, vô cùng dịu dàng, bởi vì trầm thấp, giống như mang theo từ tính (tính chất hút được kim loại, ở đây có thể hiểu như là lực hấp dẫn hoặc sự thu hút) không biết tên, dễ nghe đến không chịu nổi, Manh Manh suýt nữa cũng bị âm thanh này mê hoặc. Phùng Ki đem bánh trẻo gói xong đặt trên tấm che, tuy rằng nhìn vẫn chưa đẹp, vừa xoay qua, môi bỗng nhiên mềm nhũn, kinh ngạc cúi đầu, không khỏi nở nụ cười. Tiểu nha đầu ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn dán trên môi anh, hôn một cái.

Tiểu nha đầu thực sự rất gầy, áo sơ mi của Phùng Ki lại lớn, nút áo cũng không cài hết, hai nút trên cùng đều mở, cổ áo mở rộng, Phùng Ki vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy rõ ràng cảnh bên trong. Tiểu nha đầu không mặc nội y, bộ ngực đẹp mượt mà, không che không đậy cứ như vậy tiến vào trong mắt Phùng Ki, áo sơ mi quân trang trên người cô, lại mang vẻ gợi cảm hủy thiên diệt địa, từ trên người cô lộ ra. Hơn nữa tiểu nha đầu ngồi trên đầu gối anh một chút cũng không thành thật, vừa ngồi xuống, hai bắp đùi nhỏ đã hươ loạn, mông nhỏ theo động tác này nhoáng một cái đã ở trên đùi Phùng Ki, xoay trái xoay phải cọ đến cọ đi quyến rũ người.

Phùng Ki đúng là ‘huyết khí dương cương’ có tinh lực suốt nhiều năm không dùng đến, lại nhịn suốt một tuần, vừa rồi chỉ có thể tính là nhẹ nhàng đơn giản giải cơn khát, thực sự chưa thấm vào đâu, lúc này tiểu nha đầu không biết sống chết lại câu đến khiêu khích, có thể chịu được thì sẽ là ông già bất lực. Phùng Ki cũng hoài nghi tiểu hồ ly tinh này là cố ý, nhìn xem bộ dạng của cô kìa, mông nhỏ nâng lên chốc chốc lại cọ, chốc chốc lại quẹt, rồi ngồi xuống, sau đó lại nâng lên, không lúc nào yên tĩnh, ngẩn khuôn mặt nhỏ nhắn, trong mắt chứa ánh nhìn lén lút như tên trộm, rõ ràng chính là một tiểu sắc nữ. Phùng Ki thật đúng là rất hiểu Manh Manh. Anh yêu thương tiểu nha đầu, hầu hạ thật tốt, kích tình vừa rồi, Manh Manh lúc này vụng trộm muốn lấy lại.

Tình huống này một khi đã thích ứng, thực sự có tác dụng kỳ diệu nói không nên lời. Có thể tốt đẹp giống như khiến cho cả người bay lên, hơn nữa, làm cho Ki ca ca luôn luôn bình tĩnh điên cuồng không khống chế được, Manh Manh thành ra nghiện. Cô thật sự đang quyến rũ anh, tình cảnh hai người cùng nhau nấu cơm, làm cô nhớ tới trước kia có xem một tình tiết trong truyện tranh. Nữ nhân vật chính mặc đồng phục người hầu khêu gợi, nấu cơm cho nam chính, đang nấu đã bị nam chính đặt lên bàn bếp mà làm.(Ối chị xem Hentai à =] ) Manh Manh bỗng nhiên nhớ tới việc này, sau đó còn như hữu ý vô tình quyến rũ một chút. Cảm giác được Ki ca ca ở phía sau rõ ràng có phản ứng sinh lý, Manh Manh nghịch ngợm đứng lên, chạy nhanh vòng qua đứng cạnh cái bàn đối diện, động tác muốn lưu loát bao nhiêu là có bấy nhiêu lưu loát.

Phùng Ki bị cô quyến rũ bốc hỏa, tiểu nha đầu muốn chạy, làm sao có thể dễ như vậy, Phùng Ki hít sâu một hơi cắn răng nói: “Em tự mình đến đây, hay là để anh qua đó, nghĩ cho kỹ, tự mình đến, chúng ta liền nhẹ nhàng xử lý, nếu em để anh qua đó, lát nữa em có cầu xin tha thứ, anh cũng sẽ không bỏ qua cho em…” Manh Manh cũng không sợ anh uy hiếp, cô sớm nhìn thấu Phùng Ki, anh chỉ là con hổ giấy, nhất là ở trước mặt cô. Hơn nữa, vốn chính là cô quyến rũ anh, tại sao phải sợ anh đi đến? Tiểu Manh Manh không có chút sợ hãi, chớp mắt kia giống như đang khiêu khích Phùng Ki đang có chút ngây ngốc, chủ yếu cô không nghĩ tới, sau khi Ki ca ca bắt lấy cô, cũng không đem cô ôm về phòng ngủ, mà làm trực tiếp ngay trên bàn - chỗ đặt tài liệu.

Cô vốn cũng muốn phản kháng một chút, nhưng bị miệng Ki ca ca đặt ở lỗ tai, cái lưỡi không ngừng trượt vào, khiến cả người như nhũn ra, nóng lên, hai chân cũng mềm nhũn … Quần lót tứ giác rộng thùng thình rơi xuống bên chân, Phùng Ki nâng một chân cô lên, từ phía sau bá đạo đi vào, túm một bên cánh tay cô lên, nửa thân mình của Manh Manh từ trên bàn bị nâng lên treo trong không trung, có thể cảm giác được rõ ràng sự xâm nhập cực hạn này, trong chớp mắt khiến cô sợ hãi, sau khi sợ hãi qua đi là một loại thoải mái khó có thể nói thành lời … Thoải mái cộng thêm khoái hoạt tràn ra, không ngừng tăng lên, cô không khỏi run run, cong cả thân mình, kiễng chân, chỉ có mũi chân chạm đất, nương theo động tác của Phùng Ki, không ngừng đong đưa vòng eo phối hợp…

Thoải mái thì rên lên, khó chịu liền khóc nức nở … Phương diện này tiểu nha đầu biểu hiện rất trực tiếp thẳng thắn, khiến Phùng Ki như lấy được bảo vật, hơn nữa trong nháy mắt bùng nổ cực hạn kia, tiểu nha đầu xoay người lại nhìn anh, trên mặt, trong ánh mắt, lộ ra khoái hoạt kéo dài cùng tình yêu không chút nào ngụy trang, khiến cho Phùng Ki đạt được loại thỏa mãn lớn nhất của đàn ông … Lúc bánh trẻo được hai người mang ra ăn đã là nửa đêm. Phùng Ki gói bánh trẻo cũng không tệ lắm, còn của Manh Manh gói cơ bản đều thành hoành thánh. Manh Manh ăn một miếng, bên trong chén lớn một nửa là bánh trẻo một nửa là hoành thánh, rất không biết xấu hổ nói: “Ừ, em gói bánh trẻo rất ngọt, không tin Ki ca ca ăn một cái.” Nói xong, múc ra một cái nhét vào miệng Phùng Ki , sau đó mở to mắt hỏi Phùng Ki: “Có ngọt hay không ?” Phùng Ki không khỏi gật gật đầu, ừ, thực ngọt, vị ngọt này có thể ngọt đến bên trong lòng người … Giống như tuần trăng mật của vợ chồng son mới tân hôn, hai ngày này, hai người hầu như không ra khỏi cửa, cũng không yên tĩnh, trên cơ bản vừa mở mắt ra liền hôn nhau, hôn rồi liền sẽ làm, hơn nữa, nơi làm cũng vô cùng đa dạng, từ trên giường ép buộc đến trên mặt đất, từ phòng khách ép buộc đến phòng bếp, toilet bồn cầu, trên bồn rửa tay, hai người cũng chưa buông tha nhau được, kịch liệt lại triền miên…(ngất đây ~(‾▿‾~) )

Đến buổi tối Chủ nhật , Phùng Ki mới nhịn xuống, để cho tiểu nha đầu ngủ thật đầy đủ, ngon lành, sáng sớm thứ Hai đưa tiểu nha đầu về trường học. Nhìn bóng dáng của cô biến mất ở cổng trường, Phùng Ki cảm thấy mới vừa tách ra mà đã bắt đầu nhớ cô, cô đã biến thành bảo bối vướng mắc ở trong lòng, nhất thời không gạt đi được. Nhớ đến lại có chút phiền muộn, nỗi phiền muộn mà Phùng Ki không hiểu. Trở về quân khu, mới từ trên xe xuống, liền thấy Thiệu Tình đứng ở cách đó không xa, không khỏi sửng sốt một chút, cô ấy sao lại ở chỗ này….