Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 34

Chương 34.

Trong ấn tượng của Phùng Ki, Thiệu Tình vẫn là cô gái dịu dàng. Với hành vi thường ngày của Thiệu Tình, anh chưa từng hoài nghi, đối với hành động gần đây của cô, Phùng Ki cho rằng Thiệu Tình hồ đồ, hoặc là do anh thật sự chưa nói rõ ràng với cô khiến cô hiểu lầm. Để chuẩn bị cho đợt huấn luyện gần nhất, Phùng Ki bận việc ở doanh bộ đến hơn mười giờ mới hoàn thành, ngẩng đầu lên đã phát hiện Thiệu Tình mới vừa đi khỏi đã quay trở lại. Phùng Ki không khỏi xoa bóp huyệt thái dương co rút đau đớn. Nếu có thể anh hy vọng Thiệu Tình biết khó mà lui, nhưng hiển nhiên điều này không có khả năng thành hiện thực. Thiệu Tình cầm theo khay thức ăn, nở ra một nụ cười dịu dàng: “Đói bụng chưa? Em vừa rồi trở về gói bánh trẻo, nghĩ chắc là anh chưa ăn gì nên mang đến cho anh. Bánh còn đang nóng, anh mau ăn đi, còn có dưa chua anh thích ăn nhất nữa.” Phùng Ki nhíu nhíu mày, thì ra là trở về gói bánh trẻo. Hành động săn sóc hiền thục này chính là lý do khiến Phùng Ki động tâm trước đây. Lúc đó, đây là thứ Phùng Ki luôn mong muốn hằng ngày, bình thường nhưng ấm áp, nhưng hiện tại thì Phùng Ki lại chỉ cảm thấy rất phiền, cô nàng này thật là phiền toái.

Cũng không biết là cô không biết thật hay giả vờ hồ đồ. Quan hệ của hai người ba năm trước rõ ràng đã chấm dứt, làm mấy việc không rõ ràng như vậy hiện tại không có ý nghĩa gì với anh. Lưu Triệu ho khan một tiếng, giương mắt về phía Phùng Ki liếc mắt một cái. Cái liếc mắt này thật sự rất có hàm nghĩa, bộ đội trong doanh trại cũng điểm danh xong rồi, mấy Đại đội trưởng nhận chỉ đạo xong cũng lục đục đi ra ngoài, chỉ còn Lưu Triệu ở chỗ này, giả vờ thu dọn gì đó, vẫn còn đang đứng đây. Lưu Triệu không dọn dẹp vì không dám đi, anh sợ Phùng Ki phạm sai lầm. Anh là đàn ông nên hiểu rõ thói hư tật xấu của đàn ông. Có một câu nói thế này ‘nam theo đuổi nữ có thể vượt qua núi cao, nữ theo đuổi nam có thể qua sông lớn’. Trong chuyện này, mục đích của Thiệu Tình quá mức rõ ràng rồi, Phùng Ki lại là chàng trai nhiệt tình mạnh mẽ, nếu bị cô làm cảm động mà gây ra chút lỗi nhỏ nào, đến lúc đó có nói gì cũng đã muộn.

Lúc đó có hối hận cũng không kịp, nha đầu Manh Manh kia không biết sẽ làm loạn tới mức nào. Nha đầu kia không dễ chọc, ai ngờ, Phùng Ki không quan tâm chút nào đến khổ tâm của anh, đứng lên, nói: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện.” Lưu Triệu trơ mắt nhìn hai người ra khỏi doanh bộ, cũng may hai người không đi quá xa, đứng ở cây dương lớn bên kia. Phùng Ki rất dứt khoát, vừa đứng lại liền trực tiếp nói với Thiệu Tình: “Thiệu Tình, anh đã có đối tượng, hơn nữa sẽ sớm viết báo cáo kết hôn. Nếu em tìm anh vì việc công, anh hoan nghênh. Nếu là việc tư, anh cảm thấy việc này có ảnh hưởng không tốt.” “Ảnh hưởng không tốt…” Thiệu Tình không khỏi cười chua chát, lấy cớ như vậy, cô nghe qua nhiều lắm. Những gã đàn ông kia, lúc ở trên người cô thì nói lời ngon tiếng ngọt, lúc mặc quần áo rồi, sắc mặt vội vàng xanh mét, giống như rất sợ cô dính vào người bọn họ. Nhưng những lời chói tai những gã đàn ông kia nói cũng không chui ra từ trong miệng Phùng Ki. Trước mặt Phùng Ki, cô cảm thấy mình còn có chút tôn nghiêm cuối cùng. Còn nữa, đối tượng? Ánh mắt Thiệu Tình lóe lóe, oán hận chôn giấu đã lâu dễ dàng trút ra: “Phùng Ki, đối tượng mà anh nói không phải là chỉ Phương Manh Manh chứ? Em nhớ rõ năm đó anh nói Phương Manh Manh là em gái của anh, giống như em gái ruột, còn nói em suy nghĩ lung tung, không nói lý lẽ. Hiện tại anh lại nói Phương Manh Manh là đối tượng kết hôn của anh. Có phải từ trước kia, hai người đã vờ là anh em, hiện tại rốt cục đã dũng cảm thừa nhận đúng không? Anh không thấy như vậy là không công bằng với em sao? Em không tin anh thích Phương Manh Manh, cô ấy thì biết cái gì chứ, chỉ là tiểu nha đầu bị làm hư thôi!”

Trong lòng Phùng Ki, tình cảm trước kia với Thiệu Tình vốn đã không còn bao nhiêu, giờ Thiệu Tình lại khí thế áp bức người khác rồi chất vấn như vậy, rốt cục tình cảm ấy cũng tan biến sạch, không còn lấy một mảnh. Thiệu Tình quả thực rất cố chấp. Hơn nữa, Phùng Ki không thể nghe nổi người khác dám nói Manh Manh không tốt, tuy rằng anh biết rõ tiểu nha đầu quả thực bị cưng chiều mà có chút tật xấu, nhưng trong những người cưng chiều khiến cô có tật xấu cũng có anh. Chính bản thân anh thích cưng chiều cô, dỗ ngọt cô, cô nhỏ hơn anh rất nhiều mà. Tình cảm của Phùng Ki với Manh Manh vốn đã rất phức tạp, lúc như với con gái, em gái, cũng lại có cả sắc thái với tình nhân. Với đàn ông mà nói, tình cảm mang theo bí ẩn cấm đoán này sẽ trở nên tương đối khắc sâu. Ở nhà đóng cửa lại thì nói sao cũng được, nhưng không chấp nhận được người khác nói xấu, Phùng Ki chính là như vậy đó. Thiệu Tình đụng phải điểm mấu chốt trong lòng anh. Sắc mặt Phùng Ki hờ hững nhìn cô: “Thiệu Tình, anh nghĩ anh đã nói rất rõ ràng rồi. Về sau ngoài việc công, chúng ta không nên liên lạc với nhau.” Giọng nói của Phùng Ki đều đặn trầm thấp, cùng với âm thanh gió thu thổi qua lá cây dương, mang theo cả lạnh lẽo cuối mùa thu.

Thiệu Tình cắn môi nhìn Phùng Ki. Trước đây, cô thiếu chút nữa đã gả cho chàng trai này. Hiện tại, chàng trai này đang dùng giọng nói như không hề có cảm tình đuổi cô đi. Thiệu Tình không thể chấp nhận điều này, cô bỗng nhiên nhào qua, chui vào trong lòng Phùng Ki, cánh tay mở ra, ôm chặt lấy thắt lưng của anh, quyết định ‘được ăn cả ngã về không’. Tình huống phát sinh đột ngột, Phùng Ki không hề phòng bị, căn bản là không kịp phản ứng đã bị cô ôm lấy. Khi Phùng Ki phục hồi tinh thần, chưa kịp đẩy cô ra, Manh Manh đã nhảy xuống xe, đang vọt đến. Phùng Ki liền cảm giác có một lực rất lớn, cánh tay trên lưng anh đã buông lỏng ra. Manh Manh xuống tay không chút lưu tình, trực tiếp kéo cánh tay Thiệu Tình ra, xoay người, đem cô xoay đến một bên, nhấc chân, rồi chỉ bằng một đá, đem cô đá qua một bên. Động tác liên tiếp vừa nhanh vừa dứt khoát, hơn nữa đá qua một bên còn chưa chịu bỏ qua, xông lên nhấc chân muốn đạp, giống như đối đãi với con gián, như là hận không thể đạp chết Thiệu Tình. (Good good ↖(^ω^)↗)

Đến khi Phùng Ki chặn lại, ôm lấy cô, tiểu nha đầu còn giương nanh múa vuốt giống người điên. Manh Manh như vậy thật khiến Phùng Ki khiếp sợ, anh không biết là đây mới là nguyên hình của Manh Manh. Nói đến đây, Manh Manh luyện võ đến tam đẳng, từ nhỏ lại đi theo bên người anh họ Vệ Hiểu Phong nghịch phá, giai đoạn Vệ Hiểu Phong phản nghịch, Manh Manh cũng không ít lần đi theo học được, nhưng không phải đi gây chuyện, không trêu chọc đến những thứ quan trọng nhất của cô, tiểu nha đầu sẽ không so đo, nhưng dám chạm đến, cô nhất định sẽ để ý, thoắt một cái, tiểu nha đầu có thể biến thành sói mẹ cắn chết người. Ai biết cũng nói, Ki ca ca là người đời này tiểu nha đầu chú ý nhất, có lúc thậm chí còn quan trọng hơn cha và mẹ xinh đẹp nhà cô. Hơn nữa, mối hận đoạt mất tình yêu ba năm trước đây, Manh Manh đã rất khó khăn mới nhịn được, người đàn bà này bây giờ còn dám dựa vào chuyện trước đó, Manh Manh không đá chết cô, xem như Thiệu Tình được món lợi to. Hơn nữa cô nàng Thiệu Tình này quen thói giả vờ, Manh Manh cũng không ngốc, vừa rồi mới đạp được một phát, phát thứ hai đã bị Ki ca ca ôm lại. Cú đạp kia Manh Manh tương đối có chừng mực, trước kia đi theo bên người anh Hiểu Phong đánh qua vô số trận, lực đạo, vị trí đều tính toán tương đối chuẩn. Một khi đã tung cú đá ra, đá thế nào cô hiểu rõ nhất, cũng sẽ không khiến đối phương bị thương, cho nên cô nàng đang nằm dài ở đây, cuộn mình ôm đầu gối, sắc mặt trắng bệch hoàn toàn chính là giả vờ.

Khi bình tĩnh lại Manh Manh cũng có chút hối hận, khoảnh khắc vừa rồi, cô hoàn toàn bị ghen tị trong lòng khống chế. Lúc này đã hiểu được, đối mặt với ánh mắt nghiêm khắc của Phùng Ki, chu miệng, đứng ở một bên không nói lời nào, cô hiểu được lúc này tốt nhất nên giữ im lặng, nhưng mà ánh mắt lại rất tức giận nhìn chằm chằm Thiệu Tình. Phùng Ki bỗng nhiên có cảm giác giật mình, nha đầu kia căn bản không phải chỉ là con mèo ngoan hiền, mà là một con báo hung ác tàn bạo. Nhưng dáng vẻ hung dữ này của cô, Phùng Ki cảm thấy cũng rất đáng yêu, cá tính yêu ghét rõ ràng như vậy khiến cô trở nên vô cùng thú vị. Tiểu nha đầu bá đạo, xinh đẹp làm cho tầm mắt người ta không thể rời. Nhưng mà Phùng Ki còn phải thay cô xử lý tàn cuộc, xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo, Phùng Ki dù sao cũng phải tiến lên nâng Thiệu Tình dậy, nhưng mới vừa đi một bước, đã bị tiểu nha đầu túm chặt góc áo, dáng vẻ không được tự nhiên lại vô cùng đáng thương, trái tim Phùng Ki thịch một cái liền mềm nhũn. Manh Manh mở cái miệng nhỏ nhắn nói: “Em đi.” Tiến lên đỡ Thiệu Tình lên, còn rất hiểu biết thay cô phủi phủi bụi đất trên người: “Chị Thiệu, vừa rồi em không thấy rõ là chị, em tưởng hồ ly tinh nào không biết xấu hổ quyến rũ Ki ca ca của em, ra tay hơi nặng, em xin lỗi!”

Lời nói của nha đầu này không hề có ý hối hận. Ánh mắt Thiệu Tình lướt qua Phương Manh Manh dừng ở trên người Phùng Ki, một chàng trai nếu nhìn thấy một cô gái bị đá mà không có chút thương tiếc, việc đó chứng tỏ điều gì Thiệu Tình quá rõ ràng, lòng của cô hoàn toàn lạnh, nhưng mà với Phương Manh Manh, cô tuyệt đối không để cô ta như ý… Lưu Triệu nhanh chóng đưa hai anh lính tới: “Tiểu Trương, tiểu Vương, hai cậu nhanh đưa đồng chí Thiệu Tình đến bệnh viện quân khu đi, kiểm tra cẩn thận, đừng làm lấy lệ. Phùng Ki, vừa lúc mình không có việc gì để mình đi theo xem thử!” Nói xong, xoay qua hướng Manh Manh nháy mắt mấy cái: “Việc này, Manh Manh à, dù có thế nào thì đánh người luôn không đúng, về sau không thể làm như vậy được.” Miệng Lưu Triệu nói như vậy, nhưng đáy mắt lại rõ ràng hàm chứa ý cười. Động tác của Lưu Triệu tương đối trôi chảy, nhanh chóng khống chế tình huống. Thiệu Tình bị hai anh lính vừa dìu vừa ép mang đi, cô nói không có việc gì cũng không được. Lưu Triệu đi theo, trực tiếp vào bệnh viện, ép buộc kiểm tra, cẩn thận đến không chịu được, cuối cùng còn làm một bản báo cáo tường tận sau khi kiểm tra để chứng tỏ Thiệu Tình một chút thương tích cũng không có, sau đó cười tủm tỉm thả cho Thiệu Tình trở về.

Khi Lưu Triệu trở về doanh bộ cũng đã hơn nửa đêm. Manh Manh lại giống như học sinh tiểu học phạm lỗi đang ngồi ở trên ghế, bàn tay đặt trên đầu gối, cúi đầu mang một bộ mặt thành thật nhận sai. Phùng Ki chỉ vào cô liên tiếp thuyết phục giáo dục, tận tình khuyên bảo, giống như đang dạy dỗ con gái của mình. Lưu Triệu không khỏi mỉm cười, nha đầu kia biết sai mới lạ, mà Phùng Ki đã bao nhiêu năm rồi còn chưa nhận rõ bộ mặt thật của tiểu nha đầu. Lưu Triệu vừa tiến đến, Phùng Ki liền ngừng nói. Anh cũng biết chừng mực, trước mặt người ngoài cũng nghĩ tới việc giữ mặt mũi cho tiểu nha đầu: “Sao rồi? Thiệu Tình không có việc gì chứ?” Lưu Triệu gật gật đầu: “Làm sao có việc? Tiểu nha đầu sao có thể khỏe tới mức mà đá một phát thôi cũng gây tổn thương, Thiệu Tình lại là quân nhân, không có việc gì, không có việc gì…”

Vừa lúc Phùng Ki thở ra thì bắt gặp ánh mắt tiểu nha đầu lóe sáng như tên trộm, không khỏi cảnh cáo một câu: “Từ giờ dừng ở đây, không được vụng trộm đi tìm Thiệu Tình gây sự, biết không?” Manh Manh chu miệng thật cao, cuối cùng miễn cưỡng gật gật đầu. Ép buộc đến ba giờ sáng, Phùng Ki mới đem tiểu nha đầu mang về ký túc xá, tiểu nha đầu sớm buồn ngủ không chịu được, làm gì còn sức lực để ý tới việc khác, đầu dính vào gối liền ngủ. Phùng Ki tắm rửa sạch sẽ đi ra, tiểu nha đầu cũng không biết đã ngủ được mấy giấc rồi, Phùng Ki cúi đầu nhìn ‘người anh em’ của mình, thở dài, quay đầu lại đi trở về….