Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 35

Chương 35.

Lúc Manh Manh tỉnh lại, ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh binh lính luyện tập, khiến trong nháy mắt Manh Manh như hồi tưởng lại thời gian trước đây. Bắt đầu từ lúc cô có trí nhớ, thời gian cô ở doanh trại quân đội cũng không nhiều lắm, hơn nữa sau khi đi học, cơ bản cũng chỉ có nghỉ đông và nghỉ hè mới có thể đi theo ba mẹ hoặc ở nhà họ Phùng, nhưng mà lạ là thời gian ngắn ngủi đó lại khắc sâu nhất vào trí nhớ của cô. Có người nói cuộc sống doanh trại quân đội đơn điệu, buồn tẻ, chán nản, nhưng Manh Manh cảm thấy vẻ đơn giản này tạo nên điểm thu hút độc đáo cho doanh trại quân đội. Manh Manh thích đơn giản thẳng thắn, những thứ này thực sự đáng quý trong chốn đô thị ồn ào náo động, cũng là phong cách trước nay của doanh trại quân đội, tựa như Ki ca ca của cô. Manh Manh ngồi xuống, xốc chăn trên người lên, nhìn nhìn, hình như đã tắm qua. Quần áo cô mặc cũng đổi thành áo sơ mi quân trang của Ki ca ca, qua áo sơ mi quân trang thùng thình, người cô nhỏ nhỏ, xinh xinh, quần lót nhỏ cũng đã thay.

Manh Manh nhức đầu. Cô nhớ rõ đêm qua vừa bổ nhào lên giường liền ngủ luôn, về phần Phùng Ki tắm rửa thay quần áo cho cô, cô lại không có chút ấn tượng nào. Hơn nữa, Manh Manh bỗng nhiên chịu đả kích, bắt đầu hoài nghi sự thu hút của mình. Cô cùng Ki ca ca dù như thế nào cũng xem như tiểu biệt thắng tân hôn! Ki ca ca lại mang thân phận quân nhân tràn đầy tinh lực, một tuần không gặp cô, khi gặp đem cô cởi hết, lại tắm rửa, thay quần áo cho cô, cuối cùng một mình đơn độc ở trên giường ôm cô ngủ một đêm, một chút động tĩnh cũng không có. Thật không giống lẽ thường, hoặc là, cô ngủ say như chết, không nhớ được … Nghĩ đến đây, Manh Manh lật cổ áo sơ mi xem xét bên trong. Ki ca ca ở trên giường thuộc loại kịch liệt, ngay cả vuốt ve hôn nhẹ trước sau, cũng không quá dịu dàng. Làn da Manh Manh lại trắng nõn tinh tế, mỗi lần hai người hơi chút thân mật, sẽ lưu lại dấu vết rõ ràng, nhưng lần này, một chút cũng không có…

Manh Manh nhìn trái ngó phải, vén áo sơ mi lên cao hơn nữa, lắc lắc thân mình mà nhìn. Phùng Ki vừa tiến đến liền nhìn thấy tiểu nha đầu như vậy, cái miệng nhỏ nhắn chu chu, nút áo sơ mi đã bị tiểu nha đầu cởi bỏ toàn bộ, rộng mở thật to, một bên tay áo tụt xuống, đầu nhỏ của cô xoay ra sau lắc lắc, không biết nhìn cái gì, cái cổ nhỏ xinh đẹp suýt bị vặn gẫy, nhưng mà thật đẹp, xinh đẹp giống như một bức tranh diễm tình tinh tế tuyệt đẹp. Cô gái xinh đẹp trong nắng sớm giống như một nàng tiên bé nhỏ, áo sơ mi quân trang trên người tụt xuống, hơn phân nửa thân thể lộ ra trong nắng sớm, chỗ vạt trước áo sơ mi, lộ ra một bên ngực xinh đẹp đứng thẳng… Đỉnh phấn nộn mềm, run rẩy, có chút trong trẻo nhưng trong không khí lạnh lùng nhếch lên, sáng rõ mê người, giống như trái cây trên núi vừa mới chín tới, khiến người ta muốn nhấm nháp. Nghiêng thân mình nhỏ nhắn gần như không hề che đậy, thắt lưng duyên dáng quấn quanh vòng eo tinh tế cùng cái bụng phẳng, đường cong kia linh lung phập phồng, khiến “người an hem” của Phùng Ki bị dày vò cả đêm đột nhiên dựng lên, hồ ly tinh nhỏ này, đại khái không biết tối hôm qua anh đã vất vả như thế nào.

Sau khi tắm nước lạnh, vừa kề bên người cô, cả người sẽ không tự chủ nóng lên, cái việc này này nọ dụ dỗ mê hoặc đàn ông quá lớn. Phùng Ki bỗng nhiên hiểu được, đàn ông sẽ phạm phải vấn đề tác phong, hơn nữa nằm trong ngực là cô gái mình yêu nhất, cô gái mình có thể danh chính ngôn thuận chạm vào, huống chi anh vừa tắm rửa thay quần áo cho cô, đây quả là khảo nghiệm nghiêm khắc nhất trong cuộc đời này của Phùng Ki. Phùng Ki vô số lần muốn đem tiểu nha đầu đặt ở dưới thân, mạnh mẽ ‘yêu’ cô, nhưng dáng ngủ của tiểu nha đầu kia quá sức ngây thơ, anh không thể xuống tay nổi, cũng là do có chút đau lòng cho tiểu nha đầu. Tiểu nha đầu tuy rằng đạp Thiệu Tình một cái, nhưng không cảm thấy mình sai, tính cách tiểu nha đầu yêu ghét rất rõ ràng, từ nhỏ lại được nuông chiều nên tính tình có chút bướng bỉnh, hơn nữa đối với chuyện tình cảm xưa kia của mình cùng Thiệu Tình lại vô cùng để ý, cho nên một đá kia căn bản chính là phản ứng bản năng của cô. Sau đó, cô cũng không hối hận mấy, tuy rằng cúi đầu ngoan ngoãn chịu nghe mình giáo huấn, nhưng nhìn cái miệng nhỏ nhắn kia vẫn chu lên là anh đủ hiểu rồi.

Trong lòng tiểu nha đầu không phục nhưng vẫn nén giận nghe, nếu cô cãi lại một câu, có lẽ Phùng Ki sẽ không đau lòng như vậy, nhưng một câu giải thích cô cũng không nói, bề ngoài tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, Phùng Ki có chút xót xa. Huống chi tiểu nha đầu còn nói mơ, ngay tại thời điểm anh nhịn không được, tiểu nha đầu ở trong lòng anh cọ cọ than thở vài câu, mặc dù mơ mơ hồ hồ nghe không rõ, tiếng nói nhỏ nhẹ vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng. Phùng Ki kề sát vào cái miệng nhỏ nhắn của cô cẩn thận nghe mới nghe được, tiểu nha đầu than thở là: “Ki ca ca, em muốn cho anh bất ngờ vui vẻ… Nhưng anh lại hồng hạnh vượt tường, hồng hạnh vượt tường… Ghét, ghét muốn chết…”

Lúc ấy trong lòng Phùng Ki đang nóng hầm hập nói không nên lời liền thoải mái, thoải mái qua đi lại thấy buồn cười, hồng hạnh vượt tường? Nha đầu lại nói anh thành hồng hạnh vượt tường, câu nói mơ này của tiểu nha đầu chân thật không che giấu, nhưng đánh thẳng vào lòng Phùng Ki khiến lòng anh mềm xuống. Đêm qua Manh Manh có thể yên yên ổn ổn ngủ thẳng đến hừng đông là công lao của mấy câu nói đó. Phùng Ki nhịn đã muốn phun máu, nhưng vẫn cố giữ lại lý trí cuối cùng. Tất cả bởi vì đau lòng, thế mà một chút ý tứ cảm kích Manh Manh cũng không có. Sau khi kiểm tra xung quanh phát hiện không có dấu vết Phùng Ki chạm vào cô, cái miệng nhỏ nhắn đã chu thẳng lên trời rồi, biết Phùng Ki tiến vào, lại không biết xấu hổ, đem toàn bộ áo sơ mi quân trang trên người ném xuống, không chỉ như thế, quần lót nhỏ cũng bị cô cởi ra vứt trên mặt đất, sau đó, cứ như vậy ngồi xếp bằng ở trên giường nhìn Phùng Ki, hai mắt to nhấp nháy như tên trộm, giống như một ‘tiểu mẫu thú’ muốn bổ nhào vào con mồi, xinh đẹp lại hoang dã, muốn hấp dẫn người bao nhiêu liền có bấy nhiêu.

Hơn nữa người ngồi đơn độc ở trên giường trải drap màu xanh lục, thật có thể khiến người hồn xiêu phách lạc. Phùng Ki bước qua, kéo chăn bao lấy cô: “Nha đầu tiểu hồ ly, sáng sớm làm cái gì thế? Giờ đã vào thu, bị cảm thì phải làm sao?” Manh Manh không khỏi âm thầm liếc mắt xem thường. Ki ca ca của cô chính là người luôn luôn mâu thuẫn không cần thiết, trong mắt dục hỏa dấy lên rõ ràng, hận không thể nuốt luôn cả xương cốt cô, vậy mà cố tình giả vờ đứng đắn còn dùng chăn bao lấy cô, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ ở bên ngoài. Manh Manh nhúc nhích cái đầu nhỏ, cố gắng đem hai cánh tay trắng nõn mềm mại từ trong chăn ra, vòng lên cổ Phùng Ki, cái miệng nhỏ nhắn nhướng lên hôn cái miệng của anh: “Em không tin Ki ca ca không muốn em, em cảm giác được nơi đó của anh ngẩng đầu chào em.” Phùng Ki không khỏi nở nụ cười than một câu: “Tiểu nha đầu không biết xấu hổ…” Cúi đầu ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của cô, tránh cho cô nói ra càng nhiều lời nói không biết xấu hổ… Quấn quít thật lâu, Phùng Ki mới buông cô ra, tiểu nha đầu đã thở hồng hộc, nhưng lại nháy mắt mấy cái: “Ki ca ca, em, em hình như còn chưa đánh răng…ư…ưm…”

Những lời này của Manh Manh một lần nữa bị cái miệng rộng đang cúi xuống nuốt hết. Phùng Ki giống như lột kén tằm, đem Manh Manh từ trong chăn lột ra, ôm vào trong ngực, cánh tay, chân tiểu nha đầu vô cùng có thứ tự liền cuốn lấy thắt lưng Phùng Ki, ở trên người anh cọ qua cọ lại đốt lửa. Kỳ thật không cần cô đốt lửa, Phùng Ki đã sớm dục hỏa bừng bừng, bàn tay to theo cái lưng trắng mịn động lòng người hạ xuống, lần vào hoa cốc nóng bỏng… Cảm giác được xuân triều trong bí cốc của tiểu nha đầu bắt đầu chảy ra, mới chậm rãi đẩy mạnh, tăng tốc dựng lên, cuồn cuộn gây ra thủy triều chảy xiết, lúc cao lúc thấp, nháy mắt liền bao phủ lý trí… Loại hoạt động này đúng là có thể gây nghiện, hơn nữa cùng chính chàng trai mình yêu nhất làm, cảm giác sảng khoái ấy hầu như mang tính chất huỷ diệt. Quá trình kịch liệt, cực hạn như đỉnh núi có thể làm cho người ta lên trời xuống đất. Trong nháy mắt niềm tin càng vững chắc, Manh Manh biết chàng trai này là của cô, ai cũng bắt không được, Thiệu Tình lại càng không.

Tuy rằng Phùng Ki ba lần bảy lượt không cho cô đi tìm Thiệu Tình gây sự nhưng anh cũng không nói Manh Manh không thể đi tìm cô nói chuyện. Đối phó với người như Thiệu Tình, Manh Manh cảm thấy, cho dù Ki ca ca dứt khoát cự tuyệt cũng không có tác dụng. Nếu Thiệu Tình để ý đến thể diện, căn bản sẽ không lằng nhằng cho đến bây giờ, loại người này dã tâm bừng bừng. Mà tình cảm của cô ta với Ki ca ca, tuyệt đối không hề có cái gì có thể gọi là cái tình yêu. Mục đích tìm đến Ki ca ca, đơn giản là vì tương lai của mình mà đánh cược một lần, nếu tình cảm của Ki ca ca với cô ta chưa dứt, có lẽ cô ta sẽ có cơ hội một bước lên trời. Trong tự điển của Thiệu Tình có lẽ có tình thân, nhưng cô đơn thiếu hụt tình yêu, cũng không loại trừ khả năng cô ta có ý xấu không muốn mối quan hệ của cô cùng Ki ca ca tốt đẹp.

Manh Manh không thích quanh co lòng vòng. Anh Hiểu Phong từng nói với cô phương pháp tốt nhất để đả kích kẻ địch không phải một đao gây thương tích, mà là không tốn một binh một tốt liền phá hủy lòng tin của đối phương. Kẻ địch không có lòng tin thì căn bản không hề có sức chiến đấu, Manh Manh cảm thấy lời nói của anh Hiểu Phong rất có lý. Mà nhược điểm của Thiệu Tình quả thực nhiều lắm, tùy tiện lôi một cái ra, chỉ cần cô biết thức thời (hiểu và nắm rõ tình huống của bản thân hoặc xung quanh), sẽ xếp giáp đầu hàng. Manh Manh cũng không thấy mình bỉ ổi chút nào, ngược lại, cô cảm thấy vì bảo vệ tình yêu, thủ đoạn như vậy đã tương đối ôn hòa, dù sao cô không đem mấy thứ này phát tán, cũng không có ý tưởng bêu xấu Thiệu Tình, cô chỉ muốn cô ta không nên quấn lấy Ki ca ca mà thôi. Thiệu Tình chậm rãi rút ảnh chụp trong túi hồ sơ ra, chỉ lộ ra một góc, cô liền nhanh chóng vờ như không thấy, da mặt trắng gần như trong suốt, ánh mắt lại sáng quắc như lửa, oán hận của cô rốt cuộc không thể che giấu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phương Manh Manh, cô bất chấp thủ đoạn, lại ở trước mặt Phùng Ki giả vờ thuần khiết, giả vờ vô tội. Cô thật đáng ghê tởm!”

“Tôi ghê tởm?” Manh Manh nở nụ cười, ngón tay xinh đẹp đem túi hồ sơ trên bàn xoay một cái, rút ra ảnh chụp bên trong nhìn nhìn: “Chậc chậc, bình thường không thấy được, khẩu vị của chị Thiệu rất nặng (khẩu vị ở đây là các vấn đề liên quan tới xxx: đối phương, phương thức…), sao tôi cảm thấy chị còn ghê tởm hơn tôi! Nơi này tổng cộng có mười sáu gã đàn ông, tuổi cũng rất đa dạng, có trên sáu mươi, dưới ba mươi cũng có. Chị Thiệu à chị thật sự là già trẻ đều ăn nha. Trước khi quen Ki ca ca, chị từng có bao nhiêu đàn ông, tôi không cần phải nhắc nhở chứ? Yên tâm, tôi không có ý khác, sẽ không đem mấy thứ này công khai, tôi chỉ muốn nhắc nhở chị Thiệu một chút, chuyện quá khứ này nếu đã trôi qua cũng đừng nên suy nghĩ nữa, suy nghĩ nhiều thì kết quả có lẽ ngay cả thứ chị đã vất vả như vậy để có được cũng sẽ không giữ lại được đâu. Nói tóm lại một câu…” Manh Manh bỗng nhiên cúi người, để sát vào bên tai cô ta, giọng nói trầm thấp rõ ràng: “Thiệu Tình, cách xa người đàn ông của Manh Manh tôi ra một chút!…”.