Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 36

Chương 36.

“Người đàn ông của cô ta”, Thiệu Tình châm chọc cười cười, qua cửa sổ nhìn Phương Manh Manh đi ra, ánh mặt trời rơi trên người cô, vĩnh viễn kiêu ngạo như vậy. Cô ta là công chúa nhỏ trong mắt mọi người, mà mình ngay cả rễ cây cũng không bằng, mình là cái gì, một đứa con gái thấp hèn ư, không thể và cũng không xứng có được chàng trai quang minh giống như Phùng Ki. Nhưng Phương Manh Manh đại khái đã quên rằng Phùng Ki từng là của cô. Lúc này lại bị Phương Manh Manh tuyên bố chủ quyền, Thiệu Tình cảm thấy có chút châm chọc, hơn nữa dùng thủ đoạn này uy hiếp, Phương Manh Manh thật khinh người quá đáng. Ánh mắt Thiệu Tình bình tĩnh dừng ở ngã tư nơi Manh Manh biến mất, đáy mắt ẩn chứa một tia ngoan độc… “Chị, vì sao cứ gây hấn với Phương Manh Manh?” Từ phía sau cây cột Thiệu Cương đi ra, ngồi đối diện Thiệu Tình, hỏi.

Thiệu Tình thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu trừng mắt nhìn em trai, tức giận nói: “Em có suy nghĩ một chút cho chị. Đừng vừa nhìn thấy Phương Manh Manh liền ngay cả lập trường cũng đánh mấ. Chị là chị của em, hay em muốn cô ta là chị của em, chỉ sợ muốn cũng không được.” Sắc mặt Thiệu Cương biến đổi: “Chị, chị nói gì vậy, em chỉ tùy tiện hỏi thôi mà.” “Tùy tiện hỏi?” Thiệu Tình hừ một tiếng: “Đừng cho là chị không biết trong bụng em suy tính gì, em để cho chị nghỉ ngơi chút đi. Phương Manh Manh là người em không thể trêu vào.” Thiệu Tình quở trách vài câu, nhìn khuôn mặt tuấn tú của em trai đỏ lên, mới hạ giọng nói: “Em đừng gấp, kiên trì đợi trong liên đội của em. Đường tắt chị biết nhiều, nhất định đem em điều về đoàn văn công, yên tâm.”

Vẻ mặt Thiệu Cương không hiện ra chút vui sướng nào. Hơn nữa, trong lòng giống như rơi vào giếng sâu không đáy, mặc dù anh được điều đến đoàn văn công, tương lai có thể phục hồi như cũ, có thể làm công tác văn nghệ trên tỉnh, thì sao chứ? Với anh mà nói, phát triển tốt nhất, rốt cuộc vẫn là ‘tiểu dân chúng’ bình thường (người địa vị thấp, người thường), khoảng cách với Phương Manh Manh vẫn xa như vậy, cách xa giống như tám đời cũng đuổi không kịp. Với anh, Phương Manh Manh tựa như ánh trăng sáng tỏ nhất trên bầu trời, treo cao trên không trung, vừa ngẩng đầu là có thể thấy, lại chỉ có thể nhìn lên, vĩnh viễn cũng không thể chạm đến. Ngày đó, thời điểm Phương Manh Manh cùng sư trưởng Vương ở bãi bắn bia, vừa vặn đến phiên anh gác, đang đứng ở ngay bên cạnh tường, ngày đó, Phương Manh Manh dường như trở thành giấc mộng của anh. Tư thế đứng, vẻ mặt khi giơ súng lên ngắm bắn, tư thế oai hùng hiên ngang, xinh đẹp giống như hoa hồng nở rộ trên vách núi đen, kiều diễm xinh đẹp lại ẩn chứa nguy hiểm trí mạng, lại càng dụ dỗ mê hoặc.

Thiệu Cương chưa có đối tượng, từ lần đầu tiên nhìn thấy Manh Manh, trong lòng đã không thể buông xuống. Anh biết vĩnh viễn không có chuyện anh và cô thành đôi, nhưng lại không thể khống chế bất kỳ lúc nào trong đầu cũng nảy lên ý nghĩ đó, giống như bị trúng độc vậy. Thiệu Cương có chút rã rời cầm lấy túi hồ sơ trên bàn: “Đây là cái gì?” Bị Thiệu Tình tay mắt lanh lẹ đoạt đi, cất vào trong túi xách: “Đồ của chị, tò mò cái gì, đi thôi, hôm nay chị đãi em, đến nhà hàng Hoan Hỷ đi, ở ngay phố phía trước.” Thiệu Cương bị Thiệu Tình trực tiếp kéo đi ra ngoài. Hai chị em vừa đến nhà hàng Hoan Hỷ, sắc mặt Thiệu Tình liền thay đổi, nơi này thực sự rất cao cấp. Năm ngoái cô cùng thủ trưởng Tần đến thành phố B dự họp, từng đến chỗ này ăn vài lần, trang hoàng không quá xa hoa, chỉ là được bày trí khéo léo và tỉ mỉ, nhưng chủ yếu là món ăn ngon: cá bột nhúng lẩu, gà ba da, hồ lô ti, bầu dục trộn hoa... Những món ăn Thiểm Tây được bưng lên đều tương đối ngon, cũng không biết chủ quán là ai, mọi người chưa từng thấy mặt. Khách ở đây là bộ đội lại càng nhiều.

Không cần biết là đến làm việc hay hội họp cũng sẽ đến đây. Nhà hàng Hoan Hỷ không chỉ là tiệm cơm, nói trắng ra chính là một tổ hợp dịch vụ đặc biệt, phục vụ mọi thứ. Đối diện là khu giải trí, tắm rửa, dừng chân, cho nên nhà hàng này có chút nổi tiếng cũng không phải là điều gì mới mẻ. Đàn ông là thế, cho dù có địa vị gì, việc ăn uống, đam mê cũng không tránh khỏi cần có các ‘cô em’ phục vụ. Thiệu Tình cũng có lúc nghĩ sở dĩ Phùng Ki chính trực như vậy, đó là bởi vì không có địa vị, nếu có địa vị, không chừng cũng không ngoại lệ, nhưng hiện tại nghĩ đến, trong lòng bỗng nhiên có chút sụp đổ, với gia thế của Phùng Ki, anh hoàn toàn có tư cách tiêu xài hoang phí, nhưng anh lại vẫn duy trì nguyên tắc cùng tiêu chuẩn, thật khó làm được, nhưng dạng đàn ông khó kiếm này lại cùng cô cắt đứt quan hệ. Thiệu Tình nhiều lần nghĩ tới, nếu năm đó mình không bị Phương Manh Manh gài bẫy, buông tha cơ hội lần đó mà tiếp tục ở lại bên người Phùng Ki, với tính cách của Phùng Ki, cô thực có cơ hội gả cho anh chỉ cần lúc ấy quan hệ của hai người bọn họ tiến thêm một bước, Phương Manh Manh muốn phá hư cũng không có khả năng.

Quyến rũ đàn ông, Thiệu Tình đã sớm luyện được vô cùng thuần thục. Nhưng thủ đoạn này dùng trên người Phùng Ki lại thất bại trở về, Thiệu Tình cũng không nản long. Tối hôm đó cũng không đúng thời gian địa điểm, nếu có thời cơ thích hợp, cô không nghĩ Phùng Ki sẽ đẩy mình ra. Đàn ông là thế, người nào có thể chân chính có phụ nữ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, trừ phi có yếu điểm (bản của cung là ‘tật xấu’, nhưng mình nghĩ ở đây dùng yếu điểm thì thích hợp hơn, yếu điểm là ở vấn đề giới tính với cả chức năng sinh lý |˚–˚|). Cho nên, cho dù Phương Manh Manh dùng những ảnh chụp này uy hiếp cô, cô cũng không sợ, chống lưng của cô là những người đàn ông đó-cũng là những người mang chức vị quan trọng. Cô cũng không tin cô ta dám công khai ảnh chụp, chỉ cần cô ta không phát tán thì uy hiếp được cái gì. Chỉ là con nhóc chơi đùa thôi, Thiệu Tình thực sự không để trong mắt. Chẳng qua có đôi khi vận may của Thiệu Tình công nhận hơi xấu, Manh Manh không uy hiếp đến cô thì lại gặp Tiêu Hoa. Lúc trước Thiệu Tình sốt ruột muốn được điều đến bên người Phùng Ki, cái gì cũng có thể thử, khi tuyệt vọng, bèn nhờ đến Tiêu Hoa. Tiếng tăm của Tiêu Hoa không tốt, Thiệu Tình lúc ấy cũng không còn cách nào khác, không nghĩ tới, gã đàn ông này to gan lớn mật, trong văn phòng liền…

Hơn nữa gã này thật biến thái, lúc ép buộc, thủ đoạn rất đa dạng, Thiệu Tình phải thỏa mãn hắn, thỏa mãn dục vọng của hắn, cô thiếu chút nữa phải nằm viện, cũng may mà qua được, ngay thời điểm cô muốn quên chuyện này đi, vừa vào nhà hàng Hoan Hỷ liền nhìn thấy Tiêu Hoa. Thiệu Tình không tự chủ được run run một chút, theo bản năng nắm chặt lấy tay em trai, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, túm Thiệu Cương kéo ra bên ngoài: “Đi, chúng ta đi nơi khác.” Còn chưa đến cửa lớn, chợt nghe phía sau truyền đến một giọng nói láu cá: “Đây không phải là đồng chí Thiệu Tình sao, sao vậy, không nhận ra tôi?” Thân thể Thiệu Tình cứng lại một chút, Thiệu Cương nghi hoặc nhìn cô: “Chị, hình như phía sau có người gọi chị?” Thiệu Tình âm thầm hít vào, bình thường cô không tiếp xúc nhiều loại người, nhưng với gã Tiêu Hoa này cũng gọi là quen biết. Thằng thắn mà nói Tiêu Hoa chính là súc sinh, tiểu nhân, giỏi nhất là mang thù, rất thích lấy công báo thù tư, lợi dụng trong nhà có bối cảnh, trong tay có quyền lực, nếu đắc tội với gã, trừ phi về sau không hề phục vụ trong quân ngũ, bằng không, nhất định gã sẽ đối xử với ngươi rất ‘tử tế’.

Hơn nữa, về sau Thiệu Tình mới biết, Tiêu Hoa này không chỉ thích nữ, cũng thích nam, hơn nữa thích nam dáng vẻ thư sinh, ‘xinh đẹp’, rơi vào trong tay gã gần như phải lột một lớp da, cô thì không sao, nhưng Thiệu Cương… Thiệu Tình đẩy Thiệu Cương, nhỏ giọng nói: “Em về trước đi, lần sau chị lại đãi em ăn cơm.” Nói xong, không giải thích gì, trực tiếp đẩy Thiệu Cương ra khỏi cửa lớn nhà hàng Hoan Hỷ, xoay lại, đi qua hướng Tiêu Hoa: “Trưởng phòng Tiêu, đã lâu không gặp.” Ánh mắt Tiêu Hoa lướt một vòng khắp người cô: “Sao lại đã lâu không gặp, tôi nhớ rõ, mấy ngày trước mới gặp đồng chí tiểu Thiệu mà?”

Cô nàng Thiệu Tình này nhan sắc rất bình thường, ít nhất trong đám phụ nữ Tiêu Hoa chơi đùa, không coi là đẹp, chỉ có vẻ tao nhã, nhìn qua là loại con gái rất đứng đắn đàng hoàng, nhưng khi lên giường, khẩu vị nặng nhẹ đều làm được, Tiêu Hoa thực sự thích thú tận xương tủy. Hơn nữa, cô nàng này còn trở mặt vô tình hơn gã, chuyện làm xong, phủi mông một cái liền bỏ đi. Lần này đến thành phố B họp, Tiêu Hoa liền động tâm tư. Hôm qua gã tới, gọi di động cho Thiệu Tình mấy lần cũng không ai nhận, nếu tùy tiện gọi tới doanh trại, lại sợ ảnh hưởng không tốt, đang khó chịu khổ sở, vừa khéo lại để gã gặp cô. Lúc Thiệu Tình chưa vào, gã đã nhìn thấy cô, vừa lúc gã từ chỗ ngồi đi vào toilet, cách tấm vách thủy tinh trong suốt liếc mắt một cái liền thấy Thiệu Tình và cậu thiếu niên đẹp trai bên cạnh cô.

Tiêu Hoa có đôi khi cũng thích chơi đùa khác thường một chút. Chơi với đàn ông có đôi khi càng hứng thú hơn với phụ nữ, hơn nữa lại ‘xinh đẹp’ như vậy, chẳng qua Thiệu Tình thật thông minh, nhanh chóng đem thiếu niên bên cạnh đuổi đi. Đáy mắt Tiêu Hoa lóe lóe, dù sao cũng không cần nóng nảy, liên quan tới cô nàng Thiệu Tình này, có thể khó tìm sao. Ánh mắt Tiêu Hoa quét ra ngoài cửa sổ: “Sao mới vài ngày không gặp, đã chuyển sang đối tượng nhỏ tuổi rồi, sao không dẫn vào, giới thiệu cho tôi biết với!” Thiệu Tình miễn cưỡng cười cười: “Cậu nhóc đó chưa từng gặp mặt, không phải lọt vào mắt anh Tiêu chứ, hơn nữa, có em rồi mà anh Tiêu còn muốn người khác sao?”

Tiêu Hoa nở nụ cười, từ trong túi quần lấy ra cái chìa khóa nhét vào trong tay Thiệu Tình, cúi đầu, kề sát vào bên tai cô không rõ ràng nói: “Anh ở đối diện, đây là chìa khóa, em qua đó trước, chờ anh.” Thiệu Tình cảm thấy, chìa khóa trong tay giống như cục than nóng phỏng tay, nếu có thể, cô thật muốn cả đời cách gã Tiêu Hoa này rất xa, nhưng ông trời lại không có mắt. Lúc Thiệu Tình trở lại ký túc xá, đã là nửa đêm, nằm ở trên giường, tiếp cận trạng thái chết khiếp. Vừa nghĩ đến Tiêu Hoa liền cảm thấy ghê tởm, gã Tiêu Hoa này rất ác liệt. Thiệu Tình cảm thấy tự mình muốn thoát khỏi gã có chút khó khăn, huống hồ cuối cùng gã lại nhắc tới Thiệu Cương. Thiệu Tình không khỏi run lên, hôm nay gã nói với cô, có thể gã cũng sẽ được điều đến bên này, mình thì không sao, cùng lắm thì nhịn gã, nhưng Thiệu Cương… Không được, cô phải nghĩ biện pháp thoát thân.

Thiệu Tình quay đầu nhìn một góc túi hồ sơ lộ ra từ trong túi xách của cô, nghĩ đến Phương Manh Manh, nghĩ đến Phùng Ki. Ánh mắt Thiệu Tình thâm sâu, bỗng nhiên nghĩ ra một chủ ý. Thúc đẩy Thiệu Tình tiến hành chủ ý này còn có một nhân tố, chính là sư trưởng Vương Đại Bưu. Lúc trước thời điểm vừa mới tới, từ xa liếc mắt một cái, liền cảm thấy hơi quen mặt, khi chuẩn bị lễ Quốc khánh, sư trưởng tự mình hỏi một chút về công tác văn nghệ, vừa nhìn gần, Thiệu Tình chợt nhớ tới vị Vương sư trưởng này chính là vị quan quân ngày đó gặp ở cầu thang bên ngoài văn phòng Tiêu Hoa. Lúc ấy ánh mắt Vương Đại Bưu sắc bén, bây giờ cô vẫn còn nhớ rất rõ. Thiệu Tình sẽ không ‘bịt tay trộm chuông’ (tự dối lòng) cho rằng Vương Đại Bưu không nhớ rõ cô. Từ đáy mắt ông nhìn chính mình không chút cảm tình nào, Thiệu Tình chỉ biết ông biết rõ ràng mọi chuyện của cô, ánh mắt khó coi giống như ánh nắng chiếu vào kẻ bị người lấy hết quần áo. Người đàn ông duy nhất hiện tại cô còn có thể trông cậy vào, sợ là chỉ còn lại Phùng Ki, cho nên, cô muốn bước vào chỗ chết mà hồi sinh.

.