Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 37

Chương 37.

Manh Manh vừa ra cổng trường liền nhìn thấy anh Hiểu Phong đứng dựa vào xe. Dù là anh của cô, thật lòng mà nói thì tương đối đẹp trai, chắc là đi đánh tennis, trên người còn mặc quần short thể thao vàng nhạt, trên vai khoác một áo khoác màu lông dê, lùm xùm trước mặt là một cái túi thắt nút thòng lọng. Dưới ánh mặt trời, anh như chàng trai trẻ tinh thần phấn chấn, vừa có khí chất của người đàn ông thành thục, rất tuấn tú. Vệ Hiểu Phong đến đây chuyến này có chút miễn cưỡng, trong quan hệ của anh và Sài Tử Hinh có chút không rõ ràng, nhưng cũng không đi quá sâu, Vệ Hiểu Phong rất rõ ràng cô gái khác muốn chạm vào thì chạm, Sài Tử Hinh thì không được, trừ phi anh đã chuẩn bị tốt để tiến tới hôn nhân, trước mắt mà nói, anh còn chưa nghĩ tới việc này. Cho nên, với Sài Tử Hinh vẫn ở giai đoạn thân hơn bạn bè, có chút nhập nhằng, có lui tới vì việc làm ăn, có chút quan hệ cá nhân, lúc quan hệ xã giao thiếu bầu bạn đi cùng thì có thể hỗ trợ nhau. Đối với chuyện của Sài Tử Hiên và Manh Manh, căn bản không có khả năng, anh cũng nói rõ ràng cho Sài Tử Hinh, chuyện này không đùa, nhưng Sài Tử Hinh vẫn như cũ nhờ anh vun vào, xuất phát từ lập trường bạn bè, Vệ Hiểu Phong đáp ứng giúp một lần.

Nhưng mà, Vệ Hiểu Phong thật tình cảm thấy đây thuần túy là làm chuyện thừa. Đừng nói Sài Tử Hiên so ra kém Phùng đầu gỗ, cho dù hơn Phùng đầu gỗ gấp vạn lần nhưng không lọt được vào mắt tiểu nha đầu cũng vô dụng. Trong chuyện nam nữ, phải là em tình anh nguyện, miễn cưỡng không được, hiển nhiên một điều là đầu óc Sài Tử Hinh rõ ràng thông suốt trong sự nghiệp, rơi vào chuyện của em trai thì nguyên tắc liền bắt đầu suy giảm mạnh. Kỳ thật cũng có thể lý giải, tình thân vĩnh viễn là nhược điểm của con người, anh cũng không thoát được, nếu đổi lại là anh, tiểu nha đầu coi trọng chàng trai nào, sống chết cũng quấn lấy anh ta, anh cũng phải tìm cơ hội thành toàn cho cô, ai bảo cô là em gái của anh, hơn nữa, chỉ ăn bữa cơm mà thôi, coi như là bữa ăn bình thường, cùng lắm thì không ăn nữa. Nhưng mà, Vệ Hiểu Phong nhìn thấy Trần Hiểu Kỳ bên người Manh Manh, không khỏi nhíu mày bật cười. Thoạt nhìn, tiểu nha đầu thật đã tìm được một cô bạn tốt chân chính, đi đâu cũng mang theo nha đầu kia.

Vệ Hiểu Phong rất có ấn tượng với Trần Hiểu Kỳ, có thể làm được điều ấy cũng không dễ dàng. Chủ yếu là ngày hôm đó lời nói, hành động cùng khí chất của Trần Hiểu Kỳ rất mâu thuẫn, mặc lễ phục tao nhã, cầm cái đĩa ăn như hổ đói, vô cùng chân thật. Bao nhiêu ánh mắt chú ý chung quanh đều không ảnh hưởng đến cô, trong mắt cô cũng chỉ có thức ăn ngon trên đĩa, hai má ngốn đến tròn vo, mà vẫn như cũ không ngừng hướng vào trong đĩa mà ăn, Trần Hiểu Kỳ như vậy, Hiểu Phong cảm thấy rất đáng yêu. Mà hôm nay, Trần Hiểu Kỳ mặc một cái quần jean tẩy trắng, phía trên mặc áo khoác rộng thùng thình, che khuất dáng người rất đẹp ngày hôm đó, mái tóc cột lại ở sau đầu, đơn giản nhẹ nhàng khoan khoái, khuôn mặt nhỏ nhắn không trang điểm toát ra vẻ thanh xuân vô hạn, cử chỉ đều thoải mái lưu loát, làm cho người ta không dễ dàng bỏ qua cô. Thảo nào có thể cùng tiểu nha đầu thân thiết, hai người có chút giống nhau, đương nhiên cũng không tránh được Vệ Hiểu Phong có chút tâm tính muốn thu phục cô, muốn cô phụ thuộc vào anh. Trần Hiểu Kỳ vừa nghe Manh Manh nói đi ăn bữa ngon, trong lòng liền vừa yêu vừa hận, lần trước đi theo cô nghĩ là có thêm lộc ăn, thức ăn kia thực là rất ngon, cứ như ba tháng không biết vị thịt, bây giờ cơm ở căn-tin thực sự khó có thể nuốt xuống, có thể ăn thức ăn ngon như vậy, ăn được một bữa, sẽ lưu vào trí nhớ, không phải càng thống khổ hơn sao. Nếu thêm mấy lần nữa, Trần Hiểu Kỳ bắt đầu hoài nghi, cô sẽ bị Manh Manh nói là tham ăn, đến khi về nhà không biết chừng còn có thể đói chết mất!

Mang tâm tình mâu thuẫn như vậy, vừa ra tới, nhìn thấy anh chàng siêu đẹp trai đứng bên cạnh xe trước mặt, mọi ý nghĩ đều gác lại, ánh mắt chớp chớp, có chút ánh sáng ngại ngùng hiện lên. Manh Manh liếc cô một cái, không khỏi cười thầm, nghiêng đầu để sát vào bên tai Trần Hiểu Kỳ nói: “Thế nào, chị em với nhau mời cũng có một trình độ nào đó chứ! Có ăn còn có xem.” Túm cô, trực tiếp kéo qua: “Anh Hiểu Phong, em mang Hiểu Kỳ cùng đi, không thành vấn đề chứ!” Vệ Hiểu Phong vui vẻ, vỗ vỗ đỉnh đầu cô: “Không thành vấn đề, chỉ cần là người đẹp, anh đều hoan nghênh, mau, lên xe, hôm nay mang các em đi ăn món mới.” Manh Manh thích ăn cá nhất, nhưng ghét xương cá, trước đây, mỗi lần ăn cá đều là bà nội lấy hết xương cho cô, về sau làm việc này là anh Hiểu Phong, nhưng mà, cha cô và Phùng Ki cũng sẽ không thể chiều cô không giới hạn như vậy, cho nên trước mặt ba mẹ và Phùng Ki, Manh Manh sẽ không ăn cá, đến nay, cũng chỉ có ông nội, bà nội và anh Hiểu Phong biết cô thích ăn cá.

Phàm là bữa ăn xã giao, chỉ cần có món cá ăn ngon hoặc chế biến mới mẻ, Hiểu Phong cũng không quản đóng gói một phần mang về, cho nha đầu tham ăn nhà bọn họ, hoặc là đợi ngày khác, một mình mang theo tiểu nha đầu đến nếm thức ăn. Cho nên chỉ cần anh Hiểu Phong nhắc tới muốn mang cô đi ra ngoài ăn cơm, Manh Manh chỉ biết khẳng định là ăn cá. Quả nhiên, xe lượn bảy, tám vòng, dừng lại trước một ngõ nhỏ ở Khẩu Bắc, trước quán ăn bình thường trong ngõ nhỏ treo hai cái đèn lồng lớn màu đỏ, mặt trên viết một chữ to theo lối chữ triện. Manh Manh biết quán ăn càng bình thường càng có thể mang đến cho người sự bất ngờ, nghiêng đầu nhìn, bên ngoài dọc theo bờ sông, có đỗ một chiếc xe là loại xe khá nổi tiếng, có thể thấy được không phải tiệm ăn tầm thường.

“Manh Manh, đây là chỗ nào? Cảnh tối lửa tắt đèn, nhìn như thế nào, cũng không giống tiệm ăn bình thường?” Trần Hiểu Kỳ vừa hỏi xong, Vệ Hiểu Phong không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn cô một cái, cười tủm tỉm trêu ghẹo: “Đúng là không phải tiệm ăn, nơi này là nơi thương gia làm ăn, Manh Manh là em gái của anh khẳng định không thể bán, em thì thật có thể bán với giá rất tốt.” Manh Manh có chút ngoài ý muốn nhìn anh của cô, anh Hiểu Phong như vậy thực sự có chút kì quái, Manh Manh chưa từng thấy anh đùa với bạn bè hoặc bạn học của cô, luôn rất nghiêm túc, đối với Hiểu Kỳ lại không giống như bình thường. Manh Manh nghi hoặc nhìn Trần Hiểu Kỳ liếc mắt một cái, không khỏi mỉm cười, nha đầu kia thực sự có chút sợ hãi, dáng vẻ sợ hãi lại cố gắng tỏ ra can đảm thực rất đáng yêu. Nhưng mà cô không biết là anh Hiểu Phong lại để ý tới Hiểu Kỳ, hai người này như cách cả một con sông, không thể nói lung tung được, hơn nữa còn có Sài Tử Hinh.

Hôm trước cô còn vụng trộm nghe thấy cô của cô nói với bà nội: “Nha đầu nhà họ Sài kia rất xứng với Hiểu Phong.” Cho thấy, người lớn hai bên đều vui mừng nếu hai người thành đôi. Vệ Hiểu Phong phất phất tay trước mắt Manh Manh: “Nghĩ cái gì vậy, nghĩ đến thất thần, không sợ đụng vào tường sao. Đến đây! ” Manh Manh ngẩng đầu, tận sâu trong ngõ nhỏ ở đối diện là cửa của tứ hợp viện, cũng treo đèn đỏ, từ bên trong truyền đến từng đợt mùi thịt cá hấp dẫn mọi người chảy nước miếng. Manh Manh lôi kéo Trần Hiểu Kỳ cùng Vệ Hiểu Phong vào cái sân bên trái, nhân viên phục vụ giống như người đánh cá, rất có thú vui nơi hoang dã, chỗ ngồi sạch sẽ, không có mái che, đều là từng vách ngăn tạo thành từng phòng.

Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến trước một phòng trang trí hoa văn, trong cửa sổ ô vuông lộ ra hai bóng dáng quen thuộc, Manh Manh không khỏi nhăn mặt lại, quay đầu nhìn Vệ Hiểu Phong. Cô không biết anh Hiểu Phong là người bao đồng như vậy, hơn nữa chỉ sợ không ai biết rõ chuyện của cô hơn anh Hiểu Phong. Vệ Hiểu Phong gánh không nổi ánh mắt chất vấn của tiểu nha đầu, thấp giọng nói: “Ăn bữa cơm mà thôi, chủ nơi này là bạn của Tử Hinh, có cô ấy ở đây mới có thể ăn thức ăn ngon nhất.” Manh Manh chu miệng, liếc trắng mắt, đẩy cửa đi vào, cá là cá hoang dại nơi nước sâu, hương vị khá tốt, hơn nữa mới mẻ, giống như mới được câu lên từ dưới sông, Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ ăn rất thích, Sài Tử Hiên lại ăn không thấy ngon.

Ánh mắt Sài Tử Hinh lại như có như không đặt ở trên người Trần Hiểu Kỳ. Bởi vì cô mẫn cảm chú ý, vài lần khi ánh mắt Vệ Hiểu Phong xẹt qua cô bé đều không tự giác mà mỉm cười. Với đàn ông, Sài Tử Hinh luôn luôn thể hiện tính cách kiêu ngạo cùng thái độ ung dung, nhưng với Vệ Hiểu Phong cô bắt đầu làm không được. Gia thế, dung mạo, tính cách, năng lực của Vệ Hiểu Phong khiến anh là chàng trai duy nhất cho tới nay mà Sài Tử Hinh từng gặp khiến cô tâm phục khẩu phục, cô còn thật sự muốn cùng chàng trai này kết giao yêu đương, thậm chí lần đầu nghĩ tới hôn nhân. Nhưng mối quan hệ với Vệ Hiểu Phong lại bắt đầu trì trệ không tiến triển, giai đoạn nhập nhằng này lại quá dài, cô có chút bối rối, Vệ Hiểu Phong vẫn như cũ không có động tĩnh gì.

Sài Tử Hinh nghĩ lại xem kỹ tiến trình phát triển của hai người, không phát hiện có sai lầm gì. Cô có thể nhìn ra Vệ Hiểu Phong đối cô có chút hâm mộ, nhưng vẻn vẹn chỉ là hứng thú với vẻ ngoài của cô mà thôi, phương diện tình cảm nam nữ không rõ ràng lại dần dần trở nên nhạt nhẽo, hơn nữa càng lúc càng mờ nhạt, chàng trai này làm cho cô có cảm giác không nắm bắt được. Mà Sài Tử Hiên còn không bằng chị của anh, bất kể là ám chỉ hay thổ lộ, Manh Manh cũng không hồi đáp, hơn nữa gần đây Manh Manh bắt đầu cố ý làm như vô tình tránh gặp anh, hoạt động của câu lạc bộ leo núi vài lần cô đều xin phép nghỉ, cả khi đến đây cũng đi thẳng một đường, anh có ở đây cũng như không có. Một đêm cùng sống cùng chết trên núi dường như trở thành giấc mộng chỉ mình anh vĩnh viễn lưu luyến. Từ tứ hợp viện đi ra, Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ lên xe của Sài Tử Hiên, Sài Tử Hiên chở Hiểu Kỳ về ký túc xá trước, cuối cùng đưa Manh Manh về nhà, dừng ở trước cửa lớn, Manh Manh vừa muốn xuống xe đã bị Sài Tử Hiên túm cổ tay cô: “Manh Manh, anh có lời muốn nói với em, có thể cho anh một ít thời gian không?”

Giọng nói của Sài Tử Hiên ảo não, còn có chút khẩn trương, Manh Manh rút cổ tay ra khỏi tay anh, ngồi lại: “Đàn anh à, nếu anh nguyện ý, chúng ta vĩnh viễn là bạn bè.” Nói như vậy tuy khách sáo nhưng nếu không phải bất đắc dĩ thì Manh Manh cũng không muốn nói ra, cô thấy điều đó thật dối trá. Sài Tử Hiên không hề chớp mắt nhìn cô. Ánh sáng màu hồng ngoài cửa sổ nhuộm bên cạnh cô, vì cô mà rọi lên một vầng sáng sặc sỡ, gương mặt xinh đẹp đến từng chi tiết như bay bổng trong vầng sáng, giống như ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, ánh sáng xinh đẹp mà trong suốt như ngọc. Nếu không gặp cô, hoặc nếu không biết cô tốt thế nào, có lẽ có thể dễ dàng buông tay hơn nhưng hiện tại, Sài Tử Hiên cảm thấy đời này anh cũng sẽ không gặp được Phương Manh Manh thứ hai, anh không muốn như vậy, vì muốn giữ lại sinh mệnh của chính mình nên anh muốn tranh thủ. “Manh Manh, anh tham gia quân ngũ, em cảm thấy thế nào? ”

Manh Manh run sợ một chút, tham gia quân ngũ? Sài Tử Hiên học Luật lại đi làm lính, nhìn sao cũng không bình thường. Cô còn nhớ rõ trong lễ đón sinh viên mới, Sài Tử Hiên từng nói qua lý tưởng của anh là làm một luật sư bảo vệ chính nghĩa, có thể sử dụng năng lực của chính mình để bảo vệ pháp luật, công bằng, chính nghĩa. Khi đó, cô cảm thấy đàn anh này thật đặc biệt, là chàng trai có lý tưởng có mục tiêu, nhưng hiện tại anh lại nói muốn tham gia quân ngũ, nếu mục tiêu lý tưởng của anh thay đổi, cô thấy không sao cả, nhưng nếu là vì cô thì việc này có chút phức tạp. Cô không muốn để cho bất kỳ kẻ nào tham gia vào tình cảm cùng cuộc sống của cô và Ki ca ca. Nói cô ích kỷ cũng tốt, nói cô bá đạo cũng thế, Ki ca ca là của cô, cô cũng là của Ki ca ca, giữa hai người chỉ đủ chứa lẫn nhau, không thể để cho người nào khác chen vào. Nghĩ đến đây, Manh Manh vô cùng trịnh trọng mở miệng: “Đàn anh à, tham gia quân ngũ tốt lắm, rất lịch lãm. Hơn nữa đối với nam giới, trải qua binh nghiệp, cả đời sẽ thu được lợi ích, nhưng điều kiện trước tiên là anh phải thích tham gia quân ngũ. Đối với cuộc sống quân lữ phải hướng tới từ nội tâm, tham gia quân ngũ không phải một lựa chọn nghề nghiệp, mà là một loại tín ngưỡng. Đây là điều em học được từ trên người cha và vị hôn phu của em, hy vọng anh có thể thận trọng suy nghĩ.”

.