Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 39

Chương 39.

Khi Manh Manh ra khỏi trường học, còn đang suy nghĩ mấy ngày nghỉ lễ quí báu trôi qua không có Ki ca ca giống như làm gì cũng đần độn vô vị, Manh Manh cảm thấy mình đã mắc chứng yêu chồng thái quá, tuy rằng Phùng Ki còn chưa phải là chồng cô, nhưng cô hy vọng có thể mau chóng thực hiện nguyện vọng này. Chồng là gì? Là người đàn ông danh chính ngôn thuận quang minh chính đại thuộc về cô - Phương Manh Manh, bất kể là ai cũng không thể nhớ thương. Cô biết chính mình nhỏ nhen, lại bá đạo, nhưng bá đạo với người đàn ông của mình, có gì không đúng? Kỳ kiểm tra huấn luyện binh lính chào mừng Quốc khánh cũng không biết khi nào thì chấm dứt, xét thấy mấy ngày nữa cô cũng sẽ khó gặp Ki ca ca, điện thoại cũng không gọi được, Manh Manh bất mãn dẩu dẩu môi, miệng còn chưa nhếch lên, liền thấy ngoài cổng trường bóng xe jeep, lập tức tràn ra một nụ cười thật tươi. Cô nhiệt tình chạy vụt qua, giống như một con bướm nhanh nhẹn bay ra từ trong bụi hoa, còn nhớ rõ phải duy trì tư thế xinh đẹp, nhưng lại không hề phát hiện ra sắc mặt Phùng Ki cực kỳ nghiêm túc, căn bản là không có thiện ý: “Ki ca ca, sao anh lại tới đây? Kiểm tra huấn luyện đã xong sao, hay là chỉ đến gặp em, rất nhanh liền phải đi về, anh không nhớ em sao? Không nhìn thấy mặt, điện thoại cũng không nghe ?”

Tiểu nha đầu líu ríu, giống như cái miệng phiền toái của chim sẻ nhỏ, sắc mặt Phùng Ki hơi dịu đi một ít. Nói thật, Thiệu Tình nói với anh việc này, Phùng Ki cũng không hoàn toàn tin tưởng. Nếu nói ba năm trước đây, Manh Manh nhúng tay chia rẽ anh cùng Thiệu Tình thì anh tin, sau khi xác định quan hệ của anh cùng tiểu nha đầu, anh ngẫm lại, từ trước tới giờ tiểu nha đầu luôn đều ở bên người mình như hổ rình mồi từng bước một tiến lên. Anh từng có cảm tình với một nữ sinh, sau đó cả ảnh chụp anh cũng không tìm thấy, không cần nghĩ, khẳng định là nha đầu kia làm. Cô nói cô thích anh đã từ rất lâu, rất lâu rồi. Trước kia anh vẫn không cho là đúng, chỉ khi thành sự thật, mọi việc đều có thể giải thích được, hơn nữa tiểu nha đầu cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, cô muốn đối phó với Thiệu Tình thật quá dễ dàng, không đề cập tới thế lực nhà họ Phương, chỉ bằng mượn uy danh của chú Phương, điều một nữ binh nhỏ còn không dễ như trở bàn tay sao, cho nên chuyện ba năm trước đây Phùng Ki tin, không chỉ tin còn để ý. Mang trong mình cảm giác bị lừa gạt, cô gái vẫn nâng niu che chở trong lòng bàn tay, nhìn từng bước cô lớn lên, bỗng nhiên một ngày kia phát hiện đã sớm học thói xấu, trong lòng Phùng Ki rất không thoải mái, cũng có chút cảm giác bị chi phối, bị trêu đùa. Về phần sự kiện ảnh chụp sau này, Phùng Ki thực sự không biết là có can hệ với Manh Manh hay không.

Thủ đoạn rất thấp hèn, Manh Manh tuy không hiểu chuyện, nhưng vấn đề đạo đức cơ bản nhất cùng gia giáo đều tương đối tốt, thi thoảng cũng có chút trò đùa dai nhỏ, nhưng không có khả năng lấy danh dự một phụ nữ ra đùa giỡn, cho dù thế nào, chuyện này anh cũng phải hỏi cô, ít nhất việc cô dùng ảnh chụp đi uy hiếp Thiệu Tình là sự thực. Nhưng mà, việc này cũng nên đóng cửa nói với nhau, dù sao cũng là cô vợ nhỏ của anh, Phùng Ki phân biệt rất rõ ràng. Đến khi Manh Manh nhận thấy Phùng Ki không bình thường thì đã gần về đến nhà. Sắc mặt kia của Ki ca ca vừa đen vừa trầm, vừa rồi cô nhào vào trong lòng anh, một chút hứng thú anh cũng không có, chỉ ôm lấy cô, đem cô nhét vào trong xe, nói về nhà, sau đó liền chạy thẳng, mặt mày bình tĩnh, nói cũng chưa nói một câu, chỉ nghe cái miệng nhỏ nhắn của cô nói dài dòng. Vào cửa, Phùng Ki ngồi xổm xuống thay giày cho cô, tự mình đi vào ngồi trên sô pha, chỉ chỉ phía đối diện: “Ngồi xuống, anh có chuyện muốn hỏi em.” Manh Manh nhìn thấy, đây là tư thế muốn thẩm vấn điều tra, cô phạm lỗi gì sao?

Mặt Manh Manh méo mó cẩn thận nghĩ nghĩ, hình như gần đây mình rất ngoan, ngoài việc đem Phan Thiệu đá vào trong hồ, cũng không chết đuối, chỉ là ở bệnh viện truyền nước mấy ngày, không nghiêm trọng vậy chứ! Kỳ thật việc này cũng không thể trách cô được. Bình sinh Manh Manh hận nhất đàn ông chân đạp hai thuyền một lòng hai dạ. Trước kia cô thờ ơ lạnh nhạt, Phan Thiệu coi như tạm được, cùng Hiểu Kỳ phát triển rất vững vàng. Phương diện này Hiểu Kỳ không khác gì kẻ ngốc, mỗi khi cùng cô ấy đề cập qua bao nhiêu thứ về Phan Thiệu, nha đầu thẳng thắn như vậy, vừa nhắc tới Phan Thiệu, lại xấu hổ nhăn nhó như cô gái nhỏ, Manh Manh chỉ biết Hiểu Kỳ thật lòng thích Phan Thiệu, rất thích, rất thích. Ai ngờ đột nhiên Phan Thiệu thay lòng đổi dạ, cùng một nữ sinh khác hẹn hò, cũng là đàn chị năm ba của bọn họ, quan hệ rất tốt với Lâm Thanh. Có phải lại do Lâm Thanh bày chuyện xấu hay không, Manh Manh không biết, tình yêu ở đại học tan tan hợp hợp cũng là chuyện thường, nhưng Phan Thiệu không nên trước mặt nhiều người như vậy chia tay với Hiểu Kỳ, chỉ kém chủ tịch ở trên đài dùng loa lớn của radio mà thông báo với toàn trường mà thôi.

Manh Manh vĩnh viễn cũng sẽ không quên sắc mặt Hiểu Kỳ lúc đó, lưng của cô ấy cố gắng ưỡn thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm Phan Thiệu, nhưng kiểu giả vờ kiên cường này của cô ấy càng làm Manh Manh thấy thương hơn. Vốn dĩ đã rất tức giận, khi cô đi lấy cơm cho Hiểu Kỳ, đi ngang qua bên hồ, vừa vặn thấy Phan Thiệu cùng với đàn chị mới kia. Cô vốn không muốn nghe bọn họ nói cái gì, nhưng giọng nói của Phan Thiệu thật sự quá lớn, vừa vặn lọt vào tai cô, Phan Thiệu nói: “Anh đã nghe theo lời em, chia tay với Trần Hiểu Kỳ, em nên đền đáp anh thế nào?” Những lời này quả thực đã chọc Manh Manh nổi điên, không nói một lời, bỏ lại cặp lồng cơm trong tay, trực tiếp đi qua, nhấc chân liền đá luôn Phan Thiệu xuống hồ. Chuyện này ngay từ đầu đã rất ồn ào, nhà Phan Thiệu không thuận theo, không buông tha, vì chuyện này mà anh Hiểu Phong phải thay mặt người lớn đến trường một chuyến. Trước mặt Phan Thiệu, ngay lập tức tỏ ra mạnh mẽ, chiếm thế thượng phong rồi đưa ra điều kiện để không được phép truy cứu nữa, do đó mới có thể dàn xếp ổn thỏa, nhưng chuyện này Manh Manh cảm thấy anh Hiểu Phong sẽ không nói cho Phùng Ki. Đây là sự ăn ý của hai người nhiều năm qua, nhưng mà nếu anh Hiểu Phong thấy phiền khi lại phải dọn dẹp cục diện rối rắm cho cô, nên giao cho Ki ca ca cũng không phải là điều không thể.

Manh Manh có chút không yên ngồi ở đối diện, bàn tay đặt trên đầu gối, một dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn. Phùng Ki không khỏi âm thầm thở dài, quỷ nha đầu này chỉ biết có một chiêu này dùng để đối phó anh, nhưng mà anh vẫn muốn hỏi rõ thị phi, đúng sai. “Manh Manh, ba năm trước đây chuyện Thiệu Tình được điều đi, em có nhúng tay hay không, anh muốn nghe lời nói thật, không được nói dối với anh!” Manh Manh ngạc nhiên, rốt cuộc không thể ngờ được là cái chuyện xưa này, bộ não nhỏ của cô nhanh chóng lưu chuyển, không cần phải nói, khẳng định là cô nàng Thiệu Tình kia lại gây chuyện, đem chuyện ba năm trước đây nói ra là muốn chửi bới cô? Hay là muốn nhờ sự đồng tình, sau đó tìm cơ hội cùng Ki ca ca ôn lại tình cũ, bất kể vì cái gì, cô ta cũng sẽ không được như ý. Nhưng mà Ki ca ca trưng ra tư thế thẩm vấn nghiêm khắc, Manh Manh thực sự cảm thấy đau như bị đánh đến thương tích, hơn nữa thái độ Ki ca ca như vậy, có phải trong lòng còn chưa dứt tình với Thiệu Tình hay không? Ý nghĩ trong đầu này tiến vào trong lòng Manh Manh làm cô khổ sở giống như một vạn con kiến bắt đầu cắn nát lục phủ ngũ tạng, ghen tuông cuồn cuộn nổi lên, tâm tình tốt của Manh Manh biến mất không còn.

Cô ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Phùng Ki: “Ki ca ca, chuyện quá khứ đã sớm trôi qua, hiện tại truy cứu thị phi đúng sai, có ý nghĩa gì, hay là anh vẫn luôn chú ý đến chuyện năm đó, còn muốn cùng Thiệu Tình nối lại tình xưa, anh hiểu rõ cô ấy sao, anh có biết cô ấy là cái dạng phụ nữ gì hay không?” Nếu Manh Manh không nói lời này, Phùng Ki cũng sẽ không tức giận. Lời cô vừa nói ra khiến tính khí nóng nảy của Phùng Ki liền bốc lên. Cho nên nói trong chuyện tình yêu nam nữ thường xuyên xảy ra chuyện tức giận mà cãi nhau, qua rồi lại hối hận không thôi. Phùng Ki lấy bút ghi âm từ trong túi ném cho cô: “Dùng ảnh chụp đi uy hiếp Thiệu Tình, quả đúng là em! Từ khi nào em học được những thứ thủ đoạn này, còn ảnh chụp trên mạng, có phải cũng do em phát tán hay không?”

Manh Manh sửng sốt một chút, ảnh chụp? Ảnh chụp gì? Ki ca ca nói không phải chuyện mấy ngày hôm trước chứ, Thiệu Tình tự biên tự diễn ra trò khôi hài này sao? Manh Manh cầm lấy bút ghi âm, nghe xong đoạn đầu liền tự kiểm điểm chứng được ý nghĩ của chính mình. Chuyện Thiệu Tình gần đây cô cũng sớm nghe thấy, rõ ràng cô nàng kia tự biên tự diễn, thực sự có tài năng diễn xuất thiên phú, trước kia chỉ là múa hát, bây giờ điện ảnh và truyền hình phát triển, không chừng sau đó có thể trở thành bậc thầy. Nhưng dù thế nào Manh Manh cũng không nghĩ tới chuyện này có thể rơi lên người mình. Cô tìm người chụp ảnh, nhưng những ảnh chụp này đã sớm để Thiệu Tình cầm đi, hơn nữa chuyện tung hình lên mạng ngu xuẩn như vậy, một chút ích lợi cho mình cũng không có, cô có ngốc mới làm, suy nghĩ một chút về nguyên nhân và hậu quả, còn không rõ sao, đây là Thiệu Tình muốn đem chuyện xấu đổ lên đầu mình, cô ta cũng nghĩ ra được cách thức thật độc ác.

Những thứ này Manh Manh không thèm để ý, cô để ý là cái nhìn của Ki ca ca. Manh Manh ngẩng đầu, ánh mắt không hề chớp dừng ở trên mặt Phùng Ki: “Ki ca ca, anh cảm thấy việc đó là do em làm sao?” Ánh mắt của cô lạnh lẽo, giống như lưỡi dao, kiên cường sắc bén, có thể thẳng tắp cắm vào lòng người. Một Manh Manh như vậy ở trước mặt, Phùng Ki chưa từng ngờ tới. Trên thực tế, trong hai mươi năm qua, cô vẫn luôn là tiểu nha đầu yếu ớt, có lẽ có lúc xảo quyệt, nhưng cho tới bây giờ chưa từng sắc bén như thế. Một Manh Manh như vậy làm Phùng Ki cảm thấy xa lạ, hoặc là chính mình cũng chưa thật sự hiểu hết về cô, cho tới bây giờ đều là anh tự mình áp đặt nghĩ cô là người thế nào, hiện tại ngẫm lại, rất nhiều việc, có lẽ chính mình thật sự ngu dốt, đây mới chính là cô. Phùng Ki nhíu nhíu mày: “Nếu không phải em làm, anh hy vọng được nghe em giải thích.” “Giải thích? Ki ca ca, nếu anh cho rằng chính là em làm, em giải thích có tác dụng sao. Em sẽ không giải thích, lại càng không muốn giải thích.” Manh Manh bướng bỉnh đứng lên, giống như cha cô, vừa cố chấp lại vừa cứng rắn. (nguyên văn là vừa thối lại vừa cứng, không hiểu nên đành chém bừa)

Manh Manh hận nhất người khác nghi oan cho cô, lại còn là Ki ca ca, chàng trai cô yêu hai mươi năm lại nghĩ cô như vậy, việc này làm cô cảm thấy tủi thân, khổ sở, phẫn nộ, buồn bực, thậm chí nản lòng. Nếu giữa hai người không có sự tin tưởng, cô còn hy vọng xa vời cả đời làm gì: “Em hơi mệt, em vào ngủ trước.” Manh Manh xoay người vào phòng ngủ. Cửa đóng sầm một tiếng, Phùng Ki không khỏi lắc đầu, tựa vào sô pha phía sau, đè huyệt thái dương co rút đau đớn, tỉnh táo ngẫm lại, có lẽ Manh Manh nói đúng, anh để ý không phải những tấm ảnh mà là sự kiện ba năm trước đây, cũng không phải tình cũ chưa dứt mà là cảm giác bị tiểu nha đầu lừa gạt làm anh nhất thời khó có thể chấp nhận, vấn đề này không có quan hệ gì tới Thiệu Tình, nhưng hiển nhiên tiểu nha đầu không nghĩ như vậy. Phùng Ki không rõ sao chuyện gì vừa có liên hệ đến Thiệu Tình, tiểu nha đầu liền giống như ăn dấm. Manh Manh tức chết rồi, hận hỏng rồi. Quả thực là có thể đề phòng người, không thể đề phòng lòng người, cô nàng Thiệu Tình này có thể làm ra chuyện như vậy, quả là vô địch đê tiện. Được, nếu chính cô ta không biết xấu hổ, vậy cũng nên tuyên dương một chút về lịch sử phong lưu của cô ta chứ. Cô sẽ thành toàn cho cô ta, ngươi đã đổ lên đầu ta một chậu nước bẩn, ta liền đáp trả, xú uế (thứ bẩn thỉu, thường hay dùng để nói tới rác, thậm chí là shit) gì cũng sẽ ném xuống, xem hai ta ai hôi hơn.

Manh Manh vốn cũng không phải là người hiền lành gì, thực sự có thể phá tan hết, có thể quậy tung khiến thiên hạ đại loạn, hơn nữa động tới chuyện này, dù là tính kỹ thuật hay là tính bảo mật đều cao hơn Thiệu Tình không chỉ một cấp độ, hơn nữa Manh Manh không đưa lên mạng, cô trực tiếp gởi email, email cho các cấp lãnh đạo của Thiệu Tình, một người một email, không phải cô muốn nổi danh sao, cho cô hoàn toàn trở thành tiếng xấu lan xa..