Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 41

Chương 41.

“Không cần...” Lời này Manh Manh nói ra, cho thấy cô đã thất vọng đến mức nào. Đó là Phùng Ki, người mà từ nhỏ cô đã muốn ở bên, có đôi khi, Manh Manh cũng không hiểu chính mình rốt cuộc vì sao lại cố chấp như vậy, đến mức gần như bệnh hoạn. Nhưng mà nghĩ lại, từ khi cô có trí nhớ, bên người liền có một người như vậy tồn tại, bầu bạn đến khi cô trưởng thành, nhìn cô, đồng hành với cô, từ ấu thơ đến thiếu niên, đến nay, bất kể trước đây hay bây giờ, người đàn ông này đã trở thành một bộ phận trong cuộc sống của cô, làm sao có thể tách ra, cũng không thể cứng rắn mà tách ra, làm vậy không khác gì lột da, róc xương. Phùng Ki đối với cô là người thân, người yêu, bè bạn, anh trai thậm chí giống như cha... Những người có mặt trong cuộc đời Manh Manh đều có thể tìm được dấu vết trên người Phùng Ki, những dấu vết này theo từng ngày, từng tháng, từng năm, mười năm, sớm khắc vào xương thịt, muốn loại bỏ, trừ phi sống lại một lần nữa.

Cho nên Manh Manh nói thản nhiên, nhưng chỉ là lời nói khi bị tức giận thôi. Hơn nữa Manh Manh vẫn là cô nữ sinh chưa đến hai mươi tuổi, dù kiên cường, lợi hại, có mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là cô nữ sinh nhỏ mà thôi, cô cũng có lúc yếu đuối, cũng sẽ do dự, cũng sẽ khổ sở nản lòng. Ngày hôm qua, bị những lời của Phùng Ki chất vấn, hôm nay cô lại tận mắt thấy hai người ôm nhau, đừng nói có phải Thiệu Tình chủ động hay không, tối thiểu nhìn từ góc độ của Manh Manh cũng không phát hiện Phùng Ki có hành động đẩy ra, trong lòng Manh Manh thực để ý, càng để ý, tâm tình sẽ không tốt, tâm tình không tốt lại muốn trốn đi. Đây không phải là tính cách đà điểu(thấy khó là trốn), Manh Manh ghét trốn tránh nhất, nhưng lúc này cô muốn tạm thời bỏ qua hết thảy, cẩn thận suy nghĩ. Hơn nữa cô không muốn lại đối mặt với chỉ trích của Ki ca ca, sau khi cô đem ảnh chụp của Thiệu Tình gửi đi, cô không cảm thấy mình đã làm gì sai, cho đến giờ phút này cô cũng không hối hận. Thiệu Tình lén lút ra tay đùa giỡn cô, nếu cô không phản kích, cô sẽ không là Phương Manh Manh, chưa kể cô chỉ là dùng gậy ông đập lưng ông mà thôi. Nhưng cô không cảm thấy Ki ca ca sẽ hiểu cách làm của cô.

Nguyên tắc của Ki ca ca không chỉ dùng ở trên người anh, mà cả với cô. Manh Manh không muốn chạm đến rủi ro này nên tham gia chuyến đi Tây Tạng của câu lạc bộ leo núi. Manh Manh không nói gì, trực tiếp đi theo nhóm người Sài Tử Hiên, bỏ lại cục diện rối rắm bị cô phá tung lên loạn thành một đống. Thiệu Tình vốn đang cảm thấy tuy rằng thái độ Phùng Ki kiên quyết, nhưng nếu Phương Manh Manh rời khỏi, chuyện này có thể còn đường sống, ai ngờ cô trở về doanh trại, liền nhận được thông báo để cô phục viên (cho quân sĩ được giải ngũ, trở về làm công dân bình thường) về địa phương. Thiệu Tình đương nhiên không muốn phục viên. Nếu có ý đó thì từ lúc cùng Phùng Ki tìm hiểu nhau đã phục viên rồi, sao lại chờ tới bây giờ, cô không muốn trở lại những ngày tháng tầm thường trước kia, giống như mẹ của cô, cả đời sống ở vùng quê hẻo lánh, kết hôn, sinh con, hầu hạ cha mẹ chồng, chăm sóc con cái, tìm kế sinh nhai, trong cuộc sống chỉ còn lại củi gạo dưa muối, sau đó biến thành phụ nữ trung niên, thành bà bác, cô không cần loại cuộc sống này, cụ thể cô muốn gì, Thiệu Tình cũng không rõ ràng lắm, nhưng từng bước một khó khăn đi đến bây giờ, một thông báo không đâu đã muốn đẩy cô trở về như ban đầu, cô không cam lòng.

Thiệu Tình nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy sự tình vẫn do sư trưởng Vương Đại Bưu mà ra. Lần trước lúc gặp ở bên ngoài văn phòng Tiêu Hoa, Thiệu Tình làm sao biết được, vị quân nhân thoạt nhìn không thu hút này sẽ là sư trưởng ở đây, về sau cô cũng nghe ngóng được, Vương Đại Bưu cùng Tiêu Hoa từng là bạn học trong lớp huấn luyện cán bộ, có chút giao tình. Thiệu Tình nghĩ cũng là do việc Tiêu Hoa muốn cô làm nhân tình phá hỏng, sau chuyện đó, Tiêu Hoa bị ghi lỗi nặng, đừng nói điều về quân khu thành phố B, hiện tại chức vị cũng không bảo đảm, chưa biết chừng còn bị khai trừ khỏi Đảng, dù sao cũng sẽ do quân đội xử lý, muốn tiếp tục mối quan hệ với cô thì tuyệt đối không có khả năng. Tuy rằng thoát khỏi Tiêu Hoa, nhưng cái người Vương Đại Bưu này vẫn ở đây, nếu nói Tiêu Hoa đi trước lót đường cũng hoàn toàn có thể, nghĩ thông suốt nguyên nhân kết quả, Thiệu Tình trực tiếp đến bộ chỉ huy quân khu.

Thiệu Tình chưa từng sợ ai, dù sao Vương Đại Bưu cũng là đàn ông, lại là người đàn ông độc thân. Lúc được điều đến đây, Thiệu Tình từng nghe một ít tin đồn về ông, nói là lúc còn trẻ, có cùng một ca sĩ của đoàn văn công tìm hiểu, lúc ấy Vương Đại Bưu mới là doanh trưởng, về sau cô ca sĩ đó lại gả cho người khác, Vương Đại Bưu liền độc thân đến bây giờ, phải nói cô nàng kia thật không có mắt, bỏ lỡ cơ hội tốt. Nếu đã từng có đàn bà, cho thấy người đàn ông này cũng có tật xấu, Thiệu Tình đoán chừng nếu mình xuất ra mọi chiêu thức với ông, không chừng chuyện này còn có hi vọng. Thiệu Tình nghĩ như vậy kỳ thật cũng không sai, đàn ông trong thiên hạ có ai không ăn quàng, hơn nữa thịt dâng đến bên miệng, cô lại có một thân hình gợi cảm kích thích đàn ông, trên cơ bản mọi việc có thể đều thuận lợi. Nhưng mà Thiệu Tình đã quên, từ xưa đến nay tà không thắng chính, đàn ông một thân chính khí mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn có, Vương Đại Bưu đúng là một trong số đó. Hơn nữa với phụ nữ như Thiệu Tình, Vương Đại Bưu thực sự nhớ rõ như chuyện của ngày hôm qua, năm đó em vợ của đội trưởng-Hàn Dĩnh, miễn cưỡng xem như dì của Manh Manh, trên người cô nàng kia tỏa ra dáng vẻ hấp dẫn quyến rũ vô cùng, so với Thiệu Tình còn lợi hại hơn, chẳng qua ông chỉ đem cô ta mang vào đoàn bộ, liền bị cha Manh Manh thao luyện suốt một tháng, bây giờ nhớ đến trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Từ đó về sau, Vương Đại Bưu vừa thấy phụ nữ như vậy lẩn còn nhanh hơn thỏ. Chưa kể trước đây sớm đã có thành kiến với Thiệu Tình, cộng thêm nhìn đống ảnh chụp như đang đóng phim sex kia, Vương Đại Bưu cảm thấy đầu óc cô nàng này chắc là có bệnh! Đã thế lại còn khiến ông phải phiền não. Xử lý như vậy đã là mức độ nhẹ nhất rồi, cũng là ý tứ của cấp trên, dù sao trên ảnh chụp có vài cán bộ, dính đến vài quân khu, việc này làm lớn ra thật sự rất kỳ cục. Quân đội có một bộ qui tắc nghiêm khắc, một vài thời điểm, một vài vấn đề nếu xử lý khó tránh khỏi bó tay bó chân, cho nên tiểu nha đầu cũng xem như rất phúc hậu, chỉ đem ảnh chụp gửi vào email, nếu trực tiếp tung lên mạng thật sự có thể gây sóng to gió lớn, lúc đó không phải chỉ để Thiệu Tình phục viên là có thể giải quyết mọi việc. Việc này, hiển nhiên Thiệu Tình còn chưa biết, bằng không ông không tin cô ta còn có mặt mũi đến tìm ông. Cô nàng Thiệu Tình này rất có tâm kế, không vào được văn phòng liền ở trước cổng bộ chỉ huy chờ ông. Vương Đại Bưu vừa xong việc, xe trở về tòa nhà lớn của Bộ chỉ huy, đã thấy cô ta đứng ở bên cạnh.

Nếu dùng ánh mắt đàn ông để nhìn, cô nàng này cũng coi là được, nhưng so với diện mạo của nha đầu Manh Manh, giục ngựa cũng đuổi không kịp. Có thể hấp dẫn như vậy dường như từ trong vẻ đoan trang mà lộ ra, rất quyến rũ người, Manh Manh xinh đẹp nhưng rốt cuộc chỉ là một tiểu nha đầu, kém hơn vẻ quyến rũ như chảy từ trong xương ra của Thiệu Tình, lại nghĩ đến tên nhóc Phùng Ki kia cũng rất có định lực, cô nàng này bám riết quyến rũ nhiều ngày như vậy, cũng không sa ngã, ít nhất mạnh hơn nhiều so với ông lúc còn trẻ. Vương Đại Bưu xuống xe, Thiệu Tình liền đứng nghiêm, thực thi một quân lễ (lễ nghi quân đội) tiêu chuẩn: “Chào thủ trưởng, tôi là cán sự đoàn văn công, Thiệu Tình...” Từ phòng làm việc bên cạnh, chủ nhiệm Chu Đằng vội vàng chạy đến, nói nhỏ mấy câu vào lỗ tai Vương Đại Bưu, Vương Đại Bưu gật gật đầu, đi làm việc. Thiệu Tình cũng đi vào theo. Đây không phải lần đầu Thiệu Tình vào văn phòng thủ trưởng, nhưng không biết tại sao trong lòng luôn chột dạ, hơn nữa sau khi vào, những người không có nhiệm vụ lui ra ngoài, lúc chỉ còn lại cô cùng Vương Đại Bưu, chân tay bỗng có chút luống cuống.

Vương Đại Bưu không giống những lãnh đạo cô từng tiếp xúc, ông ngồi thẳng tắp ngay ngắn ở kia, tư thế ngồi chuẩn mực, không thua gì một tân binh mới vừa nhập ngũ, lưng thẳng tắp, ánh mắt dừng ở trên người cô không có một tia không rõ ràng, quang minh lỗi lạc. Dù muốn xuất chiêu gì, ngay cả một lời Thiệu Tình cũng không nói được, trên người ông tỏa ra chính khí lạnh thấu xương, làm Thiệu Tình không dám hành động thiếu suy nghĩ. Sau một lúc lâu, Thiệu Tình mới kiên trì nói: “Đồng chí chính trị viên nói tài liệu phục viên của tôi là sư trưởng tự mình ký rồi đưa xuống, cho nên tôi tới hỏi lại, là công tác của tôi không tốt, hay là phạm vào kỷ luật quân đội, vì sao đột nhiên muốn tôi chuyển nghề?” Vương Đại Bưu nhìn cô chốc lát, quyết định vẫn chừa cho cô chút mặt mũi: “Ở đâu cũng là phục vụ nhân dân, tham gia quân ngũ hay làm việc khác có gì khác nhau.” Lời nói này Thiệu Tình vừa nghe đã hiểu, ngẩng đầu trực tiếp nhìn Vương Đại Bưu, cũng không quanh co lòng vòng: “Có phải ngài với cá nhân tôi có hiểu lầm và thành kiến gì hay không, hay là cùng Phương Manh Manh có quan hệ gì?”

Vương Đại Bưu cau mày, sắc mặt cũng đen lại, cô ả này quả thực không hiểu đạo lý tiếp thu việc tốt, Vương Đại Bưu nghiêm túc nhìn cô: “Có phải hiểu lầm hay không, tôi nghĩ đồng chí Thiệu Tình hẳn là rõ ràng nhất. Vấn đề tác phong của đồng chí Tiêu Hoa, ủy ban kỷ luật quân đội đã nghiêm túc xử lý, do lo lắng đến vấn đề ảnh hưởng, đồng chí nên rời khỏi quân đội thì tốt hơn.” Sắc mặt Thiệu Tình trắng nhợt, khẽ cắn môi, đột nhiên tiến nhanh tới từng bước, thấp giọng nói: “Chỉ cần để tôi ở lại quân đội, thủ trưởng muốn tôi làm gì cũng được...” Lời ám chỉ này đã tương đối thẳng thừng, Vương Đại Bưu đánh giá cô một vòng, bỗng nhiên nở nụ cười: “Đồng chí Thiệu Tình, tất cả đàn ông cũng không phải đều cùng một loại, là con gái, lại còn trẻ vẫn nên tự trọng, tự yêu lấy bản thân một chút mới tốt...” Vẻ mặt Thiệu Tình đỏ bừng nhanh chóng rời bộ chỉ huy, mất hồn lạc phách trở lại ký túc xá cho người độc thân, ở phòng cách vách cũng là nữ cán sự đoàn văn công, tên Lưu Na, vẻ ngoài bình thường, năng lực tầm thường, nhưng trong nhà có phương pháp, tin tức cũng linh thông, lôi kéo tay cô nhỏ giọng tán chuyện:

“Thiệu Tình, cô cũng đừng tìm nữa, chuyện này cô tìm ai cũng như không. Phùng doanh trưởng nhìn qua hiện nay chỉ ở đoàn tham mưu, nhưng về sau sẽ còn tiến lên. Với tuổi này của anh ta, tôi nghe được anh ta nhanh chóng sẽ thăng chức. Ngoại trừ năng lực-phương diện không thể thiếu được, còn có cha vợ tương lai Phương Chấn Đông là người tiếng tăm lừng lẫy, nay là tư lệnh quân khu XX, ai chẳng biết. Không nói đâu xa, sư trưởng Vương của chúng ta năm đó chính là lính dưới tay của Phương Chấn Đông, cô đắc tội Phương Manh Manh, có thể có đường thoát sao?” “Phương Manh Manh...” Đến cuối cùng vẫn là cô ta, trong mắt Thiệu Tình phát ra oán hận, dọa Lưu Na giật mình một cái, bắt đầu hối hận mình quá nhiều lời, vội vàng tìm cái cớ, bỏ chạy. Ngoài Thiệu Tình không cam lòng, tạm thời không nói tới nữa, còn có Phùng Ki. Từ sáng sớm đã bắt đầu tìm tiểu nha đầu, trong ngoài, trên dưới đều đã chạy tám vòng, đến khi trời tối, cũng không tìm thấy cái bóng của tiểu nha đầu, giống như đã bốc hơi khỏi thế gian.

Trong lòng Phùng Ki thực rất gấp. Lần đầu tiên phát hiện ra tiểu nha đầu cũng không phải đều ở nơi anh chỉ cần với tay là bắt được, anh vừa quay người lại, tiểu nha đầu liền biến mất không thấy bóng dáng. Điều này làm cho Phùng Ki lần đầu tiên cảm thấy khủng hoảng, giống như móng vuốt của một trăm con mèo cào cấu tâm can anh, cảm giác đó không thể nói rõ khó chịu đến mức nào, cuối cùng anh chỉ có thể xin Vệ Hiểu Phong giúp đỡ..