Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 45

Chương 45.

Phùng Ki mở mắt ra nhìn cô, vẻ mặt tiểu nha đầu ghen tuông rõ ràng khiến anh thật ngoài ý muốn, chưa bao giờ biết, tiểu nha đầu sẽ đem chuyện với Thiệu Tình ba năm trước đây liên hệ cùng một chỗ. Thời điểm Thiệu Tình chia tay với anh, cũng là lúc một chiến hữu của anh xảy ra chuyện, bị cưỡng chế chuyển nghề. Sự cố không lớn, theo lý thuyết có thể ở lại, dù sao bồi dưỡng một không quân đủ tư cách làm cơ trưởng cũng không dễ dàng, nhưng trong đó có can hệ đến một lãnh đạo cấp trên, sự tình mới trở thành như vậy. Lúc đó tâm tình Phùng Ki cực kỳ xấu, Thiệu Tình lại đúng lúc này nói lời chia tay, không thể nói hoàn toàn không có nguyên nhân của Thiệu Tình, nhưng nó chí chiếm một phần cực kỳ bé nhỏ. Có thể nói Thiệu Tình đối với anh, ngay cả khách qua đường cũng không hơn, không quan trọng bằng tiểu nha đầu.

Tình cảm của mình với Manh Manh sâu đậm, Phùng Ki đã tự mình lĩnh ngộ rành mạch. Mất cô, cho dù tỷ lệ chỉ là một phần vạn, sinh mệnh của anh cũng không thể thừa nhận nổi. Một Thiệu Tình tính là gì, nhưng mà tiểu nha đầu thích để tâm vào chuyện vụn vặt, chuyện này vẫn nên giải thích rõ ràng mới tốt. Phùng Ki nghịch nghịch mấy sợi tóc thưa thớt sau lưng cô: “Ba năm trước đây là vì chiến hữu gặp chuyện không may, không liên quan gì với người khác, đừng suy nghĩ lung tung.” Manh Manh nghĩ nghĩ, có chuyện như vậy, cho nên chuyện ba năm nay vẫn tâm tâm niệm niệm cơ bản không tồn tại, Ki ca ca cùng Thiệu Tình không có tình cũ khó quên, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng gì. Manh Manh bỗng nhiên nhớ tới cái gì, mắt to xinh đẹp bỗng nhiên trợn to, ánh mắt sáng quắc dừng trên mặt Phùng Ki: “Ki ca ca, anh phải thẳng thắn nói rõ, anh và Thiệu Tình có trải qua việc như chúng ta không?”

Phùng Ki sửng sốt vài giây mới phục hồi lại, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười, đưa tay chỉ chỉ cái trán của cô, tức giận nói: “Có thùng dấm nhỏ như em ở bên cạnh phá hỏng, anh có thể làm được gì sao?” Chờ mong trên mặt Manh Manh nhất thời suy sụp: “Nhưng có rất nhiều lúc em không ở cạnh anh, hai người các anh cô nam quả nữ, ư…ư ưm….ưm…” Nói chưa dứt lời, đã bị Phùng Ki nghiêng người đặt ở dưới thân, trực tiếp ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của cô, dùng sức hôn cô, hôn cho đến khi ý thức cô bắt đầu mơ hồ, không rảnh đi tính những món nợ cũ ngổn ngang này. Kích tình vừa rồi còn lưu lại trong đầu, thân thể Manh Manh vô cùng mẫn cảm, Phùng Ki chỉ vừa động, liền gợi lên đốm lửa nhỏ, hai bắp đùi trắng nõn của Manh Manh đã nhanh chóng phối hợp ôm lấy thắt lưng của anh, dán vào da thịt, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, đốt lên dục hỏa, ngọn lửa tình vừa mới tắt giờ ‘phừng’ một tiếng liền một lần nữa cháy lên.

Dục vọng từ trong thân thể phát ra, nhanh chóng lan tràn tới tứ chi. Manh Manh cảm thấy thân thể giống như đã có được ý thức của mình, cảm giác, âm thanh, lý trí, mọi thứ, toàn bộ phục tùng bản năng dục vọng, cảm giác hư không không ngừng khuếch trương giống như một vực sâu không đáy, có nhu cầu cấp bách cần lấp đầy. Tiến vào, rời khỏi, rời khỏi lại tiến vào, động tác lặp đi lặp lại mang theo tình triều kịch liệt, chân trắng nõn cong cong, bị cánh tay hữu lực nhấc lên, tách ra, nâng cao, làm cho thân thể không có chút chướng ngại nào, tận tình tiếp xúc, giống như có như vậy mới có thể có được lẫn nhau nhanh nhất. Tốc độ kích tình siêu việt, kích động tạo ra tiết tấu, nháy mắt điên cuồng tăng lên, như mưa to rơi vào nhụy hoa, thấm ướt đẫm, hương càng dày đặc, tình càng dày đặc, giống như dù thế nào cũng muốn không đủ nhau.

Mặc dù ôm cô, Phùng Ki vẫn như trước cảm thấy không đủ gần. Đây là tiểu nha đầu của anh, cô vợ nhỏ chưa qua cửa của anh. Từ một cô bé, từng chút trưởng thành trở thành cô vợ nhỏ, da mịn thịt mềm, tinh linh cổ quái. Lúc này tất cả đều rất mê hoặc, mắt mê hoặc, thân mình mê hoặc, ngay cả âm thanh mềm nhẹ thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch kia cũng mê hoặc, rõ ràng chỉ là một tiểu nha đầu ngây ngô, lúc này lại mê hồn đến thế, thật có thể lấy mạng của anh. Phùng Ki lúc đầu còn sợ cô không thoải mái, động tác dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp, nhưng động tác của anh vừa chậm lại, tiểu nha đầu sẽ không ngừng rầm rì, mở ánh mắt xinh đẹp làm tim người ta đập nhanh, dùng ánh mắt gần như khiển trách nhìn anh, thôi thúc bản năng của Phùng Ki, khởi xướng sự mạnh mẽ, bắt đầu dùng sức lực lớn nhất thu phục cô.

Rút ra mạnh mẽ tiến vào thật nhanh, lực đạo hung ác dã man, Manh Manh từ rầm rì đến thổn thức, đến không thể khống chế thét to ra tiếng. Cô cảm thấy chính mình giống như có dòng điện mạnh mẽ, không tự chủ được mà sợ run, từ chỗ sâu trong đáy lòng dâng lên cảm giác khô nóng theo biên độ run rẩy, cứ thế tăng lên, cô cảm thấy chính mình sẽ nhanh chóng nổ mạnh. Toàn thân giống như bị sốt, lúc lạnh lúc nóng, nóng bừng giống như bị đặt lên lò nướng lửa đang cháy bừng bừng, nháy mắt lại như chìm vào sông băng lạnh lẽo, không thể nói rõ khó chịu hay là thoải mái, giống như chìm nổi trong lửa và băng. Cô dùng sức bắt lấy bả vai Phùng Ki, giống như bắt một khối gỗ di động, phập phồng lung lay trong sóng to gió lớn, chợt cao chợt thấp, khi xông lên đỉnh núi, cô chỉ kịp cao giọng thét chói tai, khi chìm vào đáy nước, cô lại nức nở nuốt vào. Tới khi Manh Manh phát hiện mình không thoải mái, hai người không biết đã làm bao lâu, cô cảm thấy thắt lưng đau như sắp bị chặt đứt, mở mắt ra không khỏi hoảng sợ, cả người Ki ca ca giống như mới bước ra từ trong nước, từng giọt mồ hôi thật lớn từ trên người chảy ra, theo đường cong rối rắm của cơ bắp rơi xuống, nhanh chóng đọng lại thành từng vũng nhỏ.

Mà tư thế của anh càng giống một tướng quân giết giặc đến đỏ cả mắt trên chiến trường, ánh mắt gần như hung ác nhìn cô chằm chằm, hơi thở dồn dập dọa người, hai bàn tay to giống như kìm sắt, níu chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, một mạch vọt mạnh kéo mạnh, căn bản đã quên vấn đề kỹ thuật. Lúc đầu chưa có trở ngại, thời gian quá dài, khẳng định không thoải mái, dù sao Manh Manh cũng không phải cô bé mới lớn, cô rõ ràng là phụ nữ, có cảm giác của phụ nữ, hơn nữa là cô gái nhỏ ham hưởng thụ, làm như vậy không thoải mái liền đổi tư thế. Cô bắt lấy bờ vai của anh, dùng sức ở eo, nghiêng người liền đem Phùng Ki đè xuống dưới. Phùng Ki đương nhiên sẽ không vừa lòng tư thế này, thân thể to lớn bị đè lên, loại đàn ông như Phùng Ki, đều không thích bị đè ép, bọn họ có thói quen nắm trong tay quyền chủ động, có thói quen chinh phục, mặc kệ là trên chiến trường hay là trên giường.

Nhưng Manh Manh so với anh càng bá đạo hơn, anh chưa kịp phản kháng, đã bị tiểu nha đầu bịt miệng, đầu lưỡi trắng mịn mềm thơm loáng một cái tiến vào bên trong miệng anh. Tiểu nha đầu thật thông minh, kỹ thuật hôn đã tự mình học được, cắn, cọ xát, cuốn lấy, buông ra, dây dưa. Cách thức hoạt động đa dạng chồng chất, thân mình phối hợp với cái miệng nhỏ nhắn phập phồng cao thấp lung lay trái phải, Phùng Ki thích thú lầm bầm. Hơn nữa tiểu nha đầu động tình thật đẹp, Phùng Ki căn bản không thể rời tầm mắt, chỉ sợ một giây cũng luyến tiếc. Tiểu nha đầu ngồi ở trên người anh, lưng thẳng băng, hai đùi ôm chặt hai bên sườn anh, vừa nhếch lên một chút, lại nhanh chóng ngồi xuống, giống như cưỡi ngựa, nhanh chóng lại có tiết tấu. Ngực mềm mại trắng nõn lay động theo động tác của cô, trắng bóng thiếu chút nữa làm Phùng Ki hoa mắt, đầu nhỏ ngửa lên, tóc dài đen mượt xõa xuống, phất trên người anh.

Phùng Ki vừa thoải mái rên lên một tiếng, đã bị động tác của tiểu nha đầu nhanh hơn đột nhiên ngăn chặn. Nha đầu kia thật sự là yêu tinh, yêu tinh. Năng lượng tích tụ đến mức tận cùng, rốt cục bùng nổ. Phùng Ki nhịn không được nhắm mắt lại, cảm thụ cảm giác cực hạn khoái hoạt nhất. Mưa gió qua đi, yên lặng ngắn ngủi, Phùng Ki mở mắt ra, không khỏi cười nhẹ ra tiếng. Tiểu nha đầu vừa rồi còn diễu võ giương oai tác quái trên người anh, lúc này giống như không có xương cốt, hoàn toàn xụi lơ trên người anh, ngay cả mí mắt cũng không có sức để nâng lên, thực sự khiến người thương xót. Phùng Ki đau lòng đứng lên, vốn tưởng hôm nay sẽ buông tha cho cô, nha đầu kia lại cả gan quyến rũ anh, thay đổi phương pháp mà câu anh, câu một lần lại một lần, lúc này mới biết khó chịu.

Mệt mỏi sao, tiểu nha đầu điên cuồng? Phùng Ki đưa tay vuốt ve tấm lưng ẩm ướt của cô, từng chút từng chút, rất nhẹ rất thoải mái, ngón tay Manh Manh cũng lười động đậy, vừa rồi tuyệt vô cùng, nhưng qua rồi thì lại quá mệt, đây có tính là miệt mài quá độ không? Cảm giác trên người không thoải mái, cái miệng nhỏ nhắn của Manh Manh lầm bầm mấy chữ, Phùng Ki cúi đầu hôn cô vài cái, không có cách nói: “Ừ, biết, tắm rửa…” Phùng Ki đem hai người tắm sạch sẽ, lúc dùng khăn tắm lớn bao lấy tiểu nha đầu ôm đi ra, tiểu nha đầu đã sớm ngủ không biết trời đất gì, thả vào trên giường, thân mình nghiêng nghiêng, chui vào trong lòng anh tìm tư thế thoải mái, nặng nề ngủ.

Phùng Ki cúi đầu ngắm cô. Tiểu nha đầu ngủ xinh đẹp giống búp bê trong tủ kính. Phùng Ki còn nhớ rõ lần đầu tiên cô ngủ trong lòng anh, chính là như thế này, từ từ nhắm hai mắt im lặng ngủ, thân mình nhỏ nhắn thơm mềm, tựa vào trong lòng anh, làm cho anh muốn vĩnh viễn che chở cô, ôm cô, không cho cô có một chút buồn rầu cùng phiền não. Phùng Ki nhẹ nhàng thở ra, lại không thể không thừa nhận, cho tới bây giờ tất cả nỗi buồn cùng phiền não của tiểu nha đầu hình như đều bởi vì anh, anh nên yêu chiều cô thật tốt. “…Em không viết tự kiểm điểm…” Tiểu nha đầu bỗng nhiên than thở một câu, Phùng Ki không khỏi mỉm cười, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Ừ, không viết tự kiểm điểm, ngủ đi! Tiểu nha đầu của anh.” Manh Manh mơ một giấc mơ rất đẹp, trong mộng rốt cục cô cũng gả cho Ki ca ca. Tỉnh lại, ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã lên cao, kéo chăn ngồi dậy, Manh Manh còn chưa tỉnh táo, bỗng nhiên vội nhìn xung quanh, bên người sao không có bóng dáng Ki ca ca, trên giường to như vậy chỉ còn lại một mình cô, thoáng nhìn giấy ghi chú trên tủ đầu giường, cái miệng nhỏ nhắn chu thật cao.

Cầm lên, nét chữ mạnh mẽ của Ki ca ca hiện lên trước mắt: “Trong đoàn bộ có nhiệm vụ, anh về quân khu, không được chu miệng! Là ai nói phải làm cô vợ nhỏ hiền lành? Cho nên không được chu miệng, như vậy sẽ xấu lắm. Anh sẽ nhanh chóng trở lại, cháo lúa mạch và bánh bột mì trong hộp giữ ấm ở phòng bếp, ngăn thứ hai bên dưới của tủ lạnh có dưa chuột đã trộn, ăn sáng xong rồi đến trường, ngoan —— Phùng Ki.” Manh Manh lấy cái gương nhỏ từ tủ đầu giường ra soi soi, tuy rằng ngủ không được lâu, nhưng sắc mặt rất tốt, nhìn gương mặt trắng trẻo dễ chịu, nghĩ đến đêm qua không khỏi nở nụ cười ngọt ngào. Manh Manh vừa ra khỏi tiểu khu liền thấy Sài Tử Hiên, phía sau là một chiếc xe thể thao rất sành điệu. Lúc tuyết lở, cô nhớ rõ có một bóng người nhanh chóng nhào qua, lúc ấy chỉ có Sài Tử Hiên gần cô nhất, cho nên cô biết là anh.

Hành động của anh khiến Manh Manh thật sự cảm động. Nhưng cảm động không phải tình yêu, Manh Manh phân biệt rõ ràng. Bây giờ cũng không phải thời cổ đại, cứu mạng của cô liền muốn cô lấy thân báo đáp, nếu như vậy cô thà rằng anh đừng làm điều thừa. Cho dù Sài Tử Hiên có ân cứu mạng với cô, Manh Manh và anh cũng không thể là một đôi, nhưng mà ít nhất trong lòng có sự cảm kích. “Đàn anh, cảm ơn ơn cứu mạng của anh.” Ánh mắt Sài Tử Hiên hơi tối: “Cảm tạ cái gì, tình huống lúc ấy anh căn bản còn không kịp phản ứng đã xông đến rồi. Hoàn toàn là hành động theo bản năng thôi, được rồi, lên xe đi!” Thấy Manh Manh chần chừ, Sài Tử Hiên nói: “Anh không bảo em lấy thân báo đáp, không lẽ ngay cả xe của anh cũng không dám ngồi sao?” Manh Manh cười thoải mái: “Làm sao có thể, có xe tiện thế này không thể không đi.” Kéo chốt mở cửa phía ghế lái, ngồi xuống, xòe bàn tay nhỏ bé ra, nháy mắt mấy cái: “Chìa khóa….”

.