Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 49

Chương 49.

Manh Manh chưa từng thấy anh họ gấp gáp như vậy. Theo cô nhớ, trên người anh Hiểu Phong có vẻ trầm ổn mà băng Thái Sơn có rơi thì mặt cũng không đổi sắc, về tính cách, anh càng giống dượng Vệ Thừa Tuyên của cô. Cô của cô là nữ cường nhân trong giới kinh doanh, hào quang vô hạn, dượng là học giả không có tiếng tăm gì, người ngoài nhìn vào dường như sẽ cảm thấy dượng không xứng với cô của cô, nhưng Manh Manh không cho rằng như vậy. Dượng là người đàn ông tương đối có sức thu hút, không nhiều lắm nhưng vẻ cơ trí (khéo léo, thông minh) lộ ra từ trong xương, phải là một người đàn ông tu luyện đến đỉnh cao mới có thể có được. Manh Manh cảm thấy dượng có khí chất nho nhã cổ đại, anh Hiểu Phong kế thừa ưu điểm của cha mẹ, có ý nghĩ nhanh nhạy cũng có khí chất cơ trí nho nhã này, đương nhiên cũng là thương nhân giảo hoạt, cho nên vẻ nôn nóng giống hôm nay tuyệt đối chưa từng thấy.

Hơn nữa anh luôn luôn chú ý đến hình tượng nhất. Hôm nay thực sự có chút lôi thôi, tùy ý chụp một cái áo sơ mi mà mặc, nút áo cũng cái trên cái dưới, hiển nhiên là vội vàng chưa kịp chỉnh đốn, quần và áo sơ mi hoàn toàn không phù hợp, nhìn qua có chút kì quặc, tóc cũng có chút rối bời, tóc mái xoã tung che khuất cái trán, dù vậy cũng không thấy có gì là mất mặt, ngược lại trông trẻ hơn rất nhiều so với bình thường, mang vẻ gợi cảm lôi thôi lếch thếch lộ ra trên người. (đúng là trai đẹp thì thế nào cũng đẹp) Thật ra Manh Manh không cảm thấy gì quá ngạc nhiên. Dù sao từ nhỏ đã cùng anh họ sống cùng một nơi, chẳng có cái gì mà chưa thấy qua. Hơn nữa trước đây, cô đi theo sau anh họ giống như cái đuôi nhỏ, tính ra thời gian Manh Manh và anh họ ở cùng nhau còn nhiều hơn Ki ca ca vài phần, đối với các kiểu diện mạo của Vệ Hiểu Phong sớm đã không còn gì để xem, nhưng Trần Hiểu Kỳ thì khác. Vốn không có sức chống cự với Vệ Hiểu Phong, lúc này tròng mắt cũng không thể khép, mắt mở trừng trừng, khiến Vệ Hiểu Phong rất vui vẻ. Ý tứ của nha đầu kia thẳng thắn chứ không mịt mờ chút nào. Mỗi lần thấy cô, Vệ Hiểu Phong đều có thể liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của cô, nha đầu kia không hề có tâm cơ, hơn nữa hình tượng này thực sự rất đáng yêu.

Hiển nhiên là vừa chui ra từ ổ chăn, tóc lộn xộn, lên đỉnh đầu lùm xùm tạo thành một cái mào gà. Nói thật, vóc dáng nha đầu kia thật tình khá tốt, làn da trắng, mắt to, mũi thẳng, chỉ là mặt nhăn nhăn, cái miệng nhỏ nhắn mở to, Hiểu Phong lo nước miếng sẽ từ miệng cô nhỏ xuống, giống con mèo nhỏ nhìn thấy cá. Vệ Hiểu Phong nhịn không được đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô: “Khép miệng lại, coi chừng ruồi bọ bay vào, tiểu nha đầu…” Trần Hiểu Kỳ ngập ngừng ngậm miệng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng một mảng. Giọng điệu Vệ Hiểu Phong quá mức thân thiết, thậm chí không tự giác mang theo yêu chiều, cảnh báo trong lòng Manh Manh thùng thùng gõ vài cái, anh Hiểu Phong không phải là một người tốt để tiếp xúc, ngoại trừ đối với bạn bè, người nhà, còn lại tính cách tương đối lạnh lùng, hơn nữa đối với bạn học của cô luôn giữ lễ phép mà xa cách, chưa bao giờ dùng ánh mắt vừa rồi, ngữ khí vừa rồi, chẳng lẽ anh họ thực sự để ý tới Hiểu Kỳ …

Manh Manh ngồi ở ghế sau, quay đầu đánh giá bạn tốt bên người. Vừa nhìn không khỏi bật cười, nha đầu kia quả thực đem bản tính sắc nữ phát huy đến cực hạn, miệng mở to, tròng mắt kia không rời khỏi người của Hiểu Phong ở trước mặt, hơn nữa ánh mắt nhìn thế nào cũng như đang trong mộng ảo, Manh Manh giống như có thể thấy trong hai tròng mắt cô bạn xuất hiện hai hình trái tim thật to lộ ra ngoài. Manh Manh bỗng nhiên bắt đầu hoài nghi trước kia chuyện cô ấy và Phan Thiệu yêu đương là thật hay giả. Ánh mắt Manh Manh trượt trên mặt bạn, lướt một vòng trên người. Nha đầu kia thực lôi thôi, bộ quần áo thể thao rộng thùng thình trên người đã mặc một năm, không vừa người chút nào thậm chí nó quá rộng so với người, nhìn qua thật sự là một trời một vực với người đẹp. Manh Manh từng bị Hiểu Kỳ lôi kéo cùng đi mua quần áo, thật sự đã trải qua một lần khó quên. Sáng sớm đã bị Hiểu Kỳ túm ra ngoài, trong tay xách theo cái túi lớn đi thẳng đến chợ bán sỉ, ở chỗ người chen với người chui đông chui tây, đến một quầy hàng ở góc khuất bán sỉ quần áo thể thao, Hiểu Kỳ liền mua hai mươi bộ, để lại hai bộ cho mình mặc, còn lại toàn bộ gửi về cho cha, ngay cả vừa người hay không cũng không chú ý, huống chi về khuynh hướng thời trang, Hiểu Kỳ lôi thôi có thể khiến người và thần đều tức giận, dáng người rất đẹp lại bị che trong bộ quần áo thể thao rộng thùng thình, trên mặt lúc này còn mang theo một cái kính đen xấu xí.

Manh Manh có chút ghét bỏ xoay đi, cười chính mình nghĩ nhiều. Nha đầu kia không cùng dạng với anh Hiểu Phong, căn bản là người ở hai thế giới, vĩnh viễn cũng không đi cùng một con đường. “Con gái sao lại tùy ý qua đêm bên ngoài, lại còn uống rượu, có biết nguy hiểm hay không, nếu thực sự phát sinh chuyện gì, hối hận cũng đã muộn…” Vệ Hiểu Phong mặt nghiêm lại bắt đầu giáo huấn hai cô. Manh Manh nhìn anh, anh Hiểu Phong bình thường rất chiều cô, có đôi khi chiều đến mức không có nguyên tắc, nhưng cũng có lúc anh nói thì cô cũng phải nghe theo, anh Hiểu Phong mà tức lên thực sự sẽ dám đánh mông cô. Khi còn bé đã có nhiều lần như vậy, lúc đầu cô còn vụng trộm tìm bà nội tố cáo, bà nội quở trách anh Hiểu Phong một chút, sau đó anh Hiểu Phong vẫn đánh không tha, sau vài lần thì Manh Manh đã thông minh hơn.

Ki ca ca còn dịu dàng hơn nhiều so với anh Hiểu Phong, tuy rằng cũng thích giáo huấn cô, nhưng một đầu ngón tay cũng chưa chạm vào cô. Hiện tại Manh Manh cũng chỉ dám chu chu miệng, chứ không dám cãi. Nhưng Hiểu Kỳ nào biết mấy chuyện này, trong ấn tượng của cô ấy, Vệ Hiểu Phong là một anh chàng siêu đẹp trai, tính tình tốt không chịu được, hơn nữa là trai đẹp biết phân rõ phải trái. Chuyện đêm qua chỉ là ngoài ý muốn, Trần Hiểu Kỳ không cảm thấy chính mình có gì sai, hoặc sai đến độ bị phê bình, bởi vậy không phục cãi lại: “Ngày hôm qua là đàn anh lấy được học bổng mở tiệc chúc mừng, mọi người cao hứng liền uống nhiều mấy chén, dù sao đều là bạn học, hơn nữa, trong nhà anh Sài có thể có nguy hiểm gì chứ, anh họ cũng thực chuyện bé xé ra to!” Ánh mắt Vệ Hiểu Phong trầm xuống, từ trong kính chiếu hậu quét Trần Hiểu Kỳ liếc mắt một cái, Trần Hiểu Kỳ bị cái liếc mắt này của anh mà không tự chủ có chút chột dạ, cúi đầu nhưng rất nhanh đã ngẩng lên, trong lòng tự nhủ mình có hư gì đâu, lại không làm sai việc gì, hơn nữa dù là làm sai, anh họ của Manh Manh cũng không thể xen vào nha!

Bởi vậy nâng cằm lên, đối mặt với Vệ Hiểu Phong, Manh Manh cũng bắt đầu bội phục dũng khí của cô bạn, nha đầu kia đừng nhìn lớn lên như con mèo nhỏ, trong bụng thật ra là con hổ. Vệ Hiểu Phong đối diện với cô vài giây, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười: “Trần Hiểu Kỳ, anh nghe Manh Manh nói nghỉ đông em muốn đến công ty của anh làm việc, có phải không?” “Á! Dạ!” Trần Hiểu Kỳ sửng sốt một chút gật gật đầu, có chút không rõ, sao loáng một cái liền chuyển tới đề tài này: “Sao vậy? Manh Manh nói anh đồng ý rồi mà.” Mày rậm Vệ Hiểu Phong nhướng nhướng lên, ánh mắt mị hoặc: “Đồng ý rồi, chỉ hỏi lại thôi! Anh chờ em…” Không biết vì sao, rõ ràng ngữ khí Vệ Hiểu Phong trước sau như một bằng phẳng ôn hòa, ngay cả lên xuống cũng không có, nhưng Trần Hiểu Kỳ liền cảm thấy có ngọn gió lạnh lẽo rợn người từ trước mặt thổi đến, thổi tới trên người cô, lạnh phát run.

Nghiêng đầu liền thấy Manh Manh dùng ánh mắt sùng bái thần tượng nhìn cô, không khỏi hỏi: “Sao vậy, sao bạn lại dùng loại ánh mắt này nhìn mình?” Manh Manh nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Khụ, không có gì, chỉ là cảm thấy bạn thực sự dũng cảm.” “Dũng cảm? Dũng cảm gì chứ?” Trần Hiểu Kỳ nhức đầu, cảm thấy kì quái. Phía trước, Vệ Hiểu Phong gật đầu cười khẽ, nha đầu kia đúng là rất dũng cảm, bao nhiêu năm chưa từng thấy qua người dám khiêu khích anh, nha đầu kia thực sự có chút ‘nghé con mới sinh không sợ sức mạnh của hổ’(giống câu ‘điếc không sợ súng’ ở nước mình), thực có ý tứ. Đưa hai cô đến nhà trọ của Manh Manh sửa sang lại bản thân, rồi lại đưa các cô đến trường học, sau mới về nhà ngủ bù, tắm rửa sạch sẽ xong, từ phòng tắm đi ra, ngồi ở trên giường, Vệ Hiểu Phong bỗng nhiên nhớ tới Trần Hiểu Kỳ.

Nghiêng đầu, trên tường treo một bức hoa hướng dương của Phạm Cao, màu sắc đơn thuần, bút pháp thô dày lại bừng bừng lộ ra sức sống tươi tắn, có chút giống tiểu nha đầu kia, Vệ Hiểu Phong lắc đầu bật cười. Manh Manh nhà anh sắp xuất giá, bình thường khôn khéo, nhưng gặp Phùng Ki liền biến thành nửa ngu ngốc, cô nhóc đại khái không biết, hai nhà đã lén lút trao đổi, chờ qua năm mới sẽ tiến hành. Tiểu nha đầu từng nói không muốn hôn lễ rình rang, chỉ cần một nghi thức đơn giản lại long trọng, trước mặt người thân và bạn bè gả cho Phùng Ki. Đó là ý tưởng của cô nhưng từ trên xuống dưới của nhà họ Phương đều không thể đáp ứng.

Tiểu nha đầu là ai? Là bảo bối mà già trẻ ở nhà họ Phương nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, làm sao có thể để cô xuất giá qua loa như vậy! Đừng nói ông bà, thậm chí cha mẹ anh cũng không đáp ứng. Nghi thức đính hôn, áo cưới, yến tiệc, hôn lễ, đồ cưới… cái gì cũng không thể thiếu. Bà ngoại đã sớm lên tiếng bảo mẹ anh bắt tay vào chuẩn bị, tiểu nha đầu vẫn chưa hay biết gì, trước hết chuyện của nhà họ Sài phải mau chóng xử lý tốt. Sài Tử Hinh không đạt được mục đích với anh, khẳng định sẽ ra tay với Manh Manh, chẳng qua chuyện này còn chưa thể để Manh Manh biết, nếu không sẽ khó thực hiện. Vệ Hiểu Phong không nghĩ tới động tác của Sài Tử Hinh lại nhanh như vậy. Vệ Hiểu Phong nhìn kỹ mấy lần video được gửi vào email của anh, góc độ của camera thực ra không hề chuyên nghiệp, từ góc độ bên cạnh không phải rất rõ ràng, thậm chí có chút buồn cười. Hiển nhiên video đã qua xử lý, mặt Sài Tử Hiên bị làm nhòe, khuôn mặt nhỏ nhắn của Manh Manh có chút đỏ quỷ dị, không ngừng cởi quần áo trên người, Sài Tử Hiên cầm chăn trái che phải đậy, tất cả thoạt nhìn giống một trò khôi hài.

Chẳng qua thủ đoạn này của Sài Tử Hinh thật không chấp nhận được. Vệ Hiểu Phong thực sự không thể chịu được, thương trường như chiến trường, thắng bại cũng là chuyện thường của nhà binh, về phần dùng loại đoạn thủ bỉ ổi này… Ánh mắt Vệ Hiểu Phong lóe lóe, Sài Tử Hinh còn có thời gian làm mấy chuyện này, nhìn qua chắc Hồng Cơ còn chưa đủ loạn, anh nên đốt thêm vài đám lửa, dám trêu đến anh, Sài Tử Hinh thực rất muốn chết. Vệ Hiểu Phong cầm lấy điện thoại bấm số, ngữ khí vẫn thân cận trước sau như một: “Tử Hinh, buổi tối cùng nhau ăn cơm…” Sài Tử Hinh buông điện thoại không khỏi nở nụ cười, chỉ biết Vệ Hiểu Phong chủ động tìm cô, chuyện này căn bản không cần làm rõ, Sài Tử Hinh cũng không muốn đem video công khai, thực sự làm loạn hơn nữa, nhà họ Sài cũng sẽ tiêu đời.

Sài Tử Hinh rất rõ ràng đạo lý lấy trứng chọi đá, chưa kể nhà họ Sài chỉ là thương nhân, tiền và quyền đánh nhau, một bên bị thua, vĩnh viễn sẽ không là quyền. Sài Tử Hinh không thể không đoán được ra, mà Vệ Hiểu Phong cũng không cần thiết vì một mảnh đất râu ria mà biến thành cá chết lưới rách, không đáng. Sài Tử Hinh đúng là nắm chính xác điều này mới dám xuất chiêu hiểm độc, đáng tiếc, Sài Tử Hinh vẫn hiểu biết quá ít về Vệ Hiểu Phong. Vệ Hiểu Phong lăn lộn trên thương trường nhiều năm, cũng chưa người nào chiếm được chút lợi lộc nào từ anh, Sài Tử Hinh chiếm món lời của anh mà còn muốn nguyên vẹn thoát ra, sao có thể như ý ….