Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 5

Chương 5.

“Bởi vì đột nhiên mưa to rơi xuống, mười hai sinh viên đại học đi leo núi bị kẹt ở vùng núi Tây Giao, nhận được điện thoại báo nguy, chính quyền đang tổ chức đội cứu hộ vào núi giải cứu…” Bà Phương xem đến đây, sắc mặt không khỏi thay đổi quay đầu nói: “Tiểu Phong, ngày hôm qua tiểu nha đầu có phải hay không nói là theo câu lạc bộ leo núi ở trường đi leo núi ?” Vệ Hiểu Phong sắc mặt nghiêm trọng trong chớp mắt, nhưng biết bà tuổi đã lớn, hơn nữa đối với Manh Manh, là tiểu bảo bối trong lòng, nếu xảy ra sơ xuất, bà có thể xúc động mạnh, bởi vậy rất nhanh liền trầm tĩnh, xoay lại duỗi ra cánh tay ôm bà Phương: “Bà chỉ hay lo lắng, tin tức cũng chưa nói đó là trường học của Manh Manh, sáng sớm là con đưa em đi, em nó không đi với nhóm này.”

Bà Phương nhẹ nhàng thở ra, không khỏi thầm oán: “Nha đầu kia với cậu con tính tình giống nhau, trong lòng chủ ý đã quyết, ai khuyên cũng không nghe, nếu tiểu Tuấn của bà không nóng nảy, nói như thế nào cũng giống con gái hơn.” Phương Tuấn nói: “Bà, bà bất công, từ nhỏ đều thương chị con.” Bà Phương không khỏi vui vẻ, đưa tay chỉ chỉ lên trán cháu nội: “Lời này mà cũng nói được, bà nội nếu không thương con, con có thể lớn như vậy sao!” Phương Tuấn cười hắc hắc: “Dù sao bà nội thương chị nhất, bà yên tâm đi! Đừng nói chỗ này không có chị con, cho dù có, chị con cũng không có việc gì, chị con đã sớm tu luyện thành yêu tinh ngàn năm, ai cũng bắt không được.” “Nói bậy!” Nhưng mà bà Phương đã bớt thấy lo lắng.

Vệ Hiểu Phong nhìn đồng hồ, đứng lên: “Con còn một buổi xã giao, con về trước, bà nghỉ ngơi sớm một chút.” Cầm lấy cái chìa khóa xe liền đi ra ngoài, bà Phương cũng đứng lên nói: “Bên ngoài trời mưa, nhớ mang theo ô.” Phương Tuấn đứng lên: “Bà, để con đem ô đưa cho anh họ” nhanh như chớp đi theo Hiểu Phong chạy ra ngoài. Vệ Hiểu Phong ngồi vào trong xe, lập tức lấy điện thoại bấm số của Manh Manh, quả nhiên tắt máy, Vệ Hiểu Phong nghĩ nghĩ, trực tiếp tìm số điện thoại của Phùng Ki, còn chưa bấm gọi, tiếng di động đã vang lên, Vệ Hiểu Phong nhìn màn hình, không khỏi nhíu mày. Giọng Phùng Ki từ bên kia truyền đến: “Vệ Hiểu Phong, Phùng Ki đây, ngày hôm qua Manh Manh gọi điện thoại nói, hôm nay câu lạc bộ ở trường học có hoạt động, cô ấy tham gia câu lạc bộ gì cậu có biết hay không?” Tuy rằng cảm thấy hiện tại không thích hợp, Vệ Hiểu Phong vẫn là muốn cười, tiểu nha đầu nhà mình giấu thật là kín, mà nhiều năm như vậy, Phùng Ki cũng là một cái đầu gỗ ngu ngốc, kỳ thật tiểu nha đầu bình thường sơ hở chồng chất, đại khái chính là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

Vệ Hiểu Phong chưa từng hoài nghi, Phùng Ki thích Manh Manh, tình cảm này đã phát triển trở thành một thói quen, trên thế giới này tình yêu không nhất thiết có thể kéo dài, nhưng thói quen lại là loại mạnh mẽ nhất, muốn quẳng đi rất khó. Mà Vệ Hiểu Phong cảm thấy, Phùng Ki đối với Manh Manh, có lẽ không phải là người bạn tốt nhất, nhưng cũng đủ mạnh mẽ, loại mạnh mẽ này không phải là chỉ dùng quyền thế tiền tài cân nhắc, mà là tâm ý cậu ta che chở Manh Manh, đã thành một hành vi theo bản năng. Mỗi sự kiện của tiểu nha đầu, cậu ta đều để bụng, quản thúc Manh Manh, Manh Manh cũng một mực nghe lời cậu ta, thậm chí còn nghe lời hơn so với anh, thật sự là tiểu nha đầu không lương tâm. Tiểu nha đầu đi theo cậu ta, bọn họ thực sự yên tâm. Cho nên, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu nhất mọi người chấp nhận Phùng Ki, Vệ Hiểu Phong không trả lời, bên kia Phùng Ki đã tiếp tục nói: “Có phải câu lạc bộ leo núi hay không?…”

Vệ Hiểu Phong không khỏi thở dài, lại nói nhiều năm như vậy, Phùng Ki cũng không phải thật hoàn toàn không biết gì cả, có một số chuyện, có lẽ là trong tiềm thức do cậu ta dung túng mà thôi. Hiểu Phong gật gật đầu rất nhanh nói: “Cậu đã xem tin tức, đúng vậy, là câu lạc bộ leo núi ở trường Manh Manh, Manh Manh đang ở bên trong…” Tiếng cúp máy “tút tút tút…” Vệ Hiểu Phong chưa dứt lời, bên trong di động đã truyền đến tiếng này. Trên cửa kính xe gõ hai cái, Vệ Hiểu Phong mở cửa xe, Phương Tuấn chui vào: “Chị em thế nào rồi?” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú che kín nồng đậm sự lo lắng.

Hiểu Phong sờ sờ đầu của cậu: “Vừa rồi không phải đã nói chị của em là yêu tinh, sao lúc này lại lo lắng, yên tâm đi! Không có việc gì, Phùng Ki ở bên kia.” Phương Tuấn nhẹ nhàng thở ra gật gật đầu, nhảy xuống xe, vẫy vẫy tay, chạy đi vào. Vệ Hiểu Phong không khỏi có chút thất thần, Phương Tuấn so với Manh Manh nhỏ hơn sáu tuổi, năm nay mới mười ba, cũng đã là thiếu niên, cùng chị cậu ta giống nhau, dung mạo thừa kế của mợ rất nhiều, góc cạnh dáng vóc lại cực kỳ giống cậu, là cháu đích tôn Nhà họ Phương, giáo dục so với Manh Manh nghiêm khắc hơn rất nhiều. Đây là trọng trách con trai Nhà họ Phương phải gánh vác, Phương Tuấn thực sự vĩ đại, có được sự trầm ổn không hợp với số tuổi. Manh Manh thường xuyên xoa đầu em trai nói: “Đúng là ông cụ non…” Không có ai sống bừa bãi ung dung hơn Manh Manh, hơn nữa mọi người nhà họ Phương đều muốn Manh Manh bừa bãi như vậy, Phương Tuấn nhỏ bé cũng không ngoại lệ.

Vệ Hiểu Phong lái xe chạy tới Tây Giao. Ra khỏi nội thành, mưa lại càng lớn hơn. Lúc đến chân núi, vừa vặn gặp đội cứu trợ cùng vài quân nhân mang theo mấy sinh viên từ trên núi đi xuống. Vệ Hiểu Phong ai đi qua cũng nhìn, lại không nhìn thấy Manh Manh, không khỏi có chút sốt ruột, túm một quân nhân hỏi: “Phùng Ki đâu?” Quân nhân kia lau nước mưa trên mặt nói: “Doanh trưởng mang theo người còn ở trong núi, còn hai sinh viên không tìm được.” “Hai sinh viên?” Vệ Hiểu Phong trong lòng giật thót một cái. Đi theo bên cạnh đội cứu hộ vừa xuống đến Trương Hạo nói: “Phương Manh Manh cùng nhóm trưởng Sài Tử Hiên của chúng tôi vì đi tìm một đội viên…” Vừa nói, vừa như có như không quét mắt về phía Lâm Thanh, ánh mắt Vệ Hiểu Phong dừng ở trên người Lâm Thanh. Trong bóng đêm, Lâm Thanh cũng thấy trong ánh mắt toát ra vẻ lạnh lẽo sắc bén.

Không cần đoán, Vệ Hiểu Phong cũng biết, Lâm Thanh, anh chưa từng nghe qua, nhưng cái tên Sài Tử Hiên đã nghe Manh Manh nhắc qua vài lần, là nhóm trưởng câu lạc bộ leo núi, có vẻ đối với tiểu nha đầu có một chút ý tứ. Manh Manh đối với nơi hoang dã đã rất thuần thục. Dường như đã trở thành bản năng, nói không khiêm tốn thì, Manh Manh so với vận động viên leo núi chuyên nghiệp cũng không kém cỏi chút nào. Hơn nữa Manh Manh không phải cái loại ở nơi hoang dã lại đi chọc ghẹo mấy cô tính tình nhỏ mọn, cho nên chuyện này tương đối rõ ràng. Lúc Hiểu Phong học đại học, cũng không phải chưa gặp gỡ qua những cô gái tính tình nhỏ mọn. Chẳng phân biệt được trường hợp mà tranh giành tình yêu, khi đi dã ngoại chạy lung tung, căn bản một chút đầu óc cũng không có.

Vệ Hiểu Phong cau mày trực tiếp hỏi: “Bọn họ mất liên lạc đã bao lâu?” Trương Hạo bị sắc mặt lạnh thấu xương, khí thế bức người này làm kinh sợ, lắp bắp nói: “Đến, đến bây giờ khoảng bốn tiếng …” Lâm Thanh liếc anh một cái, không khách khí hỏi: “Anh là ai?” Chàng trai này tuy rằng khí thế bức người, nhưng vừa không là thành viên đội cứu hộ cũng không phải lực lượng trợ giúp, Vệ Hiểu Phong nhìn cũng không nhìn cô, càng không trả lời câu hỏi của cô, nói với quân nhân bên cạnh: “Hiện tại có thể liên hệ với Phùng Ki hay không?” Quân nhân kia lắc đầu: “Tín hiệu trên núi rất kém, chỉ có thể chờ doanh trưởng chủ động liên hệ với chúng ta. Trên núi so với nơi này mưa lớn hơn nhiều. Có thể trên đường núi đã có nhiều chỗ đất lở, chúng tôi là từ nơi này trực tiếp đi lên đỉnh núi, hai sinh viên mất tích đi hướng đông là địa thế phức tạp nhất. Xung quanh đều là núi sâu rừng rậm, thời tiết mưa lớn như vậy, rất có khả năng phát sinh tình huống nguy hiểm…”

“Không có khả năng.” Vệ Hiểu Phong nói như đinh đóng cột. Anh bộ đội có chút ngây ngốc, vị người nhà này rõ ràng quá mức kích động. Nhưng mà, thật ra ngữ khí cũng dường như giống hệt doanh trưởng của bọn họ. Vốn dĩ nhiệm vụ lập đội cứu hộ trợ giúp, dù thế nào cũng không tới phiên bọn họ, bọn họ thuộc lực lượng tăng thiết giáp, không phải dân quân tự vệ, lại càng không là công binh, nhiệm vụ của bọn họ cũng không phải là tìm kiếm cứu hộ, nhưng doanh trưởng của bọn họ lại chủ động tiếp nhận nhiệm vụ này, mà trên mặt đội trưởng cũng không hé răng, có chút kỳ quái. Doanh trưởng hiểu biết tình huống, mang theo vài người vào núi, đội trưởng đội cứu hộ nói: “Thời tiết không thích hợp, cánh rừng này địa hình quá mức phức tạp, mưa lại lớn, cũng không biết có lở đất hay không, rất nguy hiểm! Vẫn nên chờ trời sáng lên một chút, lại tiến hành tìm kiếm mới thỏa đáng.” Lại bị doanh trưởng trực tiếp cự tuyệt, doanh trưởng lúc đó ngữ khí cùng anh chàng người nhà nạn nhân này vô cùng giống nhau.

Sấm rền cuồn cuộn tới, tia chớp cắt qua bầu trời đêm tối đen, đội trưởng đội cứu hộ hơi có chút sầu lo hỏi Trương Hạo: “Hai sinh viên mất tích có kinh nghiệm sinh tồn ở nơi hoang dã hay không?” Trương Hạo ngẩn ra một chút rồi gật đầu: “Tử Hiên là vận động viên leo núi quốc gia, nhưng mà Phương Manh Manh…” Trương Hạo không khỏi nhìn về phía Vệ Hiểu Phong, nói thật, Manh Manh khiến cho bọn họ đều mơ hồ không hiểu được như nhau. Vừa vào trường đã hoàn toàn xứng đáng là hoa hậu giảng đường, xinh đẹp sáng sủa, thành tích vĩ đại, đa tài đa nghệ, nhưng tham gia hoạt động trường học cũng không nhiều, lại là học sinh ngoại trú, bởi vậy, bọn họ hiểu biết cũng không nhiều, mà biểu hiện của Manh Manh ngày hôm nay, làm anh nhất thời không biết nên nói như thế nào. Vệ Hiểu Phong lại nói: “Manh Manh từng có nhiều lần huấn luyện sinh tồn nơi hoang dã.” Đội trưởng đội cứu hộ lúc này mới gật gật đầu: “Nếu như vậy, còn có cơ hội sống.”

Anh bộ đội trong tay nhận được tiếng vang “tít tít te te” truyền đến, anh đè ống nghe điện thoại, có chút chần chừ hỏi Vệ Hiểu Phong: “Ngài là Vệ Hiểu Phong?” Vệ Hiểu Phong cau mày gật gật đầu, anh bộ đội giơ bộ đàm trong tay đưa cho anh: “Doanh trưởng muốn cùng anh nói chuyện.” Vệ Hiểu Phong vừa nhận lấy liền nói thẳng: “Phùng Ki, phải đem Manh Manh tìm trở về cho tôi, bằng không, cậu có biết hậu quả…” Giọng nói Phùng Ki có chút mơ hồ, lại có thể nghe rõ ràng: “Tôi biết, đừng nói nhảm, cậu mang một chiếc trực thăng đến đây ngay cho tôi, tôi xuống tới bây giờ.” Không đợi Vệ Hiểu Phong hỏi vì sao, bên kia đã ngắt tín hiệu. Vệ Hiểu Phong không khỏi cười khổ, người này thực chú ý anh nha! Bảo anh đem trực thăng đến đây, nói làm là làm cho tới, nhưng mà như vậy, không phải sẽ kinh động đến cha anh hay sao, Manh Manh trở về, trận trách mắng này khẳng định là tránh không được, nhưng mà lúc này cứu mạng nhỏ của cô quan trọng hơn, dù sao, đến lúc đó tiểu nha đầu ra sức làm nũng sẽ không sao.

Lúc Phùng Ki xuống tới, trực thăng đã ở tại chỗ đợi lệnh, Phùng Ki nói vài câu đơn giản cùng Vệ Hiểu Phong, liền cài nút mũ sắt, ngồi lên vị trí điều khiển của trực thăng, cánh quạt trực thăng quay mang theo gió, đem mưa to chung quanh đều thổi tan một chút, mưa phảng phất ít đi một chút. Có đôi khi, Vệ Hiểu Phong không thể không bội phục Phùng Ki, người này cũng được xem là rất ưu tú. Hơn nữa, Vệ Hiểu Phong chỉ thấy duy nhất một người so với Phùng Ki còn ‘trâu’ hơn, chính là cậu của mình, cha của Manh Manh. Nhưng cậu không lái máy bay, mà Phùng Ki lại làm được, hơn nữa lái tương đối tốt. Nói cách khác, ánh mắt của tiểu nha đầu thật sự không kém, cô tuyển chồng, làm sao lại là nhân vật bình thường cho được. Trực thăng vừa bay lên không, một chiếc Hummer (một loại xe địa hình) liền dừng ở gần đó. Trên xe lại nhảy xuống một cô gái, một thân đen tuyền trong đêm, làm cho Vệ Hiểu Phong kinh ngạc một chút.

.