Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 50

Chương 50.

Manh Manh đương nhiên không biết mấy chuyện này, cô chỉ một lòng một dạ nhớ thương Ki ca ca của cô. Qua mấy ngày nghỉ Quốc Khánh, quân đội lại bắt đầu chuẩn bị diễn tập quy mô lớn, Ki ca ca bận rộn, căn bản không rảnh để quan tâm tới cô. Trước kia Ki ca ca cũng bận rộn, thậm chí còn bận hơn so với bây giờ, nhưng khi đó, Manh Manh chỉ cảm thấy ôm nhớ nhung với Ki ca ca, thời gian cũng qua nhanh, hiện tại bỗng nhiên cảm thấy chậm, rất chậm, chậm vô cùng, giống như một khắc một giây cũng dài. Manh Manh lần đầu bắt đầu trải nghiệm, vị trí vợ của quân nhân này đại diện cho cuộc sống chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều. Phương Manh Manh bắt đầu rầu rĩ, một chút ưu sầu trong lòng đều lộ ra ở khóe mắt đuôi mày không giấu được, nhìn qua thiếu một phần của cô gái bừa bãi nhưng thêm một chút hương vị phụ nữ.

Thiệu Tình từ bên trong cửa sổ thủy tinh của quán cà phê nhìn thấy Phương Manh Manh như vậy, nhất thời tất cả cảm xúc nảy lên, ngắm nhìn một cách kỹ càng, trong lòng không phân rõ là chua hay chát, giống như bất kể lúc nào Phương Manh Manh cũng có thể xinh đẹp khiến tất cả phụ nữ đều xấu hổ, quả thật mặt mũi cô ấy xinh đẹp tinh tế, vẻ linh động nơi đuôi lông mày khóe mắt của cô cũng là vẽ rồng điểm mắt, tạo thành linh hồn xinh đẹp, Phương Manh Manh hoàn toàn xứng đáng là cô gái trời sinh kiêu hãnh. Thiệu Tình vĩnh viễn không quên, ngày đó lần đầu cùng Phùng Ki đi sân bay đón cô, trong đám người huyên náo, chỉ liếc mắt một cái liền thấy cô ấy, cô ấy ngẩng đầu cười, giống như đem sắc trời u tối đốt sáng lên. Thiệu Tình rất mạnh mẽ, thái độ thù địch với Phương Manh Manh cho tới nay trừ nhân tố Phùng Ki, còn vì gia thế hậu đãi cùng xuất thân hiển hách của cô ấy. Cái gì Phương Manh Manh cũng không cần làm, thậm chí không cần nhấc tay cũng có thể có hết thảy, cơ hội tốt nhất, tiền đồ tươi sáng, nay nhớ đến Thiệu Tình bỗng nhiên cảm thấy chính mình tương đối buồn cười.

Cô với Phương Manh Manh ngay từ đầu đã không thể so sánh, khác nhau một trời một vực. Phương Manh Manh vừa sinh ra đã là phượng hoàng, mà cô ngay cả chim trĩ cũng không được tính, còn Phùng Ki… Thiệu Tình cũng đã suy nghĩ một cách kỹ lưỡng. Dù lúc trước không có Manh Manh phá hư, cô và Phùng Ki cũng không thể đến với nhau, có lẽ tình cảm lúc đó chỉ là do thói quen, Thiệu Tình thực sự khẳng định lúc ấy tình cảm của Phùng Ki với Phương Manh Manh cũng không phải là anh em. Lúc cô và Phùng Ki là đối tượng tìm hiểu, miệng anh nói đến nhiều nhất chính là Phương Manh Manh, thói quen nhỏ nhất của Phương Manh Manh, anh cũng nhớ rất rõ, thường xuyên lo lắng nhớ tới, mà nói đâu phải chỉ một hai câu. Lúc ấy Thiệu Tình vô cùng ghen tị, kỳ thật khi đó nên hiểu được Phùng Ki không phải của cô. Trong lòng, trong mắt anh vĩnh viễn chỉ nghĩ đến Phương Manh Manh, mình đối với bọn họ ngay từ đầu chỉ là khách qua đường.

Ngoài cửa sổ một trận gió thu gào thét xẹt qua, lá cây Bán Hoàng tuôn rơi, giống như cuối mùa thu đã đến, chính như tâm tình của cô lúc này, nhìn thấu thế tục hồng trần, quy về rã rời thưa thớt. Cô thoạt nhìn thay đổi nhiều lắm, thậm chí có chút xa lạ. Manh Manh vừa tiến đến liền nhìn thấy Thiệu Tình bên cửa sổ, qua ngày nghỉ, trong quán cà phê đối diện trường học rất ít khách, thưa thớt vài người ngồi tản ra, nhìn qua có chút hiu quạnh. Thiệu Tình ngồi một mình ở góc bên cửa sổ, trên người mặc cái áo gió điểm hoa hồng, dây lưng buộc bên hông, nhìn có vẻ gầy, ngồi ở một bên cửa sổ nhìn ra ngoài, tóc ngắn vén ra sau tai, ánh nắng thu ngoài cửa sổ bao quanh khuôn mặt của cô, vầng sáng mơ hồ góc cạnh có vẻ hết sức nhu hòa. Nói thật, khi Thiệu Tình gọi điện thoại tìm cô, Manh Manh có chút không ngờ tới. Vì Phùng Ki mà mình và cô ta cho tới bây giờ đều là kẻ địch, hơn nữa trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cùng Thiệu Tình lúc đó, nói khoa trương một chút thì ngươi chết ta sống, nếu dùng ‘ân oán tình thù’ để tóm tắt cũng không phải nói quá. Cho nên lúc cô ta nói muốn gặp mặt mình, Manh Manh rất kinh ngạc.

Nhưng mà cô vẫn đến, ở trước mặt tình địch vĩnh viễn không cần lùi bước. Đây là lời cô của cô từng nói với cô. Cho dù trong lòng đã chuẩn bị tốt, nhưng nhìn thấy Thiệu Tình như vậy, Manh Manh vẫn thấy bất ngờ. Cô gái dâng trào ý chí chiến đấu hôm nào, mà hôm nay dù trông vẫn ổn nhưng cô gái ngồi ở chỗ kia lại như người già lúc chập tối, từ trên người cô ta lộ ra vẻ thê lương làm Manh Manh lần đầu cảm thấy có một chút ê ẩm chát chát. Thiệu Tình chậm rãi quay đầu: “Cô đã đến rồi, mời ngồi.” Bỗng nhiên cười khẽ một tiếng: “Lần đầu bình tâm tĩnh ý ngồi cùng một chỗ với cô, cảm giác rất không được tự nhiên.” Manh Manh trợn trắng mắt: “Tôi cũng vậy.”

Ánh mắt Thiệu Tình chuyển một vòng trên người cô: “Cám ơn cô đã nể mặt đến gặp tôi, nếu tôi là cô, có lẽ tôi sẽ không đến.” Manh Manh nhíu mày: “Tôi không nghĩ cô tìm gặp tôi vì muốn nói mấy lời vô nghĩa này.” Thiệu Tình gật gật đầu: “Tìm gặp cô là muốn có một kết thúc cuối cùng.” “Kết thúc, kết thúc cái gì?” Trong mắt Manh Manh hiện lên đề phòng, Thiệu Tình phì một tiếng nở nụ cười: “Thế nào? Còn sợ tôi cướp Ki ca ca của cô, yên tâm đi! Phùng Ki vĩnh viễn đều là của cô, nếu tôi có thể đoạt lấy thì sớm đã đoạt, về phần kết thúc… Tôi là muốn cám ơn cô xuống tay nhẹ nhàng như vậy, không công bố những tấm ảnh chụp mà chỉ gửi vào email của các vị thủ trưởng. Nói thật, ngay từ đầu lúc phía trên bảo tôi chuyển nghề, tôi còn chưa thể chấp nhận, nhưng thời gian ngắn ngủn mười ngày, từng gã đàn ông xấu xa rơi đài, tôi mới hoàn toàn hiểu được. Tôi không hận cô, ngược lại còn phải cảm tạ cô. Những gã đàn ông này đều biến chất, những chu toàn của bọn họ trong lúc đó là dùng thân thể để trao đổi chút ngày sau này. Tôi chịu đủ rồi, dã tâm vĩnh viễn không có giới hạn, biết đủ mới có thể thấu hiểu, đạo lý này tuy rằng tôi hiểu hơi chậm, nhưng vẫn còn hiểu được …” Thiệu Tình bộc bạch chân thành, làm Manh Manh bỗng nhiên thấy tâm tình mình chuyển đổi kỳ lạ. Thiệu Tình hơi thở dài: “Như vậy cũng không tệ, ngày mai tôi trở về thị trấn nhỏ ở quê nhà, công tác cũng giải quyết không tệ lắm, nhưng mà em trai Thiệu Cương của tôi…” Thiệu Tình hơi do dự, Manh Manh bỗng nhiên liền hiểu được mục đích hôm nay của cô.

Thiệu Tình là vì em trai cô, Manh Manh nở nụ cười, nhoài người qua nhỏ giọng nói: “Chị Thiệu, tôi thoạt nhìn là người nhỏ nhen như vậy sao?” Thiệu Tình thật không nể mặt gật gật đầu. Di động vang lên, Manh Manh cúi đầu nhìn điện thoại, ánh mắt không khỏi sáng ngời, bấm nghe, ngọt ngào kêu một tiếng: “Dì ạ!… Cái gì? Dì đang ở cổng trường của con… Quán cà phê? Đúng! Dạ! Có ạ…” Manh Manh nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, vội vàng vẫy vẫy tay: “Con đang ở trong quán cà phê, con sẽ ra ngoài…” Lúc Manh Manh vừa đứng lên, chuông gió ở cửa quán cà phê vang lên, Khưu Thục Trinh đã đi đến. Ánh mắt Khưu Thục Trinh lóe lóe xẹt qua trên người Thiệu Tình, mới dừng ở trên người Manh Manh nói: “Dì ở cổng trường đợi nửa ngày, thấy sinh viên đều ra hết, mà không nhìn thấy con. Tìm hỏi bạn học của con mới biết được buổi chiều hôm nay lớp các con không có tiết. Vị này là…?” Ánh mắt Khưu Thục Trinh một lần nữa trở lại trên người Thiệu Tình, ánh mắt nhất quán hiền lành nhưng vẫn lộ ra sự sắc bén.

“Á!” Manh Manh bắt đầu khó khăn, giới thiệu Thiệu Tình như thế nào cũng không thích hợp, chẳng lẽ nói là bạn gái trước của Ki ca ca. Nhưng bỏ qua mối quan hệ kia, Thiệu Tình cùng cô kì thực không có can hệ gì, vì thế cuối cùng liền hàm hồ nói một câu: “Đây là Thiệu Tình, Thiệu Tình, đây là mẹ của Ki ca ca, dì Khưu…” “A! Chào cô, hình như có chút quen mặt, có phải chúng ta đã gặp qua ở đâu hay không?” Khưu Thục Trinh khách khí hàn huyên, Thiệu Tình nhếch môi, sắc mặt hơi trắng, lắc đầu: “Không, chúng ta chưa từng gặp, à, tôi có việc đi trước …” Nói xong, lấy túi xoay người rời đi, ra ngoài một đoạn xa, bước chân mới dừng lại, ngồi trên ghế ven đường ngẩn người, thì ra người này là mẹ của Phùng Ki. Ba năm trước đây, cô chỉ thấy qua một lần. Lúc ấy mẹ của Phùng Ki lấy thân phận quần chúng đến xem các cô diễn xuất, đến hậu trường tìm cô hỏi một ít vấn đề vụn vặt. Lúc ấy đang rối ren, cô không thể nào quan tâm đến bà, thái độ rất khinh mạn (khinh người + ngạo mạn), hiện tại nghĩ lại, mẹ của Phùng Ki đại khái sớm biết quan hệ của mình cùng Phùng Ki, Thiệu Tình hơi hơi cười khổ, nếu thời gian quay trở lại, dù không có Manh Manh làm rối, có lẽ chính mình cũng không gả được vào nhà họ Phùng.

Manh Manh nhìn bóng dáng Thiệu Tình rời đi vội vàng, không khỏi ngẩn người, nghi hoặc nói: “Dì à, dì biết Thiệu Tình sao?” Khưu Thục Trinh lôi kéo tay nhỏ bé của cô vỗ vỗ: “Hình như gặp qua một lần, nhớ không rõ, đi thôi! Dẫn dì ra chợ mua đồ ăn, buổi tối dì làm thức ăn ngon cho con, nhìn con xem, mới mấy tháng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng gầy đi rồi …” Manh Manh đè hai má phình ra của mình, không khỏi bật cười, dì Khưu mỗi lần gặp cô, đều liều mạng ép cô ăn, hận không thể đem cô biến thành heo nhỏ tròn vo, thời điểm khi còn bé ở nhà họ Phùng, thể trọng đều tăng vọt. Ngày hôm qua Ki ca ca mới gọi điện thoại nói với cô, không lâu nữa dì sẽ đến thành phố B làm việc, nhưng không nghĩ tới lại nhanh như vậy, hơn nữa cũng không gọi cô đi đón, trực tiếp đến trường học tìm cô.

Hai người ngồi trên taxi, Manh Manh còn không ngừng thầm oán: “Sao dì lại không gọi điện thoại, con cùng Ki ca ca sẽ ra sân bay đón dì?” Khưu Thục Trinh nở nụ cười: “Các con người thì làm việc, người thì bận học, nào có thời gian. Dì đến với đồng nghiệp, có xe buýt trực tiếp đưa chúng ta đến khách sạn, tiện lắm. Dì nhớ khách sạn cách trường học của con không xa, nên muốn đi bộ vài bước đến tìm con, không nghĩ bấy lâu không đến đây có chút đổi mới nên phải hỏi đường, dì cũng không phải bà lão tám mươi, cần gì các con đón chứ…” Manh Manh vừa nghe là ở khách sạn, đã không vui, bảo lái xe trực tiếp quay đầu, đi khách sạn lấy hành lý trực tiếp trở về nhà trọ. Khưu Thục Trinh cũng tùy cô, nha đầu này từ nhỏ lớn lên bên người chính mình, cũng gần như con gái ruột. Trước kia Khưu Thục Trinh còn rầu rĩ, chỉ sợ con không hiểu ra, thả tiểu nha đầu chạy đi. Lần trước gặp ở bệnh viện, bà còn rất sốt ruột, thế mà mới mấy tháng, hôm đó Phương Nam gọi điện thoại cho bà, nói đến chuyện kết hôn của hai đứa trẻ, bà còn hơi sửng sốt, bỏ điện thoại xuống, trong lòng không giấu được vui sướng. Con trai bà tính tình hơi cứng nhắc, nhưng cũng không quá ngu ngốc, thời điểm nên thông suốt cũng đã thông suốt.

Cũng thật đúng lúc, bà đi theo đơn vị đến đây làm việc. Hai ngày nữa, lão Phùng cùng Chấn Đông cũng đến đây họp quân ủy, triển lãm tranh của Dẫn Tố cũng tổ chức ở nơi này, trời nam biển bắc, năm nay lại cùng đến một nơi, đã thương lượng trước đem hôn lễ ấn định rồi, mấy người già bọn họ cũng yên tâm, tránh cả ngày lo lắng thay bọn thanh niên..