Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 61

PHIÊN NGOẠI 3.

Thần kinh Trần Hiểu Kỳ đúng là đại ngốc, ngay cả bị Vệ Hiểu Phong ôm lấy rồi đi vào trong nhà trọ của anh, hơn nữa đặt ở nơi thoải mái mà ‘thịt’ trên giường lớn, mà cũng chưa hề có xu thế tỉnh lại, không chỉ không tỉnh lại, còn cất tiếng ngáy cân xứng với hương vị ngọt ngào, ngủ không biết trời đất. Vệ Hiểu Phong cảm thấy, đem nha đầu kia định nghĩa là lợn một chút cũng không oan. Nếu trước kia, thật đúng là không có cô bạn gái nào dám giỡn mặt anh, không kiêng nể gì ngủ ngon như vậy. Phụ nữ ở trên giường của Vệ Hiểu Phong anh chỉ có một chức năng, là phải làm cho thể xác và tinh thần anh thoải mái thả lỏng. Vệ Hiểu Phong giống như tất cả đàn ông khác thích phụ nữ ở trên giường có chút lẳng lơ chủ động, nhưng sau khi xuống giường có thể khiến Vệ Hiểu Phong liên tục bảo trì hứng thú cho tới nay mới chỉ có một Trần Hiểu Kỳ. Anh cố tình bắt lấy cô nàng Trần Hiểu Kỳ này, vậy mà một chút tự giác cũng không có, ở trên giường anh nằm thành hình chữ đại thật to, nha đầu kia thật sự không hề tự giác lại thêm không hề chú ý hình tượng.

Hiện tại nghĩ lại, nha đầu kia khi nào thì từng có hình tượng cơ chứ. Trên cơ bản tất cả ám muội đều lộ ra ngoài, tốn hơi thừa lời, nấc lên liền thúi lắm, khi có người ngoài còn biết giả vờ, chứ lúc chỉ có hai người bọn họ, nha đầu kia chân thật làm người ta giận sôi, nhưng Vệ Hiểu Phong còn cảm thấy Trần Hiểu Kỳ chân thật như vậy rất đáng yêu. Mặt khác, Vệ Hiểu Phong cũng thực sự bị từng đợt như vậy đả kích. Mọi người đều biết, phụ nữ khi có đàn ông trước mặt đều đã quen thói giả vờ, giả làm thục nữ, giả dịu dàng tao nhã, giả rộng lượng, giả thiện lương, đợi chút, dù sao cũng là một chữ giả, nếu phụ nữ không giả vờ, khẳng định là đối với gã đàn ông này không có ý đồ, hắn không có ý nghĩa với họ. Trên cơ sở đó, trong lòng Vệ Hiểu Phong sẽ không thích, anh cũng đã coi trọng nha đầu kia, nha đầu kia thì ngay cả chút ý tứ cũng không có, không biết gì về quyến rũ đàn ông. Trong lòng anh không hề dễ chịu, lại thấy tướng ngủ giống như lợn chết của cô, ý nghĩ xấu của Vệ Hiểu Phong liền toát ra.

Đương nhiên, suy luận của đồng chí Vệ Hiểu Phong chính là ‘tôi không nhìn vừa mắt, cũng sẽ ngại tiếp xúc, còn liếc mắt một cái đã vừa mắt của tôi thì đừng hòng thoát’, hơn nữa tính nhẫn nại của anh đã sớm bị nha đầu kia làm mất hết, nha đầu kia đích thị là kẻ ngốc không hơn không kém, khéo léo ra dấu hiệu, dùng hành động thẳng thắn thể hiện đều vô dụng với nha đầu kia, với cô phải hành động trực tiếp. Có thể nếu anh không chủ động đem nha đầu kia nuốt thì tám năm, mười năm nữa, nói không chừng nha đầu kia còn tưởng rằng anh ăn no không có chuyện gì làm nên thích nuôi cô cho vui. Lại nói, chính mình sao lại có thể đầu tư lớn như vậy trên người nha đầu kia, tiền vốn lưu trữ về sau có thể chậm rãi kiếm trở về, lúc này dù sao cũng phải lấy chút lãi đã.

Vệ Hiểu Phong đứng lên, đi qua tăng nhiệt độ trong phòng lên một chút, từ trong ngăn tủ lấy ra một chăn lụa mỏng đắp trên người Trần Hiểu Kỳ, nếu có người ngoài ở đây, khẳng định sẽ bị động tác thật cẩn thận của anh làm cảm động, cho rằng đó là một người đàn ông hết sức săn sóc, hơn nữa còn tao nhã, động tác không nhanh không chậm tương đối tao nhã. Vệ Hiểu Phong đắp chăn cho Trần Hiểu Kỳ xong, rồi bắt đầu tự mình cởi nút tay áo, caravat, áo sơ mi, dây lưng quần, còn lại một cái quần lót tứ giác, vào bên trong phòng tắm, hết thảy quá trình đâu vào đấy, một chút cũng không giống gã đàn ông háo sắc. Lúc nhỏ, Vệ Hiểu Phong không thích ăn từng miếng nhỏ, chỉ thích ngấu nghiến nhai nuốt, quên luôn lễ nghi cơ bản nhất trên bàn ăn, về sau Phương phu nhân nói với anh: “Càng là thức ăn ngon, càng nên ăn chậm nhai kỹ, mới có thể tạo ra cảm giác.” Sau đó Vệ Hiểu Phong đã sửa lại, thấy thứ mình thích ăn thì tinh tế chậm rãi nhấm nháp, phát hiện cứ như vậy thì mùi vị của thức ăn ngon có thể cảm nhận sâu sắc và kéo dài lan tràn. Cho nên càng thích, Vệ Hiểu Phong càng không nóng nảy, đây là thói quen từ nhỏ dưỡng thành.

Tật xấu của Vệ Hiểu Phong cũng không ít, có tính ưa sạch sẽ, có chút chủ nghĩa hoàn mỹ nghiêm trọng. Với anh mà nói chuyện trên giường không phải là lần đầu, nhưng buổi tối hôm nay lại có cảm giác lần đầu khai trai (khai trai =xxx), bên ngoài kia đầu heo ngủ trên giường thật không có hình tượng, nhưng lại châm lên một đốm lửa trong lòng Vệ Hiểu Phong, cho nên trách nhiệm dập tắt lửa không phải cô thì không thể là ai khác. Giờ chết đã điểm, một chút cảm giác Trần Hiểu Kỳ cũng không có, nằm ở trên giường của đầu sói Vệ Hiểu Phong ngủ không biết hiện tại là lúc nào, không chỉ ngủ mà còn nằm mơ, nội dung trong mơ còn rất thần kì. Cô mơ mình hai ngày trước mua xổ số trúng giải nhất, tận một trăm ngàn. Người nghèo chợt giàu lên, Trần Hiểu Kỳ vui vẻ miệng không khép được, xoay người liền mua một khu biệt thự cao cấp, có bảo vệ giữ cửa, bộ dạng đều giống như ngôi sao thần tượng, hơn nữa dáng người rất đẹp, trong biệt thự còn có phòng tắm lớn trước kia Trần Hiểu Kỳ hâm mộ nhất, ghen tị nhất, đặt cạnh cửa sổ sát đất trong suốt, là một bồn tắm mát xa lớn xa hoa, cô nằm bên trong, có chuyên viên mát xa tiến hành mát xa, làm spa cho cô, thích thú đến nỗi cô rên hừ hừ.

Trần Hiểu Kỳ từ từ nhắm hai mắt, âm thanh rầm rì mặc dù không lớn, nhưng Vệ Hiểu Phong lại nghe thật sự rõ ràng. Vệ Hiểu Phong một chút cũng không cảm thấy đã làm nhiều điều không phúc hậu, có thể khiến Vệ Hiểu Phong anh hầu hạ tắm rửa mát xa, cho tới bây giờ nha đầu kia là người đầu tiên, còn có cái gì không hài long cơ chứ, nên mang ơn mới đúng. Vệ Hiểu Phong là người tương đối chú trọng phẩm chất cuộc sống, nói trắng ra chính là thích hưởng thụ. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cuối cùng anh buông tha cho kiếp sống quân lữ, anh chịu không nổi hành tội, cửa khổ của quân nhân. Gian nhà trọ này là lãnh địa cá nhân của anh, phụ nữ đã tới đây ngoài mẹ anh và nha đầu Manh Manh kia, Trần Hiểu Kỳ là người thứ ba, hơn nữa công khai ngủ trên giường anh, còn nằm trong bồn tắm mát xa lớn của riêng anh, cũng để anh mát xa cho, Trần Hiểu Kỳ là người duy nhất.

Bồn tắm mát xa lớn là Vệ Hiểu Phong đặt hàng từ nước ngoài chở máy bay về, có hệ thống cảm ứng độ ấm thân thể, thiết kế phù hợp với mọi người, cho nên người đã nằm ở bên trong sẽ không muốn ra, bởi vậy bạn thần ngủ chuyển thế – Trần Hiểu Kỳ bị Vệ Hiểu Phong ôm đến nhà tắm, bỏ vào trong nước, cũng chưa tỉnh lại, hơn nữa còn đắm chìm trong mộng đẹp biến thành phú bà không thể tự kiềm chế. Tắm rửa cho phụ nữ, Vệ Hiểu Phong cũng không quen tay, trừ Manh Manh lúc nhỏ có tắm qua vài lần, Trần Hiểu Kỳ là người đầu tiên. Tính ra nha đầu kia thực sự chiếm rất nhiều lần đầu tiên trong cuộc sống của anh! Cho nên, để anh chiếm chút lợi là đúng thôi, hơn nữa bộ dạng nha đầu kia rầm rì dưới tay khiến Vệ Hiểu Phong thật sự thích thú, nha đầu kia là khối bảo vật mà anh muốn cất giữ, nhưng trước khi cất giữ thì phải giải cơn khát cho đã thèm cái đã. Cô bạn Trần Hiểu Kỳ của chúng ta không thèm tỉnh lại. Vệ Hiểu Phong đem cô một lần nữa ôm về giường, cô còn ngủ quên trời quên đất, hơn nữa Vệ Hiểu Phong đoán trước là một chút phản kháng cũng không có, anh cởi áo choàng tắm trên người cô, bắt đầu hôn cô từ môi, trán, mắt, mí mắt, mũi, cái miệng nhỏ nhắn, lỗ tai, cổ, xương quai xanh… Từng chút từng chút, nhẹ nhàng chậm chạp, rất có kiên nhẫn.

Vệ Hiểu Phong sớm lĩnh giáo nha đầu kia quần áo lôi thôi, nhưng mà trong quần áo lại là cực phẩm tuyệt diệu. So sánh với vẻ lôi thôi lếch thếch bề ngoài cô, bên trong khiến người khác mắt sáng ngời sự kinh ngạc xen lẫn vui vẻ, da thịt trong suốt trắng nõn, xương quai xanh hết sức khêu gợi, cùng với thân hình nhỏ nhắn, vòng eo mềm mại, lần nữa làm Vệ Hiểu Phong yêu thích không buông tay, thậm chí có xu hướng như muốn nghiện, giống như một khối ngọc được tạo hình công phu. Mặc dù thể xác và tinh thần ma quỷ của Vệ Hiểu Phong đã muốn tràn ra, anh lại chịu đựng như trước, hưởng thụ lạc thú do quá trình tiếp xúc này tạo ra, cho nên nói Trần Hiểu Kỳ trêu chọc anh chàng Vệ Hiểu Phong này thì kết cục có thể biết trước. Mà Trần Hiểu Kỳ thì sao, không biết có phải phương pháp tinh thần thắng lợi dùng rất thành công hay không, sắp vào miệng sói mà còn đang nằm mơ, chẳng qua địa điểm thay đổi, từ bồn tắm lớn xa hoa chuyển đến phòng ngủ thoải mái, nằm trên giường lớn, cùng với một anh chàng siêu đẹp trai như yêu nghiệt triền miên. Loại mộng xuân này nọ này, Trần Hiểu Kỳ thực chưa từng mơ thấy. Đừng thấy bình thường thích xem mấy thứ tiểu thuyết hủ, cũng từng muốn làm một hội viên- ối thiểu có thể cảm thụ một chút cảm giác dục tiên dục tử dưới ngòi bút của tác giả, đáng tiếc lại không được. Dùng lời của Vệ Hiểu Phong mà nói, đời trước cô nhất định chỉ là heo, mặc kệ là khi nào, chỉ cần có điều kiện là có thể ngủ, lần trước bị Vệ Hiểu Phong tha đi đánh bài, ngồi trên bàn cô thiếu chút nữa vừa ngủ vừa chơi.

Nói đến Vệ Hiểu Phong, Trần Hiểu Kỳ bỗng nhiên cảm thấy, sao chính mình lại sầu triền miên với anh chàng siêu đẹp trai giống như Vệ Hiểu Phong vậy, càng nhìn càng giống… Lúc ánh mắt Trần Hiểu Kỳ mơ mơ màng màng hé ra một khe hở hẹp, Vệ Hiểu Phong đang hôn đùi của cô, giống như một con kiến thật nhỏ, mở cái miệng nhỏ cắn cắn, mang theo tiếp xúc tê dại như điện xẹt qua, là cảm giác nói không nên lời, nhưng thực sự thoải mái. Hơn nữa, mắt lại nhìn thấy kẻ cho tới nay vẫn cao cao tại thượng, tác oai tác quái, ức hiếp người lương thiện – Vệ Hiểu Phong, hôn đùi mình, đem đến cho Trần Hiểu Kỳ một cảm giác thỏa mãn biến thái. Cho nên mới nói, hai người này rất xứng, chẳng qua Vệ Hiểu Phong cũng không dừng lại trên đùi cô lâu lắm, mà thong thả di chuyển về phía trước…

Tình tiết kiểu này trong tiểu thuyết Trần Hiểu Kỳ xem qua vô số lần, cũng từng nghĩ chỗ riêng tư bí mật như vậy, sao có thể có dũng khí hôn vào đó, hơn nữa sao lại có thể thoải mái muốn chết, cô vẫn vô cùng hiếu kỳ, lòng hiếu kỳ nổi lên, lúc Hiểu Phong cũng làm như vậy, Trần Hiểu Kỳ không chỉ không trốn, ngược lại vô cùng phối hợp. Hiện tại Vệ Hiểu Phong cũng muốn biết nha đầu kia rốt cuộc là nằm mơ hay là tỉnh. Nói đâu xa, lúc này Trần Hiểu Kỳ so với bình thường đang phát ra một lực dụ dỗ mê hoặc hủy thiên diệt địa. Vệ Hiểu Phong thậm chí bắt đầu hoài nghi có phải chính mình nhìn nhầm hay không, không phải là lần đầu của nha đầu kia sao, phản ứng rất quỷ dị, biểu hiện cũng không có chút vấp váp, thẳng thắn hưởng thụ như vậy, khiến trong lòng Vệ Hiểu Phong có chút suy tư. Vệ Hiểu Phong bỗng nhiên nhớ đến hình như lúc trước nha đầu kia có kết giao bạn trai, vì chuyện này Manh Manh còn đá hắn ta vào trong hồ, anh còn thay người lớn đi gặp giáo viên để xử lý, hiện tại nghĩ đến, chuyện lớn như vậy khẳng định không đơn giản, hiện tại tiểu nha đầu làm sao mà còn có ý tưởng thủ thân như ngọc, nói không chừng đã sớm…

Ý nghĩ trong đầu vừa tới, trong lòng Vệ Hiểu Phong bỗng nhiên ngập một thùng dấm chua, ghen tỵ từ trong tràn ra ngoài khiến anh không thoải mái, anh không thoải mái, lại nhìn đến tiểu nha đầu dưới thân xinh đẹp không chịu được, trong lòng bấp bênh, dường như trừng phạt, cúi miệng cắn một miếng… Cắn vào nơi mềm nhất trên đùi tiểu nha đầu, hơn nữa Vệ Hiểu Phong thật sự không chút nể tình, Trần Hiểu Kỳ được anh hầu hạ đang còn bay trên mây, chưa gì đã bị túm vào mười tám tầng địa ngục, hét thảm một tiếng, ánh mắt hoàn toàn mở ra… Ý thức tỉnh táo lại, thấy rõ Vệ Hiểu Phong trước mắt, bỗng nhiên hiểu được thế nào là mộng xuân gặp quỷ, chính mình thành thức ăn trên miệng Vệ Hiểu Phong, cô còn chưa kịp phản ứng đã đột nhiên bị đâm vào khiến đau đớn hít một hơi khí lạnh…

.