Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Anh sẽ phải yêu em - Chương 9

Chương 9.

Hai người đi đến cửa hàng đồ nướng, Phùng Ki liền thấy lấy Sài Tử Hiên cùng vài nam sinh khác, ngồi ở bên cạnh cửa sổ. Manh Manh lại không chú ý, bình thường, chỉ cần có Ki ca ca của cô, trong mắt cô hiển nhiên không thấy người khác. Đến khi Sài Tử Hiên đi tới, cô mới nhận ra. Kỳ thật, Sài Tử Hiên vừa rồi đã nhìn thấy bọn họ, dù sao xe quân đội cũng không gặp được nhiều, hơn nữa Manh Manh cho dù ở đâu, đều không có khả năng bị bỏ qua, huống chi chàng trai bên người cô, cũng không phải nhân vật bình thường. Sài Tử Hiên nhớ rõ, chàng trai này, tư thế từ trên trực thăng nhảy xuống, trong bóng đêm, giống như một con báo lớn, mạnh mẽ tuyệt đẹp, đó là một quân nhân được rèn luyện hàng ngày tương đối có chức trách và nghiệp vụ. Trên người anh mang theo hơi thở của quân nhân, rất mạnh mẽ, vô cùng nam tính.

Sài Tử Hiên không thể không thừa nhận, mình so với chàng trai này, quá mức non nớt. Nhưng mà sẽ có một ngày, anh cũng sẽ trở thành như vậy, thậm chí còn hơn hẳn, nếu Manh Manh thích. Ánh mắt Sài Tử Hiên lướt qua Phùng Ki dừng ở trên người Manh Manh. Cô hôm nay mặc một cái quần jean lửng, trên áo thun trắng đơn giản là hai dây đai quần, tóc cột kiểu đuôi ngựa sơ sài, tóc mái hôm nay chải sang một bên, dùng cái kẹp màu xanh ngọc giữ lại, lộ ra cái trán trơn bóng, càng lộ ra một đôi mắt ướt màu đồng chớp động, vầng sáng lưu chuyển, giống như trong trời đêm điểm đầy sao, làm người ta gần như không rời được ánh mắt. Phùng Ki khẽ nhíu mày, Manh Manh cũng nhìn thấy sắc thái biến hóa của Phùng Ki, ánh mắt chợt lóe, hướng Sài Tử Hiên nở một nụ cười tươi: “Đàn anh, thì ra anh cũng tới nơi này ăn, thật là trùng hợp nha!”

Sài Tử Hiên nói: “Tuy rằng hoạt động lần này của chúng ta xảy ra chút việc ngoài ý muốn, nhưng căn bản mà nói, cũng coi như kết thúc tốt đẹp, mấy người bọn họ đều nói muốn chúc mừng. Nếu sớm biết em không có việc gì, đã trực tiếp gọi em đến đây, mọi người ở cùng một chỗ càng thêm náo nhiệt.” Phùng Ki lúc này nghiêm mặt mở miệng: “Làm nhóm trưởng câu lạc bộ, là người tổ chức hoạt động, đối với địa hình cùng thời tiết biến hóa phải hiểu biết đầy đủ. Trước hết phải chuẩn bị tốt tình huống có thể phát sinh, đây là điều cơ bản nhất.” Phùng Ki mặc dù nói có đạo lý, nhưng nói thẳng như vậy, thực sự có chút không đúng lúc, khiến Sài Tử Hiên có chút sượng mặt, nhưng mà xấu hổ cũng chỉ trong một cái chớp mắt, Sài Tử Hiên liền khiêm tốn nói: “Lần này đúng là sai lầm của tôi, về sau tôi sẽ chú ý.”

Phùng Ki có chút ngoài ý muốn phát hiện, chàng trai này tuy rằng trẻ tuổi, nhưng cũng không lỗ mãng, có tính kiềm chế, nếu đổi là anh lúc hai mươi tuổi, chỉ sợ cũng không được như vậy. Cúi đầu, lại đối diện khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc kề bên, mắt to đẹp cong lên một cái, nhìn anh, vẻ mặt giảo hoạt. Không biết tại sao, Phùng Ki bỗng nhiên chợt nhớ tới, năm ấy ở trong núi đuổi theo con cáo nhỏ, con cáo nhỏ kia, cùng cô nhóc trước mắt có chút giống nhau quỷ dị. Phùng Ki không khỏi lắc đầu, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Anh đi trước, em cùng bạn học nói chuyện một lát đi.” Phùng Ki hơi hơi gật đầu, đi theo người bán hàng đến chỗ trống bên kia ngồi xuống. Manh Manh đi theo Sài Tử Hiên đến chào hỏi, cô vừa đến, Trương Hạo liền kéo ghế bên cạnh Sài Tử Hiên ra nói: “Đàn em ngồi đây đi, bọn anh còn tưởng em bệnh nằm trên giường không dậy nổi, vậy mà một chút chuyện cũng không có.”

Manh Manh hào phóng ngồi xuống, chào hỏi qua rồi hỏi: “Sao chị Lâm không có mặt?” Ánh mắt Trương Hạo lóe lóe, Sài Tử Hiên hàm hồ nói: “Cô ấy hôm nay có việc…” Trương Hạo vô cùng thần bí nhoài người qua hỏi: “Này! Manh Manh, người đó là ai? Một sao hai vạch, là thiếu tá đó! Thực ngầu quá, nhưng mà nhìn quân trang của anh ta hẳn là bộ binh! Hôm đó lái trực thăng đi cứu hộ thật đẹp trai đến ngây người!” Sài Tử Hiên nhìn Manh Manh, trong lòng có chút lo lắng kỳ lạ. Khí thế chàng trai kia quá mạnh mẽ, tuy nói tuổi hơi lớn, không có khả năng cùng Manh Manh có cái gì, nhưng hai người đi cùng một chỗ, nhìn trông tự nhiên giống như đã như vậy từ lâu, nhìn qua tương đối không rõ ràng.

Manh Manh nghiêng đầu nhìn Phùng Ki ở bên kia, anh đã lưu loát chuẩn bị thịt, hơn nữa đã đem nướng. Cảm thấy được ánh mắt cô nhìn qua, vẫy tay về hướng cô. Manh Manh gật gật đầu, đứng lên, kiêu ngạo nói: “Ki ca ca của em hiện thuộc lữ đoàn tăng thiết giáp, nhưng trước kia đã từng thuộc không quân, ‘tiêm kích’ cũng đã lái qua, trực thăng thì tính là gì, các anh cứ tiếp tục, em qua đó.” Vẫy vẫy tay chạy đến bên Phùng Ki, Phùng Ki đã đem thịt nướng xong đặt ở trên bàn trước mặt cô, nhìn cô ăn mấy miếng, giúp cô rót một ly trà gừng.

Hành động của hai người, mặc dù cách một khoảng, nhưng mấy người Sài Tử Hiên đều nhìn thấy rõ rang. Trương Hạo khều khều anh thấp giọng nói: “Mình nghe sao cũng không hiểu được, anh lính kia rốt cuộc cùng Manh Manh có quan hệ gì? Người ở chân núi là anh họ cô ấy, mình biết, đây chẳng lẽ cũng là anh họ? Anh họ cũng quá nhiều nghe…” Sài Tử Hiên đem bia đẩy vào tay anh: “Uống đi, cậu còn hơn bà tám!” Trương Hạo ngửa cổ uống một ngụm nói: “Tử Hiên, mình nói này, cậu cũng thật kỳ quái, đã gần một năm rồi, một chút tiến triển cũng không có. Cậu thật chậm quá đó, đem gia thế như con bài chưa lật đưa ra, đàn em không thể không vội vàng nhào tới cậu.” Sài Tử Hiên nhăn mặt lại: “Manh Manh không phải là người như thế, hơn nữa, nếu cô ấy vì gia thế của mình mới nhìn đến mình, cậu không biết là càng hạ giá sao!”

Trương Hạo hứ một tiếng: “Bây giờ có cô gái nào yêu thật lòng, đó là sự thật. Kỳ thật Lâm Thanh cũng không tệ, tuy rằng có chút nhỏ nhen, nhưng với nhà cậu cũng coi như môn đăng hộ đối. Nhà cậu khai thác mỏ, nhà cô ấy khai thác đá, các người nếu ở cùng một nơi …” Câu nói tiếp theo trực tiếp biến mất dưới ánh mắt nghiêm túc của Sài Tử Hiên. Ánh mắt Sài Tử Hiên không khống chế được dừng ở trên người Manh Manh. Nếu không biết còn có cô gái như Manh Manh, có lẽ cuối cùng anh cũng có thể chấp nhận, thế nhưng Manh Manh ở ngay bên cạnh anh, giống như đưa tay liền có thể chạm đến, hơn nữa, anh chưa bao giờ cho rằng gia thế có gì quan trọng, huống chi, gia thế của Manh Manh cũng không hề kém. Phùng Ki ở bên ngoài cửa hàng đồ nướng chờ tiểu nha đầu cùng mấy người bạn học chào hỏi, đi ra xe, Phùng Ki có thể cảm giác được, ánh mắt kia vẫn nhìn theo, là nam sinh tên Sài Tử Hiên đó! Tuổi trẻ, tình yêu, sự cuồng nhiệt, mấy thứ này giống như đã cách anh quá xa.

Trên thực tế, cho dù ở cùng tuổi với bọn họ, anh cũng không như vậy. Mẹ thường nói, tính cách của anh cực kỳ trầm lặng, không có gì thú vị, từ nhỏ đến lớn, anh đều là từng bước đi tới. Từ nhỏ anh chỉ biết chính mình phải làm lính, làm một người lính tốt, làm một người lính giống chú Phương. Cha của Manh Manh là thần tượng của Phùng Ki. Lần đầu tiên anh cầm súng không phải do cha anh dạy, là chính tay chú Phương dạy, không chỉ có cầm súng, rất nhiều việc anh đều là học trò của chú Phương, có đôi khi cha anh còn nói, tính tình của anh là thừa kế của chú Phương, cái loại đầu cứng như sắt. Quan hệ của nhà họ Phương cùng nhà họ Phùng, từ thế hệ trước kéo dài đến thế hệ này. Anh xem Manh Manh giống như em ruột của mình, anh che chở cô, yêu thương cô, đã thành thói quen. Nhưng mà thói quen này sớm muộn gì cũng phải sửa, bởi vì Manh Manh đã thật sự trưởng thành.

Tâm tình Phùng Ki rất phức tạp, có đôi khi, cảm thấy Manh Manh vẫn là tiểu nha đầu làm nũng trong lòng anh, có đôi khi lại cảm thấy cô là cô gái nhỏ quyến rũ, hơn nữa lúc cô cùng các nam sinh cùng tuổi ở cùng một chỗ, tình huống này làm trong lòng Phùng Ki có chút cảm xúc chua. Đây chắc là cảm giác khi nhà có con gái mới lớn. Nghĩ đến đây, anh không khỏi mở miệng nói: “Manh Manh, nam sinh tên Sài Tử Hiên đó…” Nói tới đây, Phùng Ki lại không thể nào tìm được lý do phản đối, sau một lúc lâu nói: “Nếu em thích cậu ta, thì cứ thử xem!” Tiếng nói nghe qua có chút hiu quạnh, trong chớp mắt tươi cười trên mặt Manh Manh ngưng lại, nhìn anh nhỏ giọng nói: “Ki ca ca, anh thật hy vọng em thích anh ta sao?” Phùng Ki buồn cười, thật lâu mới nói một câu: “Anh luôn hy vọng em có thể hạnh phúc, tình cảm không như chuyện khác, cần thận trọng đối đãi.”

Manh Manh trầm mặc, nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon xẹt qua xua tan bóng đêm. Gió đêm từng trận giống như mang theo từng đợt từng đợt hương hoa không biết tên thấm vào ruột gan, trời đêm như vậy, mà tâm tình của cô lại đột nhiên trở nên cực kém. “Ki ca ca, anh có phải còn nhớ cái chị họ Thiệu kia hay không?” Phùng Ki cứng người một chút, đưa tay sờ sờ đỉnh đầu cô: “Tiểu nha đầu…” Manh Manh lại đột nhiên quay đầu: “Ki ca ca, em đã mười chín tuổi, em cái gì cũng biết, không phải là tiểu nha đầu.” Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vô cùng nghiêm túc, khiến Phùng Ki hơi hơi thất thần chớp mắt một cái, tiện đà cười khẽ: “Còn nói không phải tiểu nha đầu, người lớn ai lại giống như em, tính khí trẻ con, tức giận như trẻ con.”

Phùng Ki dừng xe trong gara, tắt máy, còn chưa mở cửa xe, đã bị tay tiểu nha đầu đột nhiên vòng ở cổ, môi mềm mại đưa đến, cái lưỡi thơm tho trơn trượt không ngừng ngọ nguậy trên môi anh… Trong nháy mắt, trong đầu Phùng Ki ‘ầm’ một tiếng, cảm giác mềm mại thơm tho kia, đánh thẳng vào đầu óc của anh, nhất thời nhưng lại khiến anh có chút quyến luyến không thôi, cho đến khi cô bắt đầu cắn môi của anh, có chút nhói nhói đau, Phùng Ki mới tỉnh lại, đưa tay trực tiếp đẩy cô ra. Vì kinh ngạc, lực đạo không khống chế tốt, ‘binh’ một tiếng, tiểu nha đầu bị anh đẩy ra, đụng vào cửa kính xe. Phùng Ki hơi hơi nghiêng đầu, bình phục chút xao động mơ hồ trong lòng, mới xoay lại, phát hiện tiểu nha đầu nâng tay ôm cái trán của mình, há miệng nhìn mình, trong đôi mắt to choáng váng, xuất hiện nước mắt tức giận ươn ướt phát sáng, nhìn qua tội nghiệp vô cùng.

Phùng Ki đưa tay nắm lấy tay nhỏ bé của cô: “Để anh xem, đụng chỗ nào rồi? Có đau hay không?” Tiểu nha đầu nháy mắt mấy cái, khụt khịt một chút, nước mắt rớt xuống, Phùng Ki nhìn thấy, cả trái tim như bị bóp nghẹn, cúi người đem cô ôm vào trong lòng mình, hướng về phía đèn đường, xem xét trán của cô, trán đỏ một mảng, có chút sưng. Phùng Ki nhẹ chạm vào, tiểu nha đầu liền kêu đau, dọa Phùng Ki cũng không dám chạm vào, chu miệng lên, thổi khí cho cô, thổi hơn nửa ngày, nước mắt của tiểu nha đầu cũng không ngừng. Phùng Ki quyết định thật nhanh, xuống xe đem cô ôm lên lầu, một màn dằn vặt nhau này, Phùng Ki đã sớm đem chuyện tiểu nha đầu cường hôn anh quăng ra phía sau đầu….