Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh tà dương - Chương 17

Chương 17.

Hàn Lương bị chìm trong nước, theo bản năng nhắm chặt hai mắt. Lát sau khi mở ra liền thấy gương mặt phóng đại của Chu Đông Dã cách mình chưa đến một centimet, nghe được cả hô hấp của nhau. Không rõ Chu Đông Dã đang say hay tỉnh, ánh mắt rạng rỡ lấp lánh nhìn cô. Thân cận người khác như vậy khiến Hàn Lương cảm thấy hơi kỳ quặc, định lùi về phía sau một chút, nào ngờ không thể động đậy. Lúc này cô mới phát hiện ra mình đã bị Chu Đông Dã đặt ở dưới thân, tư thế hai người nằm trong bồn tắm không khỏi khiến người ta liên tưởng lung tung. Hàn Lương đỏ mặt, trong giây lát không biết nên nói gì. Trên người Chu Đông Dã thoang thoảng mùi xà phòng, hô hấp nóng bỏng liên tục phả vào khóe miệng Hàn Lương, cũng yên lặng nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm tựa như có tia sáng kỳ dị. Không khí mờ ám khiến Hàn Lương cảm thấy mê muội, trong lòng thoáng rung động. Có một anh chàng khỏa thân đẹp trai như thế ôm mình, cho dù làm mẹ cũng rất khó không động tâm á. Hàn Lương khe khẽ thở dài: “Chu Đông Dã, anh định hôn tôi à?”

Chu Đông Dã nghe vậy, khóe miệng nhếch lên cười, không đáp lời, cúi thấp xuống hôn cô. Chậm rãi tiếp xúc, mềm mại khẽ cắn, đây là một nụ hôn thật dịu dàng. Môi rời ra, hai người đều cảm thấy cực kỳ ngọt ngào, Chu Đông Dã mỉm cười nhìn môi Hàn Lương, lẩm bẩm nói: “Tôi thích.” Sau đó lại hài lòng hôn thêm mấy cái nữa, xong không đợi Hàn Lương phản ứng đã đột nhiên gục xuống, ôm Hàn Lương ngủ luôn. Hàn Lương vẫn nằm trong bồn tắm không nhúc nhích, hoàn hồn xong liền quăng luôn ngọt ngào của nụ hôn vừa rồi ra sau đầu. Thân mật cùng một con ma men như vậy đúng là cả đời chỉ có một lần, lại còn phát triển đến mức này với một chàng trai xa lạ, chính cô cũng không ngờ được. Thế là thế nào? Một hồi tuồng kịch không ai biết ngoài chính mình, nghe qua ‘độc đáo’ thật đấy. Hàn Lương vỗ vỗ đầu, quyết định quên luôn chuyện vừa xảy ra, dù sao ngày mai sau khi anh ta tỉnh lại cũng chẳng nhớ được cái gì.

Tiện thể tắm luôn cho cả hai, kéo Chu Đông Dã tới tận giường, Hàn Lương đã mệt muốn chết. Đối với Hàn Lương mà nói, hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, rất nhiều bất ngờ. Công tác bàn bạc thành công, Đỗ Lộc xuất hiện, phút cuối còn xảy ra một màn kịch tính. Hàn Lương rã rời, không còn sức lực và tinh thần làm việc tiếp, phơi quần áo, dọn dẹp một lúc liền đi ngủ. Sáng sớm hôm sau.

Chu Đông Dã tỉnh dậy nhưng không mở mắt, quấn chăn lăn về chỗ cũ. Đúng vậy, chuyện ngày hôm qua anh đều nhớ rất rõ ràng, rất chi tiết, nhất là nụ hôn kia. Nếu nói đêm qua anh không say cũng không đúng, có điều chưa say đến mức không biết gì như mọi khi. Ngày hôm qua anh dựa vào men rượu và bản năng theo đuổi tình cảm của bản thân, làm ra một số chuyện mà bình thường tuyệt đối anh sẽ không làm, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ đến. Bây giờ tỉ mỉ ngẫm lại, từng chút từng chút một, trong lòng Chu Đông Dã bắt đầu thừa nhận, hình như mình đã thật sự yêu cô nàng quái dị Hàn Lương. Yêu từ lúc nào, yêu như thế nào anh hoàn toàn không biết, chính là cảm thấy mình không thể chịu được, không muốn nghĩ đến, cũng không chấp nhận cho cô ở trong vòng tay một người khác, bên cạnh một người khác; chỉ hy vọng cô nhìn anh, ở cùng một chỗ với anh, nấu cơm cho anh ăn, hôn anh, để anh có thể ôm chặt cô vào ngực, làm tình cùng cô.

Rốt cuộc biết vì sao anh không đáp lại Phương Lam, rốt cuộc biết vì sao nghe thấy tiếng của Đỗ Lộc tâm trạng liền bực bội, rốt cuộc biết vì sao ở trước mặt cô anh luôn thất lễ, cũng biết vì sao anh lại để ý đến sự thất lễ này đến thế, vẫn lo sợ bất an. Nhưng, biết được tất cả thì đã sao? Chu Đông Dã khép mắt, đột nhiên cảm thấy hơi sầu não, tình cảm như vậy đối với một người đàn ông hơn ba mươi tuổi có thể coi là sự hủy diệt. Tuổi này đã qua thời để nói yêu lâu lắm rồi, huống chi là yêu một cô gái cổ quái như thế. Tình yêu nảy sinh thật kỳ lạ, nhưng xúc cảm lại rất mãnh liệt. Vào buổi sớm mùa đông, Chu Đông Dã thầm nghĩ trong lòng, vì sao anh lại lâm vào hoàn cảnh như thế này? Haiz, thật đúng là hết hy vọng. Chu Đông Dã đứng dậy, đến ban công lấy quần áo, chậm rãi mặc vào, chưa ăn cơm đã rời đi, quyết định để bản thân bình tĩnh suy nghĩ về tương lai của hai người.

Cuối tuần, mọi người đều rất bận rộn. Công ty của Chu Đông Dã nhận thêm mấy case vào đợt Noel, Chu Đông Dã vất vả ký hợp đồng, xã giao, lập dự án, nhớ Hàn Lương, trốn Hàn Lương. Hàn Lương xây dựng bài thuyết trình hoàn mỹ của cô ngày càng hoàn mỹ, buổi chiều đi dạy, buổi tối làm việc, sau nửa đêm và ban ngày ngủ, cuộc sống trôi qua cực kỳ có quy luật, thật ra Chu Đông Dã không cần trốn cũng sẽ không gặp được cô.

Hàn Hữu sống cùng Đỗ Lộc dưới một mái nhà, dù hay cãi nhau nhưng cũng không đến nỗi nào, một người cố gắng muốn tiếp cận Hàn Lương, một người cố gắng ngăn cản sự tiếp cận này. Cuộc chiến tấn công phòng thủ của hai người diễn ra gay gắt kinh khủng. Ngày trôi qua nhanh, cuối cùng cũng đến lúc bàn giao công trình, Hàn Lương cùng trợ lý Tiểu An hẹn giờ, sáng sớm liền tới công ty. Lúc này Chu Đông Dã đã đợi tại phòng khách, dẫn Hàn Lương vào cửa vẫn là cô gái tiếp tân cô có thiện cảm từ lần trước.

Mời Hàn Lương vào phòng khách, tiếp tân lại mang cà phê đến, vừa đặt xuống liền nghe thấy giọng nói mang chút bực bội của Chu Đông Dã: “Lý Ngọc Ninh, cô là thư ký, không cần suốt ngày lượn lờ quanh đây, chỗ Tiểu An có nhiều việc, cô qua giúp cậu ấy đi.” Lý Ngọc Ninh giả làm tiếp tân chỉ cười cười nhìn Hàn Lương, không nói gì ra ngoài. Chu Đông Dã thấy Lý Ngọc Ninh tươi cười thì không khỏi ảo não ôm đầu, chính anh còn chưa rõ ràng, cháu gái đã vội thừa nhận, thật nguy hiểm.

“Anh thế nào rồi?” Hàn Lương làm mẹ của Chu Đông Dã đã quen, thấy bộ dạng đau khổ của anh liền mở miệng quan tâm. “Không có việc gì.” Chu Đông Dã mỉm cười, nhìn Hàn Lương. Không hiểu vì sao từ sau khi biết mình yêu cô gái này, anh liền mong nhớ cô hơn hồi trước. Lúc chưa biết, chỉ cần khi anh ngủ cô ở buồng trong, một hai tháng không thấy cũng không có vấn đề gì, nhưng vừa mới hiểu ra tình cảm của mình, mới một tuần không gặp mà anh đã không thể chịu nổi.

Hàn Lương thấy Chu Đông Dã dùng ánh mắt tham lam nhìn chòng chọc vào cô, trong lòng hơi sợ hãi, theo bản năng dịch về phía mép bàn, hỏi: “Tổng giám đốc Chu, rốt cuộc anh bị sao thế?” Chu Đông Dã nghe thấy xưng hô như vậy, không vui nói: “Hàn Lương, cô gọi tên của tôi đi, đừng tổng giám đốc Chu này tổng giám đốc Chu nọ, nghe kỳ quặc.” Hàn Lương không đồng ý: “Chẳng phải bây giờ chúng ta đang thảo luận công việc sao? Dùng cách xưng hô như nhân viên trong công ty là đúng rồi mà?”

“Ha ha, xưng hô không những không ảnh hưởng đến công việc mà còn có thể gia tăng động lực để làm việc nữa. Cho dù cô gọi tôi là Đông Đông, tôi cũng không cho rằng cô thiếu chuyên nghiệp đâu.” Chu Đông Dã mỉm cười nói. “Đông Đông?” Hàn Lương nghĩ, chẳng lẽ anh ta hành động theo bản năng, thật sự coi cô là mẹ đấy à? “Ừm, cô đồng ý gọi tôi như vậy, tôi rất vui, chúng ta bắt đầu thôi.” Chu Đông Dã trực tiếp xem nhẹ giọng nghi vấn của Hàn Lương, coi như cô bắt đầu gọi anh một cách thân mật.

“Được rồi, Đông Đông, đây là chương trình tôi đã chuẩn bị, về phần sắp xếp, anh cứ thử một chút, tôi sẽ ở bên cạnh giải thích.” Hàn Lương thuận theo ý anh, bắt đầu vào việc..