Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh tà dương - Chương 26

Chương 26.

Buổi chiều ở Luxor, Hàn Lương quyết tâm sẽ rời khỏi thành phố an nhàn thoải mái này, mau chóng đi tới thảo nguyên lớn ở Đông Phi. Gọi điện thoại đặt vé máy bay và chỗ ở xong, cô sắp đồ rồi lên trực thăng đến Kenya. Ở Nairobi, Hàn Lương ngồi cùng vài người trên một chiếc trực thăng mười tám chỗ, bay tới thảo nguyên. Hàn Lương chưa từng ngồi trực thăng nên cảm thấy hơi sợ, tiếng vang rất lớn, đong đưa lắc lư, cô cố nắm chặt tay ghế, nhìn xuống cửa sổ, chỉ cao hơn mặt đất 1km nên khung cảnh rất rõ ràng.

Người bên cạnh lẩm bẩm độc thoại không ngừng, không biết có phải cũng bị hồi hộp hay không mà dùng cách này để tự xoa dịu bản thân. Đối với Hàn Lương mà nói, lời của anh ta cứ như hướng dẫn viên vậy, cố gắng nghe hiểu cách phát âm tiếng Anh kỳ quặc đó khiến dây thần kinh đang căng thẳng của cô thư giãn không ít. Nairobi ở ngay phía dưới, sau đó tới công viên quốc gia Nairobi, sau nữa là Thung lũng tách giãn lớn Đông Phi, bay hơn một giờ mới đến thảo nguyên lớn mênh mông. Hàn Lương xuống trực thăng cùng đoàn người, bên cạnh đã có một chiếc xe địa hình, nhìn cánh đàn ông bước đến bắt tay nói chuyện với lái xe, Hàn Lương mỉm cười quay ra đánh giá thảo nguyên Đông Phi mà cô yêu thích đã lâu, mênh mông bát ngát, chỉ có mấy tán cây hợp hoan chụm lại ở đằng xa, cao vút như một cái ô. Bầu không khí xung quanh rất trong lành, dường như mọi thứ giữa trời đất đều tỏa sáng rực rỡ, trời vô cùng xanh. Không biết vì sao, nhìn thấy cảnh sắc như vậy, trong đầu Hàn Lương liền vang lên giọng nói chậm rãi mà nhịp nhàng của Triệu Trung Tường,[9] nếu lúc này có động vật hoang dã đi qua để phối hợp, nhất định cô sẽ hoảng hốt mà ngỡ mình đang ngồi xem truyền hình. Ha ha, tự cười chế giễu bản thân hai tiếng, Hàn Lương đi theo mọi người vào xe, bụi đất tung bay, trên đường thoáng thấy dân bản xứ mặc áo choàng màu đỏ chào hỏi xe mình, cô âm thầm cảm thấy sự nhiệt tình của họ rất đáng yêu. Còn cả đàn voi lội nước hay phơi nắng nữa, nhìn thấy cảnh này, Hàn Lương mới chính thức có cảm giác mình đã đến Châu Phi.

Hơn một giờ sau mới tới chỗ có người ở, đã sắp hoàng hôn. Người trên xe xuống hết để đổ xăng, Hàn Lương đi vòng sang bên cạnh căn nhà để quan sát, mây đang trôi tới từ xa, từng bông lớn treo trên đầu cành cây. Hàn Lương vội vàng lấy máy ảnh ra chụp, lát nữa gửi cho Chu Đông Dã xem, thật đẹp, bên kia còn có mấy con hươu cao cổ, cô cũng muốn chụp, cho Chu Đông Dã xem. Còn nữa, còn nữa… Một bức, một bức, lại một bức, tất cả đều là cảnh đẹp, tất cả đều chụp vội để đưa Chu Đông Dã xem. Hàn Lương ngẫm nghĩ, không kìm được vui vẻ. Có một người để chia sẻ tâm tình với mình thật là một chuyện rất đáng để hưởng thụ.

Phía xa có tiếng gọi, đoàn người của Hàn Lương lại lên xe xuất phát. Dọc theo đường đi, chỗ nào cũng xuất hiện linh dương, ngựa vằn, voi, hươu, ai cũng cầm máy ảnh chụp lia lịa không ngừng. Chỉ có lái xe là điềm tĩnh, đi một mạch thông suốt, khi đụng phải động vật còn dừng xe nhường đường. Hơn một giờ sau, khi sắc trời tối hẳn, Hàn Lương đã chụp ảnh đến hết sạch pin, rốt cuộc cũng tới được nơi nghỉ lại đêm nay, một khách sạn nho nhỏ xây bằng gỗ. Tuy khách sạn hơi nhỏ nhưng dịch vụ lại cực kỳ tốt, có thể sánh với khách sạn năm sao. Hàn Lương ở cùng phòng với một cô gái trẻ đến từ Mĩ, Jodie, rất nhiệt tình, chỉ chốc lát đã làm thân ngay với Hàn Lương.

Hàn Lương tắm xong, vừa ra ngoài đã bị Jodie kéo tay, hào hứng nói: “Lát nữa chúng ta lén chuồn ra đi, tôi nghe thấy người ta bảo bầy linh dương sắp di chuyển, không xa lắm, chúng ta đi xem không chừng có thể thấy kỳ quan nhé.” Hàn Lương nghe xong liền xiêu lòng, nhưng lại hơi khó hiểu: “Vì sao phải trốn ra, gọi thêm vài người nữa chẳng phải an toàn hơn sao?” “Nhưng cảnh vệ bảo buổi tối không được ra ngoài, sợ ngoài nhà nghỉ có sư tử sẽ gặp nguy hiểm.” Jodie chu môi, bất đắc dĩ đáp.

“Vậy tức là rất nguy hiểm? Không được, không được.” Hàn Lương vội vàng xua tay, tuy cô cực kỳ muốn xem cuộc trường chinh hùng vĩ của linh dương, nhưng lại rất sợ sư tử. “Không sao, sư tử không tùy tiện cắn người đâu, hơn nữa chưa chắc đêm nay chúng ta sẽ đụng phải nó mà. Đi thôi, mang theo súng săn là an toàn. Có gì tôi đi trước dò đường rồi để lại tín hiệu cho cô.” Jodie dụ dỗ. “Súng săn?” Tuy Hàn Lương biết dân bản xứ săn bắn sư tử, nhưng không ngờ du khách cũng sẽ có súng săn. “Cô lấy từ đâu đấy?”

“Hà hà, mượn của cảnh vệ đấy. Anh ta chỉ cảnh cáo thế chứ cũng không thật sự ngăn cản chúng ta đâu, cô thấy chưa, chứng tỏ không nguy hiểm gì.” Hàn Lương nghĩ một lúc, cảnh vệ đã cho mượn cả súng săn nghĩa là chưa chắc có nguy hiểm. Hàn Lương phân vân không ngớt với cuộc trường chinh đồ sộ của linh dương, suy nghĩ cả buổi mới quyết định, chỉ cần cẩn thận một chút là được. Cô gật đầu với Jodie, thay quần áo, đội mũ, khoác súng săn, hai người đi ra bằng cửa sau. Thật may mắn, bên ngoài không có sư tử, cả hai yên tâm hơn rất nhiều, Hàn Lương rón ra rón rén theo sau Jodie.

Dọc theo một lối nhỏ mờ mịt, tiến lên phía trước, Hàn Lương cảm thấy tiếng hô hấp truyền ra từ bốn bề cỏ hoang, thế mà không nhìn thấy gì cả, nơi tối tăm này thật quá tối tăm! Trong lòng ngày càng sợ hãi, nhưng nghĩ tới Chu Đông Dã, nghĩ tới nụ cười sáng như ánh mặt trời của anh liền thoáng yên ổn, haiz, nếu anh ở bên cạnh thì tốt rồi. Đang nghĩ vậy, đột nhiên Jodie dừng lại, túm chặt cánh tay Hàn Lương: “Cô nghe xem.” Hàn Lương tập trung lắng nghe, quả nhiên, tiếng ầm ầm như sét đánh cùng với chấn động kinh người truyền đến từ cách đó không xa. Thật sự là cuộc trường chinh lớn ư? Hàn Lương hơi kích động, cũng quay sang giữ chặt Jodie, nhỏ giọng nói: “Hình như là thật, chúng ta đi.”

Jodie nghe thấy Hàn Lương khẳng định, lập tức xoay người chạy về phía phát ra âm thanh. Hàn Lương vừa thấy Jodie chạy nhanh như vậy liền giật mình, rất nguy hiểm. Cô hô một tiếng: “Cẩn thận đấy!”, lời còn chưa dứt, đột nhiên một bóng đen lớn nhảy ra từ bên cạnh, vồ lấy Hàn Lương. Cô chưa từng trải qua tình cảnh như vậy, sợ tới mức thét to, theo bản năng giơ súng ra đập vào bóng đen, nhưng không chạm đến cái gì cả. Hàn Lương muốn chạy trở về, có điều lúc này chân như nhũn ra, nửa bước cũng không tiến được, trong khoảng thời gian ngắn đã ngập tràn sợ hãi, trong đầu đột nhiên hiện lên nụ cười Chu Đông Dã dành cho cô, đáy lòng đau xót, cô sẽ không chết cô độc ở đây phải không? Hàn Lương luống cuống cầm súng, bắn một phát vào bóng đen. Hai tiếng súng nổ lên, một là do cô bắn, một là của Jodie. Sau đó nghe thấy tiếng dã thú gào rú, cũng không biết là ai bắn trúng nó, lúc này Jodie đã chạy đến bên người, túm lấy Hàn Lương đang tê cứng bất động kéo về khách sạn.

Đường về không gặp nguy hiểm gì, sau khi vào khách sạn hai người vẫn đang run rẩy, nhìn gương mặt sợ tới mức trắng bệch của đối phương, gượng cười một cái rồi quăng súng, leo lên giường..