Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh tà dương - Chương 30

Chương 30.

"Thật ra trong nội tâm, chị Lương chỉ là một cô gái yếu đuối, muốn người yêu người chiều, những mặt này anh đều làm được, tôi không nói." Đỗ Lộc chậm rãi dùng thìa ngoáy cốc cà phê, "Nhưng mà khi ở cùng người khác, tính cách của chị ấy rất cứng, điển hình cho loại anh kính tôi một thước, tôi nhường anh một trượng." "Thế là sao?" Chu Đông Dã thấy Đỗ Lộc nghiêm túc như vậy, cũng khiêm tốn hỏi han. "Nói cách khác, nếu gặp chị ấy mà anh vũ trang dối trá đến tận răng, lập tức chị ấy cũng sẽ bảo vệ mình, ngay cả sợi tóc cũng không lộ, cho dù cố gắng chịu đựng đến hộc máu cũng sẽ không chịu thua. Nhưng nếu anh biểu đạt một chút chân thành với chị ấy, chỉ cần chị ấy cảm nhận được, sẽ trả lại chân thành cho anh gấp bội lần. Nói cho cùng, cô gái này chính là loại người không biết đề phòng nhất, dễ bị người lừa nhất, về sau anh sẽ hiểu."

"Cứ giao cho tôi, không thành vấn đề." Chu Đông Dã ngẫm lại, Hàn Lương quả thực như vậy. Ngẩng đầu hỏi tiếp: "Nhưng điều mà cậu nói với chuyện tôi phải làm nũng có quan hệ gì?" "Không liên quan à?" Đỗ Lộc đột nhiên cười lớn, nói: "Được rồi, coi như tôi lạc đề. Nói lại vậy, trong lòng chị Lương có một chỗ rất yếu, chỉ cần anh giả bộ như trẻ con để cư xử với chị ấy, nói rõ hơn là làm nũng, thì bất kể chuyện gì cũng sẽ qua trót lọt, anh đã từng thử qua hay chưa?" Trẻ con? Làm nũng? Ánh mắt Chu Đông Dã lấp láy, gọi cô ấy là mẹ có tính không? Dường như cũng khá hiệu quả. Vì thế khóe miệng nhếch lên, cười nói: "Tôi hiểu rồi, cảm ơn cậu."

Đỗ Lộc nhìn biểu tình của Chu Đông Dã, cân nhắc trong chốc lát, cũng cười nói: "Anh cố gắng lên, tôi dạy xong hết rồi, cà phê là anh mời." "Đương nhiên." Chu Đông Dã gật đầu, nhìn Đỗ Lộc rời đi. Tuy đã giúp mình giải quyết nan đề trong lòng, nhưng bị hẹn ra như vậy, anh vẫn không thoải mái vì cảm giác như mình vừa bị giáo huấn. Xem ra, theo như lời Đỗ Lộc, bên cạnh Hàn Lương quả thực có rất nhiều người yêu quý và quan tâm đến cô. Aiz, Chu Đông Dã thoáng buồn rầu, bây giờ anh đang theo đuổi một cô gái dưới sự giám sát của rất nhiều người, ai cũng muốn nói cho anh phải làm gì, chuyện này thật kỳ quặc.

Nếu chỉ mới hai lăm tuổi, chắc chắn anh sẽ từ bỏ tình cảm này, kiểu theo đuổi nửa bắt buộc như vậy, dù có chân thành cũng sẽ dễ dàng bị tức giận che phủ, tuyệt đối không chịu thỏa hiệp. Nhưng hiện tại Chu Đông Dã đã sớm nghĩ thông suốt, chỉ cần tình cảm là thật, kết quả hoàn mỹ, quá trình có gì quan trọng? Người khác có gì quan trọng? Tuy không thoải mái nhưng cũng thở dài một hơi liền thôi, tiếp tục là chính mình, làm chuyện mình muốn mới là giải pháp tốt. Trong khí trời tươi đẹp, Chu Đông Dã ngồi lại một chốc rồi mới tính tiền rời đi. Sau hai ngày, tổng kết các công tác trước Tết, kết thúc công việc, coi như anh đã có thời gian nhàn hạ.

Giữa trưa, ánh mặt trời rất rực rỡ, Chu Đông Dã ngồi ở văn phòng bị nắng chiếu cảm thấy hơi chóng mặt, duỗi thân mình. Aiz, vừa rảnh rỗi liền buồn ngủ, thôi, vẫn nên trở về nhà nghỉ ngơi, ba ngày nữa Hàn Lương về rồi, thu dọn một chút cũng tốt. Chu Đông Dã bàn giao công việc một lúc, phủ thêm áo khoác xuống lầu. Đi siêu thị mua đồ ăn đủ cho ba ngày xong liền lái xe về nhà. Kỳ tích luôn xuất hiện ở thời điểm mọi người không để ý.

Đoạn đường này không nhiều xe lắm, radio đang phát list nhạc của Maroon 5. Rõ ràng là nhóm nhạc rock'n roll, nhưng Chu Đông Dã nghe thế nào cũng thấy êm tai, không biết có phải vì ánh mặt trời hôm nay ấm áp quá hay không. Xe vẫn đi chậm rãi, nào ngờ vừa nghiêng đầu đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đeo balô đi lẻ loi phía trước, là Hàn Lương! Chu Đông Dã cảm thấy hô hấp ngưng trệ trong vài giây, cô ấy về sớm. Nhưng anh vẫn chưa nghĩ ra sẽ đối mặt với cô thế nào. Chu Đông Dã không biết làm gì, lại không muốn bỏ đi, vì thế liền chạy dọc vỉa hè, lấy tốc độ ốc sên theo Hàn Lương, vừa đi vừa muốn chào hỏi, nhưng không biết cách mở miệng, có thể giống như ở trên mạng sao? Gọi cô ấy là em yêu? Bảo bối? Darling? Heo con?

Trời ạ, Chu Đông Dã nhìn bóng dáng Hàn Lương, trong lòng khóc thét. Làm sao bây giờ, không nói ra miệng được, thấy Hàn Lương ở ngay trước mắt mới biết hóa ra mình đã trống rỗng lâu lắm rồi, rất nhớ cô, rất muốn kéo cô vào ngực rồi hôn, ôm cô thật chặt, nhìn chăm chú vào từng đường nét trên gương mặt cô. Nhưng tất cả những điều này đều là tưởng tượng, Chu Đông Dã chỉ có thể siết chặt tay lái, suy nghĩ rối loạn, ánh mắt dán chặt lấy lưng Hàn Lương như một tên trộm. Không biết vì sao, Hàn Lương bỗng nhiên dừng lại, Chu Đông Dã cũng vội dừng xe, căng thẳng dõi theo cô. Hàn Lương nhìn bóng dáng Chu Đông Dã phản chiếu qua cửa kính của cửa hàng ven đường, mỉm cười quay người, chậm rãi đến bên chàng trai vẫn nói yêu cô.

Thấy Hàn Lương thong thả lại gần, Chu Đông Dã hạ kính xe xuống, chỉ biết ngây ngốc nhìn Hàn Lương, hồi lâu không nói nên lời. "Anh định theo tôi tới khi nào hả Chu tiên sinh?" Hàn Lương mang theo ý cười, trêu chọc hỏi. Chu Đông Dã xấu hổ đỏ mặt, không biết nên trả lời thế nào, lúc này nghe thấy radio phát ra một câu "... I have no choice 'cause I won't say goodbye anymore...", Chu Đông Dã chợt nhớ tới biện pháp mà Đỗ Lộc vừa dạy anh ngày hôm trước - làm nũng. Vì thế, khóe môi run rẩy, cố gắng nửa ngày mới kêu được một tiếng.

"Mẹ." Hàn Lương vừa nghe liền sửng sốt, hai mắt trợn tròn nhìn Chu Đông Dã hồi lâu rồi đột nhiên cười ha ha ha ha, cười cho đến khi không đứng thẳng được thắt lưng. Ánh mặt trời ấm áp lạ thường, ngô đồng bên đường rụng lá, quang cảnh toàn bộ ngã tư đường lấp lánh phát sáng, một cô gái đang cười lớn, một chàng trai ở bên cạnh ôm lấy cô cười ngây ngô. Thật là một khởi đầu tuyệt vời cho mùa xuân.

- Hết - * * * [1] Mì lạnh: Một loại mì trộn lạnh của Hàn Quốc.

[2] Ngọc mễ kê đinh: Món ngô xào ức gà của Trung Quốc. [3] Mắt mèo: Cái kính nhìn xuyên qua cửa để xem ai đến. [4] Tiểu chúng: Ngược nghĩa với ‘đại chúng’, là những việc gì thu hút ít người, như sở thích ít người có, loại nhạc ít người nghe,…

[5] Tây Hồ thố ngư: Một loại cá sốt nổi tiếng của Trung Quốc. [6] Phong hoa tuyết nguyệt: Chỉ tình yêu trai gái không nghiêm túc. [7] Tình thú: Sự thú vị, lãng mạn trong tình yêu.

[8] Không nhận lục thân: Lục thân gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con. Ý chỉ hành động mất tình người. [9] Triệu Trung Tường: Người thuyết minh chương trình thế giới động vật trên truyền hình Trung Quốc..