Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ánh trăng - Chương 7

Chương 6:

Ok, cô rốt cục kết hôn. Nhẫn, lòe lòe tỏa sáng ở ngón áp út. Trời ạ, rốt cuộc mình đã làm cái gì?

Ngồi ở trên bồn cầu, Ba Như Nguyệt nhìn chiếc nhẫn vàng trên tay, không hiểu sao bỗng thấy kinh hoảng. Ngày đó tâm trạng suy sụp trong phút chốc cho nên cầu hôn anh thì có thể hiểu được, nhưng ba ngày nay là thế nào? Trúng tà sao?

Rốt cuộc sợi thần kinh nào của cô bị chập mạch? Thậm chí cô còn chưa tính là quen anh thực sự cơ mà. Nhưng ... Cô thật sự không muốn lại sống một mình… Nhưng cho dù như vậy, cũng không thể tùy tiện tìm người đàn ông để lấy chứ!

Nhưng thật ra cũng không tính là tùy tiện, ít nhất cô biết anh là người tốt, hơn nữa rất tuấn tú. Cho nên mi vừa ý sắc đẹp của người ta sao? Cô đỏ bừng mặt, chặn lại những tiếng cãi cọ trong đầu mình.

Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, thật ra cũng không có gì ghê gớm, chẳng qua là kết hôn thôi, chẳng qua là sống cả đời cùng một người khác, chẳng qua là cùng chung chăn gối… Cốc cốc cốc -- Anh đang gõ cửa, cô sợ tới mức nhảy dựng lên, bối rối trừng cánh cửa kia, trong nháy mắt suýt chút nữa đã muốn leo cửa sổ thông gió của phòng tắm để chạy trốn.

Ha, đừng ồn ào nữa, cầu hôn là cô, dám cầu thì dám gánh vác! “Như Nguyệt?” “Cái…gì?” Họng cô khô khốc, tim đập dồn dập.

“Không, em ở bên trong lâu quá, anh tưởng em té xỉu.” “Không... em không sao... à... em xong ngay đây...” Cô lắp bắp trả lời, cuống quít mở hộp áo ngủ mới mà hôm nay Hiểu Dạ và Đào Hoa tặng, mặc lên người. Chờ cô bối rối mặc xong, lơ đãng thấy mình trong gương thì xấu hổ đến suýt nữa hét lên tiếng.

Cô che cái miệng nhỏ nhắn của mình lại, đỏ bừng mặt cúi đầu nhìn kỹ, lại soi gương xoay người xem xét. Ông trời, áo ngủ thuần trắng này thoạt nhìn vô cùng trong sáng, trên thực tế lại gợi cảm đòi mạng! Nếu nó chỉ có dây vai mảnh, trễ ngực thì thôi đi, chất vải tơ tằm thuần trắng không những nhẹ nhàng mỏng manh, còn như ẩn như hiện; Một vòng đăng-ten tinh xảo được may nơi viền váy, cả chiếc áo ngủ dài gần đến bắp đùi cô, chỉ kém 5cm nữa thì cái gì nên thấy đều thấy cả.

Trên thực tế, cho dù có che khuất, cô vẫn có thể nhìn thấy sự khác biệt màu sắc của quần lót và làn da. Hơn nữa loại áo ngủ này vốn sẽ không thể mặc áo ngực, bờ ngực quá thấp đến gần như lộ hơn nửa đôi gò núi của cô. Hơn nữa, trời ạ, ngực cô có to như thế sao? Thoạt nhìn to cỡ cái tách nha!

Cô biết quần áo có thể tôn thân thể, nhưng như vậy có phải quá khuếch trương không? Áo ngủ này cũng quá... quá... quá gợi cảm đi? Như Nguyệt đỏ bừng mặt, mặc kệ cô điều chỉnh như thế nào, không phải mặt trên lộ nhiều lắm thì là phía dưới lộ quá nhiều.

Trời ạ, Hiểu Dạ các chị này đùa giỡn quá chớn rồi, mặc cái này cô căn bản không dám đi ra ngoài. Nhưng muốn cô mặc quần áo bẩn đi ra ngoài, cô lại không muốn. Lại nói như thế nào, hôm nay cũng là đêm tân hôn của cô nha!

Nhìn mình vô cùng gợi cảm trong gương, Như Nguyệt xấu hổ bụm mặt rên rỉ ra tiếng. Mặc kệ, con dâu xấu sao cũng phải gặp cha mẹ chồng, huống chi là ông xã! Mắt thấy từng giây từng phút trôi đi, sợ anh lại gõ cửa, Như Nguyệt cắn răng một cái, cầm lấy cái áo tắm cùng kiểu dáng trùm lên, tuy rằng nó cũng mỏng như thế, nhưng ít nhiều có chút hiệu quả che lấp, ít nhất dài đến trên đầu gối.

Cô nhìn gương thở sâu, sau đó mới xoay người mở cửa cố gắng bình tĩnh đi ra ngoài. Mạc Sâm vốn đang cầm bình rượu rót rượu đỏ nghe tiếng mở cửa thì xoay người lại, vừa nhìn thấy dáng vẻ của cô đã kinh ngạc đần người ra, khiến cô đỏ mặt xấu hổ dừng bước. Mà anh nhìn cô đến đờ đẫn, thậm chí rượu đã đầy sắp tràn còn chưa phát hiện ra.

“Cẩn thận, sắp đầy.” Như Nguyệt thấy thế, đỏ mặt nhắc nhở. “Cái gì?” Anh cúi đầu nhìn mới phát hiện mình còn đang rót rượu, lập tức dựng thẳng bình rượu lên, dừng động tác, rượu trong ly vẫn vãi ra một ít, hắt vào áo ngủ màu trắng của anh. “Chết tiệt.” Anh khẽ rủa một tiếng, lập tức để bình và ly rượu xuống, rút khăn giấy ra muốn lau.

“Đợi chút, đừng lau, lau chỉ càng ngày càng hỏng.” Như Nguyệt tiến lên ngăn cản tay anh, cầm khăn giấy trong tay anh, dùng phương thức nhẹ áp lên thấm hết rượu thừa, vừa nói: “anh cởi áo tắm ra đã, cái này phải xử lý ngay mới được.” Muốn anh cởi quần áo? Đương nhiên không thành vấn đề. Mạc Sâm nghe lời cởi áo tắm giao cho cô, Như Nguyệt mới phát hiện hành động này quá sai lầm, tuy rằng trong áo tắm của anh còn có đồ ngủ, nhưng lại không có mấy cúc, thấp thoáng lộ ra cơ ngực lực lưỡng, cô nhìn mà mặt đỏ tim đập.

Cô cuống quít nhận lấy áo tắm, xúc cảm và màu sắc thật khiến cô sửng sốt, không khỏi lật bên trong áo, quả nhiên là cùng nhãn hiệu với bộ của cô. Trời ạ, thật sự không chịu nổi hai người phụ nữ kia, ngay cả đồ ngủ của anh cũng mua như thế. Cô đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nhắn, xoay người trở lại phòng tắm, rót vài giọt tinh dầu cây chè vào trong bồn rửa mặt, lại trộn thêm thuốc tẩy trung tính, sau đó mới bỏ áo ngủ của anh vào ngâm tẩy.

“Đó là cái gì?” Anh tò mò theo vào, đứng phía sau cô hỏi. “À, tinh dầu cây chè.” Cô có thể cảm giác được nhiệt độ từ cơ thể anh, vừa ngước mắt là thấy anh ghé vào bả vai cô trong gương, hại cô mặt đỏ tai hồng vội vàng cúi đầu tiếp tục giặt, căng thẳng giải thích: “bởi vì rượu đỏ có tính chua, cho nên dùng thuốc tẩy trung tính trung hoà nó, lại thêm chút tinh dầu cây chè khử trùng, là có thể giặt sạch, bởi vì vừa mới dính vào, cho nên chỉ cần giặt ngay, sẽ không để lại dấu vết.” “Thật thơm.” Nhìn cô đỏ đến mang tai, anh mỉm cười ca ngợi.

“Vâng, nếu anh thích mùi hương này, em có thể điều chế một ít cho anh.” “Anh đang nói em.” Anh nhẹ giọng nói bên tai cô. Như Nguyệt nghe vậy giật mình ngẩng đầu, đã thấy anh đang cười nhìn cô chăm chú trong gương, cô xấu hổ đến không biết nên nói cái gì, vội vàng cúi đầu, đôi tay run lên suýt nữa thì không thể tiếp tục việc giặt giũ, mãi một lúc lâu sau, cô mới đỏ mặt đáp một câu.

“Thế ạ.” “Là hoa nhài sao?” “Vâng.” Cô xả nước, nỗ lực bình tĩnh giặt cái áo ngủ mỏng manh kia, nhưng không có cách nào phớt lờ sự tồn tại của anh, mỗi lần anh nói chuyện bên tai cô, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai hoặc gáy cô, lần nào cũng khiến cô run lên.

“Nó có tác dụng gì?” Anh khàn giọng hỏi lại. Cô cúi đầu, tiếp tục dùng nước sạch giũ thuốc tẩy, vừa nói: “thư giãn thần kinh, sưởi ấm cảm xúc, tăng hoạt tính co dãn của da thịt, giữ ẩm da thịt, còn có ...” xúc tiến tình thú giữa vợ chồng. Nha, trời ạ, cô đã quên cái này.

Như Nguyệt nóng bừng mặt, vừa rồi cô còn dùng thêm nhũ dịch của tinh dầu hoa nhài, hoàn toàn là vì thư giãn thần kinh và bảo dưỡng da thịt khô rát vào mùa đông, căn bản không nghĩ tới phần sau. “Còn có cái gì?” anh nhíu mày khẽ hỏi. “Khụ ừm, còn có...” Bị anh hỏi lại, cô càng không nói nên lời, chỉ phải đỏ mặt nói sang chuyện khác, “em quên rồi, anh lấy giúp em một cái mắc áo tới đây được không?”

Thấy cô xấu hổ đến ngay cả cổ đều đỏ, thế này anh mới mỉm cười, rời khỏi cô, rồi cầm mắc áo cho cô. Cô nhận lấy mắc áo, treo áo ngủ đã giặt xong ở trong phòng tắm, quay người lại suýt chút nữa đụng vào anh. “Em xin lỗi.” Cô hơi hoảng, muốn lùi lại, tay anh lại vẫn đỡ lưng cô, không hề có ý rút về, hại cô lại run rẩy cả người.

“Không sao.” Anh cúi đầu nhìn cô, quan tâm hỏi: “em đang run, rất lạnh sao?” “Vâng.” Như Nguyệt run giọng gật đầu, tuy rằng thật ra cô không hề cảm thấy lạnh. “Nào.” Thấy cô giống như chim sợ cành cong, biết cô rất căng thẳng, Mạc Sâm cầm tay cô, dẫn cô đi vào bên giường, cầm lấy ly rượu trên tủ đầu giường, đưa cho cô.

“Uống chút rượu cho ấm người.” Anh nói. Uống chút rượu? Ok, cách này không sai, ít nhất cô có thể rời lực chú ý, không cần căng thẳng như vậy.

Ly rượu đầy tràn rượu đỏ, cô nhẹ nhấp một hớp, chất lỏng lạnh như băng chảy xuống theo cổ họng, xuống dưới dạ dày biến thành hơi nóng, từ từ tỏa ra trong bụng rỗng, chậm rãi lan tràn toàn thân. Rượu này vô cùng ấm áp tinh khiết dễ uống, cô không khỏi uống thêm một ngụm, lại một ngụm. Đến khi Mạc Sâm đi lấy một ly rượu khác trở về thì cô đã sớm uống hết cả ly rượu tràn đầy.

Thấy mặt cô hây hây đỏ, con ngươi đen tỏa sáng, một tay cầm ly rượu rỗng, cô mỉm cười với anh, Mạc Sâm lo lắng xoa mặt cô. “Em ổn chứ?” “Vẫn ổn.” Cô gật đầu, chỉ cảm thấy choáng váng nóng lên, nhưng mà thật sự thoái mái hơn một chút, cô cười hỏi: “rượu này uống được đấy, còn nữa không?”

“Còn, nhưng mà anh nghĩ em uống quá nhiều rồi.” Anh đón lấy ly rượu của cô, để bên cạnh, mỉm cười nói: “rượu này tác dụng chậm rất mạnh, uống nhiều sẽ say.” “Thật á? Anh mua rượu ở đâu?” Cô ngửa đầu nhìn anh, chỉ cảm thấy người đàn ông này thật sự khiến người ta nhìn mãi không chán, mỗi một cử động của anh đều lưu loát tao nhã, có hơi giống mèo, có lẽ là họ mèo. “Hải Dương tặng.”

Cô híp mắt nhìn anh. Sư tử sao? Không đúng, to quá. Con hổ sao? Không đúng, quá cuồng dã. A, cô đã biết, giống báo!

Nghĩ đến đáp án Như Nguyệt hớn hở bật cười ha ha. Thấy cô cười đến vui vẻ, anh nhíu mày hỏi: “anh có thể biết em đang cười cái gì không?” “Em cảm thấy anh giống báo.”

Anh hơi sửng sốt, lại nghe cô cười tiếp tục nói: “không phải loại báo săn trên thảo nguyên châu Phi, mà là loại báo đen trong rừng rậm Đông Nam Á, lúc không có việc gì luôn lười biếng nằm sấp trên cây ngủ hoặc quan sát bốn phía, khi săn mồi thì mạnh mẽ thông minh linh hoạt.” Sự miêu tả của cô khiến anh hơi kinh ngạc, không khỏi nhíu mày hỏi: “vì sao nói như vậy?” “Động tác của anh rất tao nhã, luôn là một người đứng cạnh quan sát mọi người, khi gặp chuyện lại có năng lực hành động, rất giống báo đen a, anh không cảm thấy thế sao?”

“Không cảm thấy.” Mạc Sâm cười khẽ ra tiếng. “Thế á?” Cô cắn môi nhíu mày, “không thì anh cảm thấy mình giống cái gì?” “Anh không biết, nhưng mà anh cảm thấy có lẽ em uống say rồi.”

“Có sao?” Cô nháy mắt mấy cái, nhướn mày phản bác, “trông anh vẫn chỉ có một mà.” Anh lại cười, sau đó cúi đầu hôn cô. Như Nguyệt sửng sốt, nhưng cái hôn của anh thật ngon, vừa thơm, lại ngọt, xúc cảm cũng rất tốt, hại tay cô không rời nổi khỏi người anh.

Khi Mạc Sâm chấm dứt nụ hôn này, cô gần như không đứng vững nổi. “Hiện tại em cảm thấy sao?” “Cái gì?” Cô hơi thở gấp, ngây ngốc nhìn anh.

“Em say chưa?” Anh mỉm cười hỏi lại. “Nha, cái này.” Cô phục hồi tinh thần lại, cười khẽ thừa nhận, “Có lẽ hơi hơi.” “Vậy...” Anh nhẹ vuốt khóe môi cô, khàn giọng nói: “Anh có thể nhìn em không?”

Mặt cô đỏ lên, tim đập nhanh hơn, nhân lúc trước khi mất hết dũng cảm, hơi gật đầu. Đôi mắt anh tối sầm, tiếp theo bàn tay to chậm rãi từ cằm cô, trượt xuống cổ trắng như tuyết, xương quai xanh, sau đó từ từ, nhẹ nhàng, đẩy áo tắm ngoài mềm mại như tuyết của cô ra, đầu tiên là bên phải, sau đó là bên trái. Như Nguyệt hồi hộp nhìn anh, nhìn gương mặt anh, đôi mắt màu xanh lam của anh.

Tim đập, theo sự di chuyển của bàn tay anh mà đập ngày càng nhanh, khi áo tắm hoàn toàn tuột xuống, lộ ra chiếc áo ngủ mang tính kích thích bên trong kia, cô cảm thấy tim mình sắp ngừng đập, nhưng anh lại chỉ nhìn chằm chằm cô. Trời ạ, anh cảm thấy cô rất gầy sao? Hay là rất béo? Hay là... Cô bị anh nhìn đến lúng túng vô cùng, ngay vào lúc cô sắp không chịu nổi thì anh rốt cuộc hé miệng nói.

“Em đẹp quá.” “Thật sao?” Cô run giọng khẽ hỏi. “Thật.” Ngón tay anh khẽ vuốt dây áo cô, trượt xuống theo đường dây áo, mơn trớn da thịt mẫn cảm của cô, dừng ở trên ngực cô.

Cô có thể cảm giác được nhiệt độ từ ngón tay anh, hô hấp bất giác trở nên dồn dập. Trái tim, dưới lòng bàn tay anh đập loạn xạ, da thịt được anh mơn trớn dường như bắt lửa. Đụng chạm của anh hết sức mềm nhẹ, lại vô cùng gợi cảm, hai gò má cô ửng hồng, cơn tê dại từ nơi đầu ngón tay anh chạm tới, từ từ khuếch tán tới mọi ngóc ngách trên cơ thể.

Anh nhìn thẳng cô, ánh màu lam trong con ngươi lưu chuyển, cách lớp vải mỏng manh, bàn tay to chậm rãi bao phủ nơi tròn trịa của cô, anh khàn khàn nói: “tinh tế, mềm nhẵn, ấm áp...” Nhiệt độ nơi lòng bàn tay anh khiến cô khẽ hít vào một hơi. “Đừng sợ.” Anh dịu dàng trấn an cô.

“Em...” Cô thở hổn hển, lại càng cảm nhận được bàn tay to đặt trên ngực trái cô rõ rệt hơn. “Xuỵt.” Anh cúi người tới gần cô, khẽ chạm mũi vào chóp mũi cô, sau đó đôi môi mỏng nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi mềm mọng của cô, đầu tiên là môi trên, tiếp theo là môi dưới, dụ dỗ cô mở cái miệng nhỏ nhắn. Cô bất giác hé mở đôi môi thơm, nụ hôn lần này của anh không mãnh liệt giống hai lần trước, mà chỉ cám dỗ, mê hoặc, khiêu khích cô.

Như Nguyệt ưm ra tiếng, tay nhỏ bé bất giác đặt lên bả vai anh. Cách lớp vải tơ tằm, tay anh nhẹ nhàng vuốt ve cô, kích thích dòng khí nóng tê dại, khiến cô hầu như không đứng vững nổi, chỉ có thể tựa vào người anh, lại cảm giác được nóng bỏng cứng cáp của anh áp vào bụng mình. Cô lại hít vào lần nữa, mở mắt ra, thấy đôi mắt màu lam của anh trở nên sâu thẳm, phản chiếu khuôn mặt ửng hồng mê man của cô.

Dường như anh biết cô căng thẳng và e lệ, tay đặt trên người cô không có động tác gì, chỉ để cố định trên lưng cô, khẽ hỏi bên môi cô: “em có thể tín nhiệm anh không?” Như Nguyệt nhìn anh, mãi một lúc lâu không thể nhúc nhích, ánh mắt anh nhìn cô chuyên chú nóng bỏng như thế, khiến cô cảm thấy bản thân gợi cảm ra sao. Cô có thể tín nhiệm anh sao?

Anh thoạt nhìn thoải mái bình tĩnh như thế, nếu không có ánh mắt tràn đầy tình dục và nam tính cứng rắn tiết lộ ra ham muốn của anh, cô nhất định sẽ nghĩ đến anh hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nếu đổi là người đàn ông khác, vào lúc này đã sớm đè cô ra giường rồi đi? Sao còn có thể để ý ý nguyện của cô, thậm chí nhẫn nhịn ham muốn của bản thân để hỏi cô. Như Nguyệt cảm động không nói nên lời, cô vươn tay xoa nhẹ gương mặt anh tuấn của anh, chủ động nghênh đón anh.

Mãi đến khi thấy cô gật đầu, Mạc Sâm mới phát hiện vừa rồi mình ngừng thở, anh ngưng mắt nhìn người con gái dịu dàng trước mắt, hầu như không thể tin mình thật sự cưới cô. “Em sẽ không hối hận.” Họng anh nghèn nghẹn, khàn giọng hứa hẹn. “Đây là cam đoan sao?”

Đôi môi màu phấn run rẩy, cô mở miệng vui đùa, nhưng anh lại không cười, chỉ nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô, nghiêm túc trả lời. “Đúng.” Anh bình tĩnh nói. Trái tim cô run lên, anh cúi người hôn môi cô nhiệt tình và chuyên chú trước nay chưa từng có.

Như Nguyệt bị hôn đến hoàn toàn quên mất đang ở nơi nao, thậm chí ngay cả bản thân mình nằm lên trên giường thế nào cũng không biết. Khi anh đặt cô lên giường rồi tách khỏi môi cô, liếm hôn đi xuống, ngậm lấy nụ hoa béo mập của cô, cô mới phát hiện áo ngủ của mình đã bị anh cởi ra từ thủa nào. “A...” Cảm nhận mà môi lưỡi anh mang tới như điện giật vậy, cô run rẩy cả người, nắm chặt tóc anh, “Mạc Sâm...”

“Anh dùng sức quá rồi sao?” Anh ngửa đầu mỉm cười khàn khàn mở miệng. Cô e thẹn lắc đầu, mặt đỏ tim đập hoàn toàn không biết nên nói cái gì. Anh ngồi dậy, nhìn chăm chú vào cô, chậm rãi cởi áo ra, lộ ra bộ ngực rắn chắc không có vết sẹo nào.

Vóc dáng của người đàn ông này đẹp như pho tượng Hy Lạp, cô bất giác ngừng thở, anh cầm tay cô, đặt nó lên người mình. Như Nguyệt không nén được xấu hổ, nhưng không cách nào rời mắt và tay khỏi người anh. Cơ thể anh rất ấm áp, rắn chắc, cô dán lòng bàn tay lên bộ ngực rắn chắc của anh, cảm nhận cơ thể anh hơi co rút dưới lòng bàn tay cô, phát hiện anh xem chừng cũng mẫn cảm giống cô, cô tò mò đi xuống xoa cơ bụng anh, anh phát ra tiếng rên rỉ khàn khàn, cơ bụng khẽ run co rút lại.

Cô đỏ mặt muốn tiếp tục đi xuống, anh lại bắt lấy tay cô, kẹp hai tay cô trên đỉnh đầu, cúi người lần nữa áp xuống người cô, lần nữa hôn cô. Anh sốt ruột như vậy, rồi lại vô cùng dịu dàng, dường như anh có toàn bộ sự kiên nhẫn của thế giới, bàn tay to từng bước nhẹ nhàng khiêu khích, chậm rãi vân vê, môi lưỡi không hề để sót bất cứ nơi nào trên toàn thân cô. Mãi đến khi cô bị kích thích tràn trề ham muốn, vì khát vọng mà như muốn bật khóc thì anh mới hợp làm một với cô.

Đau đớn lần đầu tiên trong sóng triều tình dục bị giảm tới thấp nhất, anh hôn cô, chậm rãi tấn công thân thể mềm mại ngọt ngào của cô, một lần, một lần, lại một lần. Cô đổ mồ hôi đầm đìa bám vào bờ vai rắn chắc của anh, rên rỉ thở gấp tiếp nhận tất cả anh trao cho, hoàn toàn không kiềm chế được mình. Ngoài phòng, gió buốt lạnh gào thét; Trong phòng, cảnh xuân màu hồng lại mênh mông…

Sáng sớm, trời vừa sáng lên. Bầu trời mờ tối vẫn đầy mây mù. Tia bình minh đầu tiên sáng tỏ, Mạc Sâm đã tỉnh lại.

Giống với xưa kia, anh nằm không nhúc nhích ở chỗ cũ, không mở mắt, chỉ lắng nghe âm thanh quanh mình, để cho giác quan và ký ức của mình thức tỉnh. Cảm giác đầu tiên của anh, là có một người phụ nữ cuộn mình trong lòng, còn có hương hoa nhài trên người cô. Như Nguyệt, hôn lễ, đêm tân hôn.

Hồi ức đêm qua chảy cuồn cuộn vào óc, lòng anh thắt lại, gần như không dám mở mắt, sợ tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng người phụ nữ trong lòng vẫn còn đây, hương thơm thoang thoảng, hơi thở yếu ớt, thổi nhẹ vào gáy anh. Anh chậm rãi mở mắt ra, đối mặt chân tướng.

Cô còn đây, chân thật mà ấm áp ở trong lòng anh, tay trái cuộn tròn ở trước ngực, tay phải gác lên lưng anh. Thiết bị sưởi cứ sau nửa tiếng lại ngừng, vì sợ lạnh, cả người cô đều rúc vào trong lòng anh. Năm năm... Anh không dám nháy mắt nhiều mà nhìn cô.

Năm năm... Xuyên qua ánh bình minh, anh có thể trông thấy gương mặt nhỏ nhắn đẹp tuyệt trần gần ngay trước mắt, đôi mắt đẹp khép hờ, cô an ổn ngủ say trong lòng anh, cứ như sinh ra đã nên thế. Năm năm qua, anh dằn xuống khát vọng và cô đơn, từ đầu đến cuối chỉ đứng nhìn từ xa xa, không tiếp xúc với cô, không nói chuyện với cô, né tránh cơ hội ở bên cô.

Không ai, không có bất kỳ ai biết được anh nghĩ đến cô nhiều thế nào, thậm chí ngay cả tới gần chút nữa để nhìn cô mà anh cũng không dám, trước giờ anh chưa từng nghĩ tới mình có thể ở bên cô, càng không nói tới lấy cô làm vợ. Vợ của anh… Anh ngưng mắt nhìn người phụ nữ trong lòng, khẽ vuốt dung nhan đang ngủ say.

Vợ của anh. Anh cúi đầu hôn môi và trán cô, vùi mặt ở hõm vai cô, hít một hơi thật sâu, cảm giác thỏa mãn theo hương thơm nhồi kín lòng anh. Của anh.

Vào lúc tăm tối nhất, khổ sở nhất trong cuộc đời, động lực giúp anh vượt qua không phải ai khác mà là cô. Nụ cười của cô, lời nói của cô, nhiệt tình đối với tính mạng của cô… Năm năm qua đi, khi anh bị bao phủ trong tình cảnh khó khăn gian khổ nhất, anh nhớ tới cô; khi anh ở trong rừng rậm một ngày một đêm trốn tránh khỏi đuổi giết, suýt chút nữa chết đi thì anh nhớ tới cô; khi anh phá hủy căn cứ trên biển của phần tử khủng bố, nhảy xuống biển chạy thoát thân, trôi nổi gần chết khát, chết đói thì anh lại nhớ tới cô.

Bởi vì, chỉ có nhớ tới cô, anh mới không phát điên trong những hoàn cảnh không người có thể chịu nổi kia. ★ Tôi muốn sống sót, anh cũng thế!★ m thanh bình tĩnh kiên quyết của cô vang vọng trong đầu.

★ Chúng ta cùng nhau vượt qua, cùng nhau sống sót!★ Mỗi một lần, anh đều dựa vào hồi ức về cô, không ngừng hồi tưởng lời cổ vũ của cô, anh mới có cách vượt qua. Cho dù đến bây giờ, rõ ràng cô đang ngủ ở trong lòng anh như vậy, anh vẫn có chút không tin nổi rằng cô đã lấy anh.

Trên thực tế, còn là cô cầu hôn đấy. Nghĩ đến tình huống hôm đó, anh vẫn cảm thấy như là giả vậy. Nói thực ra, khi cô mở miệng, anh thật sự hoảng sợ.

Anh biết cô chỉ xúc động nhất thời, anh cũng từng thử muốn để cô suy nghĩ thêm, nhưng sự kiên trì của cô khiến anh nhanh chóng chấm dứt giãy giụa, huống chi cô căn bản chính là khát vọng ở sâu trong lòng mà anh không dám nghĩ nhiều, cho nên anh cứ thuận theo cô. Ánh ban mai vương trên mặt cô thay đổi theo từng phút từng giây trôi qua, Mạc Sâm ngóng nhìn cô, chìa tay nhẹ nhàng, trìu mến mà miêu tả mắt, tai, mũi, môi cô… Anh không thể rời mắt khỏi người cô, tay cũng vậy.

Sau đó, cô chậm rãi tỉnh lại trong lòng anh, anh có thể cảm giác được cô tỉnh lại, hô hấp của cô nhanh hơn, tim đập nhanh hơn, sau đó miệng nhỏ hé mở thở ra hơi, mi mắt khẽ run, tiếp đó, trong cái nhìn chăm chú của anh, cô lim dim mở mắt. Cô hơi mê hoặc nhìn anh, sau đó chậm rãi nhắm lại mắt, lại mở ra. Thấy anh còn đây, cô càng nghi hoặc, không khỏi sờ mặt anh, như muốn xác định.

Dáng vẻ không rõ tình huống của cô thoạt nhìn vô cùng đáng yêu, anh mỉm cười cầm cái tay nhỏ bé của cô, kéo tới miệng, in lên dấu hôn. “Ưm.” Cô bỗng nhiên đỏ mặt, rốt cục tỉnh táo rồi, “sớm...” “Sớm.” Anh mỉm cười mở miệng.

“Cho nên... em thật sự lấy anh?” “Ừ.” Anh gật đầu. “Em tưởng là mơ...” Cô bối rối thì thào nói xong, giọng nói khàn khàn vì còn chưa tỉnh ngủ.

“Không phải.” Anh mềm nhẹ vỗ về tóc mai cô. “Em xin lỗi.” “Vì sao?”

“Tất cả...” Cô đỏ mặt lẩm bẩm. Anh nở nụ cười, cúi đầu hôn cô, nhẹ giọng nói: “thật ra anh lại không hề cảm thấy có lỗi.” “Ồ.” Cô nhìn anh chăm chú, cắn môi, “thế... anh có thể hôn em lần nữa không?”

“Đương nhiên.” Anh cười muốn cúi đầu hôn cô. “Chờ đã!” Cô vội vàng ngăn cản môi anh, bổ sung: “còn có bữa sáng.” “Bữa sáng?” Anh nhíu mày.

“Đúng vậy, anh nói anh biết nấu cơm mà.” Cô mặt dày nói, “Anh gạt em sao?” “Không hề.” Anh cười sang sảng, xoay người đè lên cô: “nhưng mà anh muốn ăn no trước rồi mới có sức lực nấu cơm.” Nói xong, anh liền như con sói hung ác vồ cừu, cúi đầu đùa cợt gặm cắn cổ cô.

“A, rất ngứa, đừng... Đừng cắn nơi đó, ha ha ha ha... Mạc Sâm...” Cô cười thét chói tai lùi ra cạnh, nhưng anh đã sớm vây cô trong lòng, một đường chơi đùa từ cổ đến ngực cô. Không bao lâu, tiếng cười của cô liền biến thành rên rỉ. Tia sáng mặt trời phá mây mà ra, ánh vàng rọi xuống.

Mặt trời mùa đông chói lọi, mang tới tia ấm áp cho đất trời giá rét..