Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ảnh Vệ Xuyên Không - Chương 100

Chương 100 ♥ Đường đậu không ngọt

Thanh Vi để ý thấy Thập Tam đang đứng đó bất an, sao cô lại không rõ anh đang nghĩ gì được chứ? Giải quyết thì cũng dễ thôi, đổi nam tới là được, để Thập Tam hưởng thụ một chút cũng không tệ. Nhưng Thanh Vi còn chưa nói, một nhân viên nam đã ngạc nhiên nói:“Chị? Chị, đúng là chị rồi!” Sau đó vui vẻ đi đến trước mặt Thanh Vi như muốn ôm cô vậy. Một tiếng “Chị” này mang lại hiệu quả quá mạnh mẽ, ánh mắt những người ở đây đều nhìn về phía Thanh Vi, Thập Tam cũng vậy.

Thanh Vi ngạc nhiên vô cùng, cô nhìn kỹ chàng trai đang cười với cô đây, quả thật nhìn quen mắt, nhưng tuyệt đối không phải em họ trong nhà. Chàng trai cười nói: “Chị không nhớ rõ em sao? Chúng ta...... Chúng ta cùng uống cà phê, em còn đề cử rượu cocktail cho chị nữa đấy thôi!” Chuyện này thì Thanh Vi có ấn tượng, chàng trai này không phải Đường Đường sao. Lúc trước để bắt được tội phạm quan trọng Dương Đông Khuê, cô cho rằng Đường Đường là tình nhân của hắn ta nên mới cố ý tiếp cận cậu ta. Sao bây giờ cậu ta đến đây làm nhân viên mát xa rồi? Chẳng lẽ hoàn lương ư? Cũng may coi như cậu ta thông minh, không nói thẳng ra quen biết thế nào, nếu không còn không bị người khác khinh bỉ sao?

Lưu Húc Dương không tiếp xúc với Đường Đường nên sớm đã quên chuyện này, những người khác lại càng không biết. Thấy Đường Đường trò chuyện vui vẻ với Thanh Vi thì tất cả đều nhìn hai người chằm chằm, ánh nhìn mập mờ đầy thâm ý. Thanh Vi cả giận, lại không thể gào lên với đám hại bạn này về tình hình thực tế, chỉ sợ Đường Đường nói cái gì nữa nên bèn nhanh chóng nói: “À, tôi nhớ rồi. Bây giờ cậu làm việc ở đây sao?” Đường Đường cười: “Chỗ lúc trước làm không tốt, lại không tìm được việc làm, trước hết làm ở đây kiếm cơm ăn.”

Thanh Vi giật mình, sau hành động lần đó là rà soát kiểm tra toàn khu vực, hội sở mà Đường Đường làm việc chắc chắn đứng mũi chịu sào, chịu ảnh hưởng lớn, nơi khác cũng như vậy. Loại người không bằng cấp không sở trường như Đường Đường, lại là một chàng trai trẻ tuổi không thể chịu khổ, muốn tìm việc cũng khó. Việc nhân viên rửa chân này chắc cậu ta cũng không thích làm - trừ phi là phục vụ đặc biệt? Bây giờ cậu ta thấy mình, chẳng lẽ còn cho rằng mình là tiểu thư nhà giàu, chuẩn bị tìm kim chủ sao? Nghĩ đến vậy, mồ hôi lạnh của Thanh Vi bắt đầu đổ liên tục.

Cô nháy mắt với Lưu Húc Dương, tên chết tiệt này dám làm như không thấy, vừa rồi còn nhìn cô chằm chằm không tha, bây giờ lại thâm tình nhìn ly trà. Mấy người còn lại càng không cần nói, đều dựng lỗ tai hóng chuyện. Đường Đường không đợi Thanh Vi nói chuyện đã chiếm vị trí trước giường cô, vui rạo rực nói: “Để em rửa cho chị, kỹ thuật của em tốt lắm.” Lời nói có vô số nghĩa khác này khiến cả người Thanh Vi cứng lại, Tiểu Vị đang uống nước còn không nể mặt liên tục ho khan.

Thập Tam vẫn không nói gì. Anh yên lặng đánh giá Đường Đường, tuổi trẻ, thanh tú, nụ cười mềm mại, quấn quýt lấy Thanh Vi không cút nào che giấu ân cần của mình. Tuy rằng cử chỉ của chàng trai này bình thường nhưng nụ cười vẫn mang chút phong trần. Hiển nhiên cậu ta đã sớm quen biết Thanh Vi, cậu ta nói từng uống cà phê, uống rượu với Thanh Vi, hơn nữa giọng điệu còn ái muội, rõ ràng còn có cái khác. Trái tim Thập Tam bị níu chặt. Cho tới giờ, quanh người Thanh Vi đều là đồng nghiệp và người thân bạn bè của cô, nhiều nhất cũng chỉ xuất hiện Phó Hồng. Mà chàng trai này khác bọn họ, cậu ta và Thanh Vi chắc chắn quen biết không đơn giản.

Chàng trai có hương vị phong trần, quen biết Thanh Vi trong quán bar sao? Thanh Vi có từng thích cậu ta không? Thanh Vi có qua đêm với cậu ta không? Nhất là chàng trai này lại còn nhớ mãi không quên Thanh Vi, còn hy vọng bọn họ tiếp tục qua lại. Chàng trai này nghiêng về thẩm mĩ quan của thế giới trước kia. Thanh tú, dịu dàng, ân cần. Thanh Vi có biết cậu ta ở đây hay không? Cô cố ý đến nơi này gặp cậu ta sao? Thập Tam không dám chắc chắn. Thanh Vi lúc này mới sầu khổ, trời biết cô cũng không muốn để cậu ta rửa chân cho cô. Nhưng nếu từ chối bây giờ sẽ khiến Đường Đường vô cùng mất mặt, hơn nữa ai biết cậu ta có dám làm gì nữa không?

Rửa chân thì cũng coi như xong vậy, nếu Đường Đường đưa ra yêu cầu khác thì làm sao bây giờ? Rõ ràng cậu ta có ý đồ này. Đám Lưu Húc Dương vẫn đang hóng kịch vui, nói không chừng ngày mai sẽ loan truyền khắp cơ quan, chỉ có thể trông cậy vào Thập Tam vậy. Nghĩ đến Thập Tam, Thanh Vi nhớ lại còn chưa có đổi nhân viên cho anh, hay để Đường Đường đổi với nhân viên nữ của anh là được. Thanh Vi vừa nghĩ đã thấy hài lòng. Cô gái trước mặt Thập Tam còn đang xấu hổ, vui mừng khi đối tượng mình phục vụ là một anh đẹp trai, nhưng người này vẫn luôn lạnh như băng, thậm chí còn chẳng buồn ngồi, cô ta đã ý bảo vài lần nhưng cũng không được.

Thập Tam thấy Thanh Vi nhìn anh thì lại hiểu sai ý. Anh nghĩ Thanh Vi từng sủng ái chàng trai này, có lẽ bây giờ vẫn còn có tình cảm, trong trường hợp này thì đương nhiên anh không tiện ở đây. Mình không tự giác lui ra ngoài mà còn đứng đây như cọc gỗ, đúng là không có mắt nhìn. Vì thế Thập Tam nói với Thanh Vi: “Anh có chút chuyện ra ngoài, một lát nữa trở lại đón em.” Nói xong vội vàng đi ra ngoài.

Thanh Vi trợn mắt há mồm, cô nhìn Thập Tam là để anh giải vây cho cô, sao anh lại xoay người bỏ chạy rồi? Còn chạy nhanh như vậy, như thể có ai đang đuổi anh vậy, ngay cả kêu cũng không kịp. Thập Tam đột nhiên bỏ đi khiến mấy đồng nghiệ cũng ngoài ý muốn, Tiểu Vị nói: “Chẳng lẽ anh ta tức giận?” Thanh Vi lắc đầu. Cô đoán được Thập Tam sẽ không tức giận, nhưng chắc chắn là hiểu lầm rồi. Người đã đi, bằng tốc độ của anh, ai đuổi kịp được đây? Quên đi, để buổi tối lại giải thích.

Rơi vào đường cùng, Thanh Vi chỉ có thể tùy ý Đường Đường nhiệt tình phục vụ rửa chân. Hành lang an tĩnh vọng ra tiếng âm nhạc nhu hòa từ trong phòng, ánh sáng màu chuyển động trên mặt đất. Thập Tam đứng ngoài cửa phòng, anh dựa vào tường, mặt vô cảm, trong mắt phượng có vẻ ảm đạm. Từ trong phòng đi ra, trong lòng anh luôn đau đớn âm ỉ. Thập Tam chậm rãi điều chỉnh hô hấp, tự an ủi bản thân: không có gì đâu, Thanh Vi từng thích người khác, từng sủng ái người khác là chuyện rất bình thường. Thanh Vi thích người khác chỉ là nhất thời, chỉ cần có thể luôn luôn bên cạnh anh là tốt rồi.

Cô chỉ đồng ý lời mời của bạn bè, không chủ động đến nơi này đã là tốt lắm rồi. Anh hẳn nên thích ứng mới đúng. Không thể ghen tị, không thể không hiểu chuyện để Thanh Vi chán anh. Phó Hồng là người không thể tiếp cận, nhưng nếu là người đàn ông khác, chỉ cần Thanh Vi thích thì anh cũng sẽ đồng ý. Phu đức, nam huấn anh đều đã từng đọc, tuy rằng thế giới này đàn ông không cần tuân thủ quy củ hà khắc đó, nhưng với Thanh Vi, anh vẫn muốn làm tốt, nhất định phải làm một người chồng tốt. Điều quan trọng thứ nhất để làm hiền phu là khiến cho thê chủ vui vẻ. Chỉ cần thê chủ vui vẻ, anh phải chấp nhận được người đàn ông khác.

Nhân viên phục vụ đi ngang qua nhìn anh với vẻ kỳ lạ, cô gái vừa rồi cũng đi ra, nhìn thấy Thập Tam thì sửng sốt, chuẩn bị hỏi nhưng Thập Tam lại làm một động tác, bảo cô ta đừng lên tiếng. Anh không muốn trả lời bất cứ vấn đề nào. Xem ra đứng ở nơi này rất lạ, Thập Tam nghĩ một chút rồi đi đến sảnh lớn, ngồi xuống sofa bên cạnh thác nước giả, cảm nhận sự mát lạnh của dòng nước mang đến.

Anh lại không nhịn được nghĩ tới Đường Đường. Chàng trai kia tuổi trẻ, trưởng thanh tú nghe lời, miệng lưỡi lại ngọt, đương nhiên sẽ khiến người vui vẻ hơn người đàn ông vừa lạnh lẽo lại vừa ngốc như anh. Anh chỉ cần an phận thủ tường là được rồi. Nếu một lát nữa Thanh Vi muốn dẫn Đường Đường về nhà thì sao? Không, Thanh Vi săn sóc anh như vậy, chắc là sẽ không dẫn người về nhà, như vậy có lẽ sẽ đi khách sạn chăng? Vừa nghĩ đến Thanh Vi có thể sẽ qua đêm với người đàn ông khác, trong lòng Thập Tam vừa khổ vừa chua xót. Anh không thể giấu trong lòng được, chua xót toát ra thấm sâu vào từng mạch máu.

Mắt, mũi, hai tay...... Đều cảm thấy không thích hợp, đều vô cùng đắng chát. Đây là ghen phải không? À, không thể ghen tỵ, không nên...... Có lẽ sau này Thanh Vi còn có thể sủng ái người khác, nếu anh không thể chấp nhận, để cô thấy vẻ mặt đố phu này thì quá khó coi, chắc chắn Thanh Vi sẽ không thích. Trước kia anh cho rằng nhiều nhất mình cũng chỉ có thể làm một tiểu thị nho nhỏ, bây giờ Thanh Vi muốn lấy anh làm chồng, sao anh có thể không biết tốt xấu được chứ.

Trong lòng Thập Tam tự nhấn mạnh với mình: không được để lộ cảm xúc, không được mất hứng! Nếu Thanh Vi mang Đường Đường về nhà, anh nên chuẩn bị tốt cho họ, phải biết lảng tránh. Nếu Thanh Vi muốn giữ Đường Đường lại vài ngày, anh phải vui vẻ đi chuẩn bị. Dù anh suy nghĩ như vậy, cũng thật muốn làm như thế nhưng trong lòng vẫn đau đớn vô cùng..